Bẻ Gãy Huyết Nha
Bão tuyết tại mép Vực Gió Hú gầm rú như vạn tiếng oan hồn gào thét. Luồng gió từ dưới vực sâu hoắm thổi ngược lên, nén chặt không khí lại thành những bức tường gió buốt giá, thổi phần phật vào tà áo choàng đen viền đỏ rách nát của Tô Mộ Dương. Gót chân trái của y đã chạm sát vào mép đá đóng băng trơn trượt. Chỉ cần lùi thêm nửa bước, y sẽ rơi tự do xuống vực thẳm không đáy, nơi bóng tối và băng lạnh vĩnh cửu đang chực chờ nuốt chửng.
Trước mặt y, Lôi Vô Song đứng vững như một ngọn núi nhỏ. Bộ áo da hổ của gã bay loạn trong gió tuyết, khuôn mặt vạm vỡ đằng đằng sát khí. Thanh đại đao Huyết Nha bản lớn rực lên luồng Huyết Sát Đao Khí đỏ thẫm, sức nóng ngùn ngụt từ lưỡi đao làm tuyết trắng rơi xuống chưa kịp chạm vào đã lập tức hóa thành hơi nước nghi ngút.
- Tô Mộ Dương! Chết đi! – Lôi Vô Song gầm lên một tiếng dữ dội.
Gã dồn toàn bộ kình lực Nhất lưu vào hai cánh tay vạm vỡ, vung đại đao Huyết Nha bổ thẳng từ trên cao xuống đầu Tô Mộ Dương. Nhát chém mang theo toàn bộ sức nặng ngàn cân và tốc độ cực hạn của Tuyết Sơn Cuồng Đao Pháp, xé rách màn bão tuyết mù mịt, tạo ra một vệt sáng đỏ rực rạch đôi không gian đóng băng. Luồng đao phong khủng khiếp khóa chặt mọi góc khinh công né tránh của Tô Mộ Dương, ép y vào thế phải đón đỡ trực diện sát mép vực.
Tô Mộ Dương nhắm chặt con mắt trái u uất còn lại. Con mắt phải của y lúc này hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một. Tai phải của y chỉ còn nghe thấy tiếng ong ong vô nghĩa của máu chảy dồn dập. Cánh tay phải hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen, dẫu đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để kiềm chế hỏa độc lan lên bả vai. Y chỉ còn lại tay trái để chiến đấu, tay trái đang nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông.
Trong lồng ngực Tô Mộ Dương, đan điền rạn nứt vĩnh viễn hai mươi phần trăm đang cuộn trào luồng hỏa độc nóng rực như dung nham nung chảy gân mạch. Mỗi nhịp thở của y đều bỏng rát phế quản thực thể, vị máu tanh ngọt lẫn tro đen hỏa độc không ngừng rỉ ra nơi khóe môi. Vết thương hông bị rách nhẹ vẫn âm ỉ rỉ ra những giọt máu hỏa độc nóng rực, làm tan chảy một mảng tuyết nhỏ dưới chân y thành vệt khói đen tanh nồng.
Y biết rõ, bản thân đang bị trói buộc bởi 'Quy tắc Không quá ba chiêu' hằng ngày. Trận chiến tịnh hóa trước đó đã tiêu tốn mất hai chiêu, y chỉ còn lại đúng một chiêu Tàn Dương Kiếm Khí duy nhất cho ngày hôm nay. Nếu vận công quá giới hạn, đan điền sẽ bạo liệt lập tức, biến mười hai tháng sinh mệnh ngắn ngủi còn lại thành tàn tro.
Nhưng y không hề hoảng sợ. Thính giác cực hạn – kỹ năng Nghe gió đoán hình – của y khẽ giật mạnh. Y không cần nhìn bằng mắt. Tiếng gió rít của đại đao Huyết Nha, độ rung nhẹ của cán sắt nguội, và cả nhịp tim đập dồn dập đầy cuồng bạo của Lôi Vô Song đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí y như một bản đồ lập thể.
"Lôi Vô Song kiêu ngạo hiếu chiến, đường đao này dồn hết kình lực vào thế bổ dọc để áp đảo sức mạnh. Đây chính là thời cơ." – Ý nghĩ đó lóe lên nhanh như một tia chớp trong đầu Tô Mộ Dương.
Thay vì lùi lại hay cố gắng đỡ gạt trực diện như lần trước, Tô Mộ Dương đột ngột dậm mạnh chân trái xuống mặt băng, người ngửa hẳn ra phía sau, treo lơ lửng sát mép Vực Gió Hú ở một góc độ tưởng chừng như không thể thăng bằng.
Lôi Vô Song trợn tròn mắt, gã tưởng phế nhân đã tuyệt vọng tự sát khi ngả người xuống vực sâu. Nhưng gã đã lầm.
Tô Mộ Dương mượn chính luồng gió hú cuồng bạo thổi ngược lên từ dưới vực sâu để nâng đỡ thân hình gầy gò của mình, triệt tiêu hoàn toàn trọng lực cơ thể. Sức gió bị nén lại của vực sâu lùa vào dưới tà áo choàng đen, biến thành một bệ đỡ tự nhiên cực mạnh, giúp y tích lũy kình lực nén khí chân không lên mức cực đại mà không tốn một chút thể lực cơ bắp nào.
Tay trái Tô Mộ Dương bịt chặt lấy đầu đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã được nâng cấp lót Địa Hỏa Thiết Quặng bên trong. Y dồn toàn bộ ý chí báo thù khắc cốt ghi tâm và luồng hỏa kình tự hủy cuối cùng của đan điền vào đốc kiếm. Thớ gỗ sồi cổ thụ vạn năm lập tức cháy đỏ rực kình lực hỏa độc, hơi nóng ngùn ngụt bốc lên xua tan hoàn toàn hàn khí bão tuyết xung quanh.
- Phá... Phong... Trảm! – Một tiếng thầm thì khàn đặc, vô thanh phát ra từ cổ họng bỏng rát của Tô Mộ Dương.
Y đột ngột buông ngón tay cái ra, xoay cổ tay trái vung mạnh đốc kiếm gỗ sồi chém một nhát dọc cực mạnh từ dưới lên, thi triển 'Phá Phong Trảm' kết hợp với 'Tàn Dương Kiếm Ý sơ thành'.
*Vút! Ầm!*
Một vệt kiếm khí đỏ rực như hoàng hôn cuối ngày bùng cháy dữ dội, xé đôi màn bão tuyết trắng xóa trước mặt. Luồng kiếm khí chân không nén áp suất gió cực đại của vực sâu lao đi với tốc độ sấm sét, tạo ra một lối đi hoàn toàn không có gió tuyết sát na tầm xa.
Lôi Vô Song cảm nhận được mối đe dọa chí mạng, gã điên cuồng vận chuyển Huyết Sát Đao Khí bao bọc quanh lưỡi đao Huyết Nha để cản phá. Nhưng luồng đao khí đỏ thẫm của gã vừa chạm vào vệt kiếm khí rực lửa hoàng hôn liền bị thiêu rụi hoàn toàn sát na va chạm, tựa như tàn tro gặp lửa lớn.
*Rắc! Choảng!*
Một tiếng kêu vang dội chói tai của kim loại bị rạn nứt chấn vỡ vang lên giữa vực thẳm. Thanh đại đao báu 'Huyết Nha' đúc bằng sắt nguội vạn năm của Tuyết Sơn Minh bị luồng kiếm khí chân không nén gió chém gãy đôi trực tiếp, tước đi mọi khả năng phòng thủ của gã thiếu chủ kiêu ngạo.
Không dừng lại ở đó, luồng kiếm khí chân không bén nhọn tiếp tục xuyên phá, quét ngang qua hai cánh tay của Lôi Vô Song.
- Á! – Lôi Vô Song thét lên một tiếng đau đớn tột cùng.
Máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ mặt tuyết trắng. Gân tay của gã bị chém đứt hoàn toàn, phế bỏ toàn bộ kinh mạch đao pháp của thiên tài Tuyết Sơn Minh. Thanh đao gãy rơi xuống vực sâu hoắm, gã đổ gục xuống tuyết lạnh, hai tay run rẩy ôm lấy vết thương rỉ máu xối xả, ánh mắt nhìn Tô Mộ Dương đầy vẻ sợ hãi tột độ.
Tô Mộ Dương thu đốc kiếm gỗ sồi lại, y quỵ gối trái xuống mặt băng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đan điền rạn nứt dữ dội phản phệ khiến y ho ra một búng máu tươi liên tục, nhuộm đỏ cả vạt tuyết trước mặt. Con mắt trái của y mờ đi tạm thời, bả vai phải hoại tử đau buốt thấu xương tủy do phản lực cực lớn của Địa Hỏa Thiết Quặng truyền dẫn.
Y cắn chặt răng, cố gắng gượng dậy, tay trái giơ thanh kiếm gãy của Tô Trình lên, chuẩn bị bước tới để hạ sát gã thiếu chủ Tuyết Sơn Minh nợ máu diệt tộc năm xưa.
*Vút! Vút! Vút!*
Đột ngột, một luồng sát khí âm thầm, quỷ dị từ trên không trung đổ ập xuống. Tiếng gió rít xé tai vang lên dồn dập, hàng chục đạo ánh sáng đen mờ nhạt bắn thẳng về phía các huyệt đạo hiểm yếu của Tô Mộ Dương.
- Sát khí! – Thính giác nhạy bén của main giật mạnh.
Tô Mộ Dương bắt buộc phải dùng chút kình lực cuối cùng, vung tay trái gõ mạnh đốc kiếm gỗ sồi xuống đất, mượn lực phản chấn lướt lùi lại ba trượng để né tránh.
*Cắm phập! Cắm phập!*
Hàng chục cây Ám Ảnh phi châm bằng sắt nguội đen bóng cắm sâu vào thềm đá đóng băng ngay sát nơi y vừa đứng, tỏa ra làn khói độc màu tím mờ nhạt ăn mòn đá tảng.
Giữa làn khói độc, một bóng người mặc trường bào đen thêu chỉ vàng mờ ảo đột ngột đáp xuống từ trên không trung như một bóng ma đêm tối. Kẻ đó đeo một chiếc Mặt nạ sắt của Thiết Diện Nhân xám lạnh lùng che kín khuôn mặt, tay cầm thanh cổ kiếm 'Ám Ảnh' tỏa ra luồng kiếm khí lạnh lẽo âm u.
- Thiết Diện Nhân! – Phùng Diệp Chi từ xa loạng choạng lao tới, tay cầm song trảo chắn trước mặt Tô Mộ Dương, khàn giọng quát lớn.
Thiết Diện Nhân không thèm nhìn Phùng Diệp Chi. Gã khẽ vung thanh cổ kiếm Ám Ảnh, một luồng kiếm khí âm u xé gió quét ngang, dễ dàng hất văng Phùng Diệp Chi đang bị thương nặng ra xa hai trượng. Gã bước tới, dùng một tay nhấc bổng Lôi Vô Song đang tàn phế lên vai, chuẩn bị lướt khinh công tẩu thoát.
Tô Mộ Dương cố gắng vận kình lực để đuổi theo chặn hậu, nhưng đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm bùng phát một đợt đau đớn dữ dội như ngàn mũi kim châm, khiến y ngã quỵ gối xuống tuyết, máu tươi trào ra nơi khóe môi xối xả.
Thiết Diện Nhân đứng trên mép vách đá dựng đứng, quay đầu lại nhìn Tô Mộ Dương bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm qua khe hở của mặt nạ sắt. Gã khẽ nhếch môi, vung thanh cổ kiếm Ám Ảnh phóng ra một luồng kiếm khí ám ảnh cuối cùng trước khi lướt đi mất dạng vào màn bão tuyết mù mịt.
Luồng kiếm khí xé rách không khí, lướt qua bả vai phải hoại tử của Tô Mộ Dương.
*Xoạt!*
Chiếc áo choàng đen viền đỏ dày dặn của y bị chém rách toác một mảng lớn bên vai phải. Lực kiếm khí chém sượt qua da thịt, để lại một vết thương rỉ máu nóng hổi. Nhưng dưới ánh lửa đỏ rực còn sót lại của cổng chùa Linh Ẩn, vết thương rách nách ấy lại vô tình để lộ ra một vết sẹo cũ kỹ dính máu rỉ ra hình hoa văn sóng nước Giang Nam tương tự như mảnh ngọc bích thu được từ y quán bị cháy trước đó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!