Bóng Ma Chợ Nhật Tảo
Cơn bão đêm qua đã rút đi, để lại trên những con lộ của Quận 5 một bầu không khí ẩm ướt, nhớp nháp và nồng nặc mùi bùn đất trộn lẫn dầu máy thải. Ánh nắng ban mai của đô thị Khánh Bình không mang lại cảm giác ấm áp; nó chỉ là một dải sáng màu xám lạnh, xuyên qua lớp sương mù công nghiệp dày đặc, rọi xuống những mái tôn rỉ sét của Chợ Nhật Tảo. Đối với Nguyễn Khánh Vy, mỗi bước đi trên vỉa hè lúc này là một cực hình vật lý thực sự. Tai trái cô hoàn toàn câm lặng sau sự cố chập mạch điện đêm qua, chỉ còn lại một cảm giác bỏng rát âm ỉ dọc theo xương đá tai trong. Ngược lại, tai phải cô—với độ nhạy cực hạn Auditory Level 1—đang phải gồng mình tiếp nhận hàng vạn luồng tạp âm hỗn loạn của khu chợ điện tử sầm uất bậc nhất thành phố.
Tiếng rít của những mỏ hàn xung điện, tiếng loa kéo rè rè thử giọng, tiếng bước chân nện xuống nền xi măng ẩm ướt, và cả tiếng còi xe rền rĩ từ đường Nguyễn Kim dội vào màng nhĩ phải của Vy, khuếch đại lên gấp nhiều lần. Đầu lưỡi bị rách của cô sưng tấy, đau nhói đến mức cô phải mím chặt môi, cố nuốt ngụm nước bọt mang vị sắt tanh nồng của máu. Vy kéo sụp chiếc mũ hoodie màu đen rộng thùng thình để che đi lớp băng gạc trắng muốt sau tai trái, đôi mắt mệt mỏi ẩn sau chiếc kính râm tối màu dòm dốc nhìn quanh. Cô không thể nói, túi áo khoác chỉ có chiếc điện thoại Nokia 1280 đã tắt nguồn và một cuốn sổ tay nhỏ cùng cây bút bi để giao tiếp.
Vy biết mình đang đi vào vùng nguy hiểm. Thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' trong tai cô đang ở trạng thái Overheat Mức Nguy Hiểm sau ca cấp cứu chui của Bác sĩ Uy. Cô không thể sử dụng bất kỳ bộ lọc kỹ thuật số nào nữa; mọi tiến trình xử lý số chủ động sẽ làm tăng nhiệt độ của chip, đe dọa nung chảy màng nhĩ phải lành lặn duy nhất của cô. Giải pháp duy nhất lúc này là chế tạo một bộ lọc nhiễu analog thụ động—một cuộn cảm đồng tự quấn kết hợp với các tụ gốm cũ không chứa mạch bán dẫn. Những linh kiện thô sơ của thập niên trước không có chữ ký số, hoàn toàn vô hình trước các thuật toán quét mạng của tập đoàn V-Pharma.
Cô lách qua những sạp hàng bày la liệt các bo mạch rã xác, những đống dây cáp đồng cuộn tròn và những thùng các-tông chứa đầy bóng đèn chân không cũ kỹ. Mùi nhựa thông cháy quyện với mùi mỡ hàn và bụi kim loại nồng nặc xộc vào mũi Vy. Chiếc vòng trầm dâu tằm trên cổ tay phải tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ khi tiếp xúc với thân nhiệt đang sốt của cô, trở thành mỏ neo khứu giác duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ trước những cơn chóng mặt do hệ tiền đình bị tổn thương.
Vy dừng lại trước một sạp hàng nằm sâu trong góc tối của chợ, nơi có tấm biển hiệu bạc màu ghi dòng chữ: 'Tiệm sửa chữa điện tử Nhật Tảo - Bùi Tiến Dũng'. Bên trong tiệm, chất đầy những chồng radio cassette cũ và máy đo dao động ký thời Liên Xô. Chủ tiệm, Bùi Tiến Dũng—một người đàn ông ngoài bốn mươi có vóc dáng mập mạp, quả đầu hói nhẹ và ngón tay dính đầy mỡ hàn—đang nheo mắt soi kính lúp đeo trán vào một bo mạch âm ly cổ. Tiếng rè rè phát ra từ chiếc đài radio chạy pin trên bàn làm việc của ông như một nhịp điệu đều đặn xoa dịu thần kinh thính giác của Vy.
Dũng ngước mắt lên nhìn qua gọng kính rỉ sét. Khi nhận ra gương mặt tái nhợt của Vy dưới vành mũ hoodie, ánh mắt ông khẽ biến động. Ông nhanh chóng đặt mỏ hàn xuống, vẫy tay ra hiệu cho cô đi vào căn phòng kỹ thuật chật hẹp phía sau tiệm, tránh xa tầm mắt của những khách mua hàng vãng lai.
"Cháu lại bị hành hạ nữa rồi đúng không?" Dũng hỏi, giọng ông trầm thấp và đầy lo ngại. "Chú nghe nói tiệm của cháu ở Thanh Đa bị công an dòm ngó. Chú Ba Câm cũng bảo có những kẻ lạ mặt lảng vảng quanh khu ổ chuột hỏi thăm về một đứa con gái đeo máy trợ thính."
Vy không thể phát âm rõ ràng. Cô run rẩy mở cuốn sổ tay, viết nhanh những dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút bi rồi giơ ra trước mặt Dũng:
*"Cháu cần tụ gốm tháo máy quân sự loại dải hẹp, hai cuộn cảm lõi không khí quấn tay, và dây đồng tráng men siêu mảnh 0.1mm. Thiết bị của cháu bị rò điện, cháu phải làm bộ lọc analog thụ động ngay lập tức."*
Dũng đọc xong, cơ mặt ông co rúm lại. Ông nhìn vệt máu nhạt rỉ qua lớp băng gạc sau tai trái của Vy, khẽ thở dài đầy dằn vặt. Cha của Vy từng là người bạn thân thiết đã dạy ông những kỹ thuật hàn mạch vi mô đầu tiên, ông không thể bỏ mặc cô trong tình cảnh này. Dũng quay người, lục lọi trong chiếc tủ sắt cũ khóa xích ở góc phòng, lôi ra một chiếc hộp nhựa nhỏ bọc trong giấy dầu chống ẩm.
"Đây là những tụ gốm giga-Hz tháo từ máy vô tuyến quân sự cũ," Dũng đặt chiếc hộp vào tay Vy, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu. "Chúng hoạt động thuần cơ điện, không phát ra bất kỳ bức xạ RF nào để bọn V-Pharma có thể định vị. Chú cũng chuẩn bị sẵn hai cuộn cảm đồng không oxy cho cháu. Nhưng Vy này... cháu phải đi ngay. Thằng Vương—chó săn của Thế Vỹ—vừa dẫn người đến khu Chợ Sắt sáng nay. Chúng mang theo máy quét bức xạ cầm tay độ nhạy cao để dò tìm dải sóng phát ra từ máy trợ thính của cháu. Chúng đang tiến dần về phía khu Nhật Tảo này."
Vy siết chặt chiếc hộp nhựa trong lòng bàn tay. Đúng lúc đó, tai phải cô—với năng lực Auditory Level 1—đột ngột bắt được một âm thanh lạ giữa tiếng ồn ào của chợ. Đó không phải là tiếng rít của mỏ hàn hay tiếng loa đài thông thường. Đó là một tiếng *bíp... bíp... bíp...* đều đặn, tần số khoảng 2.4 GHz, biên độ sóng tăng dần theo từng giây.
Là sóng quét của máy dò tìm bức xạ điện từ trường.
Vy bàng hoàng nhận ra viên pin Lithium-ion bị rò điện trong tai trái của cô, dù đã được ngắt kết nối phần mềm, vẫn đang phát ra một lượng bức xạ từ tính siêu nhỏ do hiện tượng đoản mạch vật lý. Kẻ thù đang sử dụng chính dòng điện rò rỉ đó làm hải đăng định vị cô.
"Chúng đến rồi," Vy viết vội lên giấy, ánh mắt cô lộ rõ sự căng thẳng tột độ.
Dũng Nhật Tảo nhanh chóng giật lấy cuốn sổ tay của cô, ném vào đống giấy vụn dưới gầm bàn. "Đi lối cửa sau nhà kho! Chạy ra đường Nguyễn Kim! Chú sẽ cản địa tụi nó!"
Vy ôm chặt chiếc ba lô chứa linh kiện trước ngực, lách qua đống radio cũ thoát ra lối cửa sau của tiệm. Nhưng ngay khi cô vừa bước chân vào con ngõ hẹp Chợ Sắt nối giữa hai dãy sạp hàng, một bóng người gầy gò mặc áo khoác gió màu xám tro, đội mũ bảo hiểm che nửa mặt đã xuất hiện ở đầu ngõ. Đó chính là Vương. Tay gã đang cầm một thiết bị dò tìm bức xạ cầm tay Rigol có ăng-ten định hướng dải rộng, màn hình LCD nhấp nháy những vệt sóng màu xanh lục cực mạnh hướng thẳng về phía Vy.
"Nó kia rồi!" Vương gào lên, gã vứt chiếc máy dò xuống đất, rút từ trong thắt lưng ra một thanh sắt bọc vải lao về phía cô. "Bắt lấy con nhỏ đó! Đại ca Thế Vỹ có thưởng lớn!"
Tiếng hô hoán của Vương làm náo loạn cả một góc chợ. Ba tên côn đồ Chợ Sắt khác từ các sạp hàng xung quanh đồng loạt lao ra, phong tỏa lối thoát hiểm hướng về phía đường Vĩnh Viễn. Vy bị dồn vào góc tường khuất của hành lang kỹ thuật, nơi có một chiếc camera giám sát AI của ban quản lý chợ đang quét thẳng vào mặt cô. Luồng ánh sáng đỏ từ ống kính camera nhấp nháy liên tục, chuẩn bị gửi dữ liệu nhận diện khuôn mặt của cô về hệ thống truy nã của Đại úy Hùng.
Vy cảm nhận một cơn ớn lạnh dọc sống lưng. Thính lực tai phải cô rung lên dữ dội, nhịp tim tăng vọt làm vùng da sau tai trái sưng tấy nóng rực. Nếu khuôn mặt cô bị ghi nhận lúc này, toàn bộ mạng lưới ẩn nấp của cô và Nam sẽ sụp đổ hoàn toàn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vy đưa tay vào túi áo khoác, ngón tay cô siết chặt lấy thiết bị kích xung điện từ cầm tay (Mini-EMP) tự chế từ bản mạch đèn flash máy ảnh phim cũ.
Cô áp sát thân vỏ nhựa của chiếc Mini-EMP vào đường ống dẫn dây nguồn của camera giám sát AI gắn trên tường vách bê tông.
*Nín thở. Đếm ngược ba nhịp tim.* Vy dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mu bàn tay phải theo nhịp Metronome 60 bpm để giữ vững sự tỉnh táo nhận thức.
*Một. Hai. Ba.*
Vy nhấn mạnh nút kích hoạt vật lý trên thân thiết bị.
*Bụp! Xẹt!*
Một tia lửa điện màu xanh lam cực mạnh xẹt ra tại điểm tiếp xúc bo mạch, đi kèm với một tiếng nổ nhỏ như tiếng pháo đất. Luồng xung điện từ cường độ cao trong bán kính 1.5 mét ngay lập tức làm quá tải toàn bộ tụ điện của chiếc camera giám sát AI. Ống kính camera nứt toác, khói xám bốc lên nghi ngút từ khe hở vỏ nhựa, toàn bộ hệ thống đèn LED hồng ngoại dập tắt hoàn toàn.
Cú kích xung điện từ cực mạnh cũng lan tỏa ra không gian xung quanh, tạo ra một vùng nhiễu từ trường dải rộng. Chiếc máy quét bức xạ cầm tay của Vương cách đó hai mét đột ngột phát ra một tiếng rít dài rồi tắt ngấm màn hình, toàn bộ hệ thống định vị của gã bị tê liệt hoàn toàn trong vòng mười giây.
"Chết tiệt! Máy bị hỏng rồi!" Vương chửi thề, gã hoảng loạn lắc mạnh thiết bị nhưng vô ích. Khoảng trống mười giây quý giá xuất hiện.
Vy tận dụng cơ hội, lách qua khe hẹp giữa hai sạp hàng đồ điện cũ, chạy bán sống bán chết ra phía mặt lộ đường Nguyễn Kim. Cơn chóng mặt do tổn thương tiền đình khiến cô bước đi lảo đảo, suýt ngã nhào vào đống biến áp rỉ sét ven đường. Tai phải cô nghe thấy tiếng rít của bánh xe máy rít trên đường nhựa ẩm ướt.
Từ phía góc đường, một chiếc xe máy độ đèn pha siêu sáng lao tới với tốc độ cực cao, rẽ nước mưa bắn tung tóe. Người cầm lái là Nguyễn Khánh Phong—anh họ của cô. Phong đã túc trực sẵn ở góc đường theo kế hoạch giao tiếp P2P ngoại tuyến.
"Vy! Lên xe mau!" Phong hét lớn, gã quay đuôi xe máy áp sát mép vỉa hè.
Vy liều mạng nhảy lên yên sau của chiếc xe máy. Phong lập tức vặn ga kịch sàn, động cơ xe máy độ gầm rú vang dội cả góc phố. Chiếc xe lách qua khe hẹp giữa hai chiếc xe tải chở hàng, lao vun vút vào những con ngõ nhỏ lắt léo của Quận 5, bỏ lại phía sau tiếng gào thét bất lực của Vương và bọn côn đồ Chợ Sắt.
Vy ôm chặt lấy lưng Phong, gió lạnh quật thẳng vào mặt cô làm dịu đi phần nào cơn sốt nhẹ. Tai phải cô lùng bùng tiếng gió rít, nhưng cô biết mình đã thoát nạn trong gang tấc.
Tuy nhiên, cuộc đào thoát ngoạn mục không hề hoàn hảo. Tại hiện trường con ngõ Chợ Sắt ẩm ướt, Vương đứng lặng người dưới làn sương mù xám xịt. Gã nhìn chằm chằm xuống vũng nước mưa loang lổ dầu máy dưới chân bức tường nơi Vy vừa kích hoạt Mini-EMP.
Ánh mắt gã sắc lạnh chợt dừng lại ở một vật thể nhỏ màu da người đang nằm lấp lánh dưới vũng nước. Vương cúi xuống, dùng những ngón tay bẩn thỉu nhặt vật đó lên.
Đó là một mảnh vỏ nhựa polymer siêu mỏng dán sát tai—mảnh vỡ từ phần vỏ bọc ngoài của chiếc máy trợ thính đã bị Vy độ lại mạch lọc âm. Mảnh vỡ bị rạn nứt và rơi ra khi Vy va chạm mạnh vào vách tường bê tông trong lúc kích hoạt EMP. Trên bề mặt mảnh nhựa, vẫn còn lưu lại một vết sẹo hàn chì nhỏ màu xám và ký hiệu mã vạch linh kiện dán siêu nhỏ.
Vương cầm mảnh nhựa đưa lên sát mắt soi, khóe miệng gã từ từ kéo ngược lên thành một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn. Gã rút điện thoại di động ra, bấm số gọi trực tiếp cho Trần Thế Vỹ:
"Alo, đại ca Thế Vỹ... Tôi tìm thấy manh mối vật lý của con nhỏ đó rồi. Thiết bị của nó bị vỡ tại hiện trường Chợ Nhật Tảo. Trên mảnh vỡ có mã định danh linh kiện thô của tiệm thằng Dũng. Lần này, nó không thể trốn thoát được nữa đâu."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!