Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ngọn Lửa Y Quán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết Nhạn Môn Quan chưa bao giờ ngừng gào rú, nhưng đêm nay, tiếng rít của gió lạnh bị lấn át bởi một thứ âm thanh tàn khốc hơn gấp bội: tiếng lửa cháy phần phật và những tiếng nổ đanh tai của lôi hỏa đạn. Từ trên đỉnh dốc đá hoang phế, khói đen cuồn cuộn bốc lên như một con hắc long hung tợn, nuốt chửng cả một góc thung lũng tuyết nơi đặt y quán ẩn cư của Trần Hữu Đạo.


Tô Mộ Dương đứng trước cửa hang đá dã ngoại, tay trái siết chặt đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột. Thân thể y vẫn còn run rẩy sau đợt bộc phát tự hủy đan điền đầu tiên. Cánh tay phải hoại tử nhẹ, lạnh ngắt và hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực dưới lớp áo choàng đen, được quấn chặt bởi sợi tơ Tuyết Tằm Băng Tiêu tỏa ra hàn khí buốt xương. Mắt phải của y mờ mịt hoàn toàn trong một màn sương xám xịt, chỉ còn lại con mắt trái sáng quắc nhưng đầy u uất u tối nhìn chằm chằm về phía ngọn lửa rực đỏ ở phía xa.


- Thiếu chủ! Người không thể đi! – Phùng Diệp Chi vội vàng bước lên chặn trước mặt y, bả vai trái dính máu khô của gã khẽ run lên vì kiệt sức. – Thể xác người hiện tại đang ở trạng thái đan điền rạn nứt mười phần trăm, hỏa độc công tâm chưa tan. Nếu vận công lúc này, người sẽ tự bạo kinh mạch mà chết trước khi kịp nhìn thấy kẻ thù!


A Sương không thể nói, nàng chỉ biết lao đến ôm chặt lấy cánh tay trái lành lặn của Tô Mộ Dương. Đôi mắt trong vắt như nước hồ thu của nàng đẫm lệ, đầu lắc liên tục. Nàng ra sức chỉ vào vết thương hông đang rỉ máu nóng của y, rồi lại chỉ về phía thung lũng lửa đỏ, ý muốn cầu xin y hãy ở lại ẩn nấp.


- Trần y sĩ... đang ở trong đó. – Giọng của Tô Mộ Dương khàn đặc, ho khục khặc ra một ngụm đờm lẫn máu nóng dính tro đen hỏa độc. – Ông ấy là ân nhân cứu mạng của ta, là người duy nhất giữ cho hơi thở của ta không tắt trong mười hai tháng qua. Nếu ta trốn ở đây như một gã què hèn nhát để ông ấy bị thiêu sống, ta còn tư cách gì mang danh thiếu chủ Tàn Dương Kiếm Trang?


Y nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt tay A Sương ra. Luồng chân khí hỏa độc nóng rực từ đan điền rạn nứt khẽ bùng phát, tương phản gay gắt với hơi lạnh thấu xương của Tuyết Tằm Băng Tiêu đang quấn trên tay phải.


- Diệp Chi, bảo vệ A Sương. Đi thôi!


Không đợi gã sát thủ phản bang trả lời, Tô Mộ Dương đã dậm mạnh gót chân trái, thi triển Bộ pháp lướt tuyết nhẹ nhàng lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện trên mặt tuyết trắng dã ngoại. Phùng Diệp Chi nghiến răng, dặn dò A Sương ẩn nấp kỹ trong hang đá rồi lập tức lướt khinh công đuổi theo sau.


Khi Tô Mộ Dương tiếp cận được thung lũng tuyết, cảnh tượng trước mắt khiến nộ hỏa trong lồng ngực y bùng lên thiêu đốt dữ dội. Ngôi nhà tranh nhỏ nhắn, giản dị vốn là nơi bốc thuốc cứu người nghèo khổ giờ đây đã biến thành một biển lửa rực đỏ. Lửa cháy lớn đến mức tuyết lạnh rơi xuống cũng lập tức hóa thành hơi nước bốc lên ngùn ngụt.


Giữa sân y quán, một lão già lùn tịt gù lưng, khuôn mặt biến dạng đầy vết bỏng độc ghê rợn đang cười điên cuồng. Đó chính là Khưu Độc, gã độc sư phóng hỏa khét tiếng của Tuyết Sơn Minh. Trên tay gã cầm những bình gốm chứa Xích Luyện Hỏa Độc, liên tục ném vào những gian nhà chưa kịp cháy hết.


- Hahaha! Tô gia nghiệt chủng! Ngươi trốn ở đâu? – Khưu Độc gào lên, giọng nói thé thé như tiếng kim loại cọ xát. – Trần Hữu Đạo dẫu chết cũng không chịu khai ra nơi ẩn náu của ngươi. Lão già cứng đầu này đang cố bảo vệ mấy giỏ thuốc rách của ngươi trong lửa kìa! Bước ra đây, nếu không ta sẽ thiêu lão thành tro bụi!


- Khưu Độc! – Một tiếng quát khàn đặc vang lên xé rách màn đêm.


Tô Mộ Dương lướt ra từ bóng tối của rặng thông phủ tuyết. Áo choàng đen viền đỏ bay phần phật trong gió nóng, tay trái y cầm đốc kiếm gỗ sồi rỗng hướng thẳng về phía gã độc sư.


- Ô? Rốt cuộc cũng chịu chui ra rồi sao? – Khưu Độc cười sằng sặc, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn độc. Gã không một chút do dự, vung tay ném mạnh hai quả lôi hỏa đạn về phía Tô Mộ Dương. – Chết đi!


*Ầm! Ầm!*


Hai tiếng nổ kinh hoàng vang lên, lôi hỏa bùng phát tạo thành một rào chắn lửa ngùn ngụt ngăn cách Tô Mộ Dương với lối vào y quán. Ngọn lửa tàn bạo liếm láp những cây cột gỗ sồi nâng đỡ mái nhà, khiến ngôi nhà tranh bắt đầu đổ sụp rầm rầm. Từ bên trong, tiếng ho khục khặc yếu ớt của Trần Hữu Đạo vọng ra.


Không thể chậm trễ dẫu chỉ một nhịp thở. Tô Mộ Dương nén chặt chân khí hỏa độc trong lồng ngực, dồn toàn bộ ý chí căm thù vào tay trái. Y bịt chặt đầu đốc kiếm gỗ sồi rỗng, dồn chân khí nén áp suất không khí bên trong đến cực hạn, rồi đột ngột xoay cổ tay phóng ra.


- Chân Không Kích!


*Vút! Oành!*


Một đường gợn sóng không khí méo mó vô hình xé gió lao đi với tốc độ sấm sét, tạo ra một luồng áp suất chân không cực mạnh. Luồng khí nén nổ tung ngay giữa rào chắn lửa, cưỡng ép thổi bạt ngọn lửa rực đỏ sang hai bên, chém đứt đôi những khúc gỗ sồi đang bốc cháy để mở ra một lối đi trống trải rộng ba thước dẫn thẳng vào trong nhà.


- Diệp Chi! Cửa sau! – Tô Mộ Dương khàn giọng hét lớn.


Phùng Diệp Chi hiểu ý ngay lập tức. Thân hình gã như một bóng ma lướt nhanh vòng ra phía sau y quán, dùng song trảo thép nguội phá vỡ cửa sau đang bốc cháy để thâm nhập vào trong, cứu thoát Tôn y sư đang bị ngạt khói độc nằm gục bên kệ thuốc.


Tô Mộ Dương lao vào trong sảnh chính ngập tràn khói độc hỏa hệ. Mắt phải bị mù tạm thời khiến tầm nhìn của y bị hạn chế cực hạn, phế phổi bỏng rát dữ dội khi hít phải khí độc nóng rực từ lò luyện độc bị vỡ của Khưu Độc. Nhưng y vẫn cố bước đi, dùng thính giác cực hạn để định vị.


- Trần y sĩ! Ông ở đâu?


- Tô... thiếu chủ... đừng vào... – Tiếng thào thào yếu ớt của Trần Hữu Đạo vang lên từ góc nhà trong cùng.


Tô Mộ Dương lao đến, nhưng ngay sát na đó, một thanh xà nhà bằng gỗ sồi khổng lồ bốc cháy rừng rực bất ngờ đổ sụp xuống, chặn đứng lối đi ngay trước mặt y.


*Ầm!*


Tảng gỗ lớn đè nặng lên phần lưng của Trần Hữu Đạo, ngọn lửa tàn bạo lập tức liếm láp da thịt lão y sĩ gầy gò. Lão cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để đẩy hai giỏ thuốc Thanh Tâm Tán và Huyết Kiệt Cao ra ngoài vòng lửa, hướng về phía Tô Mộ Dương.


- Thuốc... thuốc của cậu... – Trần Hữu Đạo thều thào, khuôn mặt gầy gò đã bị bỏng nặng đen sạm.


- Trần y sĩ! – Tô Mộ Dương hét lên đau đớn, y cố dùng tay trái nâng thanh xà nhà bốc cháy lên, nhưng phản lực nhiệt lượng và hỏa độc từ thanh gỗ khiến tay trái y bỏng rát, vết thương hông rách toác rỉ máu nóng rực.


Bên ngoài sảnh, Khưu Độc nhìn thấy cơ hội chí mạng. Gã cười âm hiểm, vung tay phóng ra hàng chục cây hỏa độc châm tẩm Xích Luyện Hỏa Độc, nhắm thẳng vào mạn sườn phải đang bị tê liệt và mất phòng thủ của Tô Mộ Dương.


*Vút vút vút!*


Tiếng ám khí xé gió rít lên ghê rợn. Dẫu mắt phải không nhìn thấy, nhưng thính giác Nghe gió đoán hình của Tô Mộ Dương đã bắt được quỹ đạo hiểm độc của loạt độc châm. Y không thể lùi bước vì phía sau là Trần Hữu Đạo.


Tô Mộ Dương nghiến răng chịu đựng cơn đau đan điền rạn nứt vĩnh viễn thêm một phần nhỏ, y vận chuyển luồng chân khí hỏa độc nghịch hành chạy dọc cánh tay trái, vung mạnh đốc kiếm gỗ sồi rỗng tạo ra một luồng áp suất chân không xoáy tròn ngay bên mạn sườn phải.


- Hồi Phong Loạn Tuyết!


Luồng gió xoáy chân không nén khí cực mạnh bùng phát, tạo thành một bức tường khí vô hình cản phá hoàn toàn loạt hỏa độc châm. Không những thế, lực phản chấn chân khí cực đại còn thổi ngược toàn bộ số độc châm quay trở lại phía Khưu Độc.


- Cái gì? – Khưu Độc hoảng hốt kêu lên.


Gã độc sư gù lưng cố né tránh nhưng không kịp. Hàng chục cây hỏa độc châm cắm phập vào ngực và cánh tay gã. Chất độc Xích Luyện Hỏa Độc do chính gã chế tạo lập tức phát tác, kết hợp với hơi nóng xung quanh tự thiêu rụi kinh mạch của gã từ bên trong. Khưu Độc rú lên đau đớn, cơ thể bốc cháy ngùn ngụt như một ngọn đuốc sống.


Tô Mộ Dương không cho gã cơ hội giãy giụa. Y thi triển Tuyết Ảnh Thần Hành lướt đi ba trượng trong chớp mắt, áp sát tầm gần. Tay trái y xoay cổ tay rút kiếm chớp nhoáng, vung đốc kiếm gỗ sồi phóng ra một đường chân khí bén nhọn tầm xa cắt đứt hoàn toàn cổ họng của Khưu Độc.


*Phụt!*


Máu đen phun ra, gã độc sư phóng hỏa ngã quỵ xuống đống tro tàn, chết không nhắm mắt.


Ngay khi Khưu Độc chết, Tô Mộ Dương lập tức quay lại, dùng lực nén khí chân không đánh vỡ thanh xà nhà đang đè nặng trên người Trần Hữu Đạo. Y khom lưng, dùng cánh tay trái lành lặn ôm lấy thân hình gầy gò, nhẹ bẫng của lão y sĩ lao ra khỏi ngôi nhà tranh đang đổ sụp hoàn toàn trong ngọn lửa đỏ rực.


Ngoài sân y quán, bão tuyết vẫn gào rú dữ dội. Phùng Diệp Chi đã đưa được Tôn y sư ra ngoài an toàn. Tôn y sư quỳ sụp bên cạnh, đôi tay run rẩy kiểm tra vết thương bỏng nặng của Trần Hữu Đạo nhưng chỉ biết lắc đầu trong bất lực tột cùng.


Tô Mộ Dương quỳ trên nền tuyết lạnh, đỡ lấy đầu của Trần Hữu Đạo. Nước mắt y hòa lẫn với máu tươi rỉ ra từ khóe mắt phải, nhỏ xuống khuôn mặt đen sạm của lão y sĩ.


- Trần y sĩ... xin ông hãy gắng gượng... – Giọng Tô Mộ Dương nghẹn ngào, lồng ngực y phập phồng đau đớn dữ dội do hít phải quá nhiều khói độc hỏa hệ.


Trần Hữu Đạo khẽ mở đôi mắt đục ngầu, nhìn gã thiếu chủ kiếm phái cô độc dẫu tàn phế vẫn mang đầy chí thép kiêu hùng. Lão cố gắng run rẩy đưa bàn tay bỏng nặng vào trong túi áo ngực dính đầy tro bụi, lôi ra ba cây châm bạc nhỏ tỏa ra làn khói trắng mát lạnh.


- Tô... thiếu chủ... – Trần Hữu Đạo thều thào, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. – Đây là... Ba cây châm bạc tịnh tâm... Ta chế tạo riêng cho cậu... Khi đan điền tự hủy bộc phát cực hạn... hãy tự đâm vào ba huyệt đạo quanh đan điền... Nó sẽ phong tỏa cơn đau... giữ mạng cho cậu trong một canh giờ...


Tô Mộ Dương nhận lấy ba cây châm bạc, tay trái y run rẩy kịch liệt.


- Cậu phải... sống sót... để báo thù... – Trần Hữu Đạo khẽ ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt lão bỗng chốc trở nên sáng quắc trong giây phút hồi quang phản chiếu. – Hãy nghe ta... Tuyết Sơn Minh... thực chất chỉ là quân cờ vòng ngoài... Lôi Thiên Bá nhận tiền và lệnh từ... Giang Nam Nhạc Gia... để diệt môn Tàn Dương Kiếm Trang... Chúng muốn cướp đoạt bản đồ mật tàng cổ đúc trong kiếm báu... Sự liên kết Giang Nam... Nhạc Trường Sinh... mới là kẻ đứng sau tất cả...


Nói đoạn, Trần Hữu Đạo trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay Tô Mộ Dương. Đôi mắt lão vẫn mở trừng trừng nhìn về phía trời tuyết Nhạn Môn Quan lạnh lẽo, bàn tay gầy gò buông thõng xuống nền tuyết trắng xóa.


- Trần y sĩ!!! – Tô Mộ Dương ngửa mặt lên trời thét lên một tiếng bi tráng, đau đớn tột cùng.


Tiếng thét khàn đặc của y vang vọng khắp thung lũng tuyết, bị tiếng gió bão tuyết gào rú nuốt chửng. Ngôi nhà tranh y quán hoàn toàn sụp đổ sau lưng y trong ngọn lửa đỏ rực rỡ như hoàng hôn cuối ngày, tro tàn bay tán loạn nhuộm đen cả một vùng tuyết trắng.


Tô Mộ Dương khẽ siết chặt ba cây châm bạc tịnh tâm dính máu trong tay trái, luồng hỏa độc trong lồng ngực y bùng phát rực nóng dữ dội tương phản gay gắt với hơi lạnh buốt xương của Tuyết Tằm Băng Tiêu đang quấn trên vai phải. Y biết, từ đây y đã mất đi nguồn cung cấp y tế hằng ngày, mạng sống của y chỉ còn lại mười một tháng ngắn ngủi, và kẻ thù thật sự của y không chỉ có Tuyết Sơn Minh biên thùy hoang dã, mà là cả một thế lực khổng lồ danh gia vọng tộc đang ẩn tàng tại Giang Nam phồn hoa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!