Huyết Lệnh Đỉnh Cô Độc
Tiếng gào thét thảm thiết của Lôi Thiên Hổ dội lại từ đáy hố sụt ngầm của mỏ sắt Tuyết Sơn dần lịm đi, để lại một khoảng không câm lặng đến rợn người. Nhưng sự câm lặng ấy không kéo dài được lâu. Tin dữ về việc Nhị đương gia bị chém cụt hai tay, Tôn Sát – đệ nhất thiết cốt ngoại gia của bang hội – bị chấn vỡ nội tạng chết tại chỗ đã nhanh chóng vượt qua những vách đá đóng băng, truyền thẳng về tổng đà Tuyết Sơn Minh.
Lôi Thiên Bá, kẻ đứng đầu hắc bang biên cương, điên cuồng đến mức hất văng cả chiếc bàn gỗ sồi dày nặng xuống nền đất. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí sa trường, gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm lạnh giá. Gã lập tức phát lệnh tổng di động truy sát, thề phải băm vầy gã kiếm khách tàn phế của Tàn Dương Kiếm Trang thành vạn mảnh. Và để đoạt mạng Tô Mộ Dương một cách chắc chắn nhất, Lôi Thiên Bá đã cử Lý Vô Tình – sát thủ thứ tư trong nhóm thủ ác năm xưa, một kiếm thủ tàn nhẫn với kiếm pháp vô thanh vô ảnh – đích thân chặn giết y.
Trong khi đó, ngay sau trận chiến hủy diệt tại khu mỏ sắt, thể xác của Tô Mộ Dương đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm đột ngột bùng phát một đợt tự hủy dữ dội hừng hực. Luồng chân khí nghịch hành nóng bỏng như dung nham cuộn trào từ bụng dưới, thiêu rụi phế phổi, khiến y liên tục ho ra những ngụm máu tươi dính đầy tro đen hỏa độc. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn tê liệt của y buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen, dẫu đã được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu để hạ nhiệt gân mạch bả vai.
Nguy hiểm hơn, hỏa độc công tâm ngưỡng một bắt đầu công kích thần trí y. Con mắt phải của Tô Mộ Dương hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng, trong khi những cơn ảo giác u tối liên tục ập đến. Y nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực của đêm diệt môn năm xưa, nhìn thấy bóng hình phụ thân Tô Ngạn dính đầy máu đứng giữa trời tuyết, và cả tiếng cười man dại của những kẻ thủ ác.
- Thiếu chủ, người không thể trụ vững ở dịch trạm được nữa. – Phùng Diệp Chi khàn giọng thầm thì, bả vai trái dính máu của gã khẽ run lên khi gã cố dìu Tô Mộ Dương bước đi trong màn sương tuyết dày đặc. – Hỏa độc đã ngấm vào tim mạch của người. Nếu không tìm được linh dược hạ nhiệt cực hạn, đan điền của người sẽ hoàn toàn bạo liệt trong vòng ba ngày tới. Thuộc hạ nghe nói trên vách đá dựng đứng của Đỉnh Cô Độc có Tuyết Linh Chi vạn năm sinh sống. Đó là cứu cánh duy nhất để kéo dài hơi thở của người.
Đỉnh Cô Độc – ngọn núi cao nhất và hiểm trở nhất biên cương Nhạn Môn Quan. Nơi đó quanh năm bão tuyết gào rú, không một bóng người, chỉ có những dốc đá xám trơn trượt đóng băng và vực sâu không đáy rình rập bước chân kẻ lạc lối.
Để bảo vệ Tô Mộ Dương, Phùng Diệp Chi đã liều mình dẫn dụ một toán truy binh lớn của Tuyết Sơn Minh đi hướng ngược lại, để mặc Tô Mộ Dương đơn độc lê từng bước chân tàn tạ lên đỉnh núi tuyết hoang dã. Mỗi bước đi đối với y là một sự tra tấn tột cùng về thể xác. Cái lạnh buốt xương của bão tuyết bên ngoài không ngừng thổi vào da thịt, nhưng bên trong lồng ngực y, ngọn lửa hỏa độc lại cháy rừng rực như muốn thiêu rụi mọi thớ cơ.
- Khục... khục...
Tô Mộ Dương quỵ gối xuống một dốc đá đóng băng, tay trái siết chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột để giữ thăng bằng. Một búng máu nóng rực trào ra nơi khóe môi y, rơi xuống tuyết trắng liền làm bốc lên một làn khói đen tanh nồng nghi ngút. Con mắt trái còn lại của y mờ đi vì sương tuyết và ảo giác. Y thấy phụ thân Tô Ngạn đang đứng trước mặt, ánh mắt nghiêm nghị nhìn y:
"Mộ Dương... kiếm ý của con... nằm ở lòng trung nghĩa hay lòng hận thù?"
- Con... con phải báo thù... – Tô Mộ Dương khàn giọng lẩm nhẩm, tiếng nói đứt quãng nhanh chóng bị tiếng gió bão tuyết gào rú nuốt chửng. Y cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị đắng chát của máu tươi để cưỡng ép thần trí khôi phục một tia thanh tỉnh mỏng manh. Y không thể gục ngã ở đây. Tuyết Linh Chi hẵng còn ở phía trước, và mối thù diệt môn hẵng còn mười hai kẻ nợ máu chưa trả đủ.
Y gắng gượng đứng dậy, kéo sụp chiếc mũ của áo choàng đen viền đỏ để chắn gió tuyết, tiếp tục lết cái chân trái khập khiễng lên đỉnh đá xám. Khi y vừa đặt chân lên khoảng đất bằng phẳng duy nhất trên đỉnh núi lộng gió, bão tuyết đột ngột ngừng rít trong một nhịp thở kỳ lạ.
Giữa khoảng sân đá xám phủ đầy tuyết trắng xóa, một bóng người mặc trường bào xám tro đang đứng lặng lẽ ngược chiều gió. Gã gầy gò, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, tay cầm một thanh kiếm mỏng sắc bén vô thanh – thanh mỏng kiếm 'Vô Ảnh' nổi tiếng giang hồ.
Lý Vô Tình.
- Ngươi đến muộn hơn ta tưởng, thiếu chủ Tô gia. – Giọng nói của Lý Vô Tình lạnh lùng, dứt khoát, không mang theo một chút hơi ấm nào của con người. Gã từ từ quay người lại, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Tô Mộ Dương.
Tô Mộ Dương khựng lại, tay trái y từ từ dời khỏi đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột, siết chặt thành nắm đấm dính đầy máu khô. Con mắt trái của y co rút lại khi nhìn thấy khuôn mặt gầy gò của kẻ đã trực tiếp đâm nhát kiếm chí mạng xuyên ngực phụ thân y năm xưa.
- Đêm đó... chính tay ngươi... – Tô Mộ Dương khàn giọng thốt lên, lồng ngực y phập phồng dữ dội, luồng hỏa kình trong đan điền bỗng chốc rực nóng hừng hực như muốn nổ tung.
- Phải. – Lý Vô Tình thản nhiên ngắt lời, thanh kiếm mỏng Vô Ảnh trong tay gã khẽ rung nhẹ, phát ra một âm thanh cực nhỏ vô thanh. – Kiếm pháp của Tô Ngạn quả thực rất nhanh, nhưng ông ta quá bảo thủ, quá chú trọng vào cái gọi là danh dự chính trực của người cầm kiếm. Một kiếm xuyên ngực của ta... chính là sự giải thoát cho sự bảo thủ đó. Hôm nay, ta đứng đây để tiễn đưa truyền nhân cuối cùng của Tàn Dương Kiếm Trang đi theo ông ta.
Nộ hỏa căm hận tột cùng dồn nén suốt bao năm bùng cháy dữ dội trong lồng ngực Tô Mộ Dương. Y dồn toàn bộ hỏa kình đan điền rạn nứt vào tay trái, nắm chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng bên trong. Thớ gỗ sồi rạn nứt khẽ tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ thẫm mờ nhạt như hoàng hôn cuối ngày, đối lập hoàn toàn với tuyết trắng xung quanh.
Lý Vô Tình không nói lời thừa thãi. Gã di chuyển.
Thân hình gã xám tro lướt đi trên tuyết nhanh như một vệt bóng ma vô hình. Gã thi triển 'Vô Ảnh Kiếm Pháp', những đường kiếm mỏng vô thanh xé rách không khí lao tới dồn dập. Không có tiếng gió rít, không có tiếng va chạm kim loại, chỉ có những tia sáng bạc mỏng manh như lá lúa đâm liên hoàn vào mạn sườn phải tê liệt của Tô Mộ Dương.
Lý Vô Tình là một kẻ cực kỳ tàn nhẫn và xảo quyệt. Gã lập tức nhận ra cánh tay phải của Tô Mộ Dương hoàn toàn vô lực buông thõng dưới áo choàng, và con mắt phải của y hoàn toàn mù mịt. Gã liên tục di chuyển về phía mạn sườn phải của main, dùng những nhát đâm nhanh nhẹn cực hạn để khoét sâu vào điểm yếu chí mạng của một kẻ tàn phế.
Tô Mộ Dương cắn răng chịu đựng đau đớn, y dậm mạnh gót chân trái thi triển 'Bộ pháp lướt tuyết' nhẹ nhàng thoái lui ba bước để tránh mũi kiếm hiểm hóc. Nhưng Lý Vô Tình bám theo như hình với bóng, mũi kiếm Vô Ảnh chỉ còn cách lồng ngực y một gang tay.
Y dồn chân khí phóng ra 'Chân Không Kích' tầm xa bằng tay trái để đẩy lui đối thủ. Một luồng khí nén chân không bén nhọn xé gió lao đi, tạo tiếng rít xé tai cực lớn thổi bay tuyết trắng. Nhưng Lý Vô Tình khẽ nhếch mép cười lạnh, khinh công cực nhanh của gã lướt ngang một nhịp uyển chuyển, dễ dàng né tránh đường chém chân không vô hình của main.
Cú vận công mạnh khiến vết thương cũ ở hông của Tô Mộ Dương bị rách sâu. Máu tươi đỏ thẫm, nóng rực rỉ ra từ lớp áo choàng đen, tẩm đỏ dải vải đỏ quấn tóc rơi xuống tuyết trắng làm bốc lên làn khói đen nghi ngút khói.
Lý Vô Tình đứng ngược gió tuyết, thanh kiếm mỏng Vô Ảnh khẽ vung ngang tạo ra một tia sáng vô thanh xé gió cắt đôi bông tuyết đang rơi ngay trước mũi giày Tô Mộ Dương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!