Địa Ngục Sắt Nguội
Bóng tối dưới lòng hầm mỏ Tuyết Sơn đặc quánh như một thứ nhựa đường nung chảy, nóng bức và ngột ngạt đến mức khiến da thịt người ta bỏng rát. Khác hẳn với cái lạnh buốt xương của bão tuyết ngoài Nhạn Môn Quan, nơi đây chỉ có mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi sắt rỉ ẩm mốc và tiếng roi da quất xé thịt rền rĩ dội vào vách đá.
Tô Mộ Dương đứng cô độc trên vách đá ngầm của mỏ hoang phế số 9, kéo sụp chiếc mũ trùm của áo choàng đen viền đỏ để che khuất khuôn mặt tàn phế. Con mắt phải của y hiện tại chỉ là một màn sương xám xịt, hoàn toàn mất đi thị lực do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng 1. Y chỉ còn lại con mắt trái u uất để nhìn xuống phòng tra tấn ngầm phía dưới, nhưng thính giác cực hạn của y – kỹ năng Nghe gió đoán hình – đã nhạy bén bao phủ toàn bộ không gian chật hẹp này.
Bên trong lồng ngực Tô Mộ Dương, đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm đang cuộn trào luồng hỏa độc nóng rực hừng hực. Mỗi nhịp thở của y đều bỏng rát phế quản, vị máu tanh ngọt không ngừng rỉ ra nơi khóe môi, buộc y phải cắn chặt răng, giữ chặt viên Băng Phách Châu mát lạnh trong miệng để ép thần trí khỏi rơi vào cơn điên loạn. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn tê liệt của y buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng, được quấn chặt bằng sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra làn khói trắng mát lạnh mờ nhạt để kiềm chế hỏa độc lan lên bả vai. Y chỉ còn lại tay trái để chiến đấu, tay trái đang siết chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông.
Phía dưới vách đá ngầm, dưới ánh đuốc lập lòe đỏ rực, Mã giám ngục – gã cai ngục tàn bạo bụng phệ của Tuyết Sơn Minh – đang cười man dại. Gã cầm thanh roi da trâu tẩm muối Độc Long nặng nề, mỗi lần vung lên lại xé rách không khí phát ra tiếng rít ghê rợn.
- Nói! Gã què gác cổng dịch trạm có phải là Tô Mộ Dương không?! Huyết thệ khắc bằng hỏa kình trên bia mộ gia tộc là do ai viết?! – Mã giám ngục gầm rú, quất mạnh ngọn roi da trâu tẩm muối xuống lồng ngực gầy trơ xương của Lão Gia Nhân A Phúc.
*Chát!*
Máu nóng lẫn muối trắng bắn tung tóe trên cột gỗ trói chặt. A Phúc gầy gò, khắp người đầy vết thương rách nát bốc khói mờ nhạt, nhưng lão chỉ nghiến răng chịu đựng, đôi mắt mờ đục rỉ máu vẫn nhìn Mã giám ngục đầy khinh bỉ. Lão không hé môi nửa lời, dẫu da thịt đã nứt nẻ đến tận xương tủy.
Ngay bên cạnh cột gỗ, hai phu mỏ khỏe mạnh là Đại Ngưu và Nhị Hổ đang bị trói chặt vào xích sắt khổng lồ dính đầy bụi quặng. Đại Ngưu với cơ bắp cuồn cuộn đỏ sạm đang điên cuồng giật mạnh xích sắt, gầm thét uất ức đến rách cả da cổ tay:
- Đồ cẩu tặc tàn bạo! Có giỏi thì bước ra đây đấu tay đôi với ta! Đừng hành hạ một lão nhân không có sức chống đỡ!
Nhị Hổ nhanh nhẹn hơn, vừa cố dùng răng cắn vào chốt xích vừa gào lớn để át đi tiếng roi:
- A Phúc thúc! Người phải ráng nhịn! Thiếu chủ... thiếu chủ nhất định sẽ đến cứu chúng ta!
- Cứu? – Mã giám ngục cười sằng sặc, khuôn mặt đỏ gay vì rượu của gã co rúm lại đầy tàn nhẫn. – Gã phế nhân tàn phế một tay đó dẫu có đến đây cũng chỉ làm mồi cho đôi thiết chùy của Tôn Sát đương gia! Đêm nay, nếu các ngươi không khai ra tung tích của y, ta sẽ treo cổ từng người một trước cổng mỏ sắt!
Gã lại vung roi da trâu tẩm muối Độc Long lên, kình lực ngoại gia Tam lưu đỉnh phong dồn vào ngọn roi quất mạnh thẳng vào lồng ngực A Phúc, quyết tâm lấy mạng lão nhân trung liệt này.
Chính trong khoảnh khắc ngọn roi chỉ còn cách da thịt A Phúc nửa gang tay, một bóng đen xé gió lao xuống từ vách đá ngầm dốc đứng.
Tô Mộ Dương dậm mạnh chân trái, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường lướt sát đất với tốc độ cực nhanh, thân hình gầy gò của y uốn cong một cách kỳ dị luồn qua khe hẹp của các cột gỗ mục.
*Bốp!*
Một tiếng nổ chân khí vang dội khắp phòng tra tấn ngầm. Tay trái Tô Mộ Dương vung Đốc kiếm gỗ sồi rỗng đỡ trực diện ngọn roi tẩm muối Độc Long của Mã giám ngục. Lực chấn động cực mạnh từ ngọn roi nặng nề truyền ngược lại, chấn động dữ dội kinh mạch cổ tay trái của main khiến khớp xương tê mỏi sâu sắc. Vết thương rạn nứt kinh mạch bên hông y bị rách nhẹ, rỉ ra một dòng máu nóng bỏng rực làm tan mảng bụi quặng dưới chân, nhưng ánh mắt trái u uất của y không hề lay chuyển, vững vàng như bàn thạch chặn đứng thế công bạo lực của gã cai ngục.
- Kẻ nào?! – Mã giám ngục biến sắc, gã giật mạnh roi da trâu nhưng ngọn roi đã bị lực nén chân không từ đốc kiếm rỗng cuốn chặt, không thể rút ra.
Tô Mộ Dương không thể nói do di chứng bỏng rát phế quản và đang ngậm Băng Phách Châu, y chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào gã cai ngục bằng con mắt trái sâu thẳm đầy sát khí sa trường. Từ bên hông y, Mảnh ngọc bội tàn dương vỡ góc dính máu khô khẽ đung đưa dưới ánh lửa đỏ rực.
Lão Gia Nhân A Phúc nhìn thấy mảnh ngọc bội vỡ góc quen thuộc, hai dòng lệ nóng lập tức trào ra trên gò má đầy sẹo bụi quặng. Lão nghẹn ngào thét lên trong nước mắt:
- Thiếu chủ... Đúng là người rồi! Trời đất có mắt, người vẫn còn sống!
Đại Ngưu và Nhị Hổ nghe tiếng gọi của A Phúc, lập tức ngừng giãy giụa, trố mắt nhìn gã kiếm khách mặc áo choàng đen viền đỏ đứng hiên ngang trước mặt với một sự kính phục tột độ dâng trào trong lồng ngực. Đại Ngưu dùng hết sức bình sinh giật mạnh xích hắc thiết để hỗ trợ nhưng xích quá dày dặn, phát ra những tiếng loảng xoảng bất lực.
- Tô Mộ Dương! Ngươi chính là tên phế nhân bị truy nã! – Mã giám ngục gầm lên, gã buông ngọn roi da trâu, vận kình lực ngoại gia thô thiển vào bả vai rộng, lao thẳng tới thực hiện đòn húc vai tàn bạo nhằm đè bẹp lồng ngực yếu ớt của main.
Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái, thính giác nghe gió đoán hình cực hạn định vị chính xác hướng di chuyển của gã cai ngục bụng phệ. Y không lùi bước, nương theo lực gió rít của hang động hẹp, dậm chân trái xoay người lướt sát đất bằng bộ pháp uốn khúc sa trường hiểm hóc, dễ dàng né tránh cú húc vai bạo lực của đối thủ chỉ trong một sợi tóc.
Ngay khoảnh khắc Mã giám ngục mất đà lao tới sát mép hố sụt ngầm, Tô Mộ Dương xoay cổ tay trái, thi triển Ám kiếm tầm thấp dứt khoát. Đốc kiếm gỗ sồi rỗng được gia cố Địa Hỏa Thiết Quặng lót bên trong bộc phát luồng kình lực nén khí chân không bén nhọn tầm gần, đâm mạnh thẳng vào gân kheo gối phải của Mã giám ngục.
*Rắc!*
Tiếng xương gân gãy lìa giòn giã vang lên ghê rợn. Gã cai ngục thét lên đau đớn tột cùng, quỵ gối xuống đất rầm rĩ, toàn bộ khả năng di chuyển bị phế bỏ hoàn toàn chỉ trong một chiêu thức dứt khoát.
Phùng Diệp Chi lúc này từ bóng tối lướt ra như một bóng ma, vung trảo thép nhanh nhẹn dọn dẹp ba tên lính canh cổng phụ đang định xông vào, rồi vội vàng chạy đến dùng đoản trảo bẻ gãy khóa cột gỗ cứu thoát Lão Gia Nhân A Phúc.
Tô Mộ Dương khẽ ho khục khặc, một ngụm máu nóng rỉ ra nơi khóe môi dính vào dải vải đỏ quấn tóc, nhưng y nhanh chóng tiến lại gần Đại Ngưu và Nhị Hổ. Đại Ngưu gầm lên, cố gắng dùng sức cơ bắp giật đứt xích sắt để hỗ trợ thiếu chủ nhưng vô hiệu, xích hắc thiết quá kiên cố dưới hầm mỏ.
Main ra hiệu cho Phùng Diệp Chi nhanh chóng bẻ khóa xích sắt cho hai phu mỏ khỏe mạnh. Tuy nhiên, Mã giám ngục đang quằn quại dưới đất với vết thương rách nát ở chân gối phải, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng tàn bạo gầm lên:
- Lũ phản tặc... Các ngươi không thoát được đâu!
Dứt lời, gã dùng chút tàn lực cuối cùng, lấy tay trái đập mạnh vào chiếc búa sắt treo bên cạnh vách đá, giáng thẳng vào cơ quan chuông đồng khổng lồ treo sát mép vực ngầm.
*Oong... Oong... Oong...*
Tiếng chuông đồng báo động dồn dập, vang dội chấn động khắp hang động mỏ sắt Tuyết Sơn, phá tan sự im lặng lạnh lẽo dưới lòng đất, báo hiệu cuộc vây quét tổng lực của Nhị đương gia Lôi Thiên Hổ và Tôn Sát sắp đổ ập xuống đầu họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!