Hơi Thở Chân Không
Gió bão Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con dã thú đói mồi, điên cuồng quất những làn roi tuyết buốt giá vào khoảng sân đổ nát của Dịch trạm Nhạn Môn. Không gian ngập tràn một màn sương độc màu xanh lục nhạt của Tuyết Yến Độc Dịch, thứ chướng khí âm u, tanh nồng đang từ từ bóp nghẹt hơi thở của những phu mỏ và dân nghèo đang co quắp dưới gầm xe ngựa cũ. Trên mái nhà dịch trạm đổ nát, những mảng ngói vỡ rầm rầm rụng xuống nền băng lạnh. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tất cả khi tiếng đàn ngô đồng của Hồng Cô đã đứt gãy vĩnh viễn. Chỉ còn tiếng cười khàn khàn đầy đắc ý của Tiền Hữu Tài vang lên, sắc lạnh và âm u như tiếng móng tay cào vào nắp quan tài.
Tiền Hữu Tài đứng gù lưng dưới chiếc áo gấm xanh thẫm bám đầy tuyết mịn. Khuôn mặt gã nhợt nhạt, u tối, đôi mắt ti hí híp lại lộ rõ vẻ tàn nhẫn tột cùng. Tay phải gã giơ thẳng chiếc nỏ độc Hắc Thần đen bóng, mũi tên sắt tẩm kịch độc Tuyết Yến lấp lánh ánh xanh lục bảo lạnh lẽo đang chỉ thẳng vào đỉnh đầu A Sương. Cô gái câm quỳ bất lực trên tuyết, đôi tay gầy gò vẫn ôm chặt lấy đứa bé ăn mày nhỏ tuổi nhất dưới gầm xe. Nàng không thể phát ra âm thanh, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng bệch vì lạnh giá, ánh mắt nàng không nhìn vào mũi nỏ chết chóc, mà hướng thẳng về phía Tô Mộ Dương với một niềm đau đớn thầm lặng.
Tô Mộ Dương quỳ gục một gối trên nền tuyết dính máu bốc khói cách đó mười bước chân. Thể xác y lúc này là một đống đổ nát hoang phế. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn ở mức cực hạn hai mươi phần trăm hẵng còn rực nóng như một lò than đỏ nung chảy gân mạch. Chân khí nghịch hành cuồng bạo liên tục đẩy luồng hỏa độc nóng rực lên phế phổi, khiến cổ họng y bỏng rát thực thể, máu tươi lẫn tro đen hỏa độc không ngừng rỉ ra nơi khóe môi. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên sườn áo choàng đen viền đỏ rách nát, dẫu đã được quấn chặt bởi sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra hàn khí buốt xương để hạ nhiệt nhưng cũng không thể cử động nổi một ngón tay. Y chỉ còn lại tay trái đang nắm chặt lấy thanh kiếm gãy rỉ sét của Tô Trình chống xuống đất để giữ cho thân hình gầy gò không ngã quỵ.
- Khục... khục... - Tô Mộ Dương cố hít một hơi thở lạnh buốt, nhưng lồng ngực y chỉ phát ra những tiếng ho khàn đặc, câm lặng. Y đã mất giọng tạm thời do bỏng rát phế quản. Con mắt trái u uất còn lại của y nhìn trừng trừng vào Tiền Hữu Tài qua làn sương độc.
Tiền Hữu Tài khẽ liếm môi, ngón trỏ gã đặt trên lẫy nỏ Hắc Thần bắt đầu siết nhẹ:
- Tô gia nghiệt chủng, ngươi nhìn cái gì? Kiếm pháp của ngươi dẫu có tinh diệu đến đâu, thì đan điền tàn phế kia cũng đã tự hủy rồi. Ba chiêu hằng ngày của ngươi đã dùng sạch để phòng thủ, giờ ngươi lấy cái gì để cứu con ả câm này? Chết đi!
*Cạch!*
Tiếng lẫy nỏ cơ quan giòn giã vang lên xé rách màn bão tuyết. Mũi tên sắt tẩm kịch độc Tuyết Yến rít lên một tiếng vô thanh sắc lẹm, xé đôi màn sương độc màu xanh lục nhạt, lao thẳng về phía đỉnh đầu A Sương với tốc độ kinh hoàng. Khoảng cách mười bước chân đối với một mũi nỏ quân dụng chỉ là một nhịp thở cực ngắn.
Tô Mộ Dương không thể hét lên, cũng không thể dùng ngôn từ để cảnh báo. Trong bóng tối mù mịt của con mắt phải và sự câm lặng của cổ họng, ý chí sắt đá cứu người của y bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Y biết rõ, nếu chỉ dùng khinh công thông thường trong trạng thái kiệt lực lúc này, y sẽ không bao giờ kịp cản phá mũi tên. Y bắt buộc phải dùng đến bài tẩy tự hủy cuối cùng.
"Tự thiêu độc huyết!"
Tô Mộ Dương nhắm chặt mắt trái, dồn toàn bộ ý chí căm hận diệt môn vào sâu trong khí hải đang rạn nứt. Y cưỡng ép luồng hỏa kình nóng rực cuồng bạo chạy nghịch hành dọc theo các huyết quản đang bị nhiễm độc tố Tuyết Yến từ sương độc dịch trạm.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm tưởng Tô Mộ Dương. Mô tả nỗi đau đớn thể xác tột cùng này không từ ngữ nào tả xiết, nó như thể có hàng vạn con kiến lửa bằng sắt nung đỏ đang cắn xé, thiêu sống từng thớ thịt, từng sợi gân từ bên trong huyết quản của y. Dưới làn da xám nhạt của main, các đường mạch máu bỗng chốc nổi rõ lên, cháy đỏ rực như những sợi dây đồng nung trong lò rèn. Hơi nóng từ lồng ngực y bốc lên ngùn ngụt, biến vệt máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay trái dưới đất thành một làn khói đen tanh nồng, lập tức làm tan chảy một mảng băng tuyết xung quanh thành hố sụt nhỏ.
Thế nhưng, ngọn lửa nội nhiệt cực hạn ấy cũng sát na thiêu rụi hoàn toàn độc tố Tuyết Yến đang ăn mòn cơ thể y, giải phóng tạm thời nguồn sức mạnh bộc phát cực hạn của đan điền tự hủy trong vòng một nhịp thở.
Tô Mộ Dương mở bừng mắt trái, con ngươi rực lên một vệt sáng đỏ rực như hoàng hôn cuối ngày. Y dậm mạnh gót chân trái xuống mặt tuyết dày đóng băng.
- Tuyết Ảnh Thần Hành!
*Bùm!*
Nền tuyết dưới chân Tô Mộ Dương nổ tung, băng vụn và steam nóng bốc lên mù mịt tạo thành một vòng khí xoáy đỏ rực. Thân hình gầy gò của y biến mất ngay tại chỗ, lướt đi mười trượng thoắt ẩn thoắt hiện trên tuyết trắng như một bóng ma hoàng hôn xé gió lao đi cực nhanh. Tốc độ di chuyển vượt giới hạn chịu đựng của con người khiến vạt áo choàng đen viền đỏ rách nát của y bay thẳng ra phía sau, tạo thành một vệt sáng đỏ sẫm xé rách màn sương độc màu xanh lục nhạt.
Trong lúc thân hình đang lướt đi với tốc độ cực hạn, Tô Mộ Dương buông rơi thanh kiếm gãy của Tô Trình xuống tuyết. Tay trái y di chuyển nhanh như chớp, rút phắt chiếc Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông ra.
Y dùng ngón tay cái bịt chặt đầu đốc kiếm rỗng, dồn toàn bộ luồng hỏa kình cuồng bạo vừa bộc phát từ Tự thiêu độc huyết vào bên trong lòng đốc kiếm. Khí hải rạn nứt hai mươi phần trăm liên tục co bóp, nén áp suất không khí bên trong khoang đốc kiếm lót Địa Hỏa Thiết Quặng lên đến mức cực đại. Thớ gỗ sồi cổ thụ vạn năm bắt đầu rạn nứt nhẹ, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực như hoàng hôn cuối ngày dưới áp lực kình lực khổng lồ.
Cách A Sương ba bước chân, Tô Mộ Dương đột ngột xoay cổ tay trái tạo lực ly tâm cực đại. Y buông ngón tay cái đang bịt đầu đốc kiếm ra, vung mạnh một nhát chém dọc vô hình về phía trước.
- Chân Không Kích!
*Rít... xé...!*
Một tiếng rít xé tai, chói lọi như tiếng gầm của một con phượng hoàng lửa sắp chết vang dội khắp dịch trạm Nhạn Môn. Một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình, mang theo sức nóng rực của hỏa kình và tốc độ cực hạn, xé đôi bão tuyết lao đi tầm xa.
Luồng kiếm khí chân không nén áp suất cực mạnh đầu tiên va chạm trực diện với mũi tên độc Hắc Thần đang bay sát đỉnh đầu A Sương. Sức tàn phá của kình khí nổ mạnh sát na thổi bạt mũi tên độc lệch quỹ đạo hoàn toàn, găm phập vào vách đá dịch trạm mục nát phía sau, ăn mòn đá tảng thành một hố đen nghi ngút khói độc.
Tiền Hữu Tài vừa nhìn thấy bóng ma đỏ rực của Tô Mộ Dương áp sát tầm gần thì nụ cười tàn nhẫn trên khuôn mặt gù lập tức đông cứng lại. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng lên ngập tràn sự hoảng sợ tột độ. Gã không thể tin nổi một phế nhân đã cạn kiệt kình lực lại có thể bộc phát ra tốc độ và sát chiêu vô hình kinh hoàng đến thế.
- Không thể nào! Ngươi đã dùng hết chiêu... - Tiền Hữu Tài hét lên kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bản năng sát thủ Nhị lưu của gã trỗi dậy. Gã cuống cuồng vung tay trái, rút chiếc quạt xương sắt U Minh đen bóng dắt bên hông lên che chắn trước cổ họng, đồng thời vận dụng Ngũ Độc Công bộc phát độc khí bao bọc thân mình phòng thủ.
Thế nhưng, luồng kiếm khí chân không Chân Không Kích thứ hai phóng ra từ đốc kiếm gỗ của Tô Mộ Dương đã lao đến từ khoảng cách mười bước chân. Đường gợn sóng không khí méo mó vô hình xé rách bão tuyết, mang theo lực chém phá giáp cực mạnh đập thẳng vào quạt xương sắt.
*Rắc! Loảng xoảng!*
Toàn bộ các xương sườn sắt đúc bằng thép nguội của quạt U Minh bị lực nén khí chân không chém đứt đôi sát na va chạm. Mảnh sắt vỡ vụn bắn tung tóe dưới tuyết lạnh. Đường kiếm khí chân không vô hình không hề giảm tốc độ, tiếp tục quét ngang qua cổ họng của Tiền Hữu Tài.
*Phụt...*
Một vệt máu tươi đỏ sẫm bắn vọt ra từ cổ họng Tiền Hữu Tài, nhuộm đỏ rực một mảng tuyết trắng xung quanh gã. Chiếc nỏ độc Hắc Thần trên tay gã rơi rụng xuống đất, phát ra tiếng cơ quan va chạm khô khốc.
Tiền Hữu Tài lùi lại ba bước dã ngoại, hai tay gầy gò cuống cuồng bịt chặt lấy cổ họng đang rỉ máu dồn dập. Đôi mắt gã trợn ngược, nhìn trừng trừng vào Tô Mộ Dương dường như vẫn không thể tin nổi bản thân lại bị đánh bại bởi một nhát kiếm gỗ không lưỡi sắt từ khoảng cách xa.
Thân hình gù gập của gã lảo đảo rồi đổ gục xuống nền tuyết lạnh ngoài dịch trạm. Sức nóng của hỏa kình từ vết chém làm bốc lên làn khói trắng mờ nhạt từ cổ họng gã. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Tiền Hữu Tài run rẩy đưa cánh tay dính đầy máu tươi chỉ về phía dãy núi tuyết hiểm trở phía bắc biên cương - nơi đặt khu mỏ sắt Tuyết Sơn. Gã khàn khàn thầm thì qua kẽ răng đầy máu nóng:
- Tô... Tô gia nghiệt chủng... Ngươi giết ta... cũng không cứu được gia tộc... Bang chủ... Lôi Thiên Bá... đang luyện binh khí lậu... bằng quặng Địa Hỏa... tại mỏ sắt... Các gia nhân cũ của ngươi... đều đang ở đó... chịu tra tấn... Ha... ha... khục...
Tiếng cười điên dại của gã tắt lịm khi đầu gã ngoẹo sang một bên, đôi mắt ti hí vẫn trợn trừng vô thần nhìn bão tuyết rơi rơi. Kẻ thủ ác thứ hai nợ máu diệt tộc của Tô gia đã đền tội vĩnh viễn dưới bão tuyết Nhạn Môn Quan.
Ngay khi Tiền Hữu Tài ngã xuống, hiện tượng phản phệ cực hạn của Tự thiêu độc huyết ập đến thể xác Tô Mộ Dương như một trận bão lửa tàn phá.
- Khục... Ặc...
Tô Mộ Dương quỵ gục hoàn toàn hai gối xuống mặt tuyết dính máu bốc khói. Đốc kiếm gỗ sồi rỗng rơi khỏi tay trái y, thớ gỗ bốc khói nghi ngút đỏ mờ nhạt. Toàn bộ các đường kinh mạch dưới da y co rút dữ dội, đau đớn thực thể như bị hàng vạn kim châm nung đỏ đâm xuyên phế phổi. Chân khí nóng rực nghịch hành dồn dập khiến y ho ra liên tiếp nhiều búng máu tươi dính đầy tro đen hỏa độc. Máu nóng rỉ ra từ khóe mắt trái còn lại, tai phải điếc tạm thời vang lên tiếng ong ong vô nghĩa tột cùng.
Cơ thể y gầy gò, run rẩy lạnh giá dưới chiếc áo choàng đen rách nát. Y không còn một chút lực lượng nào, thần trí y mờ mịt dần, suýt ngã quỵ xuống bên cạnh xác Tiền Hữu Tài.
- Thiếu chủ! - Phùng Diệp Chi gào lên, gã cố nén cơn đau bả vai trái rỉ máu, vội vàng lết thân hình đầy thương tích về phía y.
A Sương bò nhanh trên tuyết lạnh, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy thân hình nóng bỏng rực lửa của Tô Mộ Dương. Nàng cuống cuồng rút viên Băng Phách Châu mát lạnh giắt bên hông, ngậm nhẹ vào miệng rồi áp sát môi nàng vào môi y để truyền hơi lạnh hạ nhiệt phế phổi, giữ cho thần trí y không bị hỏa độc hoàn toàn thiêu rụi thành tàn tro.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!