Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Giao Liên Đường Phố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ dày hai lớp của quán cà phê Lặng khép lại sau lưng, ngay lập tức trả Nguyễn Khánh Vy và thám tử Lê Quốc Nam về với thực tại ngột ngạt của đô thị Khánh Bình. Sương mù công nghiệp xám xịt trộn lẫn với khói xe máy tạo thành một lớp màng mờ đục, bao phủ lên những tòa nhà chọc trời bằng kính và những con hẻm chằng chịt dây điện. Trên cao, các bảng quảng cáo LED khổng lồ liên tục nhấp nháy, phát ra những luồng ánh sáng xanh đỏ chói mắt chực chờ kích hoạt cơn động kinh thùy thái dương trong não bộ của Vy.


Vy kéo sụp chiếc mũ hoodie màu đen, cúi gập mặt để tránh những ánh đèn quét AI của hệ thống camera giao thông lắp dọc ngã tư. Tai trái cô hoàn toàn điếc đặc, nhưng vết sẹo mổ vi phẫu sau tai đang nóng ran, rỉ ra một thứ dịch mỏng, dính. Mỗi nhịp đập của tim đều chuyển thành một cơn đau nhói chạy thẳng vào thùy thái dương bên trái. Đầu lưỡi bị rách của cô tê dại, sưng phồng lên dưới lớp gạc vô trùng mà Nam vừa băng lại. Cô không thể nói, mỗi lần cố phát âm là một lần cơn đau thấu xương từ cơ hàm dội ngược lên não.


Nam nắm lấy bả vai cô, đẩy nhanh bước chân qua dòng người đang hối hả di chuyển trên vỉa hè ẩm ướt. Anh đưa cô vào chiếc xe cũ của mình, nổ máy và lách nhanh vào những con ngõ nhỏ của Quận 5 để tránh sự săn quét của các trạm định vị GPS di động. Điểm đến của họ là căn hầm bỏ hoang dưới nhà ga tàu điện cũ—nơi duy nhất không có sóng vô tuyến xâm nhập nhờ lớp bê tông và đất đá dày bao bọc.


Khi chiếc xe dừng lại trong bãi phế liệu rỉ sét ngoại ô, Nam đỡ Vy bước xuống lối hầm tối tăm. Sơn Cụt—người trông coi bãi xe—chỉ lẳng lặng gật đầu chào họ, tay siết chặt chiếc nạng gỗ gia cố lõi thép, mắt không ngừng cảnh giác nhìn ra con đường lộ phía ngoài.


Bước xuống độ sâu năm mét dưới lòng đất, không gian trở nên lạnh lẽo và im lặng đến đáng sợ. Vy ngồi bệt xuống chiếc ghế sắt rỉ sét cạnh bàn làm việc. Cô mở chiếc ba lô, cẩn thận đặt cuốn "Nhật ký lâm sàng gốc của Giáo sư Lâm Thế Vỹ" lên bàn cùng chiếc điện thoại Nokia 1280. Đồng hồ đếm ngược ảo trong não cô vẫn đang chạy dồn dập. Chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn giờ trước khi Mr. Frequency kích hoạt lại dải tần số tra tấn 19Hz trong đầu cô.


Vy lấy cuốn sổ tay nhỏ và chiếc bút bi, ngón tay run rẩy viết nhanh những dòng chữ:


*"Chúng ta không thể dùng bất kỳ thiết bị kết nối không dây nào để liên lạc từ bây giờ. V-Pharma có thuật toán quét gói tin thời gian thực. Mọi cuộc gọi, tin nhắn hay email đều là mồi nhử định vị vị trí của tôi. Chúng ta cần một quy trình truyền tin hoàn toàn analog."*


Nam đọc xong, cơ hàm anh bạnh ra. Anh hiểu sự nghiêm trọng của vấn đề. Một thám tử tư như anh quen thuộc với các thiết bị định vị, nhưng đối đầu với một tập đoàn công nghệ sinh học như V-Pharma, mọi công cụ số đều trở thành kẻ phản bội.


"Em muốn thiết lập Quy tắc giao tiếp ngang hàng P2P Offline?" Nam hỏi, giọng trầm thấp dội vào vách bê tông ẩm ướt.


Vy khẽ gật đầu. Cô lật trang giấy mới, viết tiếp:


*"Thằng Út đánh giày ở ngã tư Hùng Vương. Nó mười hai tuổi, lanh lợi và biết giữ bí mật. Nó mang ơn tôi vì tôi từng sửa chiếc đài radio cũ của cha nó. Nó có một hộp gỗ đánh giày có ngăn đáy bí mật. Từ giờ, mọi thông điệp giữa tôi và anh sẽ được viết bằng bút chì trên giấy nhỏ, gấp kín và chuyển qua hộp đánh giày của nó. Tuyệt đối không bật nguồn điện thoại quá ba mươi giây."*


Nam thở dài, ánh mắt hiện lên sự lo lắng: "Thằng bé còn quá nhỏ. Nếu bọn bảo an V-Pharma phát hiện..."


Vy lắc đầu, viết đè lên dòng chữ cũ:


*"Nó là đứa trẻ đường phố, quen thuộc với mọi điểm mù camera của quận này. Bọn chúng chỉ tập trung quét định vị số, chúng sẽ không để mắt đến một đứa trẻ đánh giày nhem nhuốc. Đây là cách duy nhất để tôi nhận được sơ đồ tuần tra của Bệnh viện Khánh Bình từ anh."*


Chưa kịp viết xong dòng tiếp theo, Vy đột ngột buông bút, hai tay ôm chặt lấy tai trái. Một cơn đau nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào màng nhĩ khiến cô gập người xuống bàn, răng cắn chặt vào môi để không bật ra tiếng thét. Vết mổ sau tai trái bắt đầu sưng tấy lên, sờ vào thấy nóng hầm hập. Dịch viêm màu vàng nhạt bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt cả vạt áo hoodie đen.


Nam hốt hoảng đỡ lấy cô: "Vy! Tai em đang bị nhiễm trùng nặng rồi. Cơn sốt đang lên. Anh phải đưa em đến bệnh viện ngay!"


Vy dùng hết sức lực đẩy tay Nam ra, cô lắc đầu quầy quậy, gương mặt tái nhợt đầm đìa mồ hôi. Cô giật lấy cây bút, viết nguệch ngoạc lên tờ giấy nháp:


*"Không được đến bệnh viện chính quy! Bệnh án tâm thần giả của TS. Lê Thị Thảo đã được đồng bộ lên hệ thống y tế quốc gia. Chỉ cần tôi xuất trình căn cước công dân hoặc bị quét vân tay tại phòng cấp cứu, cảnh sát của Đại úy Hùng sẽ ập đến trong vòng năm phút. Đưa tôi đến phòng mạch tư của Bác sĩ Uy."*


Nam sững người trong giây lát, rồi nhanh chóng gật đầu. Anh biết Bác sĩ Đặng Quốc Uy là một bác sĩ tai mũi họng chính trực, người đã lén điều trị chui miễn phí cho Vy sau vụ tai nạn mất thính lực tai trái. Phòng khám nhỏ của ông nằm khuất sau một tiệm thuốc tây Tây y cũ kỹ ở Quận 5, hoàn toàn không lưu giữ hồ sơ bệnh án điện tử.


Nam đỡ Vy lên xe, phủ thêm một chiếc chăn mỏng lên người cô để giữ ấm. Chiếc xe van cũ nổ máy, luồn lách qua những con hẻm nhỏ ngập nước mưa, hướng về phía Quận 5. Vy nằm ở ghế sau, hai mắt nhắm nghiền, tay siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ trên cổ tay phải. Mùi hương trầm ấm nhẹ dịu tỏa ra khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể cô, phần nào xoa dịu thùy khứu giác, giúp cô kháng cự lại cơn lo âu vô cớ đang dâng lên do áp lực dịch viêm vùng tai trong.


Khi chiếc xe dừng lại ở hẻm sau tiệm thuốc tây, Nam nhanh chóng cõng Vy đi qua cánh cửa phụ. Anh gõ cửa theo mật hiệu riêng: ba ngắn, một dài.


Cửa mở ra. Bác sĩ Đặng Quốc Uy xuất hiện dưới ánh đèn tuýp mờ của phòng khám chui. Ông ngoài bốn mươi tuổi, gương mặt hiền từ nhưng hốc hác, mặc chiếc áo blouse trắng đã sờn gấu. Nhìn thấy tình trạng của Vy, ông lập tức ra hiệu cho Nam bế cô đặt lên giường bệnh.


"Lại rò điện thiết bị cấy ghép đúng không?" Bác sĩ Uy nói nhanh, tay đã nhanh nhẹn chuẩn bị bộ dụng cụ nội soi tai mũi họng analog thế hệ cũ không kết nối mạng.


Ông dùng kẹp bông tẩm cồn i-ốt nhẹ nhàng lau sạch dịch viêm sau tai trái của Vy. Khi đầu dò camera nội soi đi vào ống tai, gương mặt bác sĩ Uy trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Qua màn hình hiển thị analog, vùng màng nhĩ trái của Vy đỏ rực, sưng phồng và có dấu hiệu xuất huyết nhẹ do tác động nhiệt từ pin Lithium siêu nhỏ của thiết bị cấy ghép.


"Vết mổ cũ đang bị viêm cấp tính," Bác sĩ Uy vừa nói vừa dùng kim tiêm hút dịch viêm ra ngoài. Cơn đau đột ngột khiến Vy gồng cứng người, tay siết chặt lấy ga trải giường. "Dòng điện rò rỉ từ pin thiết bị đang kích thích dây thần kinh số VII. Nếu không khống chế kịp thời phản ứng viêm này, mô mềm tai trong của cháu sẽ bị hoại tử hoàn toàn, dẫn đến điếc vĩnh viễn cả tai phải lành lặn do chấn động liên đới."


Ông quay sang tủ thuốc, lấy ra một lọ thuốc kháng sinh đặc trị và một hộp thuốc viên màu trắng.


"Đây là Thuốc ức chế thần kinh Gabapentin," Bác sĩ Uy đưa hộp thuốc cho Nam. "Chất này sẽ làm dịu các xung dẫn truyền thần kinh trung ương bị kích thích bởi dải tần số tra tấn trong tai Vy. Cháu phải cho cô ấy uống ngay lập tức, liều cao hai viên mỗi lần để ổn định tế bào thần kinh thính giác, ngăn ngừa các cơn co giật cơ mặt trái."


Vy cố gắng dùng ngón tay chỉ vào vết sẹo mổ sau tai, ánh mắt khẩn cầu nhìn Bác sĩ Uy. Cô muốn ông phẫu thuật lấy thiết bị ra ngay lập tức.


Bác sĩ Uy thở dài, đặt bàn tay ấm áp lên vai cô, giọng ông trầm xuống đầy bất lực:


"Vy à, chú đã nói với cháu từ lần trước rồi. Thiết bị cấy ghép Antech-0 này được tích hợp sâu vào cấu trúc xương đá và quấn quanh các xương con của tai giữa. Nó có một rơ-le nhiệt tự hủy tầm ngắn. Chỉ cần chú đưa dao mổ vào chạm đến vỏ bảo vệ của chip mà không có tần số trung hòa gốc, rơ-le nhiệt sẽ tự động tăng lên trên năm mươi độ C, thiêu rụi toàn bộ cấu trúc não thùy thái dương của cháu trước khi chú kịp rút dao ra. Chú không thể mạo hiểm mạng sống của cháu."


Vy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má tái nhợt. Sự tự do ý chí của cô đang bị giam cầm bởi một chiếc lồng công nghệ tàn bạo mà cái giá của sự phá hủy chính là cái chết.


"Cháu phải sống sót để tìm ra tần số đối kháng gốc," Bác sĩ Uy kiên định nói, tay ông nhanh nhẹn tiêm một liều kháng viêm Corticoid liều cao vào vùng mô mềm sau tai trái của Vy để cắt cơn viêm cấp tốc. "Thuốc này sẽ giúp cháu tỉnh táo trong vòng mười hai giờ tới. Nhưng cháu phải tiêu tốn một khoản tiền mặt lớn để chú nhập nguồn thuốc chui này từ nước ngoài về."


Nam rút ví, đặt toàn bộ số tiền mặt còn lại trong người lên bàn khám—đó là khoản tiền mặt cuối cùng mà họ có sau khi tài khoản ngân hàng của Vy bị phong tỏa. Bác sĩ Uy chỉ lẳng lặng thu lấy một phần nhỏ đủ tiền thuốc, phần còn lại ông đẩy ngược về phía Nam.


"Giữ lấy để mua xăng và lo hậu cần. Chú biết hai đứa đang làm một việc rất nguy hiểm. Hãy cẩn thận."


***


Mười một giờ trưa, Vy di chuyển dọc theo con hẻm nhỏ dẫn ra ngã tư Hùng Vương sầm uất. Nhờ liều thuốc Gabapentin và mũi tiêm kháng viêm của Bác sĩ Uy, cơn co giật nửa mặt trái của cô đã tạm thời dứt hẳn. Thính lực tai phải phục hồi nhẹ, giúp cô nhận biết được dải âm thanh của phố xá, dù tai trái vẫn điếc đặc và vang lên những tiếng rè rè nhỏ như tiếng côn trùng kêu đêm.


Cô đeo chiếc kính lọc ánh sáng xanh chuyên dụng để giảm thiểu kích thích thị giác từ các bảng quảng cáo LED khổng lồ của V-Pharma treo dọc các tòa nhà chọc trời. Vy cúi đầu đi sát vào bóng râm của các mái hiên nhà di động, sử dụng quy trình di chuyển trong vùng mù camera AI để tránh né các góc quét của hệ thống giám sát đường phố.


Tại ngã tư sầm uất, dòng người và xe cộ qua lại như mắc cửi. Tiếng còi xe rít lên bần bật hòa lẫn với tiếng loa quảng cáo thực phẩm chức năng của V-Pharma phát ra từ cụm loa công cộng ngã tư tạo thành một thứ tiếng ồn hỗn tạp, ngột ngạt. Vy lách qua đám đông, tiến về phía quán nước mía vỉa hè nằm khuất dưới bóng một cây phượng già.


Cách đó không xa, Lê Quốc Nam đang ngồi tại một bàn trà đá vỉa hè, giả vờ đọc một tờ báo giấy cũ để cảnh giới. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai màu xám, mắt không rời khỏi cổng chính của Bệnh viện Tâm thần Khánh Bình nằm đối diện bên kia đường lộ.


Một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò chen qua dòng người xe ôm công nghệ tiến về phía Nam. Đó là thằng Út đánh giày. Thằng bé mười hai tuổi, da đen nhẻm vì dầm mưa dãi nắng, mặc chiếc áo thun rách vai sờn màu đỏ, tay xách chiếc hộp gỗ đánh giày đã lên nước bóng đen bóng.


Út quan sát xung quanh bằng ánh mắt lanh lợi của một đứa trẻ đường phố. Nó nhận ra Nam thông qua mô tả trang phục mà Vy đã gửi trước đó. Thằng bé tiến đến sát chân Nam, đặt chiếc hộp gỗ xuống vỉa hè, giọng lanh lảnh:


"Chú ơi, đánh giày không chú? Giày chú bám đầy sình đất bãi xe rồi kìa, cháu đánh bóng như mới chỉ lấy năm ngàn thôi!"


Nam không ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, anh khẽ gật đầu, đưa chân phải đặt lên chiếc hộp gỗ của thằng bé.


Út nhanh nhẹn quỳ rạp xuống vỉa hè, lấy bàn chải và hộp xi đen bắt đầu thao tác. Đôi tay nhỏ nhắn của nó di chuyển nhanh thoăn thoắt, tạo ra những tiếng 'cạch cạch' đều đặn của bàn chải gõ vào thành hộp gỗ—một nhịp điệu quen thuộc hòa lẫn vào tiếng ồn ngã tư.


Trong lúc dồn trọng tâm cúi người xuống để bôi xi vào gót giày của Nam, Út khéo léo dùng ngón tay trỏ đẩy nhẹ một chốt gài cơ học nằm ẩn dưới quai xách của hộp gỗ. Một vách ngăn mỏng bằng gỗ ép ở đáy hộp trượt ra, để lộ một ngăn nhỏ tối tăm.


Nam lén lút thả một mẩu giấy nhỏ được gấp kín, bọc ngoài bằng một lớp băng keo bạc chống nước vào ngăn đáy của chiếc hộp gỗ. Mẩu giấy đó chứa đựng toàn bộ sơ đồ tuần tra vật lý của lực lượng bảo an Công ty Thăng Long quanh Khoa Điều trị Đặc biệt của Bệnh viện Khánh Bình mà Nam đã túc trực quan sát suốt đêm qua.


"Xong rồi chú ơi! Đảm bảo đen bóng đi mưa không trôi xi nhé!" Thằng Út cười toe toét, tay nhanh nhẹn trượt vách ngăn gỗ khóa chặt ngăn đáy bí mật lại. Nó cầm lấy tờ tiền lẻ Nam đưa, cúi đầu chào rồi nhanh chóng lách người vào đám đông xe cộ sầm uất.


Vy đứng từ xa quan sát toàn bộ quá trình giao dịch qua khe hở của chiếc kính lọc ánh sáng xanh. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quy tắc giao tiếp ngang hàng P2P Offline đã hoạt động hoàn hảo mà không kích hoạt bất kỳ cảnh báo định vị nào của hệ thống an ninh mạng Honeywell đang rình rập ngoài kia.


Cô quay lưng di chuyển ngược vào con hẻm nhỏ dẫn về phía chiếc xe van bọc đồng Faraday. Thằng Út đánh giày sẽ lách qua ngõ sau bãi phế liệu để chuyển giao mẩu giấy chứa sơ đồ tuần tra trực tiếp vào tay cô trong vòng mười lăm phút tới.


Thời gian chuẩn bị cho vụ đột nhập lâm sàng đầu tiên tại Bệnh viện Khánh Bình đang bắt đầu đếm ngược những giờ cuối cùng. Vy nắm chặt cuốn nhật ký của Giáo sư Vỹ trong ba lô, cảm nhận dải tần số 19Hz trong đầu vẫn đang rung lên những nhịp rè rè lạnh lẽo như một lời đe dọa từ bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!