Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Hoàng Hôn Trên Ải Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú như đàn thú hoang đói khát, điên cuồng quất những lọn roi trắng xóa vào mái tranh xơ xác của quán trà Thính Phong Hiên. Giữa dải biên thùy nghèo đói và hoang vu này, cái lạnh không chỉ cắn xé da thịt, nó găm sâu vào xương tủy, đóng băng mọi hy vọng của những kẻ lữ hành khốn khổ. Bên vệ đường đất đá gồ ghề dẫn ra cửa ải, quán trà nhỏ của A Sương đứng trơ trọi như một cái chòi canh rách nát, khói bếp xám xịt từ khe hở mái lá bị gió bấc thổi tạt đi sát na.


Ở góc tối nhất của quán trà, Tô Mộ Dương ngồi trầm mặc. Chiếc áo choàng xám rách nát trùm sụp che khuất nửa khuôn mặt gầy gò, để lộ ra chiếc cằm lởm chởm râu quai nón và đôi môi nứt nẻ vì giá rét. Y năm nay mới tròn hai mươi tuổi, nhưng dung mạo phong sương và ánh mắt u uất tột cùng khiến y trông không khác gì một kẻ gác cổng què hèn nhát đã bước sang tuổi ba mươi. Tay phải của y giấu kín dưới lớp vải thô, quấn chặt bằng những dải băng gạc rỉ máu khô xám. Cánh tay ấy đã hoại tử nhẹ, hoàn toàn mất đi xúc giác kể từ đêm đan điền bạo liệt đầu tiên.


Bên trong lồng ngực Tô Mộ Dương, một ngọn lửa tà ác và cuồng bạo đang âm ỉ cháy. Đó là cái giá của Tàn Dương Kiếm Phổ. Chấp nhận tự hủy đan điền để đổi lấy mười hai tháng sức mạnh cực hạn, mỗi ngày trôi qua đối với y là một bước tiến gần hơn đến nấm mồ. Nội nhiệt nóng rực từ đan điền rạn nứt mười phần trăm liên tục chạy nghịch hành lên phế phổi, khiến cổ họng y lúc nào cũng khô rát và khàn đặc. Y chỉ có thể nương tựa vào những chén trà tịnh tâm nghèo nàn của A Sương để kiềm chế cơn sốt hỏa độc hằng đêm.


A Sương lặng lẽ bước đến bên bàn gỗ sứt sẹo của y. Nàng là một cô gái câm thanh thuần, mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt vá nhiều mảnh, mái tóc đen nhánh thắt bím giản dị buông thõng sau lưng. Đôi mắt nàng trong vắt như nước hồ thu biên thùy, không một chút gợn đục, phản chiếu bóng hình tiều tụy của Tô Mộ Dương. Nàng bưng chiếc ấm trà đất nung cổ đã sứt vòi, nhẹ nhàng rót vào chén đất nung một làn nước trà bốc khói nghi ngút. Mùi thơm mộc mạc của ngải cứu khô và cỏ tranh lan tỏa, xoa dịu phần nào cơn bỏng rát trong phế phổi của y.


Tô Mộ Dương không nói, chỉ khẽ gật đầu. Y nâng chén trà bằng tay trái — bàn tay duy nhất còn lành lặn và có thể cầm nắm. Hơi ấm từ chén đất nung truyền vào lòng bàn tay lạnh ngắt, mang lại một chút cảm giác sinh tồn ít ỏi. Y hớp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị đắng thanh của thảo dược trôi xuống cổ họng, tạm thời đè nén ngọn lửa đang chực chờ bùng phát trong khí hải.


Sự yên bình giả tạo ấy bỗng chốc vỡ vụn.


Tiếng vó ngựa dồn dập đạp nát lớp tuyết dày ngoài cửa, kèm theo tiếng cười hô hố thô tục vang lên xé rách màng tai. Cánh cửa gỗ mục nát của Thính Phong Hiên bị một lực đạo dũng mãnh đá văng ra, gió tuyết cuồn cuộn ập vào phòng, thổi tắt ngọn đèn dầu lạc leo lét trên bàn gỗ.


Lôi Vô Kỵ bước vào, khí thế hống hách bao trùm không gian chật hẹp. Gã mặc chiếc áo gấm vóc màu đỏ tía diêm dúa khoác ngoài lớp da gấu dày sụ, khuôn mặt hoa da phấn nhưng thần thái bủng beo vì tửu sắc biên thùy. Tay gã phe phẩy chiếc quạt xếp khảm ngọc bích chứa cơ quan kim châm tẩm độc, hông đeo thanh đoản đao Tuyết Sơn tiêu chuẩn. Đi sau gã là năm sáu tên thuộc hạ vạm vỡ của Tuyết Sơn Minh, đều là lũ Tam lưu võ giả mặt đầy sẹo ngang dọc, tay lăm lăm gậy sắt và xích khóa.


- Con ả câm! Tiền bảo kê tháng này đâu? Đừng tưởng trốn ở cái xó Nhạn Môn Quan này thì Tuyết Sơn Minh ta không tìm ra ngươi!


Một tên thuộc hạ thô kệch hét lớn, vung gậy sắt đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ trống bên cạnh. Chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ lập tức gãy đôi, bát đĩa đất nung vỡ vụn rơi tung tóe trên mặt đất đóng băng.


A Sương giật mình lùi lại phía sau Tô Mộ Dương, đôi tay gầy gò đan chặt vào nhau. Nàng dùng ngôn ngữ ký hiệu van xin, khuôn mặt thanh tú u sầu tái nhợt đi vì sợ hãi. Nàng chỉ tay vào chiếc hòm gỗ rỗng tuếch góc nhà, rồi lại chắp tay cúi đầu, ra hiệu rằng quán trà dạo này không có khách bộ hành, không kiếm nổi một đồng bạc vụn.


- Van xin? Ngôn ngữ của lũ phế nhân chỉ làm bẩn mắt bổn thiếu chủ!


Lôi Vô Kỵ khinh bỉ cười nhạt. Gã tiến một bước sát về phía A Sương, ánh mắt dâm đãng quét qua cơ thể thanh thuần dưới lớp áo vải thô của nàng.


- Không có bạc? Được thôi. Người đâu, đập nát cái quán trà tồi tàn này cho ta! Còn con ả câm này, đưa về tổng đà hầu hạ bổn thiếu chủ trừ nợ.


Tên thuộc hạ bên cạnh lập tức cười rộ lên, vung tay hất đổ chiếc ấm trà đất nung cổ trên bàn của Tô Mộ Dương. Tiếng gốm cổ vỡ giòn giã vang lên trong không gian tĩnh lặng, nước trà tịnh tâm nóng hổi đổ tràn ra mặt đất, bốc hơi nghi ngút rồi nhanh chóng bị tuyết lạnh nuốt chửng.


Tô Mộ Dương nhắm mắt lại. Lồng ngực y thắt chặt. Chiếc ấm trà ấy là kỷ vật duy nhất mà mẫu thân của A Sương để lại cho nàng. Y cảm nhận được gân cốt của A Sương đang run rẩy sau lưng mình. Trong mật thất ngầm dưới đống tro tàn của Tàn Dương Kiếm Trang năm xưa, y đã thề trước vong linh phụ thân rằng sẽ dùng mười hai tháng sinh mệnh này để truy sát kẻ thù, nhưng cũng thề sẽ bảo vệ những mảnh đời bất hạnh nâng đỡ y trong những ngày tàn phế.


Y không được phép lộ diện. Tuyết Sơn Minh đang lùng sục khắp nơi để diệt khẩu phế nhân của Tô gia. Nếu y vung kiếm lúc này, Quy tắc Không quá ba chiêu sẽ bị phá vỡ, đan điền sẽ rạn nứt sớm hơn dự tính. Y cần phải nhẫn nhục.


Y chậm rãi đứng dậy, giả vờ khập khiễng chân phải, lưng còng xuống như một gã què hèn mọn gác cổng dịch trạm. Y cúi đầu thật thấp, tay trái run rẩy móc từ trong thắt lưng ra vài đồng bạc vụn biên thùy ít ỏi, dâng lên trước mặt Lôi Vô Kỵ.


- Thiếu... thiếu chủ bớt giận. Đây là toàn bộ số bạc vụn tôi tích lũy được hằng ngày gác cổng... Xin thiếu chủ đại xá cho quán trà nghèo này...


Giọng nói của Tô Mộ Dương khàn đặc, ho khục khặc do hỏa độc công tâm dồn nén. Y cố tình hạ thấp giọng, thu mình lại dưới lớp áo choàng rách nát hòng che giấu đôi mắt sáng lạnh lùng đang rực nóng chân khí.


Lôi Vô Kỵ nhìn vài đồng bạc vụn xám xịt dính đầy muội than trên bàn tay trái của y, gã nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống tuyết.


- Gã què gác cổng hèn hạ! Bấy nhiêu bạc vụn này còn không đủ cho bổn thiếu chủ mua một vò rượu nóng Tuyết Sơn! Cút ra một bên!


Gã vung chân đạp thẳng vào ngực Tô Mộ Dương.


Cú đạp mang theo nội lực thô sơ của một kẻ luyện Tuyết Sơn Tâm Pháp Tam lưu. Tô Mộ Dương hoàn toàn có thể né tránh, nhưng y chọn cách chịu đựng để giữ ngụy trang. Thân hình gầy gò của y ngã nhào ra ngoài cửa quán, lăn vài vòng trên nền tuyết lạnh giá ngoài Thính Phong Hiên.


Cái lạnh buốt xương của tuyết dội thẳng vào lưng y, nhưng ngay sát na đó, ngọn lửa đan điền bùng lên dữ dội do nộ hỏa nén chặt. Kinh mạch bả vai phải bị hoại tử nhẹ bỗng rực nóng như bị nung đỏ, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp băng gạc quấn tay phải. Tô Mộ Dương cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay trái bấu chặt vào tuyết lạnh để ngăn chặn tiếng hét đau đớn phát ra từ cổ họng.


- Mộ Dương!


A Sương gào lên không thành tiếng, nàng định chạy ra ngoài cứu y nhưng lập tức bị Lôi Vô Kỵ tóm chặt lấy bả vai mảnh khảnh, lôi giật ngược lại phía sau.


- Con ả câm này, ngoan ngoãn đi theo ta!


Lôi Vô Kỵ cười sằng sặc, rút thanh đoản đao tẩm độc kề sát vào cổ họng trắng ngần của A Sương. Lưỡi đao sắc bén mang theo độc tố màu lục bảo phản chiếu ánh lửa lò bập bùng, chỉ cần gã khẽ nhấn tay, huyết quản của nàng sẽ bị cắt đứt trong nháy mắt.


Ngoài trời, bão tuyết biên thùy gào rú đẩy sát khí lên cực hạn. Tô Mộ Dương nằm trên tuyết lạnh, mắt trái rực lửa đỏ thẫm như hoàng hôn cuối ngày. Tay trái của y từ từ luồn vào trong lớp áo choàng đen rách nát, khẽ chạm vào đốc kiếm gỗ sồi rỗng rưởi mộc mạc giấu bên hông.


Y biết, nếu nhát kiếm này vung ra, con đường ẩn dật của y tại Nhạn Môn Quan sẽ chính thức khép lại, và huyết thệ báo thù mười hai kẻ thủ ác sẽ bắt đầu bằng máu của gã thiếu chủ kiêu ngạo trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!