Sói Tuyết Truy Hồn
Tiếng tru dài của sói vương rít gào dội vào vách đá mục nát, báo hiệu nanh vuốt của Triệu Khải sắp đổ ập xuống đầu họ. Luồng âm thanh u uất, sắc nhọn như kim châm xuyên qua màn tuyết dày, chui tọt vào lòng hang đá đóng băng dốc Đỉnh Cô Độc hoang vắng. Bên trong hang, bóng tối đặc quánh bị xé rách bởi những tia sáng xanh lam mờ nhạt tỏa ra từ đóa Tuyết Linh Chi vạn năm đang tan dần trong miệng Tô Mộ Dương. Dược dịch cực lạnh chảy xuống phế quản bỏng rát, tạo nên một cuộc chiến tàn khốc với ngọn lửa hỏa độc đang cuộn trào từ đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm của y. Kinh mạch toàn thân Tô Mộ Dương căng lên như những sợi dây đàn đồng rỉ sét, rên rỉ dưới áp lực băng hỏa lưỡng cực.
Phùng Diệp Chi đứng chắn ở cửa hang hẹp, đôi song trảo bằng thép nguội rỉ máu khẽ run lên. Gã cúi thấp người, đôi mắt sắc sảo như chim ưng đêm xuyên qua màn tuyết mù mịt dưới năm bước chân. Gió bão quất liên hồi vào bả vai trái đang rỉ máu tươi của gã, cái lạnh buốt giá dường như muốn đóng băng cả ý chí của một cựu sát thủ. Nhưng khi nghe thấy tiếng móng vuốt cào sột soạt trên đá tảng ngay phía trên trần hang, Diệp Chi biết họ đã không còn thời gian.
- Thiếu chủ... – Diệp Chi khàn giọng thầm thì, giọng gã bị tiếng gió rít nuốt chửng. – Mùi máu nóng từ vết thương hông của người đã dẫn dụ bầy sói. Bột tiêu độc đã bị gió bão thổi bay hoàn toàn. Chúng ta bị bao vây rồi.
Tô Mộ Dương không thể trả lời. Viên Băng Phách Châu cùng dược tính cực lạnh của Tuyết Linh Chi đang đóng băng hoàn toàn dây thanh quản của y, khiến cổ họng chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một. Cánh tay phải hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen viền đỏ rách nát, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt. Y chỉ còn lại tay trái để chiến đấu, tay trái đang run rẩy siết chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông.
*Gừ... gừ...*
Tiếng gầm gừ trầm đục vang lên ngay sát cửa hang. Diệp Chi nhìn thấy ba cái bóng xám khổng lồ với đôi mắt rực lửa xanh lục đang từ từ hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị lao vào lòng hang chật hẹp. Phía sau chúng, trên vách đá dốc đứng, bóng dáng hoang dã của Triệu Khải hiện ra dưới ánh đuốc lập lòe bị gió tuyết quật nghiêng ngả. Gã mặc chiếc áo da sói dày, tóc tết bím dài bay loạn xạ, tay cầm chiếc roi da dài gắn móc sắt và chiếc còi xương ngự thú lấp lánh ánh xương trắng.
- Diệp Chi! Ngươi là kẻ phản bang hèn nhát! – Giọng Triệu Khải vang dội vách đá, đầy sự tàn bạo và kiêu ngạo. – Lôi bang chủ đã hạ lệnh diệt môn Tô gia, ngươi lại dám phò tá một gã phế nhân tàn tạ. Hôm nay, ta sẽ dùng máu của hai người các ngươi để tế đàn sói vương!
Diệp Chi nghiến răng, lòng nóng như lửa đốt. Gã nhìn lại Tô Mộ Dương hẵng còn đang ngồi xếp bằng, mồ hôi nóng hổi tuôn ra trên trán y lập tức đóng băng thành những hạt nhỏ bám đầy trên đôi lông mày rậm. Thiếu chủ đang ở khoảnh khắc nhạy cảm nhất của việc dung hợp linh dược, nếu bị gián đoạn, đan điền sẽ lập tức bạo liệt, sinh mệnh mười hai tháng ngắn ngủi sẽ biến thành tro bụi ngay tại chỗ.
"Phải dẫn chúng đi!"
Một quyết định liều lĩnh lóe lên trong đầu cựu sát thủ. Diệp Chi biết bầy sói nhạy bén với mùi máu. Gã không ngần ngại dùng ngón tay siết chặt vết thương cũ ở bả vai trái, khiến máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả tuyết trắng dưới chân. Gã thét lớn, vung song trảo thép nguội lao thẳng ra ngoài cửa hang, chém đứt cổ một con sói tuyết tiên phong đang chực chồm tới.
- Triệu Khải! Gã phế nhân Tô gia đã chết cóng dưới vực sâu từ lâu rồi! Kẻ giết Lý Vô Tình là ta! Có giỏi thì đuổi theo ta đây! – Diệp Chi gầm lên, thi triển Tuyết Ảnh Bộ lướt nhanh như một bóng ma đen về phía hẻm núi Tử Vong dốc đứng phía bên kia.
Mùi máu tươi nồng nặc từ vai Diệp Chi cùng tiếng thét khiêu khích lập tức đánh lạc hướng phần lớn bầy sói. Triệu Khải nheo mắt nhìn bóng đen đang trốn chạy, gã thổi một nhịp còi xương ngự thú sắc nhọn, ra lệnh cho hơn mười con sói tuyết hung hãn đuổi theo truy sát Diệp Chi. Thế nhưng, gã ngự thú thiên tài này cực kỳ xảo quyệt. Gã đứng trên vách đá dốc, mũi hít hà không khí lạnh giá, khứu giác nhạy bén của gã bắt được một mùi vị khác.
Mùi lưu huỳnh tanh nồng của hỏa độc dính trong vệt máu nóng rỉ ra từ vết thương hông của Tô Mộ Dương làm tan chảy tuyết trắng ngoài cửa hang.
- Hừ, muốn nghi binh sao? – Triệu Khải cười lạnh, giọng nói đầy sự tàn nhẫn. – Diệp Chi, ngươi đánh giá thấp bầy sói của ta rồi. Sói vương, đi theo ta! Kẻ mang dòng máu Tàn Dương hỏa độc hẵng còn trốn trong hang đá kia!
Triệu Khải nhảy xuống từ vách đá dốc, vung roi da dài gắn móc sắt dẫn theo con sói vương khổng lồ lông xám tro bẩn thỉu và hai con sói đầu đàn tiến thẳng về phía cửa hang đá đóng băng hẹp. Cửa hang chỉ vừa một người lách qua, bóng tối bên trong sâu thẳm và lạnh ngắt.
Bên trong hang, Tô Mộ Dương vẫn ngồi xếp bằng tĩnh lặng. Thế nhưng, thính giác cực hạn – kỹ năng Nghe gió đoán hình – của y đã giật mạnh liên tục. Y nhắm nghiền con mắt trái u uất còn lại, nhịp thở hạ xuống mức thấp nhất theo kỹ thuật Ẩn nấp hơi thở sa trường. Tiếng móng vuốt sói cào nhẹ trên đá đóng băng, tiếng xích sắt lách cách trên roi da của Triệu Khải, và cả nhịp tim đập dồn dập đầy sát khí của ba con dã thú đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí y như một bản đồ lập thể.
"Diệp Chi đã liều mạng dẫn dụ toán truy binh lớn... Ta không thể lãng phí sự hy sinh của gã. Hôm nay, ta bắt buộc phải dứt điểm kẻ thù trong lòng hang chật hẹp này."
Tô Mộ Dương khẽ gầm nhẹ trong cổ họng, y dùng tay trái lành lặn nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng bên trong. Vết thương hông bị rách rỉ máu hỏa độc nóng rực làm tan chảy một mảng băng mỏng dưới gối y, tỏa ra làn khói xám nhạt nghi ngút. Y tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc Không quá ba chiêu hằng ngày, dẫu đan điền đang rực nóng ở mức hai mươi phần trăm, y vẫn giữ kình lực nén lại trong đốc kiếm rỗng, chưa bộc phát hỏa kình đỏ rực.
*Gừ...*
Con sói đầu đàn thứ nhất lách qua khe đá hẹp, đôi mắt xanh lục rực sáng sát khí hoang dã. Nó ngửi thấy mùi máu nóng của main, lập tức nhe nanh vuốt, lấy đà nhảy vồ thẳng vào lồng ngực y tầm cao.
*Nhịp thứ nhất: Triệu Khải thổi còi xương ngự thú thúc giục bầy sói lao vào tấn công dồn dập.*
Tiếng còi xương rít lên một nhịp nhọn hoắt, chói tai dội vào vách hang hẹp. Con sói thứ hai cũng lao vào ngay sau con thứ nhất, hai bóng xám khổng lồ khóa chặt mọi góc phòng thủ của Tô Mộ Dương.
*Nhịp thứ hai: Tô Mộ Dương nhắm mắt vận dụng Nghe gió đoán hình né tránh các móng vuốt sắc nhọn.*
Tô Mộ Dương nhắm mắt hoàn toàn. Thính giác cực hạn giúp y cảm nhận được độ rung chuyển của không khí bị xé rách bởi móng vuốt sói tầm cao. Y dậm gót chân trái, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường. Thân hình gầy gò của y uốn cong sát đất, trượt dài trên mặt băng trơn trượt của lòng hang. Hai con sói tuyết vồ hụt tầm cao, móng vuốt sắc nhọn sượt qua vai áo choàng đen rách nát của y, đập mạnh vào vách đá đóng băng phát ra tiếng rắc rắc khô khốc.
*Nhịp thứ ba: Main dùng đốc kiếm gỗ sồi rỗng phóng Chân Không Kích chém đứt chân trước hai con sói đầu đàn.*
Ngay trong nhịp trượt sát đất, Tô Mộ Dương xoay cổ tay trái. Y bịt chặt đầu đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột, dồn chân khí nóng rực từ đan điền rạn nứt vào trong nén áp suất không khí cực đại, rồi đột ngột buông ngón tay cái ra.
*Bùm! Bùm!*
Hai luồng kiếm khí Chân Không Kích vô hình xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh trong lòng hang chật hẹp. Luồng áp suất nén khí bén nhọn như dao cạo chém thẳng vào chân trước của hai con sói đầu đàn đang mất đà trên mặt băng. Tiếng xương gãy rắc rắc vang lên dứt khoát, hai con dã thú thét lên tiếng tru thảm thiết, đổ gục xuống vũng máu nóng làm tan chảy lớp băng dày dưới chân.
*Thử nghiệm thất bại: Main cố gắng dùng khinh công Tuyết Ảnh Thần Hành nhưng trần hang thấp đóng băng khiến anh bị va chạm giảm tốc độ.*
Tô Mộ Dương định dậm mạnh chân trái thi triển Tuyết Ảnh Thần Hành để lướt nhanh ra ngoài hang dứt điểm Triệu Khải. Thế nhưng, trần hang đá đóng băng quá thấp, hàng loạt thạch nhũ băng sắc nhọn lơ lửng phía trên đã cản trở quỹ đạo nhảy của y. Cú dậm chân phản chấn khiến bả vai phải hoại tử của y va chạm mạnh vào vách đá đóng băng, gây phản lực cực lớn chấn động đến vết thương hông rách toác.
- Khục! – Tô Mộ Dương ho ra một búng máu tươi dính tro đen hỏa độc. Hơi thở nóng rực phả ra khói trắng đỏ mờ nhạt ghê rợn, thể lực suy kiệt tột cùng khiến gối trái y suýt quỵ xuống mặt băng trơn trượt.
*Nhịp thứ tư: Triệu Khải vung roi da xông vào tấn công tầm trung hỗ trợ bầy sói.*
Nhận thấy Tô Mộ Dương bị khựng lại do va chạm địa hình, Triệu Khải lách người vào hang. Gã vung mạnh chiếc roi da dài gắn móc sắt, tạo ra tiếng rít gió chói tai xé rách bóng tối. Mũi roi gắn móc sắt sắc bén nhắm thẳng vào mạn sườn phải hoại tử của main, nơi Tuyết Tằm Băng Tiêu đang tỏa hàn khí.
- Chết đi, gã què hèn mọn! – Triệu Khải thét lớn, kình lực Nhị lưu đỉnh phong dồn vào thân roi khiến nó uốn lượn như một con độc xà.
*Nhịp thứ sáu: Cái giá thật đã trả trong tập.*
Tô Mộ Dương không thể né tránh tầm rộng của roi da trong hang hẹp. Y buộc phải dùng tay trái đưa đốc kiếm gỗ sồi rỗng lên đỡ gạt trực diện đường roi.
*Chát! Chát!*
Móc sắt của roi da quấn chặt lấy thân kiếm gỗ sồi, lực chấn động vật lý cực mạnh truyền qua đốc kiếm chấn thẳng vào kinh mạch cổ tay trái của main. Vết thương hoại tử tay phải bị chấn động nhẹ cũng bắt đầu rỉ máu nóng bốc khói dưới lớp áo choàng đen, tiêu hao lượng lớn thể lực nén khí của y. Đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm rực nóng dồn dập, Chân khí nghịch hành cuồng bạo dâng lên phế quản khiến y đau đớn tột cùng như bị thiêu sống từ bên trong.
*Nhịp thứ năm: Main dùng bộ pháp uốn khúc sa trường lướt sát đất áp sát, chém đứt còi xương ngọc của Triệu Khải.*
Thế nhưng, ý chí sắt đá của thiếu chủ Tàn Dương Kiếm Trang không hề lay chuyển. Nhận ra Triệu Khải đang dùng roi da dài để giữ khoảng cách, Tô Mộ Dương quyết định mạo hiểm cận chiến. Y nhắm mắt nghe gió đoán hình quỹ đạo roi, bất ngờ buông lỏng tay trái để roi da trượt khỏi đốc kiếm gỗ sồi.
Y dậm mạnh chân, dùng Bộ pháp uốn khúc sa trường trượt sát đất luồn qua khe hở của đường roi da, áp sát tầm gần dưới chân Triệu Khải chỉ trong một nhịp thở. Triệu Khải hoảng hốt định thu roi về phòng thủ tầm gần, nhưng đã quá muộn.
Tô Mộ Dương xoay cổ tay trái, đốc kiếm gỗ sồi rỗng lót Địa Hỏa Thiết Quặng hướng thẳng lên phía trên cổ họng đối thủ, phóng ra luồng kiếm khí Chân Không Kích nén áp suất cực đại tầm gần.
*Bùm!*
Luồng gió chân không vô hình xé gió lao đi tạo tiếng rít xé tai cực lớn. Nó không chém vào cổ họng Triệu Khải, mà nhắm chính xác vào bàn tay phải đang cầm chiếc còi xương ngự thú của gã. Tiếng rắc gãy vỡ vang lên dứt khoát, chiếc còi xương bằng ngọc cổ truyền của Triệu Khải bị luồng khí nén chấn vỡ vụn thành trăm mảnh, rơi vãi trên mặt tuyết lạnh.
- Áaaa! Tay của ta! – Triệu Khải thét lên đau đớn, bàn tay phải của gã bị kình khí chấn nứt nẻ rỉ máu tươi dồn dập. Gã ngã quỵ xuống mặt băng, đôi mắt sắc như thú dữ ngập tràn sự hoảng loạn tột độ khi công cụ ngự thú độc môn bị phá hủy hoàn toàn.
Thế nhưng, cuộc chiến chưa dừng lại ở đó. Sự sụp đổ của chiếc còi xương ngự thú đã kích hoạt một tai biến kinh hoàng.
Con sói vương khổng lồ lông xám tro bẩn thỉu đứng bên cạnh Triệu Khải, khi mất đi âm thanh điều khiển của còi xương, sát khí hoang dã hoang dại trong máu nó lập tức bùng phát mất kiểm soát. Đôi mắt xanh lục của sói vương chuyển sang màu đỏ ngầu sát khí, nó không còn tuân lệnh chủ nhân nữa, mà gầm rú điên cuồng, lấy đà nhảy vồ thẳng vào Tô Mộ Dương đang kiệt lực quỳ một gối dưới đất.
- Sói vương! Xé xác nó cho ta! Liều chết cũng phải giết nó! – Triệu Khải hoảng loạn thét lớn, vung roi da bằng tay trái còn lại để kích động thú tính cuồng bạo của con dã thú.
Con sói vương khổng lồ nặng hơn hai trăm cân bay lượn giữa không trung hang đá chật hẹp, móng vuốt sắc nhọn như dao cạo xé rách màn tuyết lạnh giá, nhắm thẳng vào lồng ngực đang rực lửa hỏa độc của Tô Mộ Dương mà cào xé dứt khoát.
Tô Mộ Dương quỵ gối trái trên mặt băng rách nát, tay trái run rẩy siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng dẫu lồng ngực đang ho ra máu nóng liên tục. Con mắt trái u uất của y ngước lên nhìn bóng xám khổng lồ đang bao phủ hoàn toàn tầm nhìn còn lại của mình, móng vuốt sắc nhọn của sói vương chỉ còn cách lồng ngực y đúng một gang tay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!