Ám Toán Trong Bóng Tối
Sợi dây đàn đồng chủ đạo trên cây cổ cầm ngô đồng của Hồng Cô đứt phựt, âm thanh chói tai dội ngược vào màn sương độc câm lặng của Dịch trạm Nhạn Môn. Luồng kình lực phản chấn khiến nàng thổ huyết, ngã gục bên bệ đá tửu quán hoang phế. Tiếng đàn báo động vụt tắt, kéo theo đó là một khoảng không gian tối tăm, ngột ngạt đến nghẹt thở. Nhưng vạn mũi độc châm tẩm Tuyết Yến Độc Dịch xé gió lao tới thì không hề dừng lại. Chúng rít lên những tiếng vô thanh sắc lẹm, xé rách màn sương xanh lục nhạt, nhắm thẳng vào lồng ngực Tô Mộ Dương.
Tô Mộ Dương đứng cô độc giữa sân dịch trạm. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng. Y chỉ còn lại con mắt trái u uất và thính giác nhạy bén được rèn luyện qua vạn lần chém khối băng rơi tự do dưới thác nước đóng băng. Nhắm chặt mắt trái, Tô Mộ Dương hoàn toàn chìm vào thế giới của âm thanh. Trong bóng tối vô tận ấy, y cảm nhận được độ rung chuyển của không khí, tiếng tuyết rơi bị xé rách bởi những mũi kim mỏng như lá lúa.
Y dậm mạnh gót chân trái, thi triển Bộ pháp uốn khúc sa trường. Thân hình gầy gò của y uốn cong một cách kỳ dị, lướt sát đất như một bóng ma hoàng hôn bò trên mặt băng trơn trượt. Vạn mũi độc châm lướt qua vai áo, sượt qua vạt áo choàng đen viền đỏ rách nát của y chỉ trong một sợi tóc, găm phập xuống nền tuyết lạnh, lập tức ăn mòn lớp băng đá thành những hố đen nghi ngút khói độc. Tô Mộ Dương di chuyển liên tục, tay trái y nắm chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông. Y tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc Không quá ba chiêu hằng ngày, không dám bộc phát hỏa kình quá sớm khi chưa định vị được vị trí chính xác của Tiền Hữu Tài.
Trên mái nhà cao nhất của dịch trạm, Tiền Hữu Tài đứng gù lưng dưới chiếc áo gấm xanh thẫm, khuôn mặt nhợt nhạt u tối khẽ giật giật khi nhìn thấy Tô Mộ Dương dễ dàng né tránh loạt tiễn đầu tiên dẫu không còn tiếng đàn dẫn đường. Đôi mắt ti hí của gã sát thủ thứ hai Tuyết Sơn Minh loé lên tia sáng âm hiểm. Gã biết rõ Tô Mộ Dương là kẻ trọng nghĩa khinh tài, luôn mang lòng nhân từ dành cho những kẻ yếu thế.
Ánh mắt gã đảo nhanh xuống góc sân dịch trạm đổ nát. Ở đó, dưới gầm một chiếc xe ngựa cũ rách, A Sương đang khom lưng che chở cho một nhóm dân phu mỏ sắt và trẻ em nghèo đang co quắp rên rỉ vì trúng độc tố Tuyết Yến. Đôi tay gầy gò của cô gái câm run rẩy múc từng gáo nước sạch từ chiếc chum đất nung còn sót lại, cố gắng pha chút thảo dược Thanh Tâm Tán thô sơ mà y sĩ Trần Hữu Đạo truyền lại trước khi qua đời để giúp họ làm mát kinh mạch phổi. Nàng không thể nói, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu đẫm lệ, nhưng nàng vẫn kiên cường dùng chính thân mình gầy gò để chắn trước những tấm gỗ mục nát của xe ngựa, bất chấp hiểm nguy rình rập.
Tiền Hữu Tài cười khẩy, giọng nói âm u vang lên qua màn sương độc:
- Tô gia nghiệt chủng, ta xem ngươi trốn tránh đến bao giờ! Bắn chết lũ tiện dân kia cho ta!
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục sát thủ Tuyết Sơn Minh ẩn nấp trên mái ngói lập tức xoay hướng cung nỏ, phóng ra loạt độc tiễn dày đặc nhắm thẳng vào góc xe ngựa nơi A Sương và dân nghèo đang ẩn náu. Tiếng rít xé gió của loạt tiễn độc dội thẳng vào thính giác của Tô Mộ Dương.
Lồng ngực y bỗng chốc rực nóng. Luồng nội nhiệt cuồng bạo từ đan điền rạn nứt vĩnh viễn mười phần trăm khẽ bùng phát, tương phản gay gắt với hơi lạnh thấu xương của Tuyết Tằm Băng Tiêu đang quấn chặt cánh tay phải hoại tử buông thõng bên sườn. Trong khoảnh khắc tim mạch y bị hận thù và sát khí xâm chiếm, chiếc Trâm cài của mẫu thân cài bên hông áo choàng khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mát lành, tịnh hóa sát khí đang dâng trào, giữ cho thần trí y không bị hỏa độc nuốt chửng hóa ma.
- Diệp Chi! Cản chúng lại! – Tô Mộ Dương khàn giọng hét lên, tiếng ho khục khặc rách cả phế quản.
Phùng Diệp Chi nghiến răng, thân hình gầy gò lướt nhanh như một bóng ma đêm. Đôi song trảo bằng thép nguội vung lên, gã cố phóng đoản đao định vị cản phá nỏ độc nhắm vào A Sương. Thế nhưng, sương độc Tuyết Yến đậm đặc tràn ngập trên cao lập tức ùa vào mắt gã, khiến đôi mắt Diệp Chi cay xè rỉ máu tươi, phế phổi bỏng rát ho ra máu đen. Gã chưa kịp áp sát thì hai gã sát thủ hộ vệ của Tiền Hữu Tài – những kẻ có tu vi Nhị lưu võ giả – đã từ bóng tối vọt ra, vung đại đao chém đứt đường bay của đoản đao, chặn đứng gã sát thủ phản bang giữa chừng.
- Thiếu chủ! Thuộc hạ bất lực... Khục! – Phùng Diệp Chi quỵ gối bên vách đá đổ nát, bả vai trái dính máu khô khẽ run lên vì kiệt sức.
Loạt độc tiễn tẩm Tuyết Yến Độc Dịch vẫn lao đi vun vút, chỉ còn cách đỉnh đầu A Sương và nhóm dân nghèo chưa đầy ba trượng. A Sương nhìn thấy cái chết cận kề, nàng không bỏ chạy, chỉ biết nhắm mắt, dùng cả tấm lưng gầy gò ôm chặt lấy đứa bé ăn mày nhỏ tuổi nhất dưới gầm xe.
"Không được để họ chết thay cho mạng tàn này!" – Ý nghĩ ấy kiên định như thép nguội bùng cháy trong tâm trí Tô Mộ Dương. Y biết rõ, Quy tắc Không quá ba chiêu hằng ngày buộc y phải ẩn nhẫn, và thể xác y hiện tại không thể chịu đựng thêm một lần vận công cực hạn nào nữa. Nhưng lòng trung nghĩa sa trường không cho phép y đứng nhìn.
Tô Mộ Dương dậm mạnh chân trái xuống mặt tuyết mỏng, thi triển bộ pháp lướt tuyết thần tốc lướt thẳng về phía xe ngựa cũ. Tay trái y vung lên, không phải là đốc kiếm gỗ sồi rỗng, mà là Thanh kiếm gãy của Tô Trình – thanh sắt rỉ sét di vật sa trường của người chú út đã hy sinh. Y giấu thanh kiếm gãy dưới tay áo rộng, xoay tròn cổ tay trái tạo lực ly tâm cực đại.
- Hồi Phong Loạn Tuyết! – Tô Mộ Dương hét lên một tiếng trầm khàn.
Y vung tay trái xoay tròn thanh kiếm gãy liên tục, tạo ra một luồng gió xoáy chân khí cực mạnh. Luồng kình lực nén khí cuốn theo bão tuyết dày đặc xung quanh dịch trạm, sát na biến thành một bức tường tuyết trắng xóa xoay tròn bao bọc hoàn toàn lấy xe ngựa cũ và thân hình y.
*Bùm! Bốp! Loảng xoảng!*
Hàng vạn mũi độc châm và tiễn độc tẩm Tuyết Yến Độc Dịch va chạm trực tiếp vào bức tường tuyết xoay tròn. Tiếng va chạm sắt thép chói tai vang dội liên tục giữa đêm tối bão tuyết Nhạn Môn Quan. Sức nóng của hỏa kình kết hợp với hàn khí của tuyết trắng dập tắt hoàn toàn kình lực của tiễn độc, hất văng chúng ra ngoài hóa thành những mẩu sắt vụn rơi lả tả trên tuyết dã ngoại.
Nhưng cái giá phải trả cho việc phá vỡ cấm kỵ quá tàn khốc.
Ngay khi bức tường tuyết vừa tan rã, hiện tượng Chân khí nghịch hành bộc phát dữ dội nhất từ trước đến nay. Luồng khí nóng tự thiêu cuồng bạo từ đan điền rạn nứt chạy ngược lên phế phổi, thiêu rụi các mạch máu nhỏ. Cảm giác bỏng rát thực thể như thể vừa nuốt phải tàn tro nóng đỏ dội thẳng lên cổ họng Tô Mộ Dương. Đan điền của y phát ra những tiếng rạn nứt "rắc rắc" ghê rợn trong tâm tưởng, chuyển biến nghiêm trọng từ mức mười phần trăm lên thẳng Đan điền rạn nứt 20%.
- Khục... Ặc...
Tô Mộ Dương quỳ gục một gối xuống nền tuyết đóng băng, tay trái chống chặt thanh kiếm gãy của Tô Trình để giữ thăng bằng. Y ho ra liên tiếp ba búng máu nóng rực, đỏ thẫm dính đầy tro đen hỏa độc. Máu nóng nhỏ xuống tuyết làm bốc lên những làn khói đen tanh nồng, hòa tan lớp băng đá dưới chân thành một hố sụt nhỏ. Con mắt trái của y rỉ máu tươi dồn dập, cổ họng bỏng rát thực thể khiến y hoàn toàn mất giọng tạm thời, chỉ còn lại những tiếng thở dốc đứt quãng khàn đặc.
- Thiếu chủ! – Phùng Diệp Chi gào lên, cố gắng lết thân hình đầy thương tích về phía y nhưng lại bị sát thủ hộ vệ chặn đường vây hãm.
A Sương run rẩy bò ra khỏi gầm xe ngựa, nàng nhìn thấy Tô Mộ Dương quỳ gục trong vệt máu nóng bốc khói, nước mắt nàng rơi lã chã. Nàng muốn lao đến ôm lấy y, nhưng đôi chân phàm nhân yếu ớt của nàng đã hoàn toàn tê dại vì lạnh giá và sợ hãi.
Tiền Hữu Tài đứng trên mái nhà gù lưng cười khàn khàn đầy đắc thắng. Gã nhận ra Tô Mộ Dương đã dùng hết ba chiêu giới hạn của ngày hôm nay và hoàn toàn kiệt lực vận công do đan điền rạn nứt dữ dội phản phệ.
- Tô gia nghiệt chủng, kiếm pháp của ngươi dẫu có tinh diệu đến đâu, thì đan điền tàn phế kia cũng đã tự hủy rồi! – Tiền Hữu Tài cười âm hiểm, gã chậm rãi nhảy xuống từ mái nhà, bước ra khỏi bóng tối mờ mịt của sương độc dịch trạm Nhạn Môn.
Gã từ từ tiến về phía xe ngựa cũ, bước chân đi loạng choạng nhưng đầy uy áp sát khí. Tay phải gã giơ lên, cầm sẵn chiếc nỏ độc Hắc Thần đen bóng, mũi tên sắt tẩm kịch độc Tuyết Yến lấp lánh ánh xanh lục bảo lạnh lẽo, nhắm thẳng vào đỉnh đầu A Sương đang bất lực quỳ trên tuyết lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!