Tuyết Sơn Cuồng Đao
Bão tuyết ngoài cổng Linh Ẩn Cổ Tự gào thét ngày một dữ dội hơn, tựa như tiếng gầm thét oán hận của vạn linh hồn bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh Nhạn Môn Quan. Tuyết trắng bay cuồng loạn, che mờ cả tầm nhìn, nhưng không thể dập tắt được luồng sát khí đỏ thẫm rực cháy đang bốc lên ngùn ngụt từ thanh đại đao 'Huyết Nha' trong tay Lôi Vô Song.
Tô Mộ Dương đứng cô độc giữa thềm đá đóng băng rêu phong, tà Áo choàng đen viền đỏ rách nát phần phật bay trong gió lạnh. Cánh tay phải của y hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực bên sườn dưới lớp vải thô dày, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để cưỡng ép kiềm chế hỏa độc đang thiêu đốt bả vai. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một. Y đứng đó, chỉ còn lại con mắt trái u uất, kiên định và thính giác cực hạn để định vị đối thủ giữa màn tuyết mù. Tay trái y nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông, cảm nhận hơi nóng mờ nhạt tỏa ra từ lớp Địa Hỏa Thiết Quặng lót bên trong thớ gỗ rạn nứt.
Lôi Vô Song nhìn chằm chằm vào Tô Mộ Dương, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười tàn bạo đầy khinh miệt. Gã vạm vỡ như một con gấu tuyết hoang dã trong bộ áo da hổ, mái tóc dài xõa tung bay loạn trong bão tuyết. Thanh đại đao Huyết Nha bản lớn rực lửa sát khí của gã chỉ thẳng vào lồng ngực Tô Mộ Dương, kình lực Nhị lưu võ giả đỉnh phong cuộn trào khiến tuyết trắng xung quanh không thể chạm vào thân đao mà lập tức tan chảy thành hơi nước nghi ngút.
- Tô Mộ Dương! Một gã phế nhân tàn phế một tay, một mắt mù mịt như ngươi mà cũng đòi làm anh hùng cứu thế sao? – Giọng Lôi Vô Song hống hách, vang dội lấn át cả tiếng bão tuyết. – Hôm nay, ta sẽ dùng thanh Huyết Nha này chém nát xương cốt ngươi, nhuộm đỏ tuyết trắng cổ tự này để tế vong hồn những kẻ đã chết dưới tay ngươi tại khu mỏ sắt!
Tô Mộ Dương không thể trả lời. Viên Băng Phách Châu ngậm trong miệng dẫu đã tan chảy hoàn toàn từ trước, nhưng phế phổi bị tổn thương sâu sắc do hỏa độc vẫn bỏng rát thực thể, khiến cổ họng y khô khốc và hoàn toàn mất giọng tạm thời. Y chỉ khẽ nheo con mắt trái, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng đen. Vết thương hông bị rách nhẹ vẫn âm ỉ rỉ ra những giọt máu hỏa độc nóng rực, làm tan chảy một mảng tuyết nhỏ dưới chân y thành vệt khói đen tanh nồng. Y biết rõ, bản thân đang bị trói buộc bởi 'Quy tắc Không quá ba chiêu' hằng ngày. Trận chiến tịnh hóa trước đó đã tiêu tốn mất một chiêu, y chỉ còn lại đúng hai chiêu Tàn Dương Kiếm Khí cho ngày hôm nay. Nếu vận công quá giới hạn, đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm của y sẽ bạo liệt lập tức, biến mười hai tháng sinh mệnh ngắn ngủi còn lại thành tàn tro.
Không một lời cảnh báo, Lôi Vô Song gầm lên một tiếng dữ dội. Gã dậm mạnh chân xuống thềm đá, thi triển Tuyết Sơn Cuồng Đao Pháp cực kỳ tàn bạo. Thanh đại đao Huyết Nha vung lên, vẽ ra ba đường đao liên hoàn chém dọc xéo rực đỏ sát khí, xé rách bão tuyết lao thẳng về phía Tô Mộ Dương. Đao khí nóng rực như muốn thiêu rụi cả không gian đóng băng xung quanh.
*Nhịp thứ nhất: Lôi Vô Song vung đại đao Huyết Nha chém liên hoàn ba nhát tạo ra đao khí rực đỏ.*
Ba luồng đao khí đỏ thẫm mang theo kình lực sa trường cuồng bạo giáng xuống từ ba hướng, khóa chặt mọi góc né tránh của Tô Mộ Dương.
*Nhịp thứ hai: Tô Mộ Dương lướt nhẹ bằng bộ pháp lướt tuyết né tránh các đường đao chí mạng.*
Đối diện với sát chiêu bạo lực, Tô Mộ Dương nhắm mắt hoàn toàn, sử dụng kỹ năng Nghe gió đoán hình cực hạn để cảm nhận độ rung chuyển của không khí và tiếng tuyết bị xé rách. Y dậm nhẹ chân trái, thi triển Bộ pháp lướt tuyết nhẹ nhàng. Thân hình gầy gò của y lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện trên mặt tuyết mỏng như một bóng ma hoàng hôn, uốn lượn cơ thể một cách kỳ diệu để né tránh sát na ba đường đao khí đỏ rực. Ba luồng đao khí sượt qua vai áo y trong gang tấc, chém phập xuống thềm đá cổ tự, phát ra tiếng nổ lớn chấn vỡ đá tảng bắn tung tóe.
Lôi Vô Song kinh ngạc khi thấy phế nhân dễ dàng né tránh sát chiêu của mình. Gã càng điên cuồng hơn, xoay người vung đao quét ngang một nhát cực mạnh tầm trung nhắm thẳng vào mạn sườn phải tê liệt của Tô Mộ Dương. Gã biết rõ bả vai phải và cánh tay phải của main bị hoại tử hoàn toàn, đó chính là điểm chết không thể phòng thủ.
*Nhịp thứ ba: Main phóng Chân Không Kích tầm trung để quấy rối nhịp vung đao của đối thủ.*
Tô Mộ Dương nhận biết được hướng đao quét ngang nhờ thính giác cực nhạy. Y biết không thể tiếp tục né tránh tầm thấp do vết thương hông đang rách nứt đau đớn dữ dội. Y quyết định vận dụng chiêu thứ hai trong ngày. Tay trái y bịt chặt lấy đầu đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột, dồn chân khí hỏa độc nóng rực vào trong nén áp suất cực đại rồi đột ngột buông ra, thi triển Kiếm khí Chân không kết hợp Chân Không Kích phóng ra tầm trung.
*Vút!*
Một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh, tạo tiếng rít xé tai dội thẳng vào bản đao khổng lồ của Huyết Nha. Luồng khí nén chân không nổ mạnh ngay sát thân đao, tạo ra một lực phản chấn cực lớn khiến đường đao quét ngang của Lôi Vô Song bị lệch quỹ đạo đâm chệch sang bên mạn sườn trái của main, cứu y khỏi một nhát chém xé thịt.
*Nhịp thứ tư: Lôi Vô Song dùng đao bản lớn đỡ gạt kình khí, xoay người chém ngang mạn sườn phải của main.*
Tuy nhiên, Lôi Vô Song là một Nhị lưu võ giả đỉnh phong giàu kinh nghiệm thực chiến sa trường. Gã nhanh chóng dùng bản đao lớn dày dặn để hấp thụ lực chấn động chân khí nén, gầm lên một tiếng dữ dội rồi mượn lực xoay người cực nhanh, vung đao chém ngược trở lại nhắm thẳng vào mạn sườn phải của Tô Mộ Dương một lần nữa. Đường đao mang theo kình lực bạo lực sa trường của gã quá nhanh và rộng, khóa chặt mọi góc khinh công né tránh dưới đất.
*Nhịp thứ bẩy: Main dùng đốc kiếm gỗ sồi rỗng chặn đỡ trực diện đường đao, phát ra tiếng nổ chân khí.*
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Tô Mộ Dương không còn đường lui. Y bắt buộc phải đón đỡ trực diện dẫu biết cánh tay phải bị tê liệt không thể hỗ trợ lực lực. Y siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng bằng tay trái, vung lên chặn đỡ trực tiếp lưỡi đao Huyết Nha đang giáng xuống.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chân khí kinh hoàng vang dội thiêu rụi tuyết trắng xung quanh. Đốc kiếm gỗ sồi rỗng lót Địa Hỏa Thiết Quặng va chạm trực diện với đao thép báu Huyết Nha, phát ra những tia lửa đỏ rực rực cháy. Phản lực kim loại cực lớn chấn động dữ dội truyền qua đốc kiếm dội ngược lại kinh mạch cổ tay trái của Tô Mộ Dương, khiến toàn bộ thớ cơ tay trái y tê mỏi sâu sắc, đau buốt thấu xương tủy. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn hai mươi phần trăm bùng phát một đợt tự hủy dữ dội, khiến lồng ngực y nóng rực thực thể, ho ra một ngụm máu tươi nóng bỏng dính tro đen hỏa độc xuống mặt băng.
Lôi Vô Song chiếm ưu thế tuyệt đối về lực lượng cơ bắp và thể lực dồi dào, gã liên tục dồn lực xuống đại đao để ép đốc kiếm của main sụp đổ. Đao khí nóng rực của Huyết Nha từ từ ép đốc kiếm gỗ lùi sát lồng ngực Tô Mộ Dương, khiến y phải lùi lại từng bước nặng nề trên mặt băng trơn trượt.
- Chết đi, gã què! Sức mạnh của ngươi chỉ đến thế thôi sao?! – Lôi Vô Song cười lớn đầy điên cuồng, dồn hết Huyết Sát Đao Khí vào nhát chém quyết định.
Tô Mộ Dương nhẫn nhịn đau đớn tột cùng ở tay trái và lồng ngực. Con mắt trái u uất của y khẽ nhìn ra hướng cổng chùa. Y nhận ra nếu tiếp tục giằng co sức mạnh trực diện trong sân chùa chật hẹp, y sẽ nhanh chóng kiệt lực tự bạo kinh mạch chết tại chỗ do phản lực vật lý quá lớn của đối thủ. Y bắt buộc phải thay đổi chiến thuật. Y quyết định giả vờ yếu thế, nương theo lực đẩy của đao phong để lùi dần ra phía cổng chùa Linh Ẩn.
*Nhịp thứ mười một: Main nhận ra Lôi Vô Song hiếu chiến và kiêu ngạo, quyết định giả vờ yếu thế lùi dần ra mép Vực Gió Hú để mượn lực gió nén khí chân không cực đại.*
Y dậm nhẹ chân trái lướt lùi nhanh theo Bộ pháp lướt tuyết, kéo theo Lôi Vô Song đang điên cuồng vung đao truy sát đuổi theo ngoài cổng chùa. Họ lướt nhanh qua phế tích thềm đá đóng băng, tiến sát về phía vách đá dựng đứng lộng gió của Vực Gió Hú nằm ngay sát cạnh cổ tự. Gió bão tuyết tại mép vực sâu hoắm này thổi mạnh như cắt da thịt, rít gào dữ dội tầm nhìn hoàn toàn bằng không. Luồng gió hú cuồng bạo của vực sâu bị nén lại thổi ngược chiều từ dưới lên vách đá, tạo ra một áp suất không khí tự nhiên cực lớn.
Lôi Vô Song tưởng Tô Mộ Dương đã hoàn toàn kiệt lực trốn chạy, gã điên cuồng gầm rú lướt tới, vung thanh đại đao Huyết Nha chém mạnh một nhát quyết định từ trên cao xuống để kết liễu phế nhân.
*Ầm!*
Đường đao chém hụt xuống vách đá dựng đứng do Tô Mộ Dương ngửa người né tránh sát mép vực. Kình lực nóng rực cực đại của Huyết Nha chém đứt đôi bức tường đá cổ kính của cổng chùa Linh Ẩn bên cạnh, phát ra tiếng nổ kinh hoàng chấn vỡ đá tảng rơi rầm rầm xuống vực sâu hoắm. Sức nóng ngùn ngụt từ lưỡi đao và phản lực chấn động cực lớn ép Tô Mộ Dương phải lùi sát vách đá dựng đứng của Vực Gió Hú, gót chân trái của y đã chạm vào mép đá trơn trượt đóng băng, chỉ một sơ sẩy nhỏ sẽ rơi tự do xuống vực sâu gió hú không đáy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!