Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Cổ Tự Tịnh Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết gào rú trên đỉnh Đỉnh Cô Độc như tiếng gầm của vạn thù oán hận từ địa ngục vọng về.


Con sói vương khổng lồ lông xám tro ngã quỵ, đầu sọ bị kiếm khí chân không nén áp suất cực đại chấn vỡ nát, máu nóng đỏ thẫm phun xối xả ra mặt tuyết đóng băng, bốc lên những làn khói xám nhạt tanh nồng rồi lập tức bị cái lạnh thấu xương đông cứng lại. Tô Mộ Dương quỵ gối trái trên nền băng rách nát, tay trái run rẩy siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông. Phản lực chấn động cực lớn từ chiêu thức Chân Không Kích nén khí Địa Hỏa Thiết Quặng dội ngược lại khiến toàn bộ gân cốt cổ tay trái của y tê dại, đau buốt thấu xương tủy.


- Khục... khục...


Tô Mộ Dương ho dồn dập, từng ngụm máu tươi lẫn tro đen hỏa độc trào ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ cả dải băng quấn cổ họng. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm đột ngột bùng phát một đợt tự hủy dữ dội hừng hực. Luồng nội nhiệt cuồng bạo nóng bỏng như dung nham chạy nghịch hành chạy thẳng lên phế phổi, khiến y có cảm giác như lồng ngực mình đang bị thiêu sống thực thể. Cánh tay phải hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm hoàn toàn mất đi xúc giác, buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen viền đỏ rách nát, dẫu đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để kiềm chế hỏa độc lan lên bả vai. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một. Y hoàn toàn mất giọng tạm thời do phế phổi bị tổn thương sâu sắc và viên Băng Phách Châu đang ngậm trong miệng tỏa hàn khí buốt giá đông cứng dây thanh quản.


Từ phía sườn dốc đóng băng, Phùng Diệp Chi loạng choạng lao tới. Bả vai trái của gã rỉ máu tươi xối xả do vết thương cũ từ trận chiến trước bị rách toác, gương mặt gầy gò sau lớp mặt nạ vải đen nhợt nhạt không còn một giọt máu. Gã nhìn thấy Triệu Khải đã bị thương tay phải, mất còi xương ngự thú đang hoảng loạn tháo chạy cùng bầy sói tàn dư vào bóng tối bão tuyết. Diệp Chi không màng đến thương thế của bản thân, gã quỳ sụp xuống bên cạnh Tô Mộ Dương, hai tay run rẩy đỡ lấy thân hình nóng bỏng như lò lửa của thiếu chủ.


- Thiếu chủ! Người thế nào rồi?! Tuyết Linh Chi hẵng còn chưa hoàn toàn dung hợp... Chúng ta phải rời khỏi nơi này ngay lập tức! Tiếng chuông báo động của khu mỏ sắt và sát khí từ trận chiến chắc chắn sẽ thu hút đại quân Tuyết Sơn Minh vây quét Đỉnh Cô Độc hằng giờ hằng ngày!


Tô Mộ Dương khẽ gật đầu đứt quãng, con mắt trái còn lại u uất và kiên định từ từ nhắm nghiền. Thần trí y hoàn toàn chìm vào bóng tối lạnh lẽo của sự kiệt quệ thể xác tột cùng. Diệp Chi cắn răng, nén cơn đau bả vai trái xé thịt, gã cõng thân hình gầy gò lạnh ngắt của Tô Mộ Dương lên lưng, thi triển Tuyết Ảnh Bộ lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện dưới màn tuyết mù mịt, hướng thẳng về phía ngọn đồi tuyết hoang vắng phía Tây Nhạn Môn Quan.


Suốt nửa canh giờ băng đèo vượt núi dưới bão tuyết gào rú tầm nhìn dưới năm bước chân, hơi thở của Diệp Chi ngày càng dồn dập, máu từ vai gã nhỏ xuống tuyết trắng lập tức bị đóng băng. Thân hình Tô Mộ Dương trên lưng gã nóng hổi như một khối than hồng, vết thương hông bị rách rỉ máu hỏa độc nóng rực liên tục nhỏ xuống, làm tan chảy những lỗ nhỏ nghi ngút khói đen trên mặt băng dã ngoại hoang dã. Diệp Chi biết, nếu không tìm được nơi tịnh hóa nội nhiệt khẩn cấp, thiếu chủ sẽ tự bạo kinh mạch mà chết trước khi kịp hoàn thành huyết thệ báo thù.


Giữa màn sương tuyết trắng xóa cổ xưa, bóng dáng một ngôi chùa đổ nát phủ đầy tuyết trắng hiện ra trên đỉnh đồi dốc đứng hiểm trở. Đó chính là Linh Ẩn Cổ Tự - ngôi cổ tự hoang phế Nhạn Môn Quan quanh năm đóng băng dột nát.


Khi Diệp Chi kiệt sức quỵ gối trước bậc thềm đá đóng băng rêu phong của cổ tự, cổng chùa gỗ sồi cũ kỹ từ từ mở ra vô thanh. Một tiếng gõ mõ trầm đục, nhịp nhàng vang lên từ sâu trong thiền đường, xua tan đi cái lạnh lẽo gào rú của bão tuyết biên thùy.


- Thiện tai, thiện tai... Sát nghiệp biên cương cuộn trào như sóng dữ, thiền môn thanh tịnh dẫu lánh đời cũng khó tránh nhân quả.


Một lão tăng còng lưng, mặc bộ cà sa rách nát vá chằng vá đụp màu xám tro, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ quét lá rụng dưới tuyết, từ tốn bước ra. Đó chính là Vô Danh Tăng - người quét dọn thầm lặng của cổ tự. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng ẩn chứa thiền cơ sâu sắc, thản nhiên nhìn vào thân hình nóng rực của Tô Mộ Dương và bả vai đẫm máu của Diệp Chi.


- Tiền bối cứu mạng! – Diệp Chi khàn giọng khẩn cầu, gối quỳ rập đầu xuống tuyết lạnh. – Thiếu chủ của ta bị hỏa độc công tâm cực hạn, đan điền rạn nứt sắp bạo liệt. Xin đại sư từ bi cứu giúp!


Hồng Diệp đại sư - vị trụ trì mập mạp, tai to mặt lớn phúc hậu của cổ tự, mặc chiếc cà sa đỏ thêu chỉ vàng mờ nhạt, tay cầm tràng hạt gỗ bồ đề cổ từ trong thiền đường bước ra. Đại sư nhìn vệt máu nóng nghi ngút khói đen rỉ ra từ hông Tô Mộ Dương, thở dài nhẹ:


- Tàn Dương Kiếm Phổ... Cấm thuật nghịch hành kinh mạch tự thiêu sinh mệnh. Thí chủ chấp nhận bước vào con đường tự hủy đan điền để đổi lấy sức mạnh hủy diệt trong mười hai tháng ngắn ngủi, oán hận này quả thực quá sâu nặng. Đưa y vào thiền đường khẩn cấp.


Diệp Chi mừng rỡ, vội vàng cùng Tôn y sư (người vừa lách người từ bóng tối bão tuyết đuổi kịp nhóm cứu viện) dìu Tô Mộ Dương vào sâu trong thiền đường tối tăm, tĩnh lặng.


Không gian thiền đường mộc mạc, chỉ có một bức tượng Phật bằng đá xám cổ xưa bám đầy tro bụi và mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ lư hương đồng rỉ sét. Sự yên bình thanh tịnh đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo tàn bạo của bão tuyết ngoài kia.


Tô Mộ Dương được đặt ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn bằng cỏ khô sờn rách. Hồng Diệp đại sư bước đến phía sau y, ngồi xếp bằng, đôi bàn tay mập mạp ấm áp áp thẳng vào lồng ngực và bả vai phải hoại tử quấn Tuyết Tằm Băng Tiêu của main. Đại sư bắt đầu vận chuyển Tịnh Hóa Chân Khí Phật môn theo công pháp Kim Cương Kinh.


*U u u...*


Một luồng chân khí Phật môn màu vàng nhạt, nhu hòa và kiên dầy từ từ truyền vào kinh mạch lồng ngực Tô Mộ Dương. Đồng thời, Vô Danh Tăng đứng bên cạnh, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ khẽ gõ phách nhịp nhàng xuống nền gạch đá, bắt đầu tụng niệm Bát Nhã Tâm Kinh bằng giọng trầm ấm, vang dội thiền đường:


- "Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách..."


Tiếng tụng kinh nhịp nhàng kết hợp với tiếng gõ mõ trầm đục dội vào thần trí đang điên loạn của Tô Mộ Dương. Trong cơn mơ màng sốt cao hỏa độc, Tô Mộ Dương nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực của đêm thảm sát Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa bùng cháy ngùn ngụt, tiếng thét gào thảm thiết của đại ca Tô Mộ Phong bị chặt đứt hai tay, và nụ cười hiền từ dính máu của mẫu thân Diệp Thục Khuê trước khi đẩy y vào mật đạo ngầm sụp đổ. Hận thù cuồng bạo dâng lên như sóng dữ, khiến luồng hỏa kình trong đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm gầm rú muốn phá vỡ màng bảo vệ kinh mạch.


Thế nhưng, luồng chân khí tịnh hóa của Hồng Diệp đại sư như một dòng nước ngọt mát lành từ dòng suối phật môn, từng chút một bao bọc lấy ngọn lửa hỏa độc cuồng bạo, làm dịu đi sự bỏng rát thực thể trong phế phổi y. Tiếng tụng kinh của Vô Danh Tăng như một mỏ neo tinh thần vững chãi, kéo thần trí y thoát khỏi những ảo ảnh u tối của hận thù mù quáng.


- "Kiếm dẫu nóng, lòng có tịnh? Oán oán tương báo biết thuở nào nguôi. Thí chủ cầm kiếm gỗ không lưỡi sắt để bảo vệ công lý sa trường, nhưng nếu lòng thí chủ chỉ có sát niệm hận thù, thí chủ cũng sẽ hóa ma như những kẻ tà ác ngoài kia." – Lời nói thiền tông của Vô Danh Tăng vang vọng bên tai Tô Mộ Dương, nhịp nhàng và sâu sắc.


Tô Mộ Dương khẽ run lên. Chiếc trâm cài ngọc bích của mẫu thân giắt bên hông áo choàng đen khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ tinh thần, xoa dịu thần trí y. Viên Băng Phách Châu ngậm trong miệng tan chảy hoàn toàn, hàn khí mát lạnh chảy xuống phế quản làm dịu đi cơn ho ra máu nóng. Kinh mạch tay phải bị hoại tử nhẹ bốn mươi phần trăm bớt run rẩy, các vết nứt kinh mạch hông tạm thời ngừng rỉ máu.


Sau hai canh giờ tịnh hóa khổ hạnh, Tô Mộ Dương từ từ mở con mắt trái u uất còn lại. Thị lực mắt phải vẫn mù mịt hoàn toàn tạm thời, cổ họng vẫn ho khan khàn đặc đứt quãng, nhưng nội nhiệt nóng rực trong lồng ngực đã được kiềm chế hoàn toàn dưới ngưỡng nguy hiểm. Y khẽ cúi đầu chấp tay chào Hồng Diệp đại sư và Vô Danh Tăng với lòng biết ơn sâu sắc.


Thế nhưng, sự thanh tịnh của thiền môn biên thùy không kéo dài được lâu.


*Ầm!*


Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội từ phía cổng chính của Linh Ẩn Cổ Tự. Tiếng cổng gỗ sồi cổ xưa bị đập vỡ nứt nẻ phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc, dội thẳng vào thiền đường tĩnh lặng.


Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xích sắt lách cách của giáp nhẹ, và sát khí ngùn ngụt của hàng trăm sát thủ Tuyết Sơn Minh lập tức bao vây toàn bộ ngọn đồi tuyết hoang vắng. Mạng lưới truy quét của hắc bang biên cương dưới sự chỉ huy của Lôi Vô Song - thiếu chủ Tuyết Sơn Minh - đã tìm đến tận cửa thiền môn.


- Tô Mộ Dương! Gã phế nhân hèn nhát của Tàn Dương Kiếm Trang! Ngươi trốn trong ngôi chùa đổ nát này làm rùa rụt cổ sao?! – Giọng nói hống hách, tàn bạo và kiêu ngạo của Lôi Vô Song vang dội ngoài cổng chùa, át cả tiếng gió bão tuyết gào rú. – Lôi bang chủ đã hạ lệnh diệt cỏ tận gốc Tô gia! Hôm nay, dẫu có phải san bằng Linh Ẩn Cổ Tự, ta cũng phải tước đầu ngươi để tế vong hồn các đương gia đã chết dưới tay ngươi!


Trong thiền đường, Phùng Diệp Chi lập tức siết chặt song trảo thép nguội, sát khí ngập tràn trong đôi mắt sắc như chim ưng đêm. Gã định bước ra ngoài liều chết cản bước kẻ thù để bảo vệ thiếu chủ.


- Thiếu chủ, Lôi Vô Song mang theo hơn ba trăm sát thủ tinh nhuệ và cấm vệ quân hắc bang phong tỏa toàn bộ lối ra núi tuyết. Để thuộc hạ ra ngoài dẫn dụ chúng!


Tô Mộ Dương khẽ giơ tay trái lành lặn cản Diệp Chi lại. Y lắc đầu đứt quãng, cổ họng phát ra tiếng khò khè khàn đặc vô lực. Con mắt trái u uất của y nhìn thẳng ra phía cổng chùa đang bốc khói đen sát khí. Y biết rõ, Lôi Vô Song là kẻ tàn bạo coi mạng người như cỏ rác, nếu y tiếp tục ẩn nấp bên trong, hàng chục nhà sư vô tội và cổ tự thanh tịnh này sẽ bị tàn sát đẫm máu.


Hồng Diệp đại sư thở dài một tiếng dài, gương mặt phúc hậu không hề lộ vẻ sợ hãi. Đại sư khẽ vuốt tràng hạt gỗ bồ đề, đứng dậy bước ra phía sân chùa đóng băng. Vô Danh Tăng vẫn còng lưng quét rác, thản nhiên xách cây chổi tre cũ kỹ đi theo sau đại sư.


Tô Mộ Dương cắn răng chịu đựng đau đớn dữ dội lồng ngực, y chậm rãi đứng dậy từ bồ đoàn, tay trái siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng, quyết định bước ra ngoài đối mặt trực diện ngoài cổng chùa.


Ngoài sân Linh Ẩn Cổ Tự, bão tuyết quật liên hồi nghiêng ngả. Hơn ba trăm sát thủ mặc kình trang da hổ tàn bạo cầm đại đao bản lớn đang khép chặt vòng vây nghiêm ngặt. Dẫn đầu bọn chúng là Lôi Vô Song - thanh niên vạm vỡ mặc áo da hổ hoang dại, tóc xõa tung bay trong gió, tay phải cầm thanh đại đao 'Huyết Nha' bản lớn rực lửa sát khí đỏ thẫm bức người.


*Nhịp thứ nhất: Lôi Vô Song dẫn hàng trăm sát thủ bao vây Linh Ẩn Cổ Tự, thét lớn khiêu khích.*


Lôi Vô Song vung thanh đại đao Huyết Nha chỉ thẳng vào thiền đường, gầm lên phẫn nộ:


- Hồng Diệp lão trọc! Mau giao nộp gã phế nhân Tô gia ra đây! Nếu không, ta sẽ cho phóng hỏa thiêu rụi ngôi chùa rách nát này, biến các ngươi thành tro bụi cùng y!


*Nhịp thứ hai: Hồng Diệp đại sư gõ mõ tụ kinh, dùng Sư Tử Hống truyền âm khuyên giải thối lui.*


Hồng Diệp đại sư đứng giữa sân chùa đóng băng, tay trái gõ mạnh một nhịp mõ gỗ, tay phải thủ ấn trước ngực. Đại sư vận dụng nội công Phật môn thâm hậu, thi triển tuyệt kỹ Sư Tử Hống truyền âm vang dội núi tuyết, át hoàn toàn tiếng gió bão gào rú:


- "Thiện tai, thiện tai... Nơi cửa Phật thanh tịnh không chứa chấp sát nghiệp giang hồ. Thí chủ Lôi Vô Song oán hận quá sâu nặng, nếu cố tình tàn sát thiền môn, nhân quả báo ứng sẽ tự thiêu rụi bản thân. Xin thí chủ hãy mau quay đầu thối lui!"


Luồng sóng âm Phật môn uy nghiêm cuộn trào xé rách bão tuyết lao đi, khiến hàng chục con ngựa chiến của sát thủ hoảng loạn hí vang dội, lùi lại vài bước. Thế nhưng, Lôi Vô Song là kẻ kiêu ngạo hiếu chiến bẩm sinh, gã vận Huyết Sát Đao Khí đỏ thẫm bao bọc quanh thân để cản phá sóng âm.


*Nhịp thứ ba: Vô Danh Tăng quét rác thản nhiên trước cổng chùa, dùng chổi tre hóa giải sát khí đao phong.*


Lôi Vô Song tức giận điên cuồng, vung đại đao Huyết Nha chém ngang một nhát cực mạnh tầm trung nhắm thẳng vào Hồng Diệp đại sư. Luồng đao khí Huyết Sát đỏ rực rực lửa sát khí xé đôi bão tuyết lao đi với tốc độ cực nhanh, mang theo lực phá hủy nứt nẻ mặt đất đóng băng.


*Ầm!*


Thế nhưng, trước khi luồng đao khí chạm vào đại sư, Vô Danh Tăng đứng bên cạnh khẽ vung nhẹ cây chổi tre cũ kỹ quét ngang một nhịp sát đất. Một luồng chân khí nhu hòa, dẻo dai từ cây chổi tre tỏa ra, nhẹ nhàng cuốn theo bão tuyết trắng xóa hóa giải hoàn toàn luồng đao khí rực lửa đỏ thẫm sát na va chạm, biến nó thành tàn tro vô hại bay biến giữa không trung như thể quét dọn lá rụng mùa thu.


Lôi Vô Song hoảng sợ co rụt con ngươi, gã không ngờ một lão tăng quét rác còng lưng lại ẩn tàng tu vi tuyệt thế tông sư thâm hậu đến thế.


*Nhịp thứ tư: Lôi Vô Song vung đại đao Huyết Nha chém nứt biển cổng chùa để uy hiếp.*


Để lấy lại uy quyền hắc bang biên thùy, Lôi Vô Song gầm lên một tiếng dài đầy phẫn nộ. Gã pouring toàn bộ Huyết Đao Thần Công vào thanh đại đao 'Huyết Nha' rực lửa đỏ thẫm, vung tay phóng mạnh thanh đao khổng lồ bay đi như một tia sáng đỏ rực xé gió.


*Phập!*


Thanh đại đao Huyết Nha cắm phập cực mạnh vào tấm biển gỗ sồi cổ xưa treo trên cổng Linh Ẩn Cổ Tự. Lực chấn động kinh hoàng chém nứt đôi tấm biển gỗ rách nát, phát ra tiếng kêu vang dội rách toác rơi xuống tuyết trắng đóng băng. Tiếng chuông đồng báo động rít gào dồn dập dội vào vách đá mục nát hầm mỏ, phá hủy hoàn toàn danh tiếng thanh tịnh của thiền môn.


- Ta cho các ngươi đúng một nén nhang! – Lôi Vô Song thét lớn đầy tàn bạo, giọng nói đầy sát khí nhắm thẳng vào thiền đường tối tăm. – Nếu không giao nộp tàn dư Tô gia ra đây, ta sẽ lệnh cho ba trăm sát thủ vạn tiễn hỏa công san bằng cổ tự Linh Ẩn này thành bình địa!


*Nhịp thứ năm: Tô Mộ Dương đứng dậy từ thiền đường, tay trái siết chặt đốc kiếm quyết định bước ra ngoài.*


Bên trong thiền đường, Tô Mộ Dương khoác chiếc áo choàng đen viền đỏ rách nát, kéo sụp mũ trùm che khuất nửa khuôn mặt u uất. Y dùng tay trái lành lặn siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã nâng cấp lót Địa Hỏa Thiết Quặng. Con mắt trái u uất còn lại của y rực sáng một tia sáng đỏ rực như hoàng hôn cuối ngày, kiêu hãnh và lạnh lùng.


Y biết rõ, đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm của y không thể tiếp tục vận công hỏa kình đỏ rực quá giới hạn của Quy tắc Không quá ba chiêu hằng ngày. Thế nhưng, lòng trung nghĩa sa trường và lời dạy của phụ thân Tô Ngạn về kiếm đạo nhân từ không cho phép y trốn tránh sau lưng những nhà sư vô tội.


Tô Mộ Dương chậm rãi bước ra khỏi ngưỡng cửa thiền đường tối tăm, bước chân y vững vàng dẫm lên nền tuyết trắng đóng băng rách nát ngoài sân chùa, đối diện trực tiếp với Lôi Vô Song đang đằng đằng sát khí ngoài cổng tự.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!