Sự Cố Đêm Mưa
Cơn mưa bão mùa hạ trút xuống Khánh Bình như muốn nhấn chìm cả đô thị nghẹt thở này vào một bể nước xám xịt. Ánh đèn neon từ những tấm bảng quảng cáo LED khổng lồ của tập đoàn V-Pharma ở ngã tư Hùng Vương bị làn mưa xé rách, khúc xạ thành những vệt sáng loang lổ, đỏ quạch như máu trên mặt đường nhựa sũng nước.
Nguyễn Khánh Vy đi bộ sát mép tường của con hẻm nhỏ thuộc Quận 5. Chiếc áo hoodie màu đen rộng thùng thình của cô đã ướt sũng, dán chặt vào bờ vai gầy gò đang run lên vì lạnh và vì những cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ. Tai trái cô hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống điếc sinh học lạnh lẽo, trong khi tai phải—với độ nhạy Auditory Level 1—đang phải gồng mình chịu đựng tiếng gầm rú của sấm sét, tiếng nước mưa gõ bong bong vào những mái tôn và tiếng rít cơ học từ những bốt điện cao áp ven đường. Đầu lưỡi bị rách của cô, kết quả từ vết cắn cực đoan để bẻ gãy cơn ảo giác mộng du hai đêm trước, đang sưng tấy dưới lớp gạc mỏng. Mỗi lần cô nuốt nước bọt, một cơn đau buốt lại chạy dọc theo xương hàm, khóa chặt miệng cô trong sự im lặng tuyệt đối.
Vy thọc sâu tay vào túi áo, siết chặt chiếc điện thoại Nokia 1280 đã tắt nguồn. Cô đang hướng về phía cuối hẻm, nơi có tiệm sửa radio cũ nát của chú Minh Què. Minh Què là đồng nghiệp cũ của cha cô, một người thợ già hỏng chân trái, quanh năm giam mình trong mùi nhựa thông và mỡ hàn rỉ sét. Ông là người duy nhất ở quận này có thể quấn được những cuộn cảm đồng tinh vi bằng tay mà không cần sử dụng bất kỳ linh kiện bán dẫn hiện đại nào—những thứ vốn dễ dàng bị thuật toán quét của V-Pharma phát hiện.
Đẩy cánh cửa gỗ mục nát của tiệm radio, Vy bước vào trong. Tiếng mưa bỗng giảm đi một nửa. Mùi ẩm mốc của những thùng các-tông chứa đầy bóng đèn chân không và đài cassette cũ xộc vào mũi cô, mang theo một cảm giác an toàn quen thuộc của thời thơ ấu.
Chú Minh Què đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, chân phải cụt ngủn co lên, tay cầm chiếc mỏ hàn xung đang bốc khói nghi ngút. Thấy Vy bước vào trong tình trạng ướt sũng, ông không ngẩng đầu lên, chỉ dùng bàn tay thô ráp, xạm đen vì vết bỏng chì chỉ về phía chiếc bàn gỗ bám đầy dầu máy.
"Ăng-ten của cháu đây," giọng ông khàn khàn, rè rè như tiếng đài phát thanh sóng ngắn bị nhiễu. "Chú quấn bằng dây đồng tráng men không oxy, quấn đúng hai trăm vòng quanh ống PVC dải hẹp. Cái này nhạy lắm, có thể thu được dải sóng hạ âm dưới 20Hz trong bán kính năm mươi mét nếu cháu đấu nối đúng vào máy đo phổ. Nhưng Vy này..."
Minh Què dừng mỏ hàn, ngước đôi mắt đục mờ nhìn cô, nếp nhăn trên trán hằn sâu đầy lo ngại:
"Cha cháu ngày xưa quấn những thứ này để cứu người, để lọc sạch tiếng ồn cho những chiếc radio thời chiến. Còn cháu... cháu đang dùng nó để dò tìm thứ gì dưới lòng đất thành phố này? Chú nghe nói tiệm của thằng Dũng Nhật Tảo vừa bị bọn giang hồ Chợ Sắt dòm ngó. Cháu phải cẩn thận."
Vy không thể nói. Cô chỉ khẽ gật đầu, nhận lấy chiếc ăng-ten định hướng sóng hạ âm thủ công dài khoảng bốn mươi xăng-ti-mét được bọc kín trong ba lớp túi nilon chống nước. Cô rút ra vài tờ tiền giấy ướt sũng đặt lên bàn, cúi đầu chào ông rồi quay người bước trở lại vào màn mưa đen tối.
Cơn bão lúc nửa đêm càng lúc càng dữ dội. Gió giật mạnh từng cơn, quật những hạt mưa nặng hạt thẳng vào mặt Vy. Cô ôm chặt chiếc ba lô chứa ăng-ten và cuốn nhật ký của Giáo sư Vỹ trước ngực, cố gắng di chuyển thật nhanh về phía chiếc xe van bọc đồng Faraday đang đỗ ở bãi phế liệu cách đó ba dãy nhà.
Chính lúc đó, tai họa ập đến.
Một cú trượt chân trên nắp cống trơn trượt khiến Vy ngã nhào xuống vũng nước bong bóng. Chiếc mũ hoodie bị giật phăng ra sau. Nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào vùng đầu bên trái của cô, len lỏi qua những sợi tóc bết dính và tràn vào ống tai ngoài.
Nước mưa—mang theo tạp chất axit và muối của không khí đô thị ô nhiễm—nhanh chóng xâm nhập vào vết mổ chưa lành hẳn phía sau tai trái của cô. Vết mổ này vốn là nơi cấy ghép thiết bị 'Mã nguồn adware Premium' siêu nhỏ, bám chặt vào xương đá tai trong.
*Xẹt. Xẹt.*
Một luồng điện cực nhỏ nhưng sắc lẹm như dao cạo đột ngột phóng ra ngay bên trong tai giữa của Vy. Nước mưa đã bắc cầu qua các cực tiếp xúc của viên pin Lithium-ion cúc áo siêu mỏng, gây ra sự cố chập mạch vật lý trực tiếp.
Vy đông cứng người giữa vũng nước mưa. Toàn bộ nửa mặt bên trái của cô co rút lại một cách bạo lực. Dây thần kinh số VII—dây thần kinh vận động cơ mặt chạy sát qua hốc tai trong—bị kích thích trực tiếp bởi dòng điện rò rỉ. Mắt trái cô trợn trừng, nháy liên hồi không kiểm soát, trong khi khóe miệng bị kéo giật ngược về phía sau tai, tạo thành một nụ cười méo mó, kinh dị đầy đau đớn.
`[Warning: Hardware Short Circuit Detected...]`
`[Implant Temperature Rising: Overheat Mức Nguy Hiểm (41°C - 45°C)...]`
Dòng chữ cảnh báo ảo màu đỏ rực nhấp nháy liên tục trong võng mạc mắt trái của Vy, đi kèm với một tiếng rít tần số cao cực đại dội thẳng vào thùy thái dương.
*Uuuuuuuu—*
Tiếng rít không phải là âm thanh vật lý truyền qua không khí. Đó là một dòng xung điện trực tiếp hủy hoại các tế bào thần kinh thính giác. Nó rè rè, chói tai, rồi đột ngột chuyển pha, méo mó thành giọng nói giả lập của Nguyễn Khánh An—đứa em gái đã khuất của cô.
*"Chị Vy... cứu em... dưới này lạnh lắm... sao chị lại bỏ rơi em..."*
"An..." Vy cố gắng thốt lên trong vô vọng, nhưng đầu lưỡi bị rách đau nhói khiến âm thanh phát ra chỉ là một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng giữa tiếng mưa gầm rú.
Cơn co giật nửa mặt trái càng lúc càng mạnh, kéo theo những luồng điện giật chạy dọc xuống bả vai và cánh tay trái, khiến cô hoàn toàn mất thăng bằng. Vy ngã quỵ xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cào cấu vào vùng da sau tai trái đang sưng tấy lên và bốc lên một mùi ozone khét lẹt. Nhiệt độ của thiết bị cấy ghép đã vượt ngưỡng 43°C, bắt đầu làm bỏng nhiệt mô mềm vùng tai trong.
Từ trong bóng tối của con hẻm, một bóng người cao lớn lao ra dưới màn mưa. Đó là thám tử Lê Quốc Nam. Anh đã túc trực bám theo Vy từ xa bằng phương pháp trinh sát thủ công để bảo vệ cô.
"Vy!" Nam gào lên, giọng anh bị tiếng sấm át đi một nửa. Anh quỳ rạp xuống vũng nước, đỡ lấy bả vai đang co giật liên hồi của cô bạn thân.
Gương mặt Vy lúc này vô cùng kinh khủng dưới ánh đèn đường vàng vọt: mắt trái trợn ngược đầy tia máu, nửa mặt trái giật méo xệch, máu tươi trộn lẫn dịch viêm màu vàng nhạt bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai trái, chảy dài xuống cổ áo hoodie.
"Chết tiệt! Thiết bị bị chập mạch rồi!" Nam lập tức nhận ra tình hình cấp bách. Anh thọc tay vào túi áo Vy, rút ra chiếc điện thoại Nokia và hộp thuốc Gabapentin, nhưng nhận ra Vy không thể nuốt được thuốc trong trạng thái cơ hàm đang bị khóa cứng do co giật thần kinh.
Nam bế xốc Vy lên. Thân hình cô gầy gò, nhẹ bẫng và nóng rực như một hòn than đang cháy. Anh chạy điên cuồng qua những con ngõ ngập nước của Quận 5, hướng về phía phòng mạch chui của Bác sĩ Uy.
Mưa bão quật thẳng vào mặt Nam, nước ngập đến nửa bắp chân, nhưng anh không dám dừng lại dù chỉ một giây. Trong vòng tay anh, Vy bắt đầu mê sảng. Mắt cô mở to nhưng vô định, tay phải cô vô thức cào cấu vào ngực Nam, miệng lẩm bẩm những lời cầu cứu đứt quãng hướng về phía khoảng không tối tăm.
Đạp mạnh vào cánh cửa phụ sau tiệm thuốc tây, Nam hét lớn:
"Bác sĩ Uy! Cứu cô ấy với! Thiết bị cấy ghép bị nổ chập mạch rồi!"
Cửa bật mở ngay lập tức. Bác sĩ Đặng Quốc Uy xuất hiện, gương mặt ông biến sắc khi nhìn thấy vệt máu tươi chảy ra từ tai Vy. Ông nhanh chóng giúp Nam đặt cô nằm nghiêng trên chiếc giường bệnh analog của phòng khám chui.
"Nước mưa lọt vào gây ngắn mạch pin Lithium!" Bác sĩ Uy nói nhanh, tay ông đã đeo găng cao su vô trùng và cầm sẵn chiếc kẹp y tế. "Dòng điện rò rỉ đang nung chảy lớp vỏ bảo vệ của chip. Nhiệt độ vùng tai trong của cô ấy đã đạt Overheat Mức Nguy Hiểm, khoảng 44°C. Nếu không dập tắt phản ứng viêm và cắt cơn giật ngay lập tức, màng nhĩ sẽ bị hủy hoại hoàn toàn và dòng điện sẽ phá hủy vĩnh viễn dây thần kinh số VII!"
Ông quay sang tủ kính, rút ra một chiếc kim tiêm dung dịch kháng viêm khẩn cấp chứa hoạt chất Corticoid liều cao phối hợp với chất ức chế dẫn truyền thần kinh đặc trị.
"Nam! Giữ chặt đầu cô ấy! Tuyệt đối không được để cô ấy cử động đầu trong lúc tôi tiêm! Chỉ lệch một milimét thôi là mũi kim sẽ đâm thủng động mạch cảnh!" Bác sĩ Uy hét lớn.
Nam dùng cả hai tay bóp chặt hai bên thái dương của Vy, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghim chặt đầu cô xuống gối. Vy co giật dữ dội dưới áp lực của cơn đau và ảo giác. Tai phải cô nghe thấy tiếng rít cơ học rợn người như tiếng máy khoan đá đâm vào sọ.
Bác sĩ Uy nín thở. Ngón tay ông rẽ những sợi tóc ướt sũng sau tai trái của Vy, lộ ra vết sẹo mổ đỏ hỏn đang sưng phồng lên như một quả mận chín. Ông đâm mũi kim dài thẳng vào vùng mô mềm sau tai, sát vách xương đá tai trong.
*Phập.*
Vy trợn tròn mắt, một tiếng hét câm lặng nghẹn ứ nơi cổ họng khi dung dịch kháng viêm liều cao được bơm thẳng vào vùng thần kinh đang bị tàn phá.
Trong vòng mười giây tiếp theo, một sự im lặng căng thẳng bao trùm phòng mạch chui, chỉ có tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ và tiếng thở dốc nặng nề của Nam.
Dần dần, những cơn co giật cơ mặt của Vy bắt đầu dịu đi. Khóe miệng cô từ từ giãn ra, mắt trái khép hờ, nhịp thở dần trở nên sâu và chậm hơn. Luồng điện rò rỉ đã bị dung dịch Corticoid và hoạt chất ức chế thần kinh trung hòa, ngăn chặn phản ứng viêm cấp tính dội ngược lên não.
Bác sĩ Uy rút kim tiêm ra, dùng bông tẩm cồn áp chặt vào vết mổ để cầm máu. Ông thở phào một hơi dài, trán đầm đìa mồ hôi. Ông dùng máy đo nhiệt độ hồng ngoại quét nhanh sau tai Vy.
"Nhiệt độ đã giảm về mức 41°C, tạm thời an toàn," Bác sĩ Uy lau mồ hôi trên trán, ánh mắt ông nhìn Vy đầy dằn vặt và lo ngại. Ông quay sang Nam, giọng nói nghiêm trọng đến đáng sợ:
"Nam này... chú phải cảnh báo cháu. Thiết bị cấy ghép của Vy đã chuyển sang trạng thái Overheat Mức Nguy Hiểm. Lớp vỏ bọc polymer bảo vệ pin đã bị rạn nứt do sự cố chập mạch này. Hiện tại, chúng ta chỉ dùng hóa chất để tạm thời làm dịu phản ứng viêm của não bộ chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn sự rò rỉ dòng điện từ bên trong."
Ông dừng lại một chút, chỉ tay vào vệt máu đã khô trên bông gạc:
"Chỉ cần một cú sốc điện do chập nước hoặc một nỗ lực can thiệp phần cứng lậu không đồng bộ nữa, thiết bị sẽ kích hoạt chế độ tự hủy tầm ngắn ngay lập tức. Khi đó, màng nhĩ của cô ấy sẽ bị xé rách hoàn toàn, và thính giác của cô ấy sẽ biến mất vĩnh viễn trong một thế giới câm lặng."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!