Tuyệt Ảnh Vô Tình
Gió bão trên đỉnh Cô Độc gào rú như tiếng khóc của vạn linh hồn oan khuất, cuốn theo những bông tuyết sắc nhọn như dao cạo, quất liên tục vào vách đá xám trơn trượt đóng băng. Dưới vực sâu không đáy tối tăm, hơi lạnh bốc lên buốt tận xương tủy, nhưng bên trong lồng ngực Tô Mộ Dương, đan điền rạn nứt vĩnh viễn hai mươi phần trăm lại đang bùng cháy dữ dội như một lò than đỏ rực nghịch hành chân khí. Luồng hỏa độc cuồng bạo nóng bỏng tựa dung nham liên tục cuộn trào, thiêu rụi phế phổi, khiến cổ họng y bỏng rát thực thể, máu tươi dính tro đen hỏa độc không ngừng rỉ ra nơi khóe môi.
Y bị mất giọng tạm thời, không thể phát ra bất kỳ thanh âm nào. Con mắt phải hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng do di chứng hỏa độc công tâm ngưỡng một. Toàn bộ thế giới bên phải của y chỉ còn là một khoảng không u tối và câm lặng. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn tê liệt buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen viền đỏ rách nát, dẫu đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để kiềm chế hỏa độc lan rộng lên bả vai. Y chỉ còn lại tay trái để chiến đấu, tay trái đang nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông.
Đối diện với y, Lý Vô Tình đứng ngược gió tuyết. Thanh kiếm mỏng 'Vô Ảnh' trong tay gã khẽ vung ngang, tạo ra một tia sáng vô thanh xé gió cắt đôi bông tuyết đang rơi ngay trước mũi giày Tô Mộ Dương để thị uy.
Lý Vô Tình khẽ nhếch môi cười lạnh, đôi mắt gầy gò lạnh lùng dứt khoát khóa chặt vào thân hình tàn tạ của thiếu chủ Tô gia:
- Kiếm pháp của Tô Ngạn quả thực rất nhanh, nhưng sự bảo thủ của ông ta đã tự chôn vùi Tàn Dương Kiếm Trang. Hôm nay, một kẻ tàn phế một tay một mắt như ngươi lấy gì để đòi nợ máu?
Tô Mộ Dương không thể trả lời, cũng không cần trả lời. Y khẽ nhắm chặt con mắt trái còn lại. Thính giác cực hạn – kỹ năng Nghe gió đoán hình – khẽ giật mạnh. Tiếng gió bão tuyết gào rú bỗng chốc lùi xa, nhường chỗ cho những dao động áp suất cực nhẹ của không khí và tiếng tuyết mịn bị nén lại dưới đế giày của Lý Vô Tình.
Y biết rõ, Lý Vô Tình là kẻ tàn nhẫn và xảo quyệt. Gã biết cánh tay phải của y đã phế và mắt phải đã mù, chắc chắn gã sẽ liên tục tấn công vào mạn sườn phải để khoét sâu vào góc chết. Đó là điểm yếu chí mạng của y, nhưng cũng là cái bẫy duy nhất y có thể giăng ra để đoạt mạng đối thủ Nhất lưu đỉnh phong này.
*Vút!*
Không một tiếng động báo trước, Lý Vô Tình di chuyển. Thân hình gã mặc trường bào xám tro lướt đi trên tuyết nhanh như một vệt bóng ma vô hình. Gã thi triển Vô Ảnh Kiếm Pháp cực nhanh, những đường kiếm mỏng vô thanh xé rách không khí lao tới dồn dập. Không có tiếng gió rít, chỉ có những tia sáng bạc mỏng manh như lá lúa đâm liên hoàn nhắm thẳng vào mạn sườn phải tê liệt của Tô Mộ Dương.
Tô Mộ Dương dậm mạnh gót chân trái, thi triển Bộ pháp lướt tuyết nhẹ nhàng thoái lui ba bước để né tránh mũi kiếm hiểm hóc. Nhưng Lý Vô Tình nhanh như một bóng ma bám sát gót, mũi kiếm mỏng Vô Ảnh liên tục vạch ra những đường đâm sắc bén vô thanh xé rách vai áo choàng đen của main, để lại những vết cắt rỉ máu nóng hổi làm tan chảy tuyết trắng xung quanh.
- Trốn sao? – Lý Vô Tình lạnh lùng thốt lên, cổ tay gã xoay tròn, thi triển Sát Na Đoạt Mệnh kiếm thức đâm liên tiếp mười nhát cực nhanh nhắm thẳng vào ngực trái của Tô Mộ Dương.
Cú vận động mạnh khiến vết thương cũ bên hông y bỗng chốc rách toác. Từng giọt máu hỏa độc đỏ thẫm, nóng rực rỉ ra làm sủi bọt tuyết trắng dưới chân nghi ngút khói đen. Lồng ngực y phập phồng dữ dội, hỏa độc công tâm bùng phát khiến thần trí y chao đảo, ảo giác về đêm diệt môn năm xưa lại hiện lên mờ mịt.
"Không thể kéo dài thời gian! Phải dứt điểm trong vòng ba chiêu tiếp theo!"
Ý nghĩ đó lóe lên trong tâm trí Tô Mộ Dương. Y quyết định thi triển bài tẩy cuối cùng.
Khi mũi kiếm mỏng Vô Ảnh của Lý Vô Tình chỉ còn cách ngực trái ba gang tay, Tô Mộ Dương không lùi nữa. Y dùng ngón tay trái điểm mạnh vào huyệt đạo bả vai phải bị hoại tử – thi triển thủ đoạn 'Tự bế mạch môn' của Tôn y sư truyền thụ.
*Phập!*
Cánh tay phải hoại tử xám nhạt dưới lớp áo choàng bỗng chưng ngừng run rẩy, các thớ cơ căng cứng lạnh ngắt như sắt nguội dưới tác động của Tuyết Tằm Băng Tiêu và lực điểm huyệt cưỡng ép. Cơn đau tê liệt tột cùng bị khóa chặt hoàn toàn trong khoảnh khắc quyết định.
Y dùng bộ pháp uốn khúc sa trường lướt sát đất né tránh mũi kiếm mỏng sát sườn, đồng thời cánh tay phải hoại tử bất ngờ vung mạnh ra khỏi lớp áo choàng đen.
Lý Vô Tình trừng to mắt kinh hoàng khi nhìn thấy cánh tay phải tưởng chừng đã phế bỏ của đối thủ bỗng chớp nhoáng rút ra thanh kiếm gãy rỉ sét của Tô Trình giấu trong tay áo rộng.
- Cái gì?!
Lý Vô Tình hoảng loạn cố gắng dùng khinh công Tuyết Ảnh Thần Hành lùi lại để giữ khoảng cách, nhưng bộ pháp lướt tuyết sát đất của Tô Mộ Dương đã khóa chặt đường lui của gã.
Tô Mộ Dương dùng tay phải vung mạnh thanh kiếm gãy nương theo lực ly tâm cực đại của cơ thể áp sát đất, chém một nhát ngang sấm sét.
*Keng! Rắc!*
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang dội đỉnh núi cô độc. Thanh mỏng kiếm Vô Ảnh sắc bén của Lý Vô Tình bị lực chém bạo liệt của thanh kiếm gãy chấn vỡ thành trăm mảnh bạc vụn bay tứ tán dưới ánh trăng lạnh.
Không dừng lại một nhịp thở, Tô Mộ Dương xoay cổ tay phải cứng ngắc, đâm thẳng thanh kiếm gãy rỉ sét xuyên qua ngực trái của Lý Vô Tình một cách dứt khoát.
*Phập!*
Máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe lên mặt tuyết trắng xóa dã ngoại.
Lý Vô Tình khựng lại, đôi mắt gầy gò trợn trừng nhìn thanh kiếm gãy rỉ sét đang cắm sâu trong lồng ngực mình, rồi nhìn cánh tay phải đen xám hoại tử của Tô Mộ Dương đang run rẩy rỉ máu đen độc do phản phệ cực hạn.
- Ngươi... tự bế mạch môn... để vung kiếm... – Lý Vô Tình quỵ gối xuống tuyết dã ngoại, miệng phun ra từng búng máu tươi dồn dập. Gã cười khàn khàn, tiếng cười chứa đựng sự điên loạn và cam chịu của một kẻ bại trận dưới tay một phế nhân. – Ha... ha... Một nhát kiếm tuyệt hảo... Tô Ngạn quả thực đã nuôi dạy một con quái vật...
Tô Mộ Dương rút mạnh thanh kiếm gãy ra. Máu nóng của kẻ thù phun trào làm tan chảy mảng tuyết dưới chân y. Y quỵ gối trái xuống đá xám, tay trái chống đốc kiếm gỗ sồi rỗng để giữ cho cơ thể khỏi ngã gục. Cánh tay phải hoại tử sau khi hết tác dụng tự bế mạch môn liền co rúm lại, các mạch máu nổi rõ màu đen xám hoại tử sâu sắc lên mức bốn mươi phần trăm, vĩnh viễn mất đi hoàn toàn xúc giác. Đan điền rạn nứt dữ dội rực lửa đỏ thẫm, khiến khóe mắt phải và tai phải của y rỉ ra những vệt máu tươi dính đầy tro đen hỏa độc.
Lý Vô Tình ngã rạp trên vách đá sát mép vực sâu. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, gã nhìn Tô Mộ Dương bằng ánh mắt u tối, khàn giọng cười lạnh tiết lộ một bí mật chấn động:
- Ngươi tưởng... Tuyết Sơn Minh tự ý diệt môn Tô gia sao?... Ha... Lục Quyển Phong... Chưởng môn Chính Đạo Kiếm Các... mới chính là kẻ... dâng bản đồ... vẽ ra đêm thảm sát đó... để cướp đoạt... mật tàng...
Nói xong lời cuối cùng, Lý Vô Tình trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt trợn trừng vô hồn chìm vào bão tuyết hoang dã.
Tô Mộ Dương đứng lặng người giữa bão tuyết lộng gió, thần trí y chấn động dữ dội trước chân tướng tàn khốc. Chưởng môn Chính Đạo Kiếm Các – vị tông sư tối cao được vạn người kính trọng – lại chính là kẻ chủ mưu đứng sau đêm diệt môn đẫm máu của gia tộc y.
*Khục... khục...*
Tô Mộ Dương ho ra một ngụm máu lớn dính đầy tro đen hỏa độc, lồng ngực đau đớn như bị ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên. Cơn sốt hỏa độc bùng phát cực hạn (Hỏa độc công tâm ngưỡng 1) khiến con mắt trái còn lại của y cũng bắt đầu nhạt nhòa mờ mịt.
Từ trong màn sương tuyết, bóng dáng Phùng Diệp Chi nhanh nhẹn lướt tới, gã hốt hoảng đỡ lấy thân hình gầy gò đang đổ gục của thiếu chủ. Trên vách đá dựng đứng của đỉnh núi cô độc, một đóa nấm Tuyết Linh Chi vạn năm rực sáng ánh xanh lam tinh khiết đang lặng lẽ tỏa hương thơm mát lạnh giữa bão tuyết rơi đầy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!