Chữ Ký Trên Giấy Nháp
Không khí bên trong căn phòng làm việc của Vũ Đình Nguyên ngột ngạt và nồng nặc mùi mỡ hàn rỉ sét, mùi nhựa thông cháy và dung dịch tẩy rửa bo mạch hóa học. Nằm khuất sâu trong một con hẻm tối tăm phía sau ga tàu hỏa cũ của thành phố Khánh Bình, xưởng cứu hộ dữ liệu của Nguyên trông giống như một nghĩa địa của những linh kiện điện tử lỗi thời. Những chiếc đĩa cứng tháo rời xếp chồng lên nhau như những bia mộ bằng nhôm, những bo mạch chủ rỉ sét phủ đầy bụi xám, và các thiết bị đo dao động ký thời Liên Xô cũ nhấp nháy những vệt sáng xanh lục yếu ớt trong góc tối.
Nguyễn Khánh Vy ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ sát vách tường. Cơ thể cô đang run lên từng đợt do cơn sốt nhẹ từ vết mổ nhiễm trùng sau tai trái. Vùng da phía sau tai cô sưng tấy đỏ, rỉ ra những giọt dịch ấm nóng làm ẩm ướt lớp băng gạc trắng mà bác sĩ Uy đã thay cho cô từ chiều. Đầu Vy đau như có một mũi khoan rỉ sét đang đóng sâu vào đại não. Mỗi lần cô cố gắng nuốt nước bọt, vết rách sâu ở đầu lưỡi—hậu quả của việc cô tự cắn để bẻ gãy cơn mộng du cưỡng bức đêm qua—lại co thắt dữ dội, dội ngược một vị sắt tanh nồng của máu lên khoang miệng. Cô không thể nói rõ thành tiếng. Mỗi hơi thở của cô đều nặng nhọc và nóng hổi.
Vy đưa cổ tay phải lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Chiếc vòng trầm dâu tằm của người mẹ quá cố tỏa ra một mùi hương trầm dịu nhẹ khi tiếp xúc với thân nhiệt đang nóng lên của cô. Mùi hương ấm áp ấy kích thích mạnh mẽ thùy khứu giác, giúp Vy tạm thời làm dịu đi những tiếng ù tai nhức nhối đang vang lên bên trong tai phải Auditory Level 1 nhạy cảm của mình. Nhờ có lớp lá đồng bọc kín khoang sau của chiếc xe van Suzuki cũ đỗ ngoài kia, cô đã tạm thời thoát khỏi dải sóng hạ âm 19Hz của Lê Văn Cường, nhưng sự im lặng bên trong căn phòng này vẫn khiến cô cảnh giác cực độ.
Ở phía đối diện, thám tử Lê Quốc Nam đang đứng tựa lưng vào khung cửa sổ gỗ rạn nứt. Áo khoác kaki sẫm màu của anh vẫn còn đọng những giọt nước mưa lạnh buốt. Đôi mắt sắc lạnh của Nam không ngừng quan sát qua khe hở của tấm rèm vải dạ dày, bàn tay phải của anh lén đặt vào bên trong túi áo, nơi có báng súng kim loại lạnh ngắt.
"Nguyên, chú có chắc là không có kết nối mạng nào hoạt động trong phòng này chứ?" Giọng Nam trầm thấp, chứa đựng sự cảnh giác của một cựu cảnh sát hình sự.
Vũ Đình Nguyên không thèm ngẩng đầu lên. Ông là một người đàn ông gầy gò ngoài năm mươi tuổi, mái tóc muối tiêu xơ xác và đôi mắt viễn thị nặng phải đeo hai lớp kính lúp chuyên dụng trên trán. Ngón tay của ông run nhẹ—hậu quả của hàng chục năm tiếp xúc với hóa chất tẩy rửa—nhưng thao tác của ông trên chiếc nhíp gắp kim loại vẫn cực kỳ chính xác. Ông đang dùng một chiếc dao mổ y tế siêu nhỏ để cạo sạch lớp rỉ sét bám trên bề mặt tiếp xúc của chiếc USB di vật của Khánh An.
"Cậu Nam, tôi đã làm nghề này từ khi cậu còn đang mặc cảnh phục đi tuần," Nguyên khàn khàn nói, giọng ông rè rè như tiếng loa đài cũ. "Toàn bộ hệ thống máy tính ở đây đều chạy bằng nguồn điện ắc quy độc lập. Cáp mạng vật lý đã bị tôi cắt bỏ từ mười năm trước. Không có một dải sóng RF hay kết nối internet nào có thể lọt vào căn phòng này mà không bị chiếc máy dò sóng dải rộng của tôi phát hiện. Nếu có tín hiệu lạ, còi báo động cơ học kia đã hú lên rồi."
Nguyên đặt chiếc USB rỉ sét dưới kính hiển vi quang học. Chiếc USB này vốn được Khánh An giấu kín trong con búp bê len chôn theo di vật dưới mộ phần nghĩa trang Bình Hưng. Lớp vỏ nhựa của nó đã bị nứt vỡ do độ ẩm và từ tính của đất đá, để lộ ra bo mạch màu xanh lá đã ngả sang màu vàng ố.
"Tình trạng rất tệ," Nguyên tặc lưỡi, ngón tay run rẩy điều chỉnh tiêu cự kính hiển vi. "Lớp keo epoxy bảo vệ chip nhớ NAND đã bị lão hóa. Một số chân đồng kết nối vật lý đã bị oxy hóa hoàn toàn. Nếu cắm thẳng chiếc USB này vào máy đọc thông thường, dòng điện đột ngột sẽ làm đoản mạch và thiêu rụi toàn bộ dữ liệu bên trong chip nhớ ngay lập tức. Đây là một vụ phá hủy vật lý có chủ ý. Kẻ nào đó đã cố tình dùng dòng điện cao áp để nướng chín chiếc USB này trước khi nó bị chôn đi."
Vy nghe thấy những lời đó, cơ hàm cô bạnh ra. Cô biết kẻ đó là ai. Trần Thế Vỹ và bộ phận an ninh của V-Pharma đã cố gắng tiêu hủy mọi bằng chứng liên quan đến dự án 'Ký Sinh Trùng Quảng Cáo' ngay sau cái chết của em gái cô. Cô run rẩy với tay lấy cuốn sổ tay nhỏ và cây bút bi đặt trên bàn, ngón tay run rẩy viết nhanh những dòng chữ nguệch ngoạc bằng tiếng Việt rồi giơ ra trước mặt Nguyên:
*"Chú Nguyên, cháu nợ chú một ân tình lớn. Cháu đã chuyển 1000 Monero vào ví lạnh ngoại tuyến của chú như đã hứa. Xin chú hãy rã xác chip nhớ NAND để đọc dữ liệu thô. Đó là di vật duy nhất của em gái cháu. Cháu phải biết sự thật."*
Nguyên nhìn dòng chữ viết tay của Vy, rồi nhìn vết máu nhạt đang thấm qua lớp gạc sau tai trái của cô. Đôi mắt ông hiện lên một sự ái ngại, xen lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ. Ông biết danh tính thật của Vy—kẻ đang bị cảnh sát hình sự Quận 5 phát lệnh truy nã đỏ vì tội danh phá hoại công nghệ cao. Ông cũng biết thế lực đen tối đứng sau V-Pharma tàn bạo đến mức nào. Việc giúp Vy cứu hộ dữ liệu lúc này không khác gì việc tự đặt một bàn chân vào quan tài.
"Cô Vy, tiền mã hóa rất tốt, nhưng nó không thể mua được mạng sống của tôi nếu bọn sát thủ Sói Đen tìm đến đây," Nguyên thở dài, tháo chiếc kính lúp xuống. "Tôi vừa nhận được tin tiệm điện tử của thằng Dũng ở Chợ Nhật Tảo đã bị bọn giang hồ Chợ Sắt đập phá nát bấy. Thằng Dũng bị đánh gãy tay. Bọn chúng đang tìm cô. Nếu tôi tiếp tục hàn mạch này, tôi sẽ là mục tiêu tiếp theo."
Nam bước lại gần, đặt bàn tay to khỏe lên bả vai Nguyên. Áp lực từ bàn tay của thám tử tư khiến vai Nguyên hơi sụp xuống. "Nguyên, chú biết tôi luôn giữ lời hứa. Sói Đen sẽ không thể bước qua cửa phòng này nếu tôi còn thở. Nhưng nếu chú dừng lại bây giờ, cái chết của em gái Vy và sự tàn tật của thằng Dũng sẽ trở nên vô nghĩa. Hãy làm việc của chú đi. Bảo an là việc của tôi."
Sự kiên định của Nam và ánh mắt căm thù, rực lửa của Vy dường như đã bẻ gãy sự do dự cuối cùng của người thợ già. Nguyên im lặng một lúc lâu, rồi khịt mũi một cái thật mạnh. Ông đeo chiếc kính lúp trở lại trán, bật máy khò nhiệt chuyên dụng cầm tay lên. Tiếng quạt gió của máy khò rít lên đều đặn *vù... vù...* thổi ra luồng khí nóng có nhiệt độ đúng 320 độ C.
Vy nín thở quan sát dưới thính lực Auditory Level 1 của mình. Cô có thể nghe thấy tiếng rít của luồng khí nóng, tiếng kim loại giãn nở dưới tác động của nhiệt độ và cả tiếng nhịp tim dồn dập của chính mình đang đập ở mức 90 nhịp một phút.
Nguyên dùng nhíp gắp giữ chặt cạnh của chip nhớ NAND siêu nhỏ trên bo mạch USB. Luồng khí nóng từ máy khò tập trung vào vùng chân chì xung quanh chip. Nhựa thông cháy tỏa ra làn khói trắng cay xè mắt. Chỉ mười giây sau, lớp chì hàn mười năm tuổi chảy lỏng ra. Với một động tác cực kỳ dứt khoát, Nguyên nhấc chiếc chip nhớ NAND ra khỏi bo mạch rỉ sét.
"Chip nhớ đã được tách ra an toàn," Nguyên lẩm bẩm, trán ông đẫm mồ hôi. "Bây giờ là phần khó nhất: đấu nối vật lý từng chân đồng siêu nhỏ của chip vào máy đọc chuyên dụng ngoại tuyến."
Nguyên đưa chiếc chip NAND dưới kính hiển vi quang học có độ phóng đại 40 lần. Vy nhìn qua màn hình hiển thị phụ, thấy các chân đồng của chip nhỏ như những sợi tơ nhện, nhiều chỗ đã bị đứt gãy và đen sạm do oxy hóa. Nguyên lấy ra một cuộn dây đồng tráng men siêu mảnh có đường kính chỉ 0.02mm—loại dây chuyên dùng để câu mạch vi mô.
Ông bắt đầu dùng mỏ hàn xung có đầu kim siêu nhọn để hàn từng sợi dây đồng vào từng chân của chip nhớ. Đó là một công việc đòi hỏi sự tập trung tinh thần cực hạn. Mỗi mối hàn chỉ kéo dài nửa giây, nếu quá nhiệt, chip silicon bên trong sẽ bị phá hủy vĩnh viễn. Vy nhìn ngón tay của Nguyên di chuyển dưới kính hiển vi, chậm rãi, tỉ mỉ như một bác sĩ đang thực hiện ca phẫu thuật vi phẫu màng nhĩ.
*Một mối. Hai mối. Ba mối...*
Thời gian trôi đi nặng nề bên trong căn phòng tối. Vy cảm thấy cơn sốt trong người đang tăng lên, vùng da sau tai trái sưng tấy nóng đỏ như lửa đốt. Cô đưa ngón tay trỏ tay phải lên gõ nhẹ xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm của cha để giữ cho nhận thức của mình không bị chìm vào cơn ảo giác thính giác.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
"Chú Nguyên, có động tĩnh ngoài hẻm," Nam đột ngột lên tiếng, giọng anh căng thẳng. Anh áp sát mắt vào ống kính tele của chiếc máy ảnh chuyên dụng, nhìn chằm chằm vào bóng tối của ga tàu hỏa cũ đối diện. "Có một vệt phản xạ hồng ngoại từ góc tường khuất. Đó là thiết bị quét laser tầm xa của Sói Đen. Gã đang dò tìm tín hiệu bức xạ điện từ trường phát ra từ các thiết bị điện tử của chúng ta."
Nguyên run tay, một giọt chì hàn suýt nữa rơi lệch vào chân chip nhớ. "Cậu Nam! Tôi đã bảo là..."
"Nguyên, ngồi yên và hoàn thành mối hàn cuối cùng đi!" Nam gầm nhẹ, tay anh đã rút khẩu súng ngắn ra khỏi bao, ngón cái gạt chốt an toàn vật lý phát ra tiếng *tách* khô khốc. "Vy, tắt nguồn chiếc máy Rigol-S1 ngay lập tức! Thiết bị đó đang phát ra bức xạ từ trường rò rỉ qua vách tường gạch!"
Vy nhanh chóng gạt công tắc nguồn vật lý của chiếc máy đo phổ Rigol-S1 dán sát người cô. Biểu đồ phổ âm trên màn hình LCD tắt lịm. Cô nín thở, áp chặt lưng vào vách tường gạch lạnh ngắt, mắt nhìn chằm chằm vào Nguyên. Chỉ còn ba chân chip cuối cùng.
*Bốn mươi lăm mối hàn.* Nguyên thở dốc, tay ông run rẩy dữ dội dưới áp lực thời gian đếm ngược. Ông đưa đầu mỏ hàn xung tiếp xúc với sợi dây đồng cuối cùng. Một tia lửa điện nhỏ màu xanh lam xẹt ra dưới kính hiển vi.
"Xong rồi!" Nguyên hét khẽ. Ông nhanh chóng cắm đầu nối của máy đọc chuyên dụng—một thiết bị ngoại tuyến thô sơ chạy bằng hệ điều hành MS-DOS cổ điển không có giao diện đồ họa—vào cổng máy tính xách tay ThinkPad cũ của mình.
Màn hình CRT quét dòng lệnh màu xanh lá cây lập tức hiển thị những dãy ký tự hex rác rưởi chạy nhanh như chớp.
`0xFF 0x00 0xAA 0x12 0x99 0x88 0xFF...`
"Dữ liệu thô bị lỗi phân vùng nghiêm trọng," Nguyên nói, mắt ông căng ra nhìn vào các dòng mã. "Cấu trúc từ tính của chip nhớ đã bị bóp méo do độ ẩm nghĩa trang mười năm qua. Toàn bộ tệp tin xuất hiện dưới dạng mã hex rác. Hệ điều hành không thể nhận diện được định dạng file."
Vy cảm thấy tim mình như nghẹn lại. Cô run rẩy viết nhanh lên tờ giấy nháp đặt trên bàn:
*"Chú Nguyên, xin chú hãy chạy thuật toán khôi phục phân vùng bị ghi đè vật lý (Physical Layer Recovery Algorithm). Cháu biết cấu trúc logic của file thô này. Nó được định dạng dưới dạng tệp PDF nén dải rộng. Hãy dùng mã hex đầu tiên để làm mỏ neo định vị."*
Nguyên nhìn dòng chữ của Vy, gật đầu hiểu ý. Ông gõ nhanh một chuỗi câu lệnh shell script thô sơ bằng bàn phím cơ phát ra tiếng *lách cách... lách cách...* giòn giã. Thuật toán cứu hộ dữ liệu bắt đầu thực hiện quét sâu vào từng phân vùng nhớ vật lý của chip NAND.
Màn hình máy tính đóng băng trong vòng mười giây dài đằng đẵng. Vy cảm thấy mồ hôi hột chảy dài từ thái dương xuống cổ, vết thương sau tai cô nhói lên từng nhịp theo nhịp tim.
Rồi, các dãy ký tự hex rác rưởi đột ngột biến mất, thay vào đó là một dòng trạng thái hiển thị bằng tiếng Việt thô sơ trên nền màn hình đen:
`[Phục hồi phân vùng thành công. Tìm thấy 1 tệp tin định dạng PDF. Dung lượng: 4.2 MB]`
Nguyên nhấn phím Enter. Giao diện đọc file thô sơ xuất hiện. Trên màn hình máy tính hiển thị trang đầu tiên của một tệp tài liệu y tế có đóng dấu đỏ niêm phong của Viện nghiên cứu thần kinh lâm sàng Khánh Bình mười năm trước.
Tên tệp tài liệu hiển thị rõ ràng:
`BỆNH ÁN LÂM SÀNG ĐẶC BIỆT - BỆNH NHÂN: NGUYỄN KHÁNH AN (18 TUỔI)`
Vy nhìn chằm chằm vào cái tên của em gái mình hiển thị trên màn hình. Toàn bộ cơ thể cô như đông cứng lại dưới một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Cô run rẩy dùng ngón tay lăn bánh xe chuột để cuộn trang tài liệu xuống phía dưới.
Đó là nhật ký lâm sàng chi tiết ghi lại liệu trình điều trị cưỡng bức kéo dài đúng 30 ngày của Khánh An tại Phân khu Đặc biệt của Bệnh viện Khánh Bình. Từng dòng chữ, từng số liệu điện não đồ hiển thị một cách tàn khốc và chi tiết đến mức rợn người:
*"Ngày thứ 15: Tiếp xúc liên tục với dải tần số ám thị 19Hz lồng dưới nhạc nền quảng cáo dải rộng 80dB trong phòng cách âm Antech-0. Chỉ số kiểm soát hành vi (BCI) của bệnh nhân đạt mức 45%. Xuất hiện triệu chứng ảo thính mệnh lệnh cưỡng bức mức độ trung bình..."*
*"Ngày thứ 25: Tăng cường độ phát sóng hạ âm lên dải tần 19Hz cường độ 95dB. BCI đạt mức 85%. Bệnh nhân mất khả năng kháng cự ý chí tự do, thực hiện các hành vi vô thức theo lệnh phát ra từ thiết bị cấy ghép..."*
*"Ngày thứ 30: Thử nghiệm lâm sàng hoàn tất. Bệnh nhân đạt mức đồng hóa nhận thức 95%. Khuyến nghị: Thực hiện giao thức dọn dẹp hiện trường (suicide simulation) để bảo mật công thức dải tần số ám thị gốc..."*
Vy gục đầu xuống bàn làm việc, hai tay ôm chặt lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi tràn qua kẽ tay cô, thấm ướt tờ giấy nháp ghi chép nốt nhạc. Nỗi đau tội lỗi tự trách bấy lâu nay—rằng cô đã bỏ rơi em gái mình trong những ngày trầm cảm nặng nề—đã bị đập tan hoàn toàn bởi sự thật tàn khốc này. Khánh An không hề tự sát vì bệnh trầm cảm tự nhiên. Cô bé đã bị mưu sát nhận thức một cách có hệ thống bởi một công nghệ kiểm soát sóng não bẩn thỉu nhân danh nghiên cứu y khoa.
Nam bước lại gần, cúi đầu nhìn vào màn hình máy tính. Gương mặt chữ điền của cựu thám tử hình sự bỗng chốc trở nên lạnh băng, cơ hàm anh bạnh ra dữ dội dưới ánh sáng xanh lét của màn hình CRT. Anh chỉ tay vào trang cuối cùng của tệp bệnh án, nơi có một biên bản phê duyệt liệu trình điều trị cưỡng bức được viết bằng tay.
Ở góc dưới cùng của tờ giấy nháp lâm sàng ấy, có một chữ ký phê duyệt bằng mực xanh viết tay sắc sảo, uốn lượn hình cánh cung, đi kèm với con dấu đỏ tròn của Viện trưởng.
Chữ ký ghi rõ họ tên người phê duyệt:
*Bác sĩ Trịnh Đăng Khoa.*
"Trịnh Đăng Khoa..." Nam lẩm bẩm, giọng anh run lên vì một cơn giận dữ kìm nén tột độ. "Là ông ta. Viện trưởng Viện nghiên cứu thần kinh lâm sàng Khánh Bình. Vị bác sĩ tâm lý đáng kính từng điều trị cho Khánh An... và cũng là người đã ký giấy chứng tử cho con bé."
Nam đối chiếu chữ ký trên màn hình với một tài liệu hình ảnh cũ lưu trong điện thoại của anh—hồ sơ vụ án mất tích bí ẩn của những người vô gia cư tại Khánh Bình mười năm trước mà anh từng bị ép phải đình chỉ điều tra. Hai chữ ký trùng khớp hoàn toàn đến từng nét uốn lượn của chữ 'K'.
"Vy, đây chính là bằng chứng mưu sát nhận thức," Nam quay sang nhìn Vy, đôi mắt anh ánh lên một sự kiên định chưa từng có. "Nhưng tệp PDF kỹ thuật số này không đủ giá trị pháp lý trước tòa án Khánh Bình. Bọn luật sư của V-Pharma sẽ lập luận rằng cô là một hacker bị truy nã và đã tự làm giả tệp tin này bằng phần mềm đồ họa. Chúng ta cần bản án gốc bằng giấy có chữ ký tươi và dấu mộc đỏ của Đăng Khoa."
Vy ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt của cô đẫm nước mắt nhưng ánh mắt cô đã hoàn toàn biến đổi. Cơn sốt và nỗi đau thể xác dường như đã biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một ngọn lửa căm thù bùng phát mạnh mẽ từ sâu trong linh hồn cô. Cô run rẩy cầm bút, viết nhanh dòng chữ cuối cùng lên tờ giấy nháp, từng nét chữ sắc nhọn và dứt khoát như một lời thề máu:
*"Bản gốc bằng giấy nằm ở Khoa Điều trị Đặc biệt của Bệnh viện Khánh Bình. Cháu biết vị trí của nó qua nhật ký của thầy Vỹ. Chúng ta phải lấy nó trước khi chúng tiêu hủy vĩnh viễn."*
Nam nhìn dòng chữ viết tay của Vy, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi vệt phản xạ hồng ngoại từ thiết bị quét của Sói Đen đang di chuyển chậm rãi dọc theo bức tường gạch của căn phòng khám bên ngoài.
"Cậu Nam, cô Vy... xin hai người hãy đi ngay đi," Nguyên run rẩy nói, tay ông vội vàng rút chiếc USB ra khỏi cổng kết nối, ném nó vào hốc lò sưởi cũ chứa đầy tàn tro. "Tôi đã hoàn thành công việc của mình. Xin đừng kéo tôi vào cái chết này nữa."
Nam gật đầu, anh đặt một bàn tay lên vai Nguyên thay cho lời cảm ơn thầm lặng. Anh quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt kiên định của Vy, gạt chốt an toàn khẩu súng ngắn dắt vào thắt lưng, giọng anh trầm xuống đầy uy lực của một đồng minh sinh tử:
"Anh cam kết với em, Vy. Chúng ta sẽ đột nhập vào Bệnh viện Khánh Bình ngay trong đêm nay để lấy tệp hồ sơ gốc bằng giấy đó. Bất kể bọn bảo an của Phan Văn Trọng hay sát thủ Sói Đen có đứng gác ở đó, anh cũng sẽ dọn đường cho em."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!