Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Linh Chi Tiếp Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết trên đỉnh Cô Độc chưa bao giờ dứt, nó gào rú như vạn con dã thú đói mồi, điên cuồng quất những lọn roi băng giá vào thân hình gầy gò của Phùng Diệp Chi. Trên lưng gã, Tô Mộ Dương nằm bất động, hơi thở đứt quãng và nóng rực như lửa đốt. Lớp áo choàng đen viền đỏ rách nát của y đã thấm đẫm một mảng máu lớn từ vết thương bên hông rách toác. Từng giọt máu nóng hổi, tanh nồng mùi lưu huỳnh của hỏa độc rỉ ra, nhỏ xuống tuyết trắng phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, để lại những lỗ thủng nghi ngút khói đen trước khi bị bão tuyết vùi lấp.


Phùng Diệp Chi cắn chặt môi đến bật máu, hai cánh tay gân guốc siết chặt lấy đùi của thiếu chủ. Bả vai trái của gã vẫn rỉ máu tươi từ vết chém cũ của Lý Vô Tình, nhưng gã không dám dừng lại dù chỉ một nhịp thở. Gã biết, chỉ cần gã khựng lại mười nhịp thở trên đỉnh đá xám trơn trượt này, cả gã và thiếu chủ sẽ vĩnh viễn nằm lại dưới nấm mồ băng giá. Đan điền của Tô Mộ Dương lúc này đã rạn nứt đến mức nguy kịch hai mươi phần trăm, ngọn lửa tự thiêu của Tàn Dương Kiếm Phổ đang điên cuồng chạy nghịch hành, thiêu rụi từng thớ thịt, từng đường kinh mạch trong phế phổi y.


- Thiếu chủ... xin người hãy ráng nhẫn nại... Chúng ta sắp thoát khỏi Đỉnh Cô Độc rồi... - Diệp Chi khàn giọng thầm thì, giọng gã bị tiếng gió bão tuyết gầm thét nuốt chửng hoàn toàn.


Sau gần nửa canh giờ điên cuồng lướt khinh công dọc theo sườn núi dốc đứng, Diệp Chi phát hiện một khe đá hẹp nằm khuất sau một tảng đá mồ côi khổng lồ phủ đầy băng giá. Đó là một hang đá đóng băng tự nhiên, lối vào chỉ vừa một người lách qua, bên trong tối tăm và tỏa ra hàn khí buốt xương. Diệp Chi mừng rỡ, vội vàng lách người cõng Tô Mộ Dương vào sâu bên trong.


Gã nhẹ nhàng đặt Tô Mộ Dương tựa lưng vào vách đá đóng băng lạnh ngắt. Ánh sáng mờ nhạt từ cửa hang hắt vào, rọi lên khuôn mặt xám ngoét, không một giọt máu của thiếu chủ Tàn Dương Kiếm Trang. Con mắt phải của y hoàn toàn nhắm chặt, khóe mắt vẫn còn vệt máu khô đen sì do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một. Cánh tay phải hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm buông thõng vô lực bên sườn, các mạch máu nổi rõ màu đen xám dưới làn da khô khốc, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để kiềm chế chất độc lan rộng lên bả vai.


Tô Mộ Dương khẽ mở con mắt trái u uất còn lại. Y muốn nói, nhưng phế quản bị bỏng rát thực thể cùng viên Băng Phách Châu mát lạnh ngậm trong miệng đã đóng băng hoàn toàn dây thanh quản, khiến y chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc đứt quãng khàn đặc. Tay trái y run rẩy siết chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông như một bản năng sinh tồn không thể từ bỏ.


Diệp Chi vội vàng run rẩy mở chiếc túi vải thô giắt bên hông, lấy ra đóa Tuyết Linh Chi vạn năm vừa thu hoạch được trên vách đá dựng đứng của Đỉnh Cô Độc. Đóa linh chi rực sáng ánh xanh lam tinh khiết, tỏa ra một luồng hương thơm mát lạnh thấu xương, tạm thời xua đi mùi lưu huỳnh tanh nồng của hỏa độc trong hang đá.


- Thiếu chủ, linh dược đây rồi. Người hãy mau ngậm lấy để luyện hóa, dập tắt ngọn lửa đan điền! - Diệp Chi vội vã dâng đóa linh dược lên trước mặt y.


Tô Mộ Dương khẽ gật đầu. Y dùng bàn tay trái lành lặn đón lấy đóa Tuyết Linh Chi, bẻ một nửa đưa vào miệng nhai nát. Dược tính cực lạnh của linh chi vạn năm lập tức bùng nổ trong khoang miệng y. Nó không ngọt ngào, mà đắng ngắt và buốt giá như thể y vừa nuốt phải một khối băng vạn năm. Luồng dược dịch xanh lam chảy xuống cổ họng bỏng rát, đi thẳng vào phế quản, xoa dịu cảm giác thiêu đốt thực thể hằng đêm.


Nhưng ngay khi luồng hàn khí tinh khiết của Tuyết Linh Chi chạm đến đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm, một sự bài xích tự nhiên và tàn khốc bùng nổ. Ngọn lửa hỏa độc cuồng bạo vốn đang nghịch hành trong cơ thể y cảm nhận được sự xâm nhập của hàn khí cực hạn, lập tức điên cuồng phản kháng.


*Khục!*


Tô Mộ Dương run bắn người, lồng ngực y nhô cao dữ dội dưới lớp áo choàng đen. Một búng máu tươi dính đầy tro đen hỏa độc trào ra nơi khóe môi y, nhỏ xuống phiến đá đóng băng dưới chân. Sự xung đột giữa hai luồng kình lực cực nóng và cực lạnh khiến kinh mạch toàn thân y căng lên như những sợi dây đàn sắp đứt. Mồ hôi nóng hổi tuôn ra như tắm trên trán y, nhưng vừa mới chạm vào không khí lạnh giá của hang đá đã ngay lập tức đóng băng thành những hạt nhỏ bám đầy trên đôi lông mày rậm.


- Thiếu chủ! - Diệp Chi hoảng hốt, định vận công hỗ trợ nhưng Tô Mộ Dương khẽ giơ bàn tay trái lên cản lại. Y biết, nội lực sát kỹ của Tuyết Sơn Minh trong người Diệp Chi nếu truyền vào lúc này chỉ làm ngọn lửa đan điền bùng phát dữ dội hơn. Y bắt buộc phải tự mình điều hòa hai luồng kình lực băng hỏa lưỡng cực này.


Tô Mộ Dương cắm chặt đốc kiếm gỗ sồi xuống đất để giữ thăng bằng, nhắm nghiền con mắt trái u uất, bắt đầu vận hành khẩu quyết tầng thứ nhất của Tàn Dương Kiếm Phổ theo chiều nghịch hành để cưỡng ép hấp thụ dược tính của Tuyết Linh Chi. Mỗi một chu thiên chân khí chạy qua là một lần y phải chịu đựng nỗi đau đớn thể xác tột cùng, như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ và băng nhọn đang đồng thời đâm xuyên qua phế phổi.


Trong khi Tô Mộ Dương đang chật vật đấu tranh giành giật sự sống với hỏa độc, Phùng Diệp Chi lặng lẽ lách người ra ngoài cửa hang đá để canh gác. Gió bão bên ngoài vẫn gào rú dữ dội, tầm nhìn bị hạn chế dưới năm bước chân. Diệp Chi ngồi xổm sau tảng đá mồ côi, đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông khẽ run nhẹ theo nhịp cảnh giác của gã. Đột nhiên, khứu giác nhạy bén của một cựu sát thủ bắt được một mùi vị bất thường lẫn trong gió tuyết.


Mùi hôi hám của thú dữ.


Diệp Chi giật mình, gã cúi rạp người xuống sát mặt tuyết, đôi mắt sắc sảo như chim ưng đêm đăm đăm nhìn về phía dốc đá xám dẫn lên hang. Giữa những lọn tuyết trắng xóa mù mịt, gã nhìn thấy những vệt chân tròn, sâu và lớn bất thường trên tuyết.


Dấu chân của Sói Tuyết biên thùy.


- Đáng chết! Chúng đến nhanh như vậy sao? - Diệp Chi nghiến răng lẩm bẩm. Gã biết Lôi Thiên Bá đã phát lệnh truy quét tổng lực toàn bộ Nhạn Môn Quan sau cái chết của Lý Vô Tình. Và kẻ được phái đi dẫn đầu cuộc truy quét này không ai khác chính là Triệu Khải - thiên tài ngự thú tàn bạo của Tuyết Sơn Minh, kẻ sở hữu bầy sói tuyết hung hãn có khả năng khứu giác cực hạn truy dấu mùi máu.


Vết thương bên hông của Tô Mộ Dương rỉ máu nóng chính là ngọn hải đăng chí mạng dẫn dắt bầy sói. Mùi lưu huỳnh tanh nồng của máu hỏa độc rất khó bị bão tuyết dập tắt hoàn toàn.


Diệp Chi vội vàng rút từ trong ngực ra một bình gốm nhỏ chứa bột tiêu độc và tiêu ớt đỏ dã ngoại. Gã nhanh chóng rải bột xung quanh lối vào hang đá và dọc theo vách đá mồ côi để ngụy trang và đánh lạc hướng khứu giác của bầy sói. Thế nhưng, vừa mới rải ra, một luồng gió bão tuyết cực mạnh cuồng bạo thổi ngược chiều đã ngay lập tức quét sạch hoàn toàn lớp bột đỏ, thổi bay chúng vào vực sâu không đáy phía dưới.


- Gió quá lớn, bột tiêu độc hoàn toàn vô dụng! - Diệp Chi cắn răng, lòng nóng như lửa đốt. Gã không thể dùng ám khí hay sát kỹ để tiêu diệt bầy sói lúc này, vì tiếng động chiến đấu chắc chắn sẽ đánh động đến Triệu Khải và hàng trăm tay đao Tuyết Sơn Minh đang lùng sục vòng ngoài.


Đúng lúc gã đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, một bóng đen nhỏ bé, nhanh nhẹn bỗng chốc xuất hiện từ phía lối đi ngầm dẫn ra cống nước dịch trạm hoang vắng. Diệp Chi lập tức thủ thế, song trảo thép nguội sẵn sàng vung lên đoạt mạng kẻ đột nhập. Nhưng khi nhìn kỹ, gã khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Đó là Lục Đầu, tiểu nhị nhanh nhẹn của quán trà Thính Phong Hiên.


Lục Đầu người đầy tuyết trắng, mặt mũi tím tái vì lạnh, tay ôm khư khư một bọc vải nhỏ thấm đẫm hơi ấm mộc mạc. Gã lách qua tảng đá mồ côi, run rẩy đưa bọc vải cho Diệp Chi:


- Phùng đại ca... Chị A Sương... chị ấy bí mật gửi cái này qua mật đạo dịch trạm... Chị ấy nói thiếu chủ đang gặp nguy kịch hỏa độc... cần cái này gấp...


Diệp Chi vội vàng nhận lấy bọc vải, mở ra xem. Bên trong là ba liều thuốc bột Thanh Tâm Tán tỏa ra mùi thơm thảo dược dịu nhẹ và một dải băng gạc quấn Tuyết Tằm mới tinh hẵng còn đượm hơi ấm từ bếp lửa của quán trà nghèo. Sự chăm sóc thầm lặng và bao dung của A Sương dường như đã mang theo cả hơi ấm nhân tính duy nhất giữ cho họ không bị cái lạnh của biên thùy nuốt chửng.


- Lục Đầu, ngươi lập tức rút lui theo lối cũ! Tuyệt đối không được quay lại đây, bầy sói của Triệu Khải đã áp sát rồi! - Diệp Chi khẽ quát, đẩy Lục Đầu về phía mật đạo ngầm.


- Vâng... các anh bảo trọng! - Lục Đầu nhanh nhẹn lách người biến mất vào bóng tối của cống ngầm.


Diệp Chi vội vã quay trở lại hang đá đóng băng. Lúc này, Tô Mộ Dương đang run rẩy dữ dội hơn, sắc mặt y chuyển từ xám ngoét sang đỏ gay như say rượu dưới tác động của luồng chân khí nghịch hành tự thiêu. Diệp Chi nhanh tay hòa bột thuốc Thanh Tâm Tán với một chút nước tuyết sạch, cẩn thận đỡ lấy đầu thiếu chủ và đổ thuốc vào miệng y.


Dược tính dịu nhẹ của Thanh Tâm Tán phối hợp với hàn khí cực mạnh của Tuyết Linh Chi bắt đầu phát huy tác dụng. Ngọn lửa hỏa độc cuồng bạo đang thiêu đốt đan điền y dần dần bị đè ép xuống, rút sâu vào trong khí hải rạn nứt. Tô Mộ Dương khẽ thở hắt ra một hơi nóng hổi nghi ngút khói, cơ thể y dần dần bình ổn trở lại, dẫu kinh mạch phổi vẫn bị bỏng rát nhẹ thực thể.


Y khẽ mở con mắt trái, nhìn dải băng gạc mới đượm hơi ấm của A Sương trong tay Diệp Chi. Một tia ấm áp thầm lặng lóe lên trong ánh mắt u uất của gã kiếm khách cô độc. Y biết, dẫu thế gian này có tàn nhẫn và hủ bại đến đâu, dẫu y có phải bước đi trên con đường tự hủy đan điền đầy máu và nước mắt, thì quán trà nghèo Thính Phong Hiên và cô gái câm dịu dàng kia vẫn luôn là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho y không hóa ma.


Thế nhưng, thời gian bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.


*Gừ... gừ...*


Một tiếng gầm gừ trầm đục, mang theo sát khí hoang dã lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía vách đá đóng băng ngay phía trên hang động.


Phùng Diệp Chi giật nảy mình, gã lập tức lách người đứng chắn trước mặt Tô Mộ Dương, đôi song trảo thép nguội rít lên tiếng gió sắc lạnh.


Tô Mộ Dương cũng khẽ giật mình. Thính giác cực hạn – kỹ năng Nghe gió đoán hình – của y khẽ giật mạnh. Y không cần nhìn bằng mắt phải đang mù tạm thời. Tiếng móng vuốt sắc nhọn cào vào đá băng, tiếng thở phì phò dồn dập đầy khát máu và cả nhịp tim đập nhanh cuồng bạo của bầy sói tuyết đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí y.


Chúng đã tìm đến tận nơi. Mùi máu nóng rỉ ra từ vết thương hông bị rách của y đã hoàn toàn vạch trần nơi ẩn náu dẫu Diệp Chi đã nỗ lực ngụy trang.


Triệu Khải đang đứng trên vách đá cao ngay phía trên hang động, tay cầm chiếc roi da dài gắn móc sắt và chiếc còi xương ngự thú. Gã khẽ nhếch môi cười lạnh, đôi mắt sắc như thú dữ nhìn chằm chằm vào vệt máu nóng chưa kịp đóng băng dẫn vào khe đá hẹp:


- Tìm thấy ngươi rồi, gã kiếm khách hoàng hôn tàn phế. Hôm nay, Đỉnh Cô Độc này sẽ là nghĩa địa của ngươi!


Trong hang đá tối tăm, Tô Mộ Dương biết rõ bản thân không thể di chuyển lúc này. Đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm hẵng còn vô cùng nhạy cảm sau khi dung hợp Tuyết Linh Chi chưa hoàn toàn ổn định kình lực. Nếu y vận dụng hỏa kình để chiến đấu ngay bây giờ, đan điền sẽ lập tức bạo liệt sớm hơn dự tính, biến mạng sống tàn của y thành tro bụi.


Y khẽ nhắm chặt con mắt trái còn lại. Sử dụng kỹ thuật 'Ẩn nấp hơi thở sa trường' học từ Lão Tiêu Đầu, Tô Mộ Dương ngưng thở hoàn toàn, hạ nhịp tim xuống mức thấp nhất có thể. Cơ thể y dần dần trở nên lạnh ngắt như đá băng bên ngoài, dồn toàn bộ luồng nội nhiệt nóng rực ẩn sâu vào tim mạch để tạm thời che giấu khứu giác nhạy bén của bầy sói.


Nhưng vết máu nóng rỉ ra ngoài tuyết vẫn là một dấu vết thực thể không thể xóa nhòa.


*Húuuuuuu!*


Một tiếng tru dài, cô độc và ghê rợn của con sói vương khổng lồ đột ngột vang dội từ vách núi đá đóng băng ngay phía trên hang động, xé rách màn đêm lạnh giá của Nhạn Môn Quan, dội thẳng vào lòng hang tối tăm nơi Tô Mộ Dương đang chuẩn bị luyện hóa Tuyết Linh Chi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!