Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Kiếm Gỗ Nén Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua khe cửa gỗ mục nát của Thính Phong Hiên, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên ải Nhạn Môn Quan. Thế nhưng, đối lập với cơn bão tuyết trắng xóa đang điên cuồng gầm rú bên ngoài, bên trong lồng ngực của Tô Mộ Dương lại là một lò lửa thiêu đốt dữ dội. Luồng nội nhiệt nóng rực từ đan điền rạn nứt mười phần trăm đang cuộn trào, rần rật chảy ngược lên phế phổi, khiến cổ họng y dâng lên vị ngọt tanh của máu hỏa độc.


Y đang nằm trên nền tuyết lạnh, nửa thân người bên phải tê dại không còn cảm giác. Bàn tay phải hoại tử quấn đầy băng gạc rỉ máu khô xám đờ đẫn đặt trên nền đất đóng băng. Thế nhưng, bàn tay trái của y — bàn tay duy nhất còn lành lặn — đã khẽ siết chặt lấy phần thớ gỗ thô ráp của đốc kiếm gỗ sồi rỗng giấu dưới vạt áo choàng đen rách nát.


Trước mắt y, Lôi Vô Kỵ đang cười sằng sặc, thanh đoản đao tẩm độc lục bảo kề sát vào chiếc cổ trắng ngần của A Sương. Đôi mắt trong vắt như nước hồ thu của cô gái câm ngập tràn sự sợ hãi tột độ, nhưng nàng không hề khóc, cũng không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Nàng chỉ nhìn Tô Mộ Dương, ánh mắt như muốn cầu xin y đừng vì nàng mà bộc lộ bản thân, đừng vì nàng mà phá vỡ sự ẩn nhẫn bấy lâu nay.


Tô Mộ Dương biết rõ, Tuyết Sơn Minh đang ráo riết truy lùng tung tích thiếu chủ Tàn Dương Kiếm Trang. Nếu y ra tay lúc này, thân phận gã què gác cổng hèn nhát sẽ lập tức bại lộ. Hơn thế nữa, thể xác tàn tạ của y đang bị trói buộc bởi 'Quy tắc Không quá ba chiêu'. Mỗi ngày, y chỉ được phép vận dụng Tàn Dương Kiếm Khí tối đa ba lần. Nếu vượt quá giới hạn đó, đan điền vốn đã rạn nứt mười phần trăm của y sẽ lập tức bạo liệt sớm hơn, rút ngắn mười hai tháng sinh mệnh ngắn ngủi còn lại thành tro bụi.


Nhưng nhìn ấm trà đất nung cổ — kỷ vật duy nhất của mẫu thân A Sương — đã vỡ vụn thành trăm mảnh dưới chân bọn thuộc hạ hắc bang, nhìn lưỡi đao độc đang chực chờ cắt đứt huyết quản của người con gái đã thầm lặng dùng thảo dược tịnh tâm cứu mạng y hằng đêm, lòng kiêu hãnh và nghĩa khí sa trường của dòng họ Tô gia không cho phép y tiếp tục quỳ gối.


'Một chiêu phá binh khí, một chiêu phế chân phải gã. Ta chỉ dùng đúng hai chiêu.'


Tô Mộ Dương nhắm mắt, thầm tính toán trong nhịp thở dồn dập. Ý chí sắt đá của y gạt phăng mọi nỗi đau đớn thể xác. Chân khí nóng rực từ khí hải bắt đầu nghịch hành, chảy cuồn cuộn dọc theo kinh mạch cánh tay trái, dồn thẳng vào đốc kiếm gỗ sồi rỗng.


Đốc kiếm gỗ sồi rỗng vốn được đẽo gọt từ cành gỗ sồi vạn năm chịu nhiệt bên mộ bia gia tộc. Thiết kế của nó vô cùng đặc biệt: rỗng ruột từ đầu đến cuối, không hề có lưỡi sắt sắc bén. Đây là nguyên lý cốt lõi của 'Kiếm ý Chân không pháp' mà phụ thân Tô Ngạn từng truyền thụ hằng đêm trong mật thất. Người bị phế đan điền dẫu không thể tụ khí vào kiếm sắt thông thường vì phản lực kim loại sẽ làm rách gân mạch, nhưng lại có thể dùng đốc kiếm rỗng để nén áp suất không khí, biến khoảng chân không thành lưỡi kiếm vô hình bén nhọn.


Tô Mộ Dương dùng ngón tay cái của bàn tay trái bịt chặt đầu đốc rỗng phía sau. Chân khí hỏa độc nóng rực dồn nén vào trong lòng đốc kiếm, ép chặt luồng không khí bên trong đến mức thớ gỗ sồi bắt đầu phát ra những tiếng kêu rắc rắc nhỏ mịn, hơi nóng rực bốc lên ngùn ngụt tạo thành một làn khói trắng đỏ mờ nhạt bao bọc quanh cổ tay trái của y.


- Chết đi, con ả câm!


Lôi Vô Kỵ mất kiên nhẫn, gầm lên một tiếng, cổ tay gã khẽ gồng lực định rạch đứt cổ họng A Sương.


Ngay sát na ấy, Tô Mộ Dương dậm mạnh chân trái xuống nền tuyết dày ngoài cửa. Lực dậm chân tạo ra một tiếng nổ trầm đục, tuyết trắng xung quanh bắn tung tóe. Thân hình y lướt đi như một bóng ma hoàng hôn xé gió lao thẳng vào trong quán trà Thính Phong Hiên.


'Chiêu thứ nhất!'


Tô Mộ Dương đột ngột buông ngón tay cái đang bịt chặt đầu đốc kiếm ra, đồng thời xoay mạnh cổ tay trái vung chém ngang một nhát dọc xé gió.


Kỹ thuật 'Ngự Khí Nén Đốc Kiếm' bộc phát cực hạn. Luồng không khí bị nén dưới áp suất khổng lồ bên trong đốc kiếm gỗ sồi rỗng đột ngột giải phóng, tạo ra một tiếng rít xé tai ghê rợn như tiếng lụa rách giữa không trung. Một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình — 'Kiếm khí Chân không' — mang theo luồng nội nhiệt đỏ rực như hoàng hôn lao đi với tốc độ chớp nhoáng tầm xa.


*Rắc!*


Thanh đoản đao tẩm độc lục bảo trên tay Lôi Vô Kỵ chưa kịp chạm vào da thịt A Sương đã bị luồng kiếm khí chân không vô hình chém trúng trực tiếp. Sức tàn phá cực đại của áp suất khí nén bẻ gãy thanh đao sắt bén làm đôi sát na va chạm. Lưỡi đao gãy nát bắn ngược ra sau, găm phập vào cột gỗ mục nát của quán trà, chất độc lục bảo rỉ ra xèo xèo trên thớ gỗ.


Lôi Vô Kỵ hoảng hốt trợn tròn mắt, cổ tay gã bị lực chấn động chân không hất văng tê dại, cả người lảo đảo lùi lại ba bước. Bọn thuộc hạ Tam lưu võ giả xung quanh cũng kinh hoàng bạt vía, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì bóng đen của Tô Mộ Dương đã áp sát đất tầm thấp.


'Chiêu thứ hai!'


Tô Mộ Dương vận hành 'Bộ pháp uốn khúc sa trường', cơ thể gầy gò của y uốn lượn sát đất một cách uyển chuyển kỳ diệu như rắn bò trên tuyết, luồn lách qua các gậy sắt của bọn thuộc hạ đang vung chém loạn xạ tầm cao. Y áp sát vào mạn sườn phải của Lôi Vô Kỵ.


Gã thiếu chủ Tuyết Sơn Minh hoảng loạn, bàn tay trái run rẩy định mở chiếc quạt xếp khảm ngọc bích để phóng kim châm độc ám toán cự ly gần. Thế nhưng, tốc độ phản xạ của Tô Mộ Dương đã vượt giới hạn chịu đựng của một võ giả thông thường.


Tô Mộ Dương dùng đốc kiếm gỗ sồi rỗng đâm mạnh một nhát dứt khoát vào thẳng khớp gối chân phải của Lôi Vô Kỵ. Nhát đâm không có lưỡi sắt, nhưng lực nén khí chân không nổ mạnh ngay tại điểm tiếp xúc.


*Khục! Rắc rắc!*


Tiếng xương bánh chè vỡ vụn giòn giã vang lên ghê rợn trong không gian chật hẹp của quán trà. Lôi Vô Kỵ thét lên một tiếng đau đớn xé lòng, cả thân hình gã đổ gục xuống nền đất đóng băng, chân phải vẹo hẳn sang một bên, máu tươi đỏ thẫm phun ra nhuộm đỏ rực lớp tuyết trắng xóa tràn vào từ cửa chính.


- Tay... tay phải của ta! Chân của ta! Giết gã què đó cho ta!


Lôi Vô Kỵ ôm chặt lấy khớp gối nát bét, gào khóc thảm thiết, khuôn mặt hoa da phấn biến dạng vì đau đớn tột cùng.


Năm sáu tên thuộc hạ Tuyết Sơn Minh nhìn thấy cảnh tượng ấy thì mặt cắt không còn giọt máu. Chúng nhìn gã què mặc áo choàng rách nát đang đứng thẳng người bằng một chân trái, tay trái cầm đốc kiếm gỗ rỗng đang tỏa ra làn khói nóng đỏ rực mờ nhạt, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi đao sa trường. Nỗi sợ hãi vô hình đè nặng lên tâm trí lũ Tam lưu võ giả. Chúng nhận ra, gã què gác cổng hèn nhát này ẩn giấu một thực lực đáng sợ dường nào.


- Chạy! Mau cõng thiếu chủ chạy!


Một tên thuộc hạ hoảng loạn hét lên. Chúng không dám vung gậy sắt tấn công nữa, mà vội vã nhào tới cõng Lôi Vô Kỵ đang la khóc om sòm lên vai, rồi đạp tuyết tháo chạy trối chết ra khỏi Thính Phong Hiên, bỏ lại vệt máu dài đỏ thẫm kéo dài trên tuyết dã ngoại.


Tô Mộ Dương đứng im giữa quán trà trống trải, đốc kiếm gỗ sồi rỗng từ từ thu lại dưới vạt áo choàng đen. Ngay sát na y buông lỏng chân khí, cơn phản phệ tàn khốc lập tức ập đến.


*Khục! Khục!*


Tô Mộ Dương gập người xuống, tay trái bịt chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Hiện tượng 'Chân khí nghịch hành' bùng phát tột cùng. Luồng khí nóng tự thiêu chạy ngược từ đan điền rạn nứt mười phần trăm sộc thẳng lên phế phổi, thiêu đốt mọi thớ thịt bên trong phế nang. Y ho ra một búng máu nóng đỏ thẫm xuống nền tuyết trắng ngay ngoài cửa quán trà.


Máu của y rực nóng nội nhiệt, nghi ngút khói trắng giữa cái lạnh âm độ của Nhạn Môn Quan, refusing to freeze. Từng giọt máu sủi bọt nhẹ, tỏa ra hơi nóng hôi hổi làm tan chảy một mảng tuyết nhỏ dưới chân.


- Mộ Dương!


A Sương chạy xộc tới, đôi tay gầy gò run rẩy đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của y. Khuôn mặt nàng đẫm nước mắt, nàng dùng tạt vạt áo thô màu xanh nhạt lau đi vệt máu tươi bên khóe môi y, rồi vội vã quỳ xuống tuyết, dùng chiếc xẻng sắt nhỏ cuống cuồng xúc tuyết phủ lên vệt máu nóng rực để che giấu dấu vết.


Nàng hiểu rõ, vệt máu nóng không đóng băng này là bằng chứng chí mạng tố cáo y luyện cấm thuật hỏa độc. Nếu Tuyết Sơn Minh hoặc quan phủ phát hiện ra vết máu này, tính mạng của y sẽ chỉ còn tính bằng ngày.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng bỗng chốc vang vọng từ phía con đường đất dẫn ra dịch trạm.


- Có chuyện gì ở quán trà phía trước? Mau bao vây lại cho ta!


Giọng nói hách dịch, khàn đặc đầy sát khí của Tào binh đầu — chỉ huy tuần tra biên thùy hủ bại của Nhạn Môn Quan — vang lên từ xa. Ánh đuốc lập lòe của toán quân tuần tra bắt đầu xuyên qua màn bão tuyết mịt mù, rọi những vệt sáng sắc lạnh vào vách tranh rách nát của Thính Phong Hiên.


Tô Mộ Dương cắn răng chịu đựng cơn bỏng rát lồng ngực, y khẽ gạt tay A Sương ra, khập khiễng bước về phía góc tối của quán trà, ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ sứt sẹo, kéo chiếc mũ sụp của áo choàng đen che khuất khuôn mặt đang đỏ gay vì sốt hỏa độc. Y nhắm chặt mắt phải đang mờ đi tạm thời, cố gắng điều hòa nhịp thở khàn đặc để giả vờ làm một gã què gác cổng vô hại.


A Sương vội vã dùng chiếc chổi tre quét sạch những mảnh gốm vỡ của ấm trà đất nung cổ dưới đất, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dẫu tấm lưng gầy gò của nàng đang run lên bần bật dưới gió bấc.


Cánh cửa gỗ rách nát bị đẩy mạnh sang một bên. Tào binh đầu bước vào quán trà, tay lăm lăm thanh đao tiêu chuẩn triều đình rỉ sét, mũ giáp lệch sang một bên, đôi mắt gian xảo hí lại quét qua toàn bộ không gian đổ nát bên trong Thính Phong Hiên. Theo sau gã là mười tên binh lính tuần tra Biên Quân cầm giáo sắt nặng nề.


- Con ả câm! Lôi thiếu chủ của Tuyết Sơn Minh vừa mới ở đây đúng không? Ta nghe thấy tiếng hét của ngài ấy từ khoảng cách trăm bước!


Tào binh đầu gầm lên, vung thanh đao rỉ sét chỉ thẳng vào mặt A Sương.


A Sương lắc đầu quầy quậy, khuôn mặt thanh tú u sầu lộ vẻ sợ hãi tột độ của một người phàm yếu ớt. Nàng chỉ tay vào chiếc bàn gãy đôi, rồi lại chỉ tay ra ngoài cửa bão tuyết, ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu rằng Lôi Vô Kỵ đã đập phá quán rồi tức giận bỏ đi hướng khác.


Tào binh đầu hừ lạnh một tiếng, gã không tin lời nàng. Ánh mắt gã chuyển dời sang góc tối của quán trà, dừng lại trên thân hình gầy gò đang run rẩy của Tô Mộ Dương. Gã tiến ba bước về phía y, mũi đao rỉ sét khẽ nâng chiếc mũ sụp áo choàng đen của y lên.


- Gã què! Ngươi có nhìn thấy kẻ nào ra tay với Lôi thiếu chủ không? Đừng hòng lừa gạt bản quan, nếu không ta sẽ tống ngươi vào ngục tối Nhạn Môn Quan cho sói ăn!


Tô Mộ Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt trái u uất cố tình lộ vẻ sợ sệt, miệng ho khục khặc liên tục phả ra khói trắng.


- Quan... quan lớn đại xá... Tôi chỉ là gã què gác cổng hèn mọn... Lúc nãy bọn họ đập phá... tôi sợ quá chui xuống gầm bàn trốn... không nhìn thấy gì cả... Xin quan lớn tha mạng...


Giọng nói khàn đặc và bộ dạng run rẩy của y khiến Tào binh đầu khinh bỉ nhổ nước bọt. Gã hạ đao xuống, quay lưng lại chuẩn bị dẫn quân rời đi để truy đuổi theo hướng vệt máu của Lôi Vô Kỵ.


Thế nhưng, ngay khi Tào binh đầu vừa bước ra ngoài ngưỡng cửa quán trà, chiếc ủng da rỉ sét của gã bỗng khựng lại ngay trên nền tuyết trắng.


Gió bấc vẫn gào rú thổi mạnh, bão tuyết rơi đầy che phủ vạn vật. Nhưng ngay dưới chân Tào binh đầu, sát cạnh vệt xẻng sắt quét tuyết vội vã của A Sương, có một giọt máu đỏ tươi nằm sâu trong hốc tuyết nhỏ.


Giọt máu ấy nóng rực nghi ngút khói, refusing to freeze dẫu bão tuyết lạnh giá đang bao phủ xung quanh. Nó sủi bọt nhẹ rực nóng đỏ thẫm, tương phản hoàn toàn với màu tuyết trắng xóa lạnh buốt xương của Nhạn Môn Quan.


Tào binh đầu từ từ cúi người xuống, đôi mắt gian xảo nheo lại, ánh mắt dừng lại chằm chằm ở giọt máu nóng chưa kịp đóng băng trên tuyết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!