Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Mật Bản Mỏ Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết ngoài dịch trạm Nhạn Môn Quan vẫn gào rú như vạn con dã thú đói mồi, điên cuồng trút xuống những làn roi tuyết buốt giá. Trong bóng đêm mịt mù của vùng biên cương hoang dã, Phùng Diệp Chi cõng Tô Mộ Dương lướt đi trên nền tuyết lạnh. Sát vai gã, A Sương bước đi vội vã, đôi tay gầy gò run rẩy che chắn cho thân hình gầy yếu của thiếu chủ khỏi những đợt gió rít như cắt da cắt thịt.


Thể xác của Tô Mộ Dương lúc này là một đống đổ nát hoang phế. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức hai mươi phần trăm hẵng còn rực nóng như một lò than nung đỏ, liên tục đẩy luồng chân khí nghịch hành cuồng bạo lên phế phổi. Mỗi hơi thở của y đều mang theo vị tanh ngọt của máu và cảm giác bỏng rát thực thể, khiến y hoàn toàn mất giọng tạm thời, chỉ có thể phát ra những tiếng ho khàn đặc, câm lặng sâu trong lồng ngực. Con mắt phải của y chìm vào một màn sương xám xịt, mù mịt hoàn toàn do di chứng của hỏa độc công tâm ngưỡng 1. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen viền đỏ rách nát dẫu đã được quấn chặt bởi sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra hàn khí buốt xương.


- Thiếu chủ, xin người hãy ráng nhẫn nại. Chúng ta sắp rời khỏi phạm vi tuần tra của dịch trạm rồi. – Phùng Diệp Chi khẽ thì thầm, hơi thở tạo thành một làn khói trắng dày đặc rồi lập tức bị bão tuyết thổi tan. Bả vai trái của gã vẫn rỉ máu tươi do vết thương cũ từ trận chiến trước, nhưng gã không hề giảm tốc độ.


A Sương khẽ vuốt ve gương mặt nóng bừng vì sốt cao của Tô Mộ Dương. Nàng nhanh tay đưa viên Băng Phách Châu mát lạnh vào miệng y. Luồng hàn khí tinh khiết từ viên ngọc băng lập tức lan tỏa, tạm thời xoa dịu cơn sốt hỏa độc đang thiêu đốt thần trí y, giữ cho con mắt trái u uất còn lại của y khôi phục được một tia sáng thanh tỉnh mỏng manh.


Tô Mộ Dương khẽ mở mắt trái. Y không thể nói, chỉ có thể dùng tay trái nắm chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông như một phản xạ sinh tồn. Trong ngực áo y, ba cây châm bạc tịnh tâm – di vật của y sĩ Trần Hữu Đạo quá cố – khẽ chạm vào nhau phát ra những tiếng động giòn giã mơ hồ.


Họ lẩn khuất vào bóng tối của một hốc đá khuất gió dưới chân núi tuyết phía Bắc. Đột nhiên, từ trong màn tuyết trắng xóa trước mặt, một bóng người gầy gò đen sạm, lưng còng gập xuống bước ra. Lão nhân mặc chiếc áo vải thô rách tơi tả bám đầy bụi quặng, chân đi đất dẫm lên băng tuyết lạnh giá mà không hề run rẩy. Tay lão cầm một chiếc cuốc sắt rỉ sét gãy cán. Đó chính là Lão phu mỏ A Sâm.


A Sâm dừng bước, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào chiếc áo choàng đen viền đỏ của Tô Mộ Dương. Khi ánh mắt lão chạm vào chiếc Trâm cài ngọc bích của mẫu thân cài bên hông y và Mảnh ngọc bội tàn dương vỡ góc dính máu khô loang lổ mà y đang nắm chặt trong lòng bàn tay trái, hai dòng lệ nóng lập tức trào ra trên gò má nhăn nheo đầy vết sẹo bụi quặng của lão.


- Thiếu chủ... Đúng là người rồi! Trời đất có mắt, dòng dõi Tô gia vẫn chưa tuyệt diệt! – Lão phu mỏ A Sâm quỳ sụp xuống tuyết lạnh, giọng nói nghẹn ngào u uất tột cùng.


Tô Mộ Dương khẽ gật đầu, y cố dùng tay trái đỡ lão dậy nhưng lồng ngực lại quặn thắt, khiến y ho khục khặc ra một ngụm đờm lẫn máu nóng dính tro đen hỏa độc. A Sương vội vàng đỡ lấy y, đôi mắt trong vắt ngập tràn sự lo lắng thầm lặng.


- Thiếu chủ, Tuyết Sơn Minh sau cái chết của Tiền Hữu Tài đã điên cuồng tột độ. – A Sâm vội vã lau nước mắt, hạ thấp giọng nói đầy vẻ căng thẳng. – Bang chủ Lôi Thiên Bá đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ biên cương. Nhưng tệ hơn thế, Mã giám ngục – tên cai ngục tàn bạo chuyên quản lý khu mỏ sắt Tuyết Sơn – đã phát hiện ra các gia nhân cũ của Tô gia đang ngầm liên lạc để tìm kiếm người.


Lão nhân run rẩy, nắm chặt cán cuốc rỉ sét:


- Lão Gia Nhân A Phúc cùng hơn mười gia nhân cũ đã bị Mã giám ngục bắt giữ. Hắn đang dùng roi da trâu tẩm muối tra tấn dã man họ tại phòng tra tấn ngầm của khu mỏ để ép khai ra tung tích của người. A Phúc thà chịu nát thịt nát xương cũng không hé môi nửa lời, nhưng Mã giám ngục đã tuyên bố, nếu đêm nay họ không khai ra vị trí của người, hắn sẽ treo cổ thị uy từng người một trước cổng mỏ sắt!


Nghe đến đó, con mắt trái của Tô Mộ Dương bỗng chốc rực lên một vệt sáng đỏ rực như hoàng hôn cuối ngày. Luồng hỏa kình từ đan điền tự hủy bùng phát dữ dội do nộ hỏa dồn nén, khiến hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực y làm tan chảy một mảng tuyết dưới chân thành hố sụt nhỏ nghi ngút khói đen. Y siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột. Dẫu chỉ còn tám tháng sinh mệnh ngắn ngủi, y cũng tuyệt đối không thể để những gia nhân trung liệt của gia tộc phải chảy máu và hy sinh vì mình.


- Thiếu chủ, xin người hãy bình tĩnh! – Phùng Diệp Chi vội vàng bước lên chặn trước mặt y. – Thể xác người hiện tại đang ở trạng thái cực kỳ nguy kịch. Đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm hẵng còn rực nóng, nếu người cố tình vận công bộc phát hỏa kình lúc này, kinh mạch sẽ hoàn toàn bạo liệt trước khi người tiếp cận được phòng giam!


Tô Mộ Dương không thể nói, y chỉ dùng ngón tay trái chỉ vào ngực áo – nơi cất giấu ba cây châm bạc tịnh tâm, rồi khẽ lắc đầu. Ánh mắt y kiên định đến đáng sợ, biểu thị ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Y sẽ tự châm bạc tỏa huyệt để phong tỏa cơn đau nếu cần thiết, nhưng y nhất định phải cứu người.


Lão phu mỏ A Sâm nhìn thiếu chủ tàn phế một tay nhưng khí thế kiêu hùng không giảm, lão khẽ thở dài đầy kính phục, rồi rút từ trong ngực áo ra một cuộn bản đồ da dê cũ kỹ bám đầy bụi quặng sắt đen. Lão trải cuộn da dê xuống một tảng đá đóng băng khuất gió.


- Khu mỏ sắt Tuyết Sơn được canh gác cực kỳ nghiêm ngặt bởi hàng trăm tay đao hắc bang và bầy chó săn nhạy bén vòng ngoài. – A Sâm thì thầm, ngón tay run rẩy chỉ vào các đường vẽ ngoằn ngoèo trên bản đồ. – Lối cổng chính hoàn toàn bị phong tỏa. Cách duy nhất để thâm nhập bí mật là đi qua Mỏ hoang phế số 9 – một hệ thống hầm mỏ cũ nát đã cạn kiệt quặng và bị bỏ hoang từ lâu, chứa đầy các hố sụt đất đá nguy hiểm.


Lão nhân gõ nhẹ vào một vị trí ký hiệu màu đỏ nằm sát mép bản đồ ngầm:


- Lối đi ngầm của mỏ hoang phế số 9 dẫn thẳng đến vách đá phía sau phòng tra tấn của Mã giám ngục. Nhưng hầm mỏ này cực kỳ chật hẹp, đất đá mục nát dễ sập đổ, khinh công lướt tuyết của người sẽ hoàn toàn bị vô hiệu hóa ở đây. Người sẽ phải áp sát đất di chuyển bằng bộ pháp sát đất để tránh các cơ quan đá sập.


Tô Mộ Dương chăm chú quan sát từng đường nét trên bản đồ ngầm. Thính giác nhạy bén của y bắt đầu phân tích những luồng gió rít nhẹ thổi ra từ các khe đá hầm mỏ dã ngoại, ghi nhớ cấu trúc địa hình hiểm trở vào sâu trong tâm trí.


Kế hoạch thâm nhập Đột kích Mỏ Sắt số 9 lập tức được thiết lập.


- Diệp Chi, ngươi và ta sẽ thâm nhập qua mỏ hoang phế số 9. – Tô Mộ Dương khàn giọng thì thầm qua kẽ răng, giọng nói khản đặc như tiếng cọ xát của đá lạnh. – A Sương, nàng hãy ở lại đây cùng A Sâm để ngụy trang hành tung. Nếu có biến cố, lập tức rút lui về phía cổ tự Nhạn Môn.


A Sương không thể nói, nàng chỉ biết ôm chặt lấy vai áo choàng đen của y, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ cầu xin. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tô Mộ Dương, nàng biết mình không thể ngăn cản. Nàng lặng lẽ buông tay, gật đầu thầm lặng, tự tay thắt chặt lại dải vải đỏ buộc hờ trên tóc y như một lời chúc bình an.


Tô Mộ Dương và Phùng Diệp Chi nhanh chóng xuất phát, lẩn khuất vào màn tuyết trắng xóa hướng về phía lối vào bí mật của mỏ hoang phế số 9.


Bầu không khí nhanh chóng thay đổi khi họ bước qua cửa hang đá hẹp của hầm mỏ bỏ hoang. Sự lạnh lẽo buốt giá của bão tuyết ngoài trời biến mất, thay thế bằng không khí ngột ngạt, tối tăm và nóng bức một cách kỳ dị. Mùi quặng sắt Địa Hỏa nồng nặc, hăng hắc bốc lên từ các vách đá đóng đầy muội than đen kịt, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục chịu lực hầm mỏ.


Không khí thiếu oxy trầm trọng lập tức tác động mạnh đến phế phổi đang bị bỏng rát thực thể của Tô Mộ Dương. Y khẽ khựng lại, tay trái bịt chặt miệng để ngăn một tiếng ho khan bộc phát, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng đen. Chân khí nghịch hành cuồng bạo rục rịch trỗi dậy, buộc y phải vận nội lực đè nén cơn đau buốt thấu xương tủy.


- Thiếu chủ, phía trước có động tĩnh. – Phùng Diệp Chi khẽ ra hiệu, thân hình gã lướt đi không một tiếng động như bóng ma trong bóng tối hầm mỏ.


Họ tiến sát vào một vách đá mục nát. Phía trước là một trạm gác vòng ngoài của Tuyết Sơn Minh canh giữ lối vào mỏ hoang phế số 9. Ba tên sát thủ hắc bang mặc kình trang xám, hông đeo đại đao rỉ sét đang cầm đuốc tuần tra nghiêm ngặt. Chúng dẫn theo hai con chó săn lớn lông xám tro bẩn thỉu. Bầy chó săn liên tục hít hà mặt đất, đôi tai dựng đứng nhạy bén với mọi mùi máu và sát khí lạ.


Phùng Diệp Chi sử dụng kỹ năng sát thủ ẩn nấp hơi thở sa trường, hạ nhịp tim xuống mức thấp nhất để ngụy trang hành tung dưới bóng tối của các cột gỗ mục. Gã khẽ rút đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông, định lướt tới ám sát im lặng tên lính canh cổng phụ để dọn đường.


Thế nhưng, ngay khi Diệp Chi vừa dịch chuyển được nửa bước, một con chó săn đột ngột quay ngoắt đầu lại về hướng hốc đá của họ. Khứu giác nhạy bén của nó đã bắt được mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương cũ trên bả vai trái của Diệp Chi. Con thú gầm gừ nhỏ trong cổ họng rồi sủa vang dội khắp hầm mỏ chật hẹp.


- Có kẻ đột nhập! Mau thả chó! – Tiếng lính canh hét lớn vang vọng.


- Rút! – Phùng Diệp Chi khẽ biến sắc, gã vội vàng lùi lại, chắn trước mặt Tô Mộ Dương.


Hai con chó săn dữ dội lao thẳng về phía họ. Trong không gian chật hẹp của hầm mỏ, khinh công lướt tuyết hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi trần đá thấp đầy thạch nhũ sắc nhọn rơi tự do.


Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái, thính giác nghe gió đoán hình cực hạn lập tức định vị chính xác quỹ đạo lao tới của hai con thú dữ. Y dậm mạnh chân trái thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường, thân hình gầy gò uốn cong một cách kỳ dị, lướt sát đất tránh né móng vuốt sắc nhọn của con chó săn đi đầu chỉ trong một sợi tóc.


Tay trái y vung Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột lên, không dùng kiếm sắt sắc bén chém giết bừa bãi theo đúng nguyên lý kiếm ý chân không của Tô gia. Y dùng đầu đốc kiếm gỗ đâm mạnh vào huyệt đạo gối của con chó săn thứ nhất, phát ra tiếng rắc gãy xương dứt khoát, khiến nó ngã quỵ xuống đất gầm rú đau đớn.


Cùng lúc đó, Phùng Diệp Chi vung song trảo thép cản phá cú vồ của con chó thứ hai. Nhưng tiếng động cơ quan bẫy đá sập trên trần hầm bị kích hoạt do tiếng chó sủa vang dội. Hàng loạt đá vụn và thạch nhũ bắt đầu rơi tự do rầm rầm từ trên cao xuống.


- Thiếu chủ, hầm mỏ sắp sập! Mau lùi lại dưới hố sụt đất đá! – Diệp Chi gào lên trong im lặng, gã dùng lực cánh tay đẩy Tô Mộ Dương vào một hốc đá sụt khuất gió bên mạn sườn phải.


Họ nhanh chóng lùi sâu vào hố sụt đất đá mục nát, kéo cành thông và bụi quặng che kín lối vào để ngụy trang hành tung. Toán lính canh cầm đuốc đuổi đến nơi, chỉ nhìn thấy một đống đá sạt lở đè bẹp xác một con chó săn, bèn chửi rủa om sòm rồi kéo xác con thú rời đi, tin rằng kẻ đột nhập đã bị đá đè chết sâu dưới hố sụt.


Trong hốc đá tối tăm chật hẹp dưới hố sụt, Tô Mộ Dương tựa lưng vào vách đá lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội. Một búng máu nóng rực trào ra nơi khóe môi, được y dùng dải vải đỏ quấn tóc lau sạch. Đan điền rạn nứt hai mươi phần trăm rực nóng dồn dập, phế phổi bỏng rát thực thể do thiếu oxy trầm trọng.


- Khục... khục... – Tô Mộ Dương ho khàn đặc, y khẽ lắc đầu khi Diệp Chi định dùng thuốc mỡ Huyết Kiệt Cao bôi ngoài bả vai phải hoại tử của y. Hàn khí từ sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu quấn quanh tay phải khẽ tỏa ra, tạm thời làm mát gân mạch hoại tử nhưng không thể giảm bớt sự kiệt quệ thể chất tột cùng của y.


- Thiếu chủ, bầy chó săn canh gác bằng khứu giác nhạy bén, nếu chúng ta tiếp tục thâm nhập trực diện, mùi máu từ vết thương của thuộc hạ và hơi nóng hỏa độc của người nhất định sẽ bị phát hiện. – Phùng Diệp Chi vừa quấn băng gạc bả vai vừa nhăn mặt suy tính.


Tô Mộ Dương khẽ nhíu mày trái. Con mắt u uất của y nhìn xuống chiếc Hắc thiết lệnh bài Tuyết Sơn Minh đang giắt bên hông Diệp Chi – chiến lợi phẩm thu hoạch được từ kẻ thù trước đó. Lệnh bài đúc bằng hắc thiết nặng nề có khắc hình đầu sói bờm tuyết tỏa ra một luồng sát khí mờ nhạt.


Y khẽ chỉ tay vào chiếc lệnh bài hắc thiết, rồi chỉ vào chiếc áo choàng đen viền đỏ rách nát của mình, đưa mắt nhìn Diệp Chi.


Phùng Diệp Chi lập tức thấu hiểu mưu trí chiến thuật của thiếu chủ:


- Người muốn dùng Hắc thiết lệnh bài để ngụy trang thân phận làm sát thủ cấp cao tuần tra vòng ngoài? Đúng vậy! Lệnh bài này có quyền lực tự do đi qua các trạm gác mỏ sắt Tuyết Sơn mà không bị tra hỏi danh tính, chỉ cần chúng ta kéo mũ sụp che khuất khuôn mặt tàn phế của người và vết thương của thuộc hạ!


Chiến thuật ngụy trang được quyết định. Tô Mộ Dương kéo mũ trùm đầu của chiếc áo choàng đen sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt u tối và con mắt phải mù tạm thời. Tay trái y cầm chắc đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giấu dưới vạt áo rộng, cánh tay phải hoại tử buông thõng vô lực được ngụy trang khéo léo như đang giấu binh khí ngầm.


Họ bước ra khỏi hố sụt đất đá, thâm nhập sâu hơn vào mê cung tối tăm của mỏ hoang phế số 9 dưới danh nghĩa toán tuần tra đặc biệt của hắc bang.


Càng đi sâu vào lòng đất, cấu trúc địa hình càng hiểm trở dốc đứng. Những hố sụt sâu hoắm xuất hiện liên tiếp bên vệ đường hầm tối tăm. Tô Mộ Dương phải vận dụng Bộ pháp uốn khúc sa trường di chuyển tầm thấp cực kỳ linh hoạt để tránh các mảng đất đá mục nát dễ sạt lở dưới chân. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tất cả, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt lạnh lẽo vang vọng từ vách đá cao.


Đột nhiên, thính giác nhạy bén cực hạn của Tô Mộ Dương khẽ giật giật. Từ sâu thẳm dưới hầm ngầm phía trước, vượt qua các vách đá mục nát ngăn cách, vang vọng lên một âm thanh chát chúa dữ dội.


*Chát! Chát! Chát...*


Đó là tiếng roi da trâu tẩm muối quất xé da xé thịt một cách dã man, kèm theo tiếng thét đau đớn, nghẹn ngào nhưng kiên cường tột cùng của một lão nhân.


- Nói! Gã què gác cổng dịch trạm Nhạn Môn Quan có phải là Tô Mộ Dương không?! Huyết thệ khắc bằng hỏa kình trên bia mộ gia tộc là do ai viết?! – Tiếng gầm rú hung hãn, độc ác của Mã giám ngục vang lên đầy uy hiếp, dội vào vách đá vang vọng ghê rợn.


- Khục... Lũ... lũ cẩu tặc Tuyết Sơn Minh... – Tiếng gào thét trung liệt của Lão Gia Nhân A Phúc vang lên qua kẽ răng đầy máu nóng. Giọng lão khàn đặc, yếu ớt nhưng ngập tràn lòng kiêu hãnh kiên cường. – Tô gia chỉ có trung thần nghĩa sĩ tử trận sa trường, không có kẻ phản bội đầu hàng hắc bang! Lão già này dẫu có chết thành tro bụi, cũng tuyệt đối không hé môi nửa lời về thiếu chủ!


*Chát! Chát! Chát...*


- Ngoan cố! Để xem bộ xương già của ngươi chịu được bao nhiêu roi da trâu tẩm muối 'Độc Long' của ta! Đêm nay nếu ngươi không khai ra tung tích Tô gia nghiệt chủng, ta sẽ lột da từng đứa gia nhân cũ đang bị xích bên cạnh ngươi! – Tiếng roi da lại tiếp tục quất xuống dữ dội hơn, tiếng máu rỉ ra nóng rực bốc khói mờ nhạt giữa không khí hầm mỏ lạnh lẽo.


Nộ hỏa cuồng bạo bùng cháy dữ dội trong lồng ngực Tô Mộ Dương. Con mắt trái u uất của y rực lên một vệt sáng đỏ rực như muốn thiêu rụi toàn bộ tội ác của kẻ thù. Y siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột bằng tay trái, gân xanh nổi rõ trên làn da xám nhạt rỉ máu tươi. Cánh tay phải hoại tử tê liệt run rẩy dưới lớp áo choàng đen dẫu đã quấn chặt Tuyết Tằm Băng Tiêu.


Họ đã tiến sát đến vách đá dựng đứng của mỏ hoang phế số 9 – nơi ngăn cách duy nhất với phòng tra tấn ngầm của Mã giám ngục. Ánh đuốc lập lòe đỏ rực rọi lên từ hầm sâu phía dưới, để lộ bóng dáng vạm vỡ, bụng phệ của Mã giám ngục đang điên cuồng vung roi da trâu lớn tẩm muối quất xé thịt A Phúc đang bị xích sắt trói chặt trên cột gỗ.


Phùng Diệp Chi khẽ rút song trảo, đôi mắt gã ngập tràn sát khí, hướng nhìn Tô Mộ Dương chờ đợi mệnh lệnh đột kích quyết tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!