Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Chấn Vỡ Nội Tạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào bên trong phòng tra tấn ngầm của mỏ hoang phế số 9. Luồng gió ấy không mang theo cái lạnh buốt giá của bão tuyết Nhạn Môn Quan ngoài kia, mà đậm đặc mùi lưu huỳnh, tro than rỉ sét và mùi máu tanh nồng bốc lên từ những cột gỗ mục. Trên đỉnh đầu, đôi thiết chùy khổng lồ 'Hám Thiên' của Tôn Sát đang giáng xuống với kình lực ngàn cân. Những gai nhọn hoen rỉ trên đầu chùy sắt xé rách không khí, tạo ra những tiếng rít u u nghe rợn người, ép nứt những mảng băng mỏng bám trên nền đá ẩm mốc dưới chân Tô Mộ Dương.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Mộ Dương vẫn đứng im.


Con mắt phải của y hoàn toàn tối đen do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng một, chỉ còn con mắt trái u uất khẽ lay động dưới vành mũ sụp của chiếc áo choàng đen viền đỏ. Viên Băng Phách Châu ngậm trong miệng tỏa ra luồng hàn khí thấu xương, đóng băng hoàn toàn dây thanh quản khiến y không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nhưng thính giác cực hạn – kỹ năng Nghe gió đoán hình – của y khẽ giật mạnh. Y không cần nhìn bằng mắt. Tiếng gió rít của đôi thiết chùy, độ rung nhẹ của cán sắt nguội, và cả nhịp tim đập dồn dập đầy cuồng bạo của Tôn Sát đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí y như một bản đồ lập thể.


- Chết đi, gã què! – Tôn Sát gầm rú, cơ bắp cuồn cuộn trên hai cánh tay vạm vỡ dồn hết lực xuống đôi chùy sắt.


Lôi Thiên Hổ đứng ngoài vòng chiến, vác thanh thiết côn 'Hắc Long' trên vai, khẽ nhếch mép cười lạnh. Gã tin chắc rằng gã phế nhân tàn phế một tay kia đã hoàn toàn chết lặng trước uy lực phá giáp của Tôn Sát. Lục chấp sự bên cạnh cũng khẽ gạt những quân tính trên chiếc bàn tính đồng kêu lách cách đầy âm hiểm. Không một ai tin Tô Mộ Dương có thể sống sót dưới đòn giáng chùy ngàn cân này.


Nhưng họ đã lầm.


Tô Mộ Dương không lùi, cũng không dùng khinh công né tránh. Trần hầm mỏ đã quá mục nát, chỉ cần một phản lực mạnh từ bước nhảy chân trái, những thạch nhũ đá và xà gỗ khổng lồ phía trên sẽ sụp đổ, chôn vùi cả y lẫn Lão Gia Nhân A Phúc đang thoi thóp trên cột gỗ tra tấn. Y bắt buộc phải đón đỡ.


Nhưng không phải đón đỡ bằng sức mạnh cơ bắp thô sơ.


Trong lồng ngực y, đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm đột ngột bùng cháy. Luồng chân khí nghịch hành nóng rực như dung nham cuộn trào dọc theo kinh mạch cánh tay trái gầy guộc. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn tê liệt của y buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để ngăn hỏa độc lan rộng. Mọi sức mạnh còn sót lại của sinh mệnh y đều dồn vào bàn tay trái đang nắm chặt Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột.


Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông y khẽ rung lên. Lớp quặng sắt Địa Hỏa lót bên trong đốc kiếm bắt đầu hấp thụ luồng hỏa kình nóng rực từ đan điền, tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ thẫm mờ nhạt như hoàng hôn cuối ngày qua những thớ gỗ sồi rạn nứt.


Tô Mộ Dương khẽ nghiêng người, tay trái vung đốc kiếm gỗ sồi rỗng lên một cách chậm rãi, thanh thoát như một nét vẽ thư pháp. Y không rút thanh kiếm gãy của Tô Trình, cũng không phóng ra kiếm khí chân không tầm xa. Y đón nhận đôi thiết chùy khổng lồ bằng một tư thế bất động.


*Bùng!*


Đầu đốc kiếm gỗ sồi chạm thẳng vào mặt thép nguội của chiếc thiết chùy 'Hám Thiên' ngay sát na va chạm chí mạng.


Không có tiếng nổ vang dội của kim loại va chạm, cũng không có cảnh tượng đốc kiếm gỗ bị đập nát vụn như Tôn Sát hằng tưởng tượng. Khoảnh khắc hai binh khí tiếp xúc, không khí xung quanh đột ngột im bặt trong một nhịp thở.


Tô Mộ Dương thi triển 'Hỏa Kình Chấn Thiết'.


Truyền thừa nguyên lý rung chấn rèn sắt từ Lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn, Tô Mộ Dương không dùng lực gồng cứng cơ bắp để triệt tiêu sức nặng ngàn cân của chiếc chùy. Y nương theo nhịp rung chấn của kim loại đối phương, chuyển hóa luồng hỏa kình cuồng bạo từ đan điền thành những bước sóng chấn động tần số cực cao, truyền ngược qua đốc kiếm gỗ vào thẳng đôi thiết chùy sắt nguội.


Một âm thanh ong ong trầm đục, ghê rợn vang lên từ thân chùy sắt nguội của Tôn Sát. Nó không phải là tiếng rít của gió, mà là tiếng kim loại bị cưỡng ép rung động ở tần số cực hạn.


Sắc mặt Tôn Sát đột ngột biến đổi. Gã khổng lồ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng kỳ lạ, đi kèm với lực rung chấn vô hình truyền từ cán chùy sắt chạy thẳng vào hai cánh tay vạm vỡ của gã. Luồng rung chấn ấy đi đến đâu, xương cốt và gân mạch của gã tê dại đến đó. Bộ giáp xích sắt dầy cộp xám xịt bám đầy bụi quặng – vốn là niềm tự hào của Kim Cương Thiết cốt công ngoại gia đỉnh phong – hoàn toàn vô dụng trước lực chấn động truyền dẫn vô hình này.


- Ngươi... ngươi đã làm gì? – Tôn Sát khàn giọng thốt lên, đôi mắt gã đột ngột trợn trừng, những tia máu đỏ thẫm vỡ ra trong tròng mắt.


Lực chấn động tần số cao xuyên qua lớp giáp xích sắt dày cộp bên ngoài, chạy dọc theo huyết quản tiến thẳng vào lồng ngực Tôn Sát. Phổi, gan và tim mạch của gã khổng lồ bắt đầu rạn nứt thực thể dưới sức tàn phá của luồng hỏa kình chấn thiết.


*Phốc!*


Tôn Sát khựng lại giữa chừng, đôi thiết chùy khổng lồ 'Hám Thiên' tuột khỏi tay, rơi bịch xuống đất đá ẩm mốc làm nứt nẻ mặt đất đóng băng. Gã không hề có một vết thương rách da thịt nào bên ngoài, bộ giáp xích sắt vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ một mắt xích. Nhưng máu tươi đỏ thẫm, nóng rực bắt đầu rỉ ra dồn dập từ hai mắt, mũi, tai và khóe miệng gã.


Nội tạng của gã khổng lồ đã bị chấn vỡ hoàn toàn thành một búng máu loãng từ bên trong.


Tôn Sát trợn trừng mắt nhìn Tô Mộ Dương đầy kinh hoàng và hoài nghi, trước khi đầu gối gã quỵ xuống, đổ rầm như một thân cây cổ thụ bị đốn hạ giữa bão tuyết. Kẻ thủ ác thứ ba, kẻ đã tự tay đập nát cổng chính của Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa, đã đền tội chết tại chỗ dẫu lớp giáp sắt bên ngoài hẵng còn nguyên vẹn.


Cả căn phòng tra tấn ngầm rơi vào sự im lặng đến đáng sợ.


Lôi Thiên Hổ trố mắt nhìn thi thể khổng lồ của Tôn Sát đang nằm bất động dưới đất, thanh thiết côn 'Hắc Long' trên vai gã suýt chút nữa tuột rơi. Lục chấp sự cũng đứng lặng người, ngón tay gầy gò cứng đờ trên những quân tính bằng đồng. Họ không thể hiểu nổi tại sao một gã phế nhân tàn phế một tay, chỉ dùng một đốc kiếm gỗ không lưỡi, lại có thể hạ sát đệ nhất thiết cốt ngoại gia của Tuyết Sơn Minh trong vòng một chiêu thức câm lặng.


- Tôn Sát! Đứng dậy! Ngươi đang giả chết sao?! – Lôi Thiên Hổ gầm lên đầy hoang mang, nhưng đáp lại gã chỉ là tiếng gió hú trầm đục từ hố sụt ngầm dội lại.


Lão Gia Nhân A Phúc tựa lưng vào cột gỗ tra tấn, chứng kiến cảnh tượng bi tráng ấy, đôi mắt mờ đục rỉ máu của lão bỗng rực lên một vệt sáng kỳ diệu. Lão nghẹn ngào nhìn Tô Mộ Dương dẫu không thể thốt lên lời. Lão già biết, thiếu chủ của lão quả thực đã trở lại, mang theo kiếm ý chí mạng để rửa sạch nợ máu diệt môn năm xưa.


Dùng hết chút sức tàn cuối cùng, A Phúc co giật mạnh hai chân, cưỡng ép chiếc giày rách nát bám đầy bụi quặng dưới chân trái rơi ra. Từ bên trong lớp đế giày rách nát, một mảnh ngọc bích sứt góc màu xanh lục bảo rơi ra, lăn lóc trên nền đất ẩm mốc ngay sát chân Đại Ngưu.


Đó là một mảnh ngọc vỡ của Tô gia, tín vật gia tộc mà A Phúc đã nhẫn nhục giấu kín suốt bao năm lao dịch để bảo vệ tôn nghiêm của Kiếm Trang.


- Đại Ngưu... Huynh đệ... Hãy nhìn mảnh ngọc bích kia... – A Phúc khàn giọng thét lớn, tiếng thét của lão xé rách sự im lặng ngột ngạt của hầm mỏ. – Thiếu chủ Tô gia còn sống! Tàn Dương Kiếm Trang chưa diệt! Gã què gác cổng chính là người hùng của chúng ta! Huynh đệ phu mỏ... các người còn muốn cam chịu làm nô lệ cho bọn tàn bạo này đến bao giờ?!


Đại Ngưu quỳ bên xích sắt hắc thiết, đôi mắt đỏ sọc vì khói than nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc vỡ đang phản chiếu ánh đuốc đỏ rực dưới đất. Ký ức về những ngày tháng Tàn Dương Kiếm Trang bảo vệ dân nghèo biên thùy, và nỗi căm hờn tột cùng trước roi da trâu tẩm muối của Mã giám ngục bùng cháy dữ dội trong lồng ngực vạm vỡ của gã phu mỏ.


- Tàn Dương chưa diệt... Thiếu chủ còn sống! – Đại Ngưu gầm lên một tiếng như sấm dội, cơ bắp cuồn cuộn nổi đầy gân xanh.


Gã dùng hết sức mạnh cơ bắp thô sơ của một lực phu mỏ sắt, giật mạnh hai tay. Sợi xích sắt hắc thiết khuyết rỉ sét bị lực kéo cực đại chấn động kêu loảng xoảng. Nhị Hổ và hàng chục phu mỏ xung quanh cũng đồng loạt gào thét, bạo động giành tự do. Họ dùng những chiếc cuốc sắt đúc đặc đập mạnh vào các trạm gác gỗ sồi, phá vỡ các rào chắn vòng ngoài.


- Phản rồi! Bọn nô dịch này phản rồi! – Lục chấp sự hoảng loạn thét lớn, vội vàng vung tay phóng loạt kim thép từ cơ quan bàn tính đồng để đàn áp.


Nhưng Phùng Diệp Chi đã lướt tới nhanh như một bóng ma. Đôi song trảo bằng thép nguội của gã vung lên xé gió, gạt phăng loạt kim thép giữa chừng, ép Lục chấp sự phải lùi sát vách đá ngầm mục nát.


Lôi Thiên Hổ điên cuồng tột độ khi thấy huyết mạch kinh tế chính của Tuyết Sơn Minh đang sụp đổ sát na trước mắt. Gã vác thanh thiết côn đặc 'Hắc Long', sải bước dài lao thẳng về phía cột gỗ tra tấn nhằm sát hại Lão Gia Nhân A Phúc để dập tắt ngọn lửa bạo động.


- Ta giết lão già này trước! – Lôi Thiên Hổ gầm rú, thanh thiết côn vung lên mang theo kình lực sa trường đen bóng nện thẳng xuống đầu A Phúc.


*Rầm!*


Đại Ngưu liều mình lao tới, dùng chiếc cuốc sắt lớn đúc đặc bổ mạnh chặn ngang thân côn Hắc Long. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội hầm mỏ, chiếc cuốc sắt bị kình lực của Nhị đương gia đập gãy cán gỗ mục, hất văng Đại Ngưu lùi lại ba bước rỉ máu lòng bàn tay. Nhưng cú cản phá dũng cảm ấy đã câu giờ thành công cho Tô Mộ Dương.


Tô Mộ Dương di chuyển.


Y thi triển 'Tuyết Ảnh Thần Hành' kết hợp 'Bộ pháp uốn khúc sa trường'. Thân hình gầy gò khoác áo choàng đen viền đỏ lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện sát mặt đất đóng băng, nhanh đến mức những tên sát thủ Tuyết Sơn Minh chỉ kịp nhìn thấy một vệt bóng ma màu đen hoàng hôn lướt qua.


Y áp sát đất cận chiến, tiếp cận mạn sườn trái của Lôi Thiên Hổ chỉ trong một nhịp thở.


Lôi Thiên Hổ cảm nhận được luồng sát khí nóng rực ập đến từ phía sau, vội vàng xoay người vung thiết côn Hắc Long quét ngang tầm thấp nhằm đập gãy chân trái của main. Nhưng gã đã chậm một bước.


Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái, thính giác Nghe gió đoán hình định vị chính xác quỹ đạo di chuyển của hai cánh tay cầm côn của đối thủ. Y dùng tay trái vung Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột đã gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng, thi triển 'Chân Không Kích'.


Không có lưỡi kiếm sắt sắc bén, chỉ có một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh tầm gần. Luồng khí nén chân không mang theo áp suất cực đại rực lửa hoàng hôn quét qua.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Hai tiếng rách da thịt sắc lẹm vang lên câm lặng giữa tiếng la hét bạo động của phu mỏ.


Lôi Thiên Hổ khựng lại giữa chừng. Thanh thiết côn đặc 'Hắc Long' đen bóng tuột rơi khỏi tay gã, rơi xuống đất đá ẩm mốc kêu loảng xoảng. Hai cánh tay vạm vỡ đầy hình xăm da hổ của gã đã bị luồng khí chân không nén áp suất chém đứt lìa từ khuỷu tay, máu tươi đỏ thẫm phun trào thành vòi nhuộm đỏ rực mảng băng lạnh dưới chân.


- Tay của ta! Hai cánh tay của ta! – Lôi Thiên Hổ rú lên đau đớn, khuôn mặt dữ tợn co rúm lại đầy sợ hãi tột độ.


Gã lảo đảo thối lui ba bước về phía sau. Địa hình của phòng tra tấn ngầm mỏ hoang phế số 9 vốn chật hẹp và đầy rẫy hiểm họa sụt lở. Bước chân mất thăng bằng của gã tàn phế cụt tay dẫm hụt vào mép đá trơn trượt của hố sụt ngầm sâu hoắm.


- Lôi Thiên Bá... anh cả... cứu em... – Lôi Thiên Hổ thét lên tuyệt vọng, đôi mắt gã trợn trừng nhìn Tô Mộ Dương đầy căm hận tột cùng, trước khi toàn bộ thân hình to lớn mất thăng bằng rơi tự do xuống hố sụt mỏ sắt hoang phế tối tăm không đáy.


Tiếng gào thét căm hận của gã Nhị đương gia tàn phế vọng lại từ sâu thẳm lòng đất mỏ hoang phế, nhỏ dần rồi tắt hẳn bên dưới những làn khói độc lưu huỳnh mờ mịt.


Tuyết Sơn Minh Nhị đương gia đã đền tội chết mất xác dưới hố sụt ngầm.


Chứng kiến cái chết của Tôn Sát và Lôi Thiên Hổ, những tên sát thủ Tuyết Sơn Minh còn lại hoàn toàn vỡ vụn ý chí chiến đấu. Chúng quăng đao kiếm bỏ chạy hoảng loạn qua các mật đạo ngầm sụp đổ. Lục chấp sự cũng vội vàng dùng khinh công lẩn trốn vào bóng tối để trốn chạy về báo cáo cho Lôi Thiên Bá.


Hàng trăm phu mỏ sắt reo hò vang dội, ôm lấy nhau khóc nức nở giữa đống đổ nát của phòng tra tấn ngầm. Cuộc bạo động mỏ sắt Tuyết Sơn đã đại thắng, giải phóng hoàn toàn lao dịch biên thùy khỏi nanh vuốt hắc bang tàn bạo.


Nhưng giữa tiếng reo hò tự do của đồng bào, Tô Mộ Dương đột ngột quỵ gối xuống nền đất ẩm mốc.


*Phốc!*


Y ho ra một búng máu nóng rực dồn dập, những giọt máu đỏ thẫm dính tro đen hỏa độc rơi xuống tuyết đóng băng liền làm bốc lên làn khói đen nghi ngút khói tanh nồng. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm của y đang bùng phát đợt phản phệ hỏa độc tự hủy dữ dội cực hạn sau khi y đã vận dụng liên tục hai chiêu hỏa kình chấn thiết.


Lồng ngực y phập phồng dữ dội dưới lớp Áo choàng đen viền đỏ rách nát, bỏng rát thực thể như thể vừa nuốt phải tàn tro nóng đỏ. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn tê liệt của y buông thõng vô lực bên sườn, mặc cho sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu đang tỏa hàn khí mát lạnh cố gắng hạ nhiệt kinh mạch bả vai phải đang sưng tấy rỉ máu.


- Thiếu chủ! – Phùng Diệp Chi hoảng hốt lao tới đỡ lấy thân hình gầy gò lạnh ngắt của Tô Mộ Dương.


A Sương cũng cuống cuồng chạy lại quỳ sụp bên cạnh y, đôi tay gầy gò run rẩy vội vàng đưa viên Băng Phách Châu mát lạnh vào miệng y để tạm thời xoa dịu cơn sốt hỏa độc đang thiêu đốt thần trí. Nàng ôm chặt lấy y dưới trời bão tuyết gào rú dội vào cửa hầm mỏ, nước mắt nàng rơi lã chã trên khuôn mặt trắng bệch vì lạnh giá của gã kiếm khách tàn phế mang nợ máu diệt môn.


Tô Mộ Dương khẽ nhắm chặt mắt trái u uất. Y biết, Nhị đương gia và Tôn Sát đã đền tội, huyết mạch kinh tế của Tuyết Sơn Minh đã bị bẻ gãy. Nhưng Lôi Thiên Bá – Đường chủ tối cao của hắc bang biên cương – chắc chắn sẽ điên cuồng phát lệnh tổng di động truy sát y bằng mọi giá sau khi mất đi hai cánh tay đắc lực và khu mỏ sắt.


Sinh mệnh mười hai tháng của y nay chỉ còn lại mười tháng ngắn ngủi héo mòn, và ngọn lửa hận thù của hoàng hôn biên cương mới chỉ bắt đầu bùng cháy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!