Đêm Độc Sương
Gió tuyết Nhạn Môn Quan chưa bao giờ thôi gầm rú, nhưng đêm nay, cái lạnh của đất trời dường như bị cô đặc lại bởi một thứ tử khí âm u, tanh nồng. Giữa màn đêm đen kịt, Dịch trạm Nhạn Môn hiện ra như một bóng ma khổng lồ nằm phục bên rìa biên ải, bị bao phủ bởi một làn sương mù màu xanh lục nhạt, mờ ảo và ngột ngạt. Đó không phải là sương mù tự nhiên của núi tuyết, mà là Tuyết Yến Độc Dịch – thứ kịch độc chiết xuất từ nước bọt của loài chim yến tuyết ăn độc trùng hoang dã, do chính tay Tiền Hữu Tài đầu độc vào mọi giếng nước quanh dịch trạm.
Từ trong những gian nhà tranh đổ nát và các góc tối của dịch trạm, tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan xé lòng của những khách bộ hành nghèo khổ và dân phu mỏ sắt vang lên không ngớt. Chất độc đang gặm nhấm huyết quản của họ, khiến lồng ngực họ co thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tiền Hữu Tài không chỉ muốn giết người; gã đang dùng sinh mạng của hàng trăm phàm nhân vô tội làm mồi nhử, ép gã kiếm khách tàn phế của Tàn Dương Kiếm Trang phải tự mình bước ra khỏi bóng tối.
Trên con đường tuyết mỏng dẫn vào dịch trạm, hai bóng người lặng lẽ lướt đi, nhanh và nhẹ đến mức không để lại bất kỳ dấu chân sâu nào trên nền tuyết trắng.
Tô Mộ Dương khoác chiếc áo choàng đen viền đỏ rách nát, mũ trùm kéo sụp che khuất nửa khuôn mặt u tối. Thể xác y lúc này là một đống đổ nát rạn nứt. Đan điền rạn nứt vĩnh viễn mười phần trăm sau trận huyết chiến với Khưu Độc hẵng còn rực nóng, liên tục đẩy luồng chân khí nghịch hành cuồng bạo lên phế phổi. Mỗi hơi thở của y đều mang theo vị tanh ngọt của máu và cảm giác bỏng rát thực thể như thể vừa nuốt phải tàn tro nóng đỏ. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, hoàn toàn mất đi xúc giác, buông thõng vô lực bên sườn, được quấn chặt bởi sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra hàn khí buốt xương để kiềm chế hỏa độc. Con mắt phải của y hoàn toàn là một màn sương xám xịt, mù mịt không một tia sáng. Y chỉ còn lại con mắt trái u uất và thính giác nhạy bén đến cực hạn để cảm nhận thế giới.
- Thiếu chủ, sương độc phía trước rất dày. – Phùng Diệp Chi khẽ thì thầm, giọng nói của gã sát thủ phản bang bị tiếng gió bão tuyết nuốt chửng một nửa. Gã di chuyển bên cạnh Tô Mộ Dương, đôi song trảo bằng thép nguội dắt bên hông khẽ rung lên cảnh giác. – Tầm nhìn bên trong dịch trạm hiện tại không quá ba bước. Tiền Hữu Tài là kẻ âm hiểm nhất trong số các sát thủ của Tuyết Sơn Minh. Gã biết rõ người đang bị hỏa độc công tâm, nên mới dùng Tuyết Yến Độc Dịch để khóa chặt phế phổi của người.
Tô Mộ Dương khẽ ho khục khặc, y dùng tay trái giữ chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột giắt bên hông – thứ vũ khí thô mộc nhưng chứa đựng kiếm ý chân không sắc bén. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt trái của y xuyên qua màn sương độc xanh lục, nhìn thấy những thân ảnh gầy gò của dân nghèo đang co quắp trên nền tuyết lạnh. Nỗi đau đớn thể xác của họ, sự tàn bạo của kẻ thù, tất cả như những nhát dao cứa vào lòng trung nghĩa của y.
"Trần y sĩ đã hy sinh để bảo vệ ta. Ta dẫu chỉ còn mười một tháng sinh mệnh, dẫu đan điền này có bạo liệt ngay lập tức, cũng không thể để dân nghèo biên thùy phải chết thay cho mạng tàn này." – Ý nghĩ ấy kiên định như thép nguội, giữ cho bước chân của y không một chút dao động.
Họ âm thầm tiến sâu vào lòng dịch trạm. Sương độc Tuyết Yến ngày càng đậm đặc, len lỏi vào từng thớ thịt, khiến da thịt Tô Mộ Dương bỏng rát, luồng nội nhiệt trong đan điền lại có dấu hiệu bùng phát dữ dội. Tô Mộ Dương phải vận dụng Nghe gió đoán hình, nhắm chặt cả hai mắt để cảm nhận dòng chảy của không khí, tránh hít thở quá sâu để bảo vệ phế phổi đang bị bỏng rát nhẹ.
Đột nhiên, từ hướng tửu quán hoang phế giữa dịch trạm, một tiếng đàn cổ cầm u sầu, thanh thoát bỗng cất lên, xé rách màn sương độc và tiếng gió bão gào rú.
*Từng... từng...*
Tiếng đàn trầm bổng, mang theo một nỗi u uất tột cùng, nhưng nhịp điệu lại dồn dập, biến hóa kỳ lạ. Đó là tiếng đàn của Hồng Cô, người ca nữ mù ở tửu quán dịch trạm.
Tô Mộ Dương khựng bước chân lướt tuyết lại. Đôi tai y khẽ giật giật. Với thính giác nhạy bén được rèn luyện dưới thác nước đóng băng, y lập tức nhận ra điểm bất thường trong khúc nhạc. Đây không phải là một khúc cầm thông thường, mà là *Thập Diện Mai Phục* – âm công tuyệt học của Hồng Cô, được thi triển bằng phương pháp *Thính Phong Biện Vị*.
- Thiếu chủ, tiếng đàn này... – Phùng Diệp Chi khẽ biến sắc, tay gã đã đặt lên chuôi song trảo.
- Đừng động. Hãy nghe kỹ. – Tô Mộ Dương khàn giọng nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy uy áp.
*Từng... tùng... cắc...*
Tiếng đàn đột ngột vút cao ở nhịp thứ ba, rồi lại trầm xuống ở mạn sườn trái. Tô Mộ Dương nhắm mắt, tâm thần y như hiển hiện ra một bản đồ ba chiều của dịch trạm. Mỗi nốt nhạc cao vút của Hồng Cô tương ứng với một tiếng động cực nhỏ của gạch ngói bị đè nặng trên mái nhà. Mỗi nhịp gõ phách dồn dập chỉ ra hướng di chuyển của những kẻ ẩn nấp.
"Mái nhà phía đông, ba kẻ cầm cung tiễn. Góc tối phía tây, hai kẻ cầm nỏ độc. Phía sau rào chắn gỗ sồi bên phải, bốn tay đao hoang dã." – Tô Mộ Dương thầm tính toán trong đầu. Tiếng đàn của Hồng Cô đang vạch trần hoàn toàn trận địa mai phục vô thanh của Tiền Hữu Tài giữa màn sương độc mù mịt.
Nhưng Tiền Hữu Tài cũng không phải là kẻ ngu muội. Gã đứng trên mái nhà cao nhất của dịch trạm, khuôn mặt nhợt nhạt u tối dưới chiếc áo gấm xanh thẫm khẽ giật giật khi nghe tiếng đàn của Hồng Cô. Gã nhận ra người ca nữ mù đang dùng âm cầm để truyền tin báo động cho Tô Mộ Dương.
- Lũ tiện dân ngu muội! – Tiền Hữu Tài hừ lạnh một tiếng, giọng nói âm u đầy sát khí. Gã vung tay ra hiệu cho thuộc hạ. – Bắn chết ả mù kia cho ta! Những kẻ khác, phóng tiễn vây sát Tô gia nghiệt chủng!
*Vút! vút!*
Hai mũi độc tiễn vô thanh xé gió lao thẳng về phía ô cửa sổ nơi Hồng Cô đang ngồi gẩy đàn. Cùng lúc đó, Phùng Diệp Chi nghiến răng, thân hình gã như một bóng ma lướt nhanh định vọt lên mái ngói để áp sát tiêu diệt các cung thủ. Nhưng ngay khi gã vừa vận khinh công, làn sương độc Tuyết Yến đậm đặc trên cao lập tức ùa vào mắt và phế phổi gã. Cảm giác cay xè, bỏng rát tột cùng khiến mắt Diệp Chi nhòe đi, gã ho ra một ngụm máu đen, buộc phải lùi lại, dùng song trảo chặn đỡ loạt mũi tên đang bắn xuống từ bốn phía để bảo vệ A Sương đang trốn dưới gầm xe ngựa cũ phía sau.
- Diệp Chi, lùi lại! Bảo vệ phía sau! – Tô Mộ Dương quát nhẹ.
Lúc này, tiếng đàn của Hồng Cô bỗng chuyển sang nhịp điệu dồn dập, bi tráng tột cùng. Nàng biết mình đã bị phát hiện, nhưng đôi tay gầy gò vẫn điên cuồng lướt trên những sợi dây đàn bằng đồng, dùng cầm khí để đánh lệch hướng hai mũi độc tiễn đang bắn về phía mình. Tiếng đàn vang lên như một lời cảnh báo cuối cùng, vạch ra quỹ đạo của vạn mũi độc châm vô thanh đang lao thẳng về phía Tô Mộ Dương từ các góc khuất mái nhà.
Tô Mộ Dương đứng im giữa khoảng sân trống trải của dịch trạm, không có bất kỳ vật che chắn nào. Y nhắm chặt mắt trái, hoàn toàn từ bỏ thị lực tàn khuyết. Trong thế giới bóng tối của y, tiếng gió bão tuyết gào rú, tiếng sương độc luân chuyển, và tiếng rít vô thanh của vạn mũi tiễn độc tẩm Tuyết Yến Độc Dịch đều trở nên rõ ràng đến từng chi tiết.
Y dậm mạnh chân trái, thi triển *Bộ pháp uốn khúc sa trường*. Thân hình gầy gò của y uốn cong một cách kỳ dị, lướt sát đất như một bóng ma hoàng hôn bò trên mặt băng trơn trượt.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục mũi độc châm lướt qua vai áo, sượt qua vạt áo choàng đen viền đỏ của y chỉ trong một sợi tóc, cắm phập xuống nền tuyết lạnh, lập tức ăn mòn lớp băng đá thành những hố đen nghi ngút khói độc. Tô Mộ Dương di chuyển liên tục, tay trái y nắm chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột, ngón tay cái bịt chặt đầu đốc rỗng để sẵn sàng nén chân khí. Y tuân thủ nghiêm ngặt *Quy tắc Không quá ba chiêu* hằng ngày, không dám bộc phát hỏa kình quá sớm khi chưa định vị được vị trí chính xác của Tiền Hữu Tài.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc y vừa tránh được loạt tiễn đầu tiên, một âm thanh chói tai bỗng vang lên từ phía tửu quán.
*Phựt! Doành!*
Sợi dây đàn chủ đạo trên cây cổ cầm ngô đồng của Hồng Cô đột ngột đứt dây gãy đôi dưới áp lực nội lực cực hạn của đối thủ. Tiếng đàn báo động nghệ thuật bỗng chốc câm bặt. Hồng Cô bị chấn động nội lực cực mạnh hất văng ra sau, khóe môi rỉ máu tươi, cây cổ cầm rơi xuống đất vỡ nát.
Dịch trạm Nhạn Môn lập tức chìm vào một sự im lặng chết chóc và bóng tối hỗn loạn hoàn toàn. Không còn tiếng đàn dẫn đường, màn sương độc Tuyết Yến như một tấm lưới khổng lồ khép chặt lại, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của Tô Mộ Dương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!