Lồng Đồng Di Động
Tiếng động cơ chiếc xe máy độ của Nguyễn Khánh Phong gầm rú lần cuối rồi lịm tắt, trả lại sự im lặng tạm thời cho khu xưởng cơ khí phế liệu nằm heo hút sát rìa ngoại ô thành phố Khánh Bình. Đêm đã về khuya, cơn bão nhiệt đới quét qua thành phố từ chiều tuy đã ngớt mưa nhưng vẫn để lại những luồng gió ẩm ướt, lạnh buốt và nồng nặc mùi bùn đất trộn lẫn dầu máy thải rỉ ra từ những xác xe tải rỉ sét xếp chồng lên nhau như những bộ xương kim loại khổng lồ.
Nguyễn Khánh Vy run rẩy bước xuống khỏi yên sau xe máy. Cơn sốt nhẹ từ vết mổ nhiễm trùng sau tai trái khiến tầm nhìn của cô nhòe đi, những quầng sáng từ bóng đèn cao áp xa xa méo mó thành những vệt đỏ lòm rợn người. Cô không thể nói rõ thành tiếng. Vết rách sâu ở đầu lưỡi từ đêm qua—hậu quả của việc cô tự cắn để bẻ gãy cơn mộng du cưỡng bức—đã sưng tấy, mỗi lần nuốt nước bọt là một lần cơn đau thấu xương dội ngược lên hành tủy. Cô kéo sụp chiếc mũ hoodie màu đen rộng thùng thình để che đi lớp băng gạc trắng muốt sau tai trái đang rỉ dịch ấm nóng, một tay siết chặt chiếc ba lô chứa đầy linh kiện tụ gốm quân sự tháo máy mà chú Bùi Tiến Dũng đã đánh đổi bằng cả sự an toàn của tiệm điện tử Nhật Tảo để giao cho cô.
Từ trong góc tối của nhà kho lợp tôn xập xệ, một bóng người cao lớn bước ra. Đó là Nguyễn Khánh Hòa, bác ruột của Vy. Ông ngoài sáu mươi tuổi, vóc dáng vạm vỡ nhưng hơi khòm, mặc chiếc áo khoác lính bạc màu thời chiến. Bàn tay trái của ông cụt mất ngón út—vết sẹo từ một trận pháo kích năm xưa. Trên tai phải của ông là chiếc máy trợ thính analog thế hệ cũ, vỏ nhựa đã ngả màu vàng ố. Bác Hòa là người lầm lì, cộc cằn và cực kỳ ghét những thiết bị công nghệ thông minh thời thượng, nhưng ông là người duy nhất trong dòng họ tin rằng Vy không bị điên loạn hoang tưởng phân liệt sau cái chết của em gái Khánh An.
Bác Hòa nhìn vết máu nhạt thấm qua lớp gạc sau tai Vy, cơ mặt ông co rúm lại dưới ánh đèn vàng mờ của xưởng cơ khí. Ông không hỏi han dài dòng, chỉ lẳng lặng vẫy tay ra hiệu cho cô đi về phía chiếc xe van Suzuki cũ nát đời 2002 đang đỗ giữa xưởng. Chiếc xe đã được tháo bỏ hoàn toàn hàng ghế sau, để lộ khoang chứa hàng bằng tôn rỉ sét.
"Vào đây mau," giọng bác Hòa khàn khàn, cộc cằn nhưng ẩn chứa một sự bao bọc vụng về. "Bác đã chuẩn bị sẵn các cuộn lá đồng theo đúng những gì cháu viết trong thư. Thằng Phong, mày ra cổng canh chừng, có động tĩnh gì từ bọn chó săn của tập đoàn thì nháy đèn pha ba lần."
Phong gật đầu, dắt chiếc xe máy độ lùi vào bóng tối của những xác xe tải rỉ sét phía ngoài cổng rào kẽm gai. Vy bước vào khoang sau của chiếc xe van, không khí bên trong ngột ngạt và nồng nặc mùi nhựa thông cháy, mỡ hàn rỉ sét và mùi kim loại nóng. Trên sàn xe, những tấm lá đồng siêu mỏng Faraday có độ dày đúng 0.1mm đã được bác Hòa cắt tỉa tỉ mỉ, xếp chồng lên nhau thành nhiều lớp dọc theo các vách sắt của khoang xe.
Vy quỳ xuống sàn xe lạnh giá, run rẩy mở chiếc ba lô lôi ra cuốn sổ tay nhỏ và cây bút bi. Cô viết nhanh những dòng chữ nguệch ngoạc bằng tiếng Việt rồi giơ ra trước mặt bác Hòa:
*"Bác Hòa, chúng ta phải xếp chồng các lá đồng đè lên nhau ít nhất là hai inch ở các mối nối. Mối hàn phải liên tục, không được để hở dù chỉ là một milimét. Thiết bị cấy ghép trong tai cháu hoạt động dựa trên dải tần số vô tuyến RF cực cao để nhận lệnh kích hoạt từ xa của Thế Vỹ. Nếu lồng Faraday này có kẽ hở, sóng RF vẫn sẽ lọt vào và kích nổ tụ điện tự hủy trong tai cháu."*
Bác Hòa đọc xong, khịt mũi một cái thật mạnh, nhổ bãi nước chè đặc xuống đất rồi cầm lấy chiếc mỏ hàn xung nhiệt độ cao bằng đồng cổ điển. "Bác đã quấn cuộn cảm vô tuyến từ thời cháu còn chưa đẻ. Yên tâm đi, lớp đồng này sẽ kín như bọc sắt xe tăng. Cháu ngồi yên đó, để bác hàn các mối tiếp địa."
Vy ngồi bệt xuống sàn xe, tựa lưng vào vách đồng lạnh ngắt. Cô lấy từ trong túi áo ra chiếc Máy đo phổ âm cầm tay Rigol-S1—thiết bị quân sự cũ dải tần siêu rộng quét từ 1Hz đến 100kHz mà cô mượn được từ tiệm cầm đồ của chị Mai Tóc Ngắn. Thiết bị này hoạt động hoàn toàn bằng pin khô độc lập, không kết nối internet, là la bàn duy nhất giúp cô định vị các dải sóng độc hại xung quanh mà không sợ bị an ninh mạng V-Pharma theo vết số.
Tiếng mỏ hàn của bác Hòa rít lên đều đặn *xè... xè...*, khói nhựa thông trắng muốt bốc lên nghi ngút, cay xè mắt. Vy nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng cơn sốt đang hâm hấp trong người. Chiếc vòng trầm dâu tằm trên cổ tay phải của cô—di vật duy nhất của người mẹ quá cố—tỏa ra một mùi hương trầm dịu nhẹ khi tiếp xúc với thân nhiệt đang nóng lên của cô. Vy đưa cổ tay lên sát mũi hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm ấm áp kích thích mạnh mẽ thùy khứu giác của cô, tạm thời làm dịu đi những tín hiệu lo âu vô cớ đang phát ra từ thùy thái dương trái.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu.
Đột ngột, Vy cảm nhận được một luồng rung động cơ học cực nhỏ chạy dọc sống lưng, lan nhanh lên vùng xương chũm phía sau tai phải. Đó không phải là một âm thanh mà cô nghe thấy bằng màng nhĩ; tai trái cô đang điếc đặc và viêm sưng rỉ dịch, còn tai phải Auditory Level 1 nhạy cảm của cô chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa tôn của nhà kho. Nhưng vùng xương sọ hai bên thái dương của cô đang cộng hưởng dữ dội.
*Định vị nguồn phát sóng hạ âm bằng xương sọ.*
Năng lực sinh học đặc thù phát triển sau tai nạn năm mười tám tuổi đang cảnh báo cô: có một dải sóng hạ âm cực thấp, dưới ngưỡng nghe 20Hz của người bình thường, đang quét qua khu vực này. Tần số dao động của nó vô cùng đặc trưng—đúng 19Hz. Dải tần số cộng hưởng hoàn hảo với nhãn cầu và thùy thái dương, gây ra cảm giác lo âu, buồn nôn và mất thăng bằng tiền đình.
Vy bàng hoàng mở mắt ra, bật công tắc nguồn vật lý của chiếc máy đo phổ Rigol-S1. Màn hình LCD nhỏ của chiếc máy đo lập tức quét dải tần số từ 1Hz đến 100Hz. Chỉ ba giây sau, một đỉnh sóng parabol khổng lồ xuất hiện tại vạch 19Hz. Biên độ sóng đang tăng dần theo từng giây, hiển thị dưới dạng các dải màu đỏ đậm nhấp nháy liên tục.
`[Warning: Infrasound detected. Frequency: 19Hz. Amplitude: 75dB... 78dB... 80dB]`
Vy kinh hoàng nhận ra dải sóng này không phát ra từ các loa công cộng đô thị tầm xa. Nguồn phát đang ở rất gần, trong phạm vi dưới một trăm mét. Cô đưa tay lên sờ vào vùng da sau tai trái—thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' đang dán chặt sâu trong xương đá tai trong bắt đầu phản hồi với dải sóng kích thích bên ngoài. Nó bắt đầu phát ra những tiếng *uuu... uuu...* rè rè chói tai trực tiếp vào não bộ của cô. Nhiệt độ của chip cấy ghép bắt đầu tăng lên, vùng da sau tai sờ vào thấy nóng ran.
Cô biết kẻ đứng sau điều này. Lê Văn Cường—trưởng trạm phát sóng di động của V-Pharma—đang điều khiển chiếc xe tải ngụy trang chở máy phát sóng hạ âm công suất 500W lảng vảng quanh khu vực ngoại ô này để quét tìm cô. Mảnh vỡ vỏ nhựa máy trợ thính rơi tại Chợ Nhật Tảo mười hai tiếng trước đã giúp Thế Vỹ thu hẹp phạm vi định vị hướng về phía xưởng cơ khí của bác Hòa.
Vy cố gắng đưa tay lấy chiếc Tai nghe cách âm chuyên dụng Bose QuietComfort Modded đeo sát vào hai tai. Cô gạt công tắc kích hoạt mạch lọc âm đối kháng tự chế để phát ra dải sóng ngược pha hòng triệt tiêu tiếng rít trong đầu. Nhưng ngay khi màng loa vừa hoạt động, một tiếng *bụp* khô khốc vang lên bên trong tai nghe. Công suất phát sóng hạ âm từ chiếc xe tải của Cường quá lớn, vượt ngưỡng đáp ứng của màng loa analog siêu mỏng, làm cháy mạch khuếch đại của tai nghe dán sát tai cô. Một luồng xung điện nhỏ rò rỉ làm Vy giật bắn người, cô vội vàng giật chiếc tai nghe vứt xuống sàn xe van trong đau đớn.
"Vy! Cháu sao thế?" Bác Hòa dừng mỏ hàn, nhìn Vy đang gồng cứng người, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Vy không thể trả lời. Sóng hạ âm 19Hz cường độ 80dB phát ra từ chiếc xe tải của Cường cách xưởng cơ khí đúng 50 mét đang tàn phá hệ thống tiền đình tai trong của cô. Cảm giác chóng mặt cực hạn ập đến, toàn bộ không gian khoang sau chiếc xe van Suzuki như đảo lộn, quay cuồng một cách điên cuồng. Vy ngã quỵ xuống sàn xe, hai đầu gối đập mạnh vào lớp đồng lạnh ngắt. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại như có ai đó đang bóp nghẹt tim mình, dạ dày co thắt dữ dội. Cô gục đầu xuống sàn xe, nôn mửa ra những ngụm dịch vị dạ dày trong suốt xen lẫn vị sắt tanh nồng của máu lưỡi.
Từ vùng da sau tai trái, thiết bị cấy ghép bắt đầu rò điện nhẹ do quá tải nhiệt. Cơ mặt bên trái của Vy co giật liên tục, kéo xếch khóe môi cô lên một cách dị dạng. Mắt cô xuất hiện các tia máu đỏ sẫm, ý thức dần mờ đi, chuẩn bị rơi vào trạng thái mộng du tỉnh cưỡng bức.
`[Warning: Cognitive Control Index (CCI) dropping to 45%... 41%...]`
"Chết tiệt! Bọn chó săn đến rồi!" Tiếng hét của Phong vọng vào từ phía cổng rào kỹ thuật, đi kèm với tiếng nháy đèn pha ba lần liên tục rọi qua khe hở của cửa tôn nhà kho.
Bác Hòa nhìn thấy vết máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai trái của Vy, thấm đỏ lớp băng gạc trắng dán sau tai cô. Người cựu chiến binh già lập tức hiểu ra tình thế sinh tử. Ông vứt chiếc mỏ hàn xung xuống đất, nhảy xuống sàn xe van, dùng đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai và sẹo hàn kéo xốc cơ thể mềm nhũn, run rẩy của Vy lùi sâu vào góc trong cùng của khoang xe.
"Vy! Nhịn chút, bác đóng cửa lồng!" Bác Hòa gầm lên, giọng ông át cả tiếng gió rít ngoài trời.
Khoang sau xe van đã được bọc đồng kín 95%, chỉ còn lại khe hở ở hai cánh cửa sắt phía sau xe. Vy nằm nghiêng trên sàn đồng, hai tai lùng bùng, mắt cô nhìn thấy bóng bác Hòa đang đứng ngược sáng dưới ánh đèn vàng của nhà kho, tay ông di chuyển nhanh như chớp. Ông dùng một cuộn lưới đồng dẻo siêu mịn quấn quanh các khe hở bản lề của cửa xe van, dùng kìm bấm chặt các chốt khóa cơ học dán sát mép cửa để đảm bảo khi đóng cửa, các lá đồng trên cánh cửa sẽ ép chặt vào các lá đồng trên thân xe, tạo thành một mạch điện khép kín hoàn hảo.
Bên ngoài xưởng phế liệu, tiếng động cơ diesel của chiếc xe tải chở hàng ngụy trang đỗ xịch sát hàng rào kẽm gai. Tiếng máy phát điện công suất lớn nổ *bạch... bạch... bạch...* đều đặn dội vào vách tôn nhà kho. Lê Văn Cường đang tăng công suất phát sóng hạ âm lên mức tối đa để ép Vy phải lộ diện hoặc tự hủy não bộ.
Vy cảm thấy xương sọ thái dương phải của mình như sắp nứt ra dưới áp lực rung động cơ học. Cô dùng móng tay phải bấm chặt vào vết thương sau tai trái đang sưng tấy để lấy cơn đau vật lý cắt đứt dòng tín hiệu mộng du tỉnh, giữ cho CCI không tụt xuống dưới ngưỡng 40%.
"Bác Hòa... đóng... đóng cửa..." Vy cố gắng thốt ra những âm thanh đứt quãng, rách nát từ đầu lưỡi rỉ máu.
Bác Hòa bước lùi ra ngoài khoang xe, ông dùng hai tay nắm chặt lấy hai cánh cửa sắt nặng nề của chiếc xe van Suzuki cũ. Ông dùng hết sức bình sinh, gầm lên một tiếng rồi slam mạnh hai cánh cửa vào nhau.
*RẦM!*
Tiếng khóa cơ học kim loại sập mạnh vang lên khô khốc. Khóa chốt từ tính bên trong cánh cửa kích hoạt, ép chặt lớp lưới đồng dẻo vào mép vách ngăn đồng của thân xe, hoàn thành chu trình khép kín của lồng Faraday di động.
Ngay lập tức.
Một sự im lặng tuyệt đối ập xuống.
Nó không phải là sự im lặng thông thường của một căn phòng cách âm; nó là một sự im lặng vật lý, một vùng câm lặng điện từ trường hoàn hảo. Lớp lá đồng dày 0.1mm bao bọc xung quanh khoang xe van đã hấp thụ toàn bộ bức xạ điện từ trường và sóng hạ âm dải rộng của chiếc xe tải của Cường, chuyển hóa chúng thành nhiệt năng siêu nhỏ vô hại rải đều trên bề mặt kim loại phía ngoài.
Tiếng *uuu... uuu...* tra tấn kéo dài suốt nhiều ngày qua trong tai trái của Vy đột ngột biến mất hoàn toàn. Thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium', do bị cắt đứt hoàn toàn tín hiệu RF kích hoạt từ xa của Thế Vỹ, đã rơi vào trạng thái chờ (Standby) thụ động. Nhiệt độ của chip cấy ghép giảm nhanh chóng từ 45°C về mức an toàn dưới 37°C. Vùng da sau tai Vy nguội dần, những cơn co giật cơ mặt trái dừng hẳn.
Cơn chóng mặt kinh hoàng và cảm giác buồn nôn từ hệ tiền đình từ từ dịu đi. Vy nằm nghiêng trên sàn đồng lạnh giá, hai mắt mở to nhìn vào bóng tối tuyệt đối bên trong khoang xe kín mít. Lồng ngực cô phập phồng thở dốc, hít lấy hít để bầu không khí ngột ngạt nhưng yên bình đến kỳ lạ bên trong lồng Faraday di động.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày bị kẻ ẩn danh tống tiền và tra tấn bằng tần số độc hại, Vy tìm thấy một khoảng im lặng thực sự. Đó là một sự im lặng ngột ngạt của một chiếc quan tài đồng, nhưng đối với cô lúc này, nó là thánh đường của tự do ý chí.
Cô đưa ngón tay trỏ tay phải lên gõ nhẹ lên mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm.
*Một. Hai. Ba.*
Nhịp gõ đều đặn, rõ ràng và tỉnh táo. Không còn tiếng rít giả lập giọng nói của em gái Khánh An khuyên cô nhảy lầu tự sát nữa. Không còn mệnh lệnh cưỡng bức nào trong đầu cô lúc này.
Vy từ từ ngồi dậy trong bóng tối, một tay vịn vào thành xe van bọc đồng để giữ thăng bằng. Cô biết mình tạm thời an toàn bên trong chiếc lồng đồng di động này, nhưng cô không thể trốn tránh trong cái hộp kim loại này vĩnh viễn. Lê Văn Cường vẫn đang ở ngoài kia, quét tìm cô bằng chiếc xe tải phát sóng di động. Tập đoàn V-Pharma vẫn đang siết chặt gọng kìm pháp lý và công nghệ lên cuộc sống của cô. Nếu cô không chủ động hành động để tiêu diệt nguồn phát sóng và vạch trần kẻ đứng sau, cô sẽ bị giam cầm trong sự im lặng giả tạo này cho đến khi chết.
Vy đưa tay lên sờ vào chiếc máy đo phổ Rigol-S1 đang hiển thị một đường thẳng nằm ngang phẳng lặng trên màn hình LCD tối mờ. Ánh mắt cô ẩn sau bóng tối bừng lên một ngọn lửa căm thù kiên định. Cô phải chủ động phản công, và mục tiêu đầu tiên chính là giải mã tệp hồ sơ y tế của Khánh An để tìm ra danh tính kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ chiến dịch tiếp thị chết người này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!