Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Kịch Bản Rò Rỉ Khí Gas

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào nửa đêm trút xuống thành phố Khánh Bình không làm dịu đi cái ngột ngạt của màn sương công nghiệp xám xịt, mà chỉ khiến bầu không khí thêm đặc quánh mùi khí thải và hơi ẩm rỉ sét. Bên trong khoang sau chật hẹp của chiếc xe van Suzuki cũ đỗ nép mình trong một con hẻm tối tăm cách Bệnh viện Khánh Bình hai dãy nhà, ánh sáng từ màn hình chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ phủ lên gương mặt Nguyễn Khánh Vy một quầng sáng xanh nhạt, lạnh lẽo.


Vy mím chặt môi, cố nuốt ngụm nước bọt mang vị sắt tanh nồng. Vết rách sâu ở đầu lưỡi—hậu quả của việc cô tự cắn để bẻ gãy cơn mộng du cưỡng bức đêm qua—lại co thắt đau nhói, dội thẳng một luồng điện buốt lên tận thùy thái dương. Bên tai trái bị điếc sinh học hoàn toàn của cô, thiết bị cấy ghép "Mã nguồn adware Premium" đang ở trạng thái chờ, nhưng vùng da sưng tấy sau tai vẫn nóng đỏ, rỉ dịch ấm nóng làm ẩm ướt lớp băng gạc. Cô không thể nói. Mỗi lần cố phát âm, cơ hàm cô lại rung lên bần bật vì cơn sốt nhẹ đang âm ỉ tàn phá thể xác.


Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Chiếc vòng trầm dâu tằm cũ của mẹ tỏa ra một mùi hương trầm ấm áp, dịu nhẹ khi tiếp xúc với thân nhiệt đang nóng lên của cô. Mùi hương ấy giống như một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ, ngay lập tức kích thích thùy khứu giác, xoa dịu tiếng ù tai nhức nhối đang vang lên bên trong tai phải Auditory Level 1 nhạy cảm. Cô cần sự tỉnh táo tuyệt đối lúc này. Chỉ còn chưa đầy mười lăm giờ trước khi đồng hồ đếm ngược của Mr. Frequency kết thúc, và Khoa Điều trị Đặc biệt ở tầng 5 bệnh viện chính là mục tiêu duy nhất cô phải thâm nhập đêm nay.


Bên cạnh cô, thám tử Lê Quốc Nam đang chỉnh lại chiếc cổ áo của bộ đồng phục nhân viên bảo trì kỹ thuật màu xanh đậm. Gương mặt chữ điền của anh nghiêm nghị dưới ánh sáng mờ tối, đôi mắt sắc lạnh không ngừng kiểm tra các công cụ cơ học trong túi da đeo hông.


Vy gõ nhanh những dòng chữ lên màn hình máy tính, xoay về phía Nam:


*"Hệ thống thông gió của Bệnh viện Khánh Bình sử dụng bộ điều khiển trung tâm Honeywell. Họ có cảm biến khí độc tự động kết nối với phòng trực y tế. Nếu cháu gửi một email giả mạo có định dạng chuẩn xác từ nhà thầu bảo trì Khánh Bình Gas & Tech cảnh báo về sự cố rò rỉ khí carbon monoxide (CO) ở đường ống dẫn khí tầng trệt, hệ thống sẽ tự động kích hoạt kịch bản sơ tán khẩn cấp cấp độ 1."*


Nam đọc dòng chữ, khẽ gật đầu, cơ hàm bạnh ra. "Kịch bản tốt. Nhưng chúng ta chỉ có tối đa năm phút trước khi bộ phận kỹ thuật của bệnh viện liên lạc đối chứng với nhà thầu. Trong năm phút đó, sảnh tầng trệt sẽ hỗn loạn. Đó là cơ hội duy nhất để anh tiếp cận Y tá trưởng Trần Thị Kim và lấy chiếc Thẻ từ truy cập cấp xanh của bà ta."


Vy viết tiếp: *"Thẻ từ của Kim có gắn chip định vị RFID thụ động. Ngay khi lấy được, chú phải bọc nó vào lá nhôm này để triệt tiêu sóng phản hồi, nếu không hệ thống an ninh của Phan Văn Trọng sẽ phát hiện ra sự dịch chuyển bất thường của thẻ."*


Cô đưa cho Nam một mảnh lá nhôm siêu mỏng đã được cắt sẵn từ cuộn lá đồng Faraday trên xe van. Nam nhận lấy, cẩn thận nhét vào túi áo ngực. Anh nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng trầm thấp nhưng kiên định: "Em ở lại trong xe, theo dõi camera hành lang qua cổng mạng phụ. Khi anh ra ký hiệu, em hãy kích hoạt email giả mạo. Nhớ giữ nhịp thở sâu, đừng để thiết bị cấy ghép bị kích thích do nhịp tim tăng cao."


Vy gật đầu. Cô đưa ngón tay trỏ tay phải lên gõ nhẹ xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm đều đặn. *Cạch. Cạch. Cạch.* Nhịp gõ của cha luôn là mỏ neo vận động giúp cô giữ vững Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) trên mức 70% trước những cơn lo âu vô cớ.


Nam mở cửa sau xe van, bước nhanh vào màn mưa lạnh lẽo và biến mất sau góc tường gạch của cổng phụ bệnh viện. Vy hít một hơi sâu, ngón tay cô bắt đầu lướt trên bàn phím ThinkPad, chuẩn bị thực hiện thủ đoạn kỹ thuật xã hội (Social Engineering) mà cô đã lên kịch bản tỉ mỉ.


Cô truy cập vào mạng Wifi công cộng của bệnh viện thông qua ăng-ten định hướng dải rộng lắp trên nóc xe van. Sử dụng kỹ thuật giả mạo địa chỉ IP và ngụy trang tên miền (typo-squatting), cô tạo ra một hộp thư ảo có têǹ[email protected]̀—chỉ khác một ký tự duy nhất so với tên miền chính thức của nhà thầu bảo trì hệ thống khí y tế. Cô soạn thảo một bức email khẩn cấp, sử dụng các thuật ngữ chuyên ngành kỹ thuật và đính kèm một biểu đồ mô phỏng nồng độ khí CO vượt ngưỡng an toàn 150ppm tại họng hút gió tầng trệt.


Thông qua tai nghe kiểm âm Bose QuietComfort đã được độ lại mạch lọc âm analog dán sát tai phải, Vy lắng nghe dải tần âm thanh môi trường xung quanh bệnh viện. Thính lực lệch pha Auditory Level 1 của cô cho phép cô nghe thấy tiếng rít đều đặn của máy điều hòa trung tâm từ tòa nhà bệnh viện vọng lại qua màn mưa, tiếng còi xe cấp cứu đứt quãng từ xa, và cả tiếng thở nhẹ nhàng của chính mình.


Trên màn hình máy tính hiển thị hình ảnh camera hành lang sảnh chính bệnh viện mà cô đã hack được qua cổng mạng phụ từ trước. Nam đã lọt vào sảnh. Anh đang đứng cạnh một bảng chỉ dẫn sơ đồ tòa nhà, vờ như đang kiểm tra các đầu van cứu hỏa. Cách đó mười mét, Y tá trưởng Trần Thị Kim đang đứng sau quầy trực. Dưới ánh đèn neon xám lạnh, bà Kim hiện lên là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, gương mặt sắc sảo, lạnh lùng, mái tóc búi chặt sau gáy dưới chiếc mũ y tá xanh nhạt. Trên túi áo ngực của bà ta, chiếc Thẻ từ truy cập cấp xanh lấp lánh dưới ánh đèn.


Vy nhấp chuột. Email khẩn cấp được gửi đi.


Chưa đầy ba mươi giây sau, trên màn hình giám sát tại quầy trực của y tá trưởng xuất hiện một vệt sáng đỏ nhấp nháy liên tục kèm theo tiếng bíp cảnh báo hệ thống từ máy tính trực. Vy nghe thấy tiếng chuông báo động rò rỉ khí gas nội bộ bắt đầu kêu lên đứt quãng *tít... tít... tít...* dọc theo các hành lang tầng trệt. Đèn báo động màu hổ phách trên bảng điều khiển hành lang bắt đầu xoay vòng.


Sự hỗn loạn nổ ra ngay lập tức. Các y tá trẻ hốt hoảng ngẩng đầu lên. Tiếng loa thông báo nội bộ vang lên giọng nói tự động: *"Cảnh báo rò rỉ khí gas tại khu vực kỹ thuật tầng trệt. Đề nghị toàn bộ nhân viên và bệnh nhân di tản theo lối thoát hiểm số 2. Đây không phải là diễn tập."*


Bà Kim ngay lập tức đứng bật dậy, gương mặt sắc sảo lộ rõ vẻ căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự nghiêm nghị của một y tá trưởng lâu năm. Bà ta bắt đầu lớn tiếng chỉ đạo nhân viên cấp dưới di tản các bệnh nhân ngoại trú đang chờ khám ở sảnh.


Nam di chuyển. Anh bế một chiếc hộp các-tông chứa đầy các linh kiện đường ống bảo trì, bước nhanh về phía quầy trực như thể đang vội vã chạy trốn sự cố rò rỉ khí gas.


Vy nín thở, mắt dán chặt vào màn hình camera hành lang. Ngón tay cô gõ nhịp Metronome nhanh hơn một chút. *Cạch. Cạch. Cạch.* Cô có thể nghe thấy nhịp tim của mình tăng lên 85 nhịp một phút. Thiết bị cấy ghép sau tai trái bắt đầu ấm lên nhẹ, vùng da sưng tấy nhói lên đau đớn. Cô siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm, cố gắng ép nhịp thở sâu để hạ nhịp tim xuống.


Tại sảnh bệnh viện, đám đông bệnh nhân và người nhà bắt đầu chen lấn hướng về phía cửa thoát hiểm phụ. Trong sự hỗn loạn đó, Nam va chạm vật lý trực tiếp với Y tá trưởng Trần Thị Kim ngay cạnh góc cua của quầy trực. Chiếc hộp các-tông trên tay anh rơi xuống đất, các linh kiện kim loại văng tung tóe trên nền gạch men phát ra những tiếng động chói tai.


"Ôi, tôi xin lỗi! Tôi đang vội quá!" Nam luống cuống cúi xuống, giọng anh giả vờ hoảng loạn.


Bà Kim bị lực va chạm mạnh làm loạng choạng, lùi lại một bước. Gương mặt bà ta hiện lên sự giận dữ: "Anh làm cái gì thế hả? Tránh ra cho người ta di tản!"


Trong khoảnh khắc bà Kim cúi xuống theo phản xạ để né chiếc hộp rơi, bàn tay phải của Nam di chuyển với một tốc độ và sự chính xác tuyệt đối của một cựu cảnh sát hình sự được huấn luyện chuyên nghiệp. Ngón tay anh lướt nhẹ qua mép túi áo ngực của bà ta, hai ngón tay kẹp chặt lấy cạnh nhựa của chiếc Thẻ từ truy cập cấp xanh, kéo nhẹ ra khỏi khe cài mà không hề làm rung chuyển chiếc kim kẹp túi áo.


Động tác diễn ra trong vòng chưa đầy nửa giây. Khi bà Kim đứng thẳng dậy, chiếc thẻ từ đã nằm gọn trong lòng bàn tay Nam. Anh nhanh chóng lùi lại, cúi đầu tạ lỗi rồi lách người vào đám đông đang di tản, bàn tay đút nhanh chiếc thẻ từ vào túi áo ngực, bọc kín nó trong mảnh lá nhôm mỏng để triệt tiêu hoàn toàn sóng định vị RFID thụ động.


Vy nhìn thấy cảnh tượng đó qua camera, một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng. Nhưng ngay lập tức, thính lực lệch pha của cô bắt đầu phát hiện ra một dải tần âm thanh lạ đang truyền qua hệ thống loa nội bộ. Đó không phải là tiếng còi báo động thông thường. Đó là một vết nhiễu hài bậc cao dải tần hẹp rè rè rợn người lồng dưới tiếng còi báo động—dấu hiệu đặc trưng của việc can thiệp mạng từ xa.


Phan Văn Trọng, Trưởng bảo an bệnh viện, đang bước ra từ phòng điều khiển trung tâm ở góc sảnh. Gã là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, vóc dáng cao lớn thô kệch, mặt đầy sẹo mụn, mặc bộ đồng phục bảo an màu xanh đậm. Tay gã siết chặt chiếc bộ đàm nội bộ dải tần riêng, ánh mắt sắc sảo đầy nghi ngờ nhìn quét qua đám đông đang di tản.


Vy nghe thấy tiếng nói khàn khàn của Trọng vang lên qua tần số bộ đàm bị rò rỉ mà tai nghe Bose của cô bắt được: *"Đội 1, kiểm tra lại phòng kỹ thuật khí gas ngay lập tức. Hệ thống giám sát áp suất đường ống hoàn toàn bình thường. Không có sự sụt giảm áp suất nào cả. Đây có thể là một vụ báo động giả để đột nhập. Phong tỏa toàn bộ các cửa phụ tầng trệt! Hạ cửa sắt ngăn cách khu thang máy ngay lập tức!"*


Tiếng còi hú báo động đột ngột thay đổi nhịp điệu. Tiếng rít cơ học của hệ thống cửa sập kim loại bắt đầu vang lên từ phía cuối hành lang dẫn vào khu thang máy nội bộ.


Vy nhận ra thời gian năm phút của họ đã bị rút ngắn xuống còn chưa đầy hai phút. Nếu cửa sắt hạ xuống hoàn toàn, họ sẽ bị cô lập ở tầng trệt và kế hoạch đột nhập Khoa Điều trị Đặc biệt ở tầng 5 sẽ thất bại hoàn toàn.


Cô lập tức khoác chiếc áo blouse trắng của y tá thực tập đã chuẩn bị sẵn, đeo chiếc khẩu trang y tế dày để che đi gương mặt tái nhợt và vết sẹo mổ sau tai, rồi mở cửa xe van bước nhanh vào màn mưa. Cô phải thâm nhập vào sảnh ngay trước khi Phan Văn Trọng khóa cứng toàn bộ lối vào.


Bước qua cửa phụ hành lang kỹ thuật, Vy dồn trọng tâm cơ thể vào mũi chân, áp dụng Quy trình di chuyển trong vùng mù Camera AI mà cô đã tập luyện tỉ mỉ cùng Nam. Cô di chuyển sát vách tường bê tông ẩm ướt, lợi dụng góc chết của chiếc camera giám sát Honeywell đang xoay vòng ở góc hành lang. Thính lực lệch pha tai phải của cô căng ra như dây đàn, đếm thầm từng giây theo chu kỳ xoay của camera.


*Một. Hai. Ba. Bốn.*


Cô lướt nhanh qua khoảng trống hành lang dài năm mét trong vòng đúng bốn giây vùng mù, áp sát vào hốc tường phía sau quầy trực y tế cũ.


Tiếng rít cơ học của cánh cửa sắt bảo vệ khu thang máy đang hạ xuống ngày một gần, âm thanh dội lại từ nền gạch men phát ra những tiếng kim loại va chạm khô khốc *két... két... két...* Vy nhìn thấy Nam đang đứng ở góc hành lang đối diện, anh ra hiệu bằng tay yêu cầu cô lùi lại vì Phan Văn Trọng đang đi về phía lối vào thang máy.


Nhưng Vy không thể lùi lại. Đồng hồ đếm ngược sinh học trong đầu cô đang nhấp nháy những con số màu đỏ tàn nhẫn. Cô biết nếu bỏ lỡ cơ hội này, cô sẽ không bao giờ có thể tiếp cận được tệp hồ sơ bệnh án giấy của Khánh An—chứng cứ duy nhất chứng minh em gái cô bị mưu sát nhận thức.


Vy mím chặt môi đến mức vết rách ở lưỡi lại rỉ máu, vị sắt tanh nồng kích thích mạnh mẽ hệ giao cảm của cô. Cô đưa ngón tay lên gõ nhịp Metronome dồn dập trên mu bàn tay phải. Cô nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác để định vị bước chân của Phan Văn Trọng. Tiếng đế giày da nặng nề của gã nện xuống sàn gạch cách cô bảy mét... sáu mét... gã đang dừng lại để nói chuyện qua bộ đàm.


Đó là khoảng trống duy nhất.


Vy lướt đi như một chiếc bóng không tiếng động trên nền gạch men, cơ thể cô thu nhỏ lại dưới lớp áo blouse rộng. Cô luồn qua khoảng trống rộng chưa đầy nửa mét dưới mép cửa sắt đang hạ xuống, ngay trước khi tấm thép dày nện xuống nền gạch với một tiếng *rầm* vang dội, khóa chặt hành lang phía sau.


Cô đã lọt vào khu vực thang máy nội bộ của tầng điều trị đặc biệt.


Vy thở dốc, tựa lưng vào vách cabin thang máy kim loại lạnh ngắt. Tai trái cô nhói lên đau đớn do chấn động âm thanh của tiếng cửa sập vừa rồi. Cô nhanh chóng đưa chiếc Thẻ từ truy cập cấp xanh mà Nam đã lén chuyển cho cô qua khe cửa trước đó, áp sát vào đầu đọc thẻ của thang máy.


Đầu đọc thẻ phát ra một tiếng *bíp* nhỏ, đèn tín hiệu chuyển từ màu đỏ sang màu hổ phách nhấp nháy liên tục. Nhưng thang máy không hề di chuyển.


Màn hình LCD nhỏ phía trên bảng điều khiển thang máy đột ngột hiển thị dòng chữ cảnh báo màu vàng bằng tiếng Việt thô sơ:


`[Yêu cầu xác thực bổ sung: Hệ thống bảo mật Honeywell v4.2. Vui lòng cắm khóa cứng phần cứng Honeywell USB Token hoặc nhập mã xác thực hai yếu tố vật lý để kích hoạt cabin thang máy dẫn lên tầng 5.]`


Vy nhìn chằm chằm vào dòng chữ cảnh báo, toàn bộ cơ thể cô như đông cứng lại dưới một luồng điện lạnh ngắt. Chiếc thẻ từ cấp xanh của y tá trưởng Kim chỉ đủ quyền hạn để mở cửa vòng ngoài, nhưng lối đi duy nhất dẫn lên Phân khu Đặc biệt ở tầng 5 đã bị khóa cứng bởi một lớp xác thực phần cứng Honeywell độc lập mà cô chưa từng bẻ khóa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!