Sắt Đỏ Rung Chấn
Tiếng chuông đồng oang oang dội vào những vách đá mục nát của mỏ hoang phế số 9, kéo theo một trận mưa bụi quặng và đá dăm rụng xuống rào rào. Âm thanh ấy không thanh thoát mà đục ngầu, nặng nề như tiếng gầm của một con quái thú bị giam cầm dưới lòng đất vạn năm. Trong không gian chật hẹp ngập ngụa mùi lưu huỳnh và sắt rỉ, tiếng chuông như một lưỡi dao vô hình cứa vào màng nhĩ vốn đã nhạy cảm của Tô Mộ Dương.
Phùng Diệp Chi nghiến răng, bả vai trái dính máu khô khẽ giật mạnh. Gã vung đôi đoản trảo bằng thép nguội, điên cuồng chặt vào xích sắt đang khóa chặt cổ tay của Đại Ngưu và Nhị Hổ. Những tia lửa bắn ra xẹt xẹt trong bóng tối, nhưng xích sắt đúc bằng hắc thiết mỏ Tuyết Sơn quá dày dặn, chỉ để lại những vết sứt mẻ nông hoen rỉ.
- Đáng chết! Xích này dùng khóa sắt đặc, không có chìa khóa của Mã giám ngục thì không thể bẻ gãy bằng ngoại lực thông thường! – Diệp Chi khàn giọng quát, trán gã lấm tấm mồ hôi hòa cùng bụi than đen sạm.
Lão Gia Nhân A Phúc yếu ớt tựa lưng vào cột gỗ tra tấn, hơi thở đứt quãng như ngọn đèn cạn dầu trước gió. Lão cố gượng dậy, đôi mắt mờ đục rỉ máu nhìn Tô Mộ Dương, giọng nói run rẩy:
- Thiếu... Thiếu chủ... Người đừng lo cho lão già tàn phế này nữa. Tiếng chuông đã động đến tổng đà, Nhị đương gia Lôi Thiên Hổ và Tôn Sát chắc chắn sẽ dẫn toàn bộ truy binh vây quét nơi này. Người hãy mau đi đi...
Tô Mộ Dương không thể trả lời. Viên Băng Phách Châu mát lạnh ngậm trong miệng tỏa ra từng luồng hàn khí tinh khiết, đông cứng cả vị giác lẫn dây thanh quản của y, giữ cho thần trí y khỏi rơi vào cơn điên loạn của hỏa độc công tâm ngưỡng 1. Lồng ngực y phập phồng dữ dội dưới lớp Áo choàng đen viền đỏ rách nát. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm đang cuộn trào luồng hỏa độc nóng rực hừng hực, liên tục đẩy chân khí nghịch hành lên phế phổi. Mỗi nhịp thở của y đều bỏng rát thực thể, vị máu tanh ngọt dâng lên cổ họng rồi lại bị y nuốt ngược vào trong.
Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn tê liệt của y buông thõng vô lực bên sườn, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để ngăn hỏa độc lan rộng. Y chỉ còn lại tay trái. Bàn tay gầy guộc ấy đang siết chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông.
Y khẽ ngẩng đầu. Con mắt phải hoàn toàn tối đen, nhưng con mắt trái u uất còn lại vẫn sáng quắc, lạnh lùng xuyên qua màn sương quặng mờ mịt. Thính giác cực hạn của y – kỹ năng Nghe gió đoán hình – khẽ giật mạnh.
Từ lối vào hầm mỏ tối tăm, có tiếng kim loại nặng nề kéo lê trên đất đá sỏi. Tiếng động ấy trầm đục, dứt khoát, đi kèm với những bước chân nặng trịch làm rung chuyển cả những cột gỗ mục nát nâng đỡ trần hầm.
- Đến nhanh thật! – Diệp Chi lướt tới, song trảo thủ thế chắn trước A Phúc và hai phu mỏ.
Ánh đuốc đỏ rực từ lối vào bùng lên, soi rõ một toán người đang rầm rập tiến vào. Đi đầu là những tên sát thủ Tuyết Sơn Minh mặc giáp da thú bẩn thỉu, tay lăm lăm đại đao sa trường. Nhưng kẻ khiến không khí trong phòng tra tấn ngầm đột ngột đông cứng lại chính là ba nhân vật đi phía sau.
Lôi Thiên Hổ – Nhị đương gia của Tuyết Sơn Minh – vác thanh thiết côn đặc 'Hắc Long' đen bóng trên vai. Khuôn mặt đầy râu quai nón của gã co rúm lại đầy dữ tợn khi nhìn thấy Mã giám ngục đang quằn quại dưới đất với gối phải rách nát dính máu. Bên cạnh gã, Lục chấp sự gầy gò mặc áo dài xanh xám thêu chỉ bạc, tay trái cầm bàn tính đồng khẽ gạt những quân tính kêu lách cách đầy âm hiểm.
Nhưng kẻ đáng sợ nhất lại đứng ở chính giữa lối ra duy nhất.
Tôn Sát – gã khổng lồ cao gần một trượng, mặc bộ giáp xích sắt dầy cộp xám xịt bám đầy bụi quặng. Trên hai bờ vai rộng như phản thịt của gã là đôi thiết chùy khổng lồ 'Hám Thiên'. Đầu chùy đúc bằng sắt nguội to như cái đấu, chi chít những gai nhọn sắc bén đen ngòm dính đầy những vệt máu khô từ những cuộc hành hình trước đó. Sức nặng của đôi thiết chùy khiến mỗi bước đi của gã đều để lại những vết lún sâu trên nền đất ẩm mốc.
- Tô Mộ Dương! Ngươi quả nhiên chưa chết! – Lôi Thiên Hổ gầm lên, thanh thiết côn Hắc Long chỉ thẳng vào mặt main. – Ngươi dám phế bỏ thuộc hạ của ta, cướp phá khu mỏ sắt! Hôm nay, ta sẽ dùng xương tủy của ngươi để tế thần mỏ!
Lục chấp sự khẽ cười khẩy, ngón tay gạt mạnh quân bàn tính đồng phát ra tiếng *tách* chói tai:
- Nhị đương gia, đừng phí lời với gã phế nhân tàn phế một tay này. Chưởng môn Kiếm Các và thế gia Giang Nam đã phát lệnh bài chỉ định, phải tiêu hủy tận gốc huyết mạch Tô gia trước khi tuyết tan. Tôn Sát, đập nát đầu gã cho ta!
Tôn Sát không nói lời nào. Gã là một kẻ ngu muội nhưng mang sức mạnh ngoại gia cực hạn của Nhất lưu võ giả. Gã grừ lên một tiếng như dã thú, đôi cánh tay vạm vỡ nổi đầy gân xanh cuồn cuộn nhấc đôi thiết chùy Hám Thiên xuống khỏi vai.
*Ầm!*
Gã khẽ chạm đầu chùy xuống đất, một mảng đá tảng lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh. Khí thế bạo lực từ gã tỏa ra khiến bão tuyết ngoài cửa mỏ dường như cũng bị chặn đứng bên ngoài vách đá.
Tô Mộ Dương khẽ đẩy Phùng Diệp Chi và A Phúc lùi lại phía sau cột gỗ mục. Y bước lên một bước, chắn trước mặt những gia nhân cũ và phu mỏ vừa giải thoát. Áo choàng đen viền đỏ của y bay nhẹ theo luồng gió hú thổi ngược từ hố sụt ngầm. Tay trái y từ từ đặt lên Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột.
Luật thực chiến sa trường khắc nghiệt luôn hiện hữu trong tâm trí y: không được phép dùng kiếm sắt sắc bén. Phản lực kim loại từ những đòn va chạm trực diện với vũ khí nặng sẽ lập tức chấn rách kinh mạch tay phải hoại tử và bả vai phải yếu ớt của y. Y chỉ có thể dùng đốc kiếm gỗ này, mượn áp suất chân không để hóa giải kình lực.
- Chết đi! – Tôn Sát gầm lên, gã sải bước dài lao tới, vung chiếc thiết chùy bên tay phải quét ngang một đường tàn bạo tầm trung.
*Vút!*
Đòn quét chùy mang theo kình lực ngoại gia đỉnh phong xé rách không khí, tạo ra một luồng gió xoáy cực mạnh cuốn theo bụi than và quặng sắt lậu Địa Hỏa bay mù mịt khắp phòng tra tấn ngầm. Sức gió mạnh đến mức khiến những ngọn đuốc cắm trên vách đá lung lay sắp tắt.
Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái. Trong bóng tối của thị lực, thính giác Nghe gió đoán hình của y lập tức dựng lên một bản đồ âm thanh chuẩn xác. Y nghe thấy tiếng gió rít gào của đầu chùy sắt nguội đang áp sát mạn sườn phải tê liệt của mình.
Y không thể khinh công tầm cao để né tránh. Trần hầm mỏ hoang phế số 9 đã quá mục nát, những thạch nhũ nhọn hoắt và xà gỗ nứt nẻ lơ lửng phía trên sẵn sàng sụp đổ nếu chịu một lực phản chấn mạnh từ bước nhảy chân trái.
Bắt buộc phải di chuyển tầm thấp.
Tô Mộ Dương dậm mạnh gót chân trái xuống nền đất ẩm, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường. Thân hình gầy gò của y uốn cong một cách kỳ dị, lướt sát đất như một bóng ma hoàng hôn bò trên mặt băng trơn trượt. Lưỡi chùy khổng lồ sượt qua đỉnh đầu y chỉ trong một sợi tóc, mang theo luồng gió lạnh buốt xé rách một vạt mũ trùm đầu của áo choàng đen.
*Uỳnh!*
Chiếc thiết chùy Hám Thiên đập mạnh vào bức tường đá ngầm bên cạnh. Lực chấn động kinh hoàng khiến vách đá rạn nứt dữ dội, hàng loạt đá nhọn và băng vụn rơi tự do xuống rầm rầm.
Một mảnh đá sắc nhọn vỡ ra từ cú va chạm bay sượt qua bả vai trái của Tô Mộ Dương, rạch rách lớp áo vải thô và để lại một vết xước dài rỉ máu tươi. Vết thương bỏng rát dưới không khí ẩm mốc của hầm mỏ, nhưng y không hề nhíu mày. Y mượn lực xoay người của bộ pháp, trượt dài trên đất thêm nửa trượng để giữ thăng bằng.
Trong khoảnh khắc lùi lại, nhìn đôi thiết chùy khổng lồ của đối thủ, thần trí Tô Mộ Dương bỗng chốc quay ngược về quá khứ, nơi lò rèn hoang phế nghi ngút khói đen bên vệ đường Nhạn Môn Quan.
Nơi đó, tiếng búa tạ quai liên hồi gầm rú, đối lập với tuyết trắng xóa rơi đầy trên mái ngói dột nát. Lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn, da dẻ đen sạm vì than lửa, cơ bắp khô héo nhưng gân guốc như rễ cây cổ thụ, đang vung chiếc búa rèn rỉ sét đập mạnh xuống một thanh sắt nung đỏ rực trên đe.
*Chan... Chan... Chan...*
Mỗi nhát búa giáng xuống, tiếng rung chấn ong ong lại truyền qua thân búa, dội thẳng vào cánh tay phải hoại tử nhẹ của Tô Mộ Dương lúc đó đang run rẩy cầm kìm kẹp sắt.
- Ngươi sợ đau sao, tiểu tử? – Hoắc Thiết Sơn không quay đầu lại, đôi mắt mù xám xịt vẫn hướng về phía lò lửa đỏ rực, giọng nói lầm lầm lì lì như đá tảng va vào nhau. – Sắt nguội muốn thành hình phải chịu ngàn vạn búa. Kinh mạch của ngươi đang cháy vì hỏa độc cấm thuật, nếu ngươi dùng nội lực gồng cứng để chống lại sức nặng của thế gian, ngươi sẽ gãy như một thanh kiếm sắt giòn.
Tô Mộ Dương khàn giọng ho khục khặc, tay trái siết chặt bả vai phải đang bỏng rát cực hạn:
- Tiền bối... kinh mạch tay phải của ta đã tê liệt hoàn toàn... Ta không thể vung búa...
- Ai bắt ngươi vung búa bằng cánh tay chết đó? – Hoắc Thiết Sơn hừ lạnh, gã quăng chiếc búa rèn nặng trịch xuống đất phát ra tiếng *bịch* nặng nề. – Hãy dùng tay trái cầm búa, nhưng hãy lắng nghe độ rung chấn của sắt đỏ dưới đe. Khi búa đập xuống, lực không hề mất đi, nó truyền ngược lại cánh tay. Người rèn sắt giỏi không bao giờ gồng cứng cơ bắp để triệt tiêu lực đó. Họ nương theo nhịp rung chấn của kim loại, chuyển hóa nó thành nhịp đập của chính huyết mạch mình, dùng nó để tôi luyện sắt và giải tỏa áp lực của gân cốt từ bên trong.
Lão thợ rèn mù bước lại gần, dùng bàn tay thô ráp bám đầy muội than nắm chặt lấy cổ tay trái của Tô Mộ Dương, cưỡng ép y vung búa tạ giáng mạnh xuống đe sắt đỏ:
- Hãy nhớ kỹ! Lực rung chấn chính là cầu nối giữa cứng và mềm. Khi đối đầu với vũ khí nặng của kẻ thù, kiếm gỗ của ngươi dẫu có dẻo dai đến đâu cũng sẽ gãy nếu đón đỡ trực diện. Ngươi phải truyền hỏa kình đan điền vào đốc kiếm rỗng, nương theo nhịp rung chấn tần số cao của kim loại đối phương để chấn vỡ nội tạng của chúng từ bên trong, mà không cần phá vỡ lớp giáp ngoài cứng nhắc của chúng. Đó chính là nguyên lý của 'Hỏa Kình Chấn Thiết'!
*Chan!*
Tiếng búa rèn của Hoắc Thiết Sơn trong ký ức đột ngột vỡ vụn, kéo Tô Mộ Dương trở lại với thực tại ngột ngạt của mỏ hoang phế số 9.
- Trốn tránh giỏi đấy gã què! Để xem ngươi né được bao nhiêu chùy! – Tôn Sát gầm rú.
Gã khổng lồ điên cuồng vung chiếc thiết chùy bên tay trái quét ngược từ dưới lên, nhắm thẳng vào khớp gối trái của Tô Mộ Dương. Đường chùy xé gió mang theo lực lượng vạn quân sa trường, khóa chặt góc di chuyển lướt tuyết của y.
Tô Mộ Dương không lùi bước nữa. Con mắt trái u uất của y rực lên một vệt sáng đỏ thẫm như hoàng hôn cuối ngày. Y hiểu rằng, Quy tắc Không quá ba chiêu hằng ngày đã tiêu tốn mất một chiêu giải cứu A Phúc trước đó. Y chỉ còn lại hai chiêu Tàn Dương Kiếm Khí trong ngày hôm nay. Y không thể lãng phí kình lực để né tránh liên tục.
Y quyết định thực hiện bước thứ nhất của kế hoạch: dùng chính bản thân làm mồi nhử để dụ Tôn Sát tung ra đòn đánh quyết định tầm cao, tạo khoảng trống cho đòn phản chấn Hỏa Kình Chấn Thiết.
Phùng Diệp Chi đứng bên cạnh vách đá ngầm, nhìn thấy tình thế hiểm nghèo của thiếu chủ, lập tức vận kình lực sát thủ Nhị lưu, vung tay phóng ra ba mũi đoản châm tẩm độc Tuyết Yến xé gió lao thẳng vào khe hở giáp cổ của Tôn Sát.
- Đồ phản bang hèn hạ! Ám khí của ngươi vô dụng trước mặt ta! – Lục chấp sự đứng ngoài vòng chiến khẽ quát.
Gã chấp sự gầy gò gạt mạnh bàn tính đồng bằng tay trái, cơ quan kim châm bên trong bàn tính lập tức kích hoạt, phóng ra một loạt kim thép nhỏ li ti bắn vỡ vụn ba mũi đoản châm của Diệp Chi ngay giữa không trung phát ra những tiếng *beng beng* chói tai.
Sự phân tâm của Diệp Chi vô tình tạo cơ hội cho Tôn Sát hoàn toàn tập trung vào Tô Mộ Dương. Gã khổng lồ thấy kiếm khách áo choàng đen đứng im không né tránh, nghĩ rằng đối phương đã kiệt lực hoảng sợ.
- Chết đi cho ta! – Tôn Sát gầm lên như sấm dội.
Gã dùng cả hai tay, nắm chặt lấy cán đôi thiết chùy khổng lồ 'Hám Thiên', dồn toàn bộ nội kình ngoại gia đỉnh phong của Nhất lưu võ giả vào hai cánh tay vạm vỡ. Gã nhảy vọt lên nửa thước, vung đôi thiết chùy giáng mạnh từ trên cao xuống đỉnh đầu Tô Mộ Dương với một lực lượng ngàn cân nứt đất phá giáp cực đại.
Đòn đánh từ trên cao khóa chặt mọi lối thoát hiểm tầm thấp của bộ pháp sa trường. Gió chùy rít gào dồn dập, bụi đá và than quặng bùng lên mù mịt quanh thân hình gầy gò của Tô Mộ Dương, che khuất hoàn toàn ánh đuốc lập lòe.
Tô Mộ Dương đứng thẳng giữa tâm bão bụi quặng. Tay trái y siết chặt Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông. Y không rút kiếm gãy của Tô Trình, cũng không né tránh. Y đang điều hòa nhịp thở bỏng rát của phế phổi, dồn toàn bộ luồng hỏa kình đỏ rực từ đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm chạy nghịch hành dọc theo kinh mạch cánh tay trái, sẵn sàng đón nhận nhịp rung chấn kim loại quyết định từ đôi thiết chùy khổng lồ sắp giáng xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!