Bản Thiết Kế Bị Niêm Phong
Cơn mưa rào lúc rạng sáng cuối cùng cũng ngớt, để lại trên ban công tầng áp mái những vệt nước loang lổ phản chiếu ánh đèn neon đỏ rực từ bảng quảng cáo LED đối diện. Nguyễn Khánh Vy tựa đầu vào bức tường dán mút cách âm sần sùi, lồng ngực vẫn phập phồng sau cơn co giật kinh hoàng. Khóe miệng cô khô khốc, vị sắt tanh nồng của máu tươi từ vết cắn sâu trên đầu lưỡi vẫn luẩn quẩn trong khoang miệng. Mỗi lần cô nuốt nước bọt, một cơn đau nhói như kim châm lại chạy dọc lên tận thái dương.
Lê Quốc Nam đang quỳ bên cạnh cô, bàn tay thô ráp của một cựu cảnh sát hình sự run nhẹ khi anh dùng gạc vô trùng thấm đi vệt máu còn sót lại trên cằm cô. Gương mặt Nam xám ngoét dưới ánh sáng đỏ ma quái. Sự hoài nghi bấy lâu nay trong anh đã hoàn toàn sụp đổ sau khi tận mắt nhìn thấy và chạm tay vào khối kim loại dẹt, cứng ngắc nằm ẩn dưới vết sẹo mổ vi phẫu sau tai trái của Vy.
"Đừng cố nói," Nam thì thầm, giọng anh trầm hẳn xuống, rát buốt. "Lưỡi em bị rách khá sâu. Để anh băng lại."
Vy khẽ gật đầu, đôi mắt tái nhợt vì thiếu ngủ nhìn chằm chằm vào khoảng không. Cô không thể nói, nhưng trí óc cô đang hoạt động với tốc độ tối đa. Cô với tay lấy cuốn sổ tay bìa da nhỏ và chiếc bút bi đặt trên bàn làm việc, ngón tay run rẩy viết nhanh những dòng chữ nguệch ngoạc:
*"Thiết bị trong tai tôi phát dải tần 19Hz. Nó mô phỏng giọng của An để ép tôi tự sát. Kẻ đứng sau tự gọi là Mr. Frequency. Tôi chỉ có chưa đầy 45 tiếng trước khi nó kích hoạt lại tiếng rít tra tấn. Tôi phải lấy được hồ sơ lâm sàng của An ở Bệnh viện Khánh Bình."*
Nam đọc từng chữ, cơ hàm anh bạnh ra, những nếp nhăn trên trán hằn sâu đầy dằn vặt. Anh nhớ đến cái chết của Nguyễn Khánh An một năm trước—đứa em gái nhỏ luôn đeo chiếc tai nghe dây màu trắng, lầm lì và u uất trước khi nhảy xuống từ sân thượng bệnh viện. Khi đó, cảnh sát và các bác sĩ đều kết luận An tự sát do trầm cảm nặng. Nhưng giờ đây, vết sẹo mổ có chỉ khâu kim loại sau tai Vy là bằng chứng vật lý đập tan mọi lời nói dối ấy.
"Anh hiểu rồi," Nam nói, ánh mắt anh hiện lên sự kiên định của một người lính trinh sát cũ. "An không tự sát. Con bé đã bị mưu sát nhận thức. Và chúng đang muốn làm điều tương tự với em. Nhưng tại sao lại là Bệnh viện Khánh Bình?"
Vy viết tiếp bên dưới:
*"Giáo sư Lâm Thế Vỹ. Ông ấy là người dạy tôi kỹ thuật lọc âm lâm sàng. Ông ấy biết về dải tần 19Hz. Tôi đã hẹn gặp ông ấy lúc 8 giờ sáng nay tại Quán cà phê acoustic Lặng. Ông ấy giữ bản thiết kế gốc. Chúng ta phải đi ngay."*
Nam nhìn đồng hồ đeo tay. Đã 6 giờ 30 phút sáng. Sương mù công nghiệp xám xịt từ các nhà máy ven sông đang bắt đầu bao phủ các tòa nhà chọc trời của Khánh Bình, biến thành phố thành một cái lồng kính khổng lồ ngột ngạt. Anh đứng dậy, đỡ Vy đứng lên.
"Đi thôi. Anh sẽ lái xe. Nhưng em phải che kín tai lại. Bọn V-Pharma có camera giám sát AI khắp các ngả tư."
***
Tám giờ sáng, Quán cà phê acoustic Lặng nằm sâu trong một con hẻm cụt thuộc quận trung tâm. Đúng như tên gọi, quán được thiết kế bởi một cựu nhạc sĩ khiếm thính với mục đích triệt tiêu tối đa tiếng ồn đô thị. Cửa ra vào là hai lớp gỗ dày cách âm, tường được ốp các tấm tiêu âm bằng sợi gỗ tự nhiên, và các góc phòng được bố trí những bộ cộng hưởng Helmholtz thụ động để bẫy các tần số hạ âm trầm đục từ dòng xe cộ ngoài đại lộ.
Khi bước qua hai lớp cửa gỗ, Vy cảm nhận được một sự giải thoát kỳ diệu. Tai phải của cô—nơi sở hữu Auditory Level 1 nhạy cảm cực hạn—cuối cùng cũng được giải phóng khỏi tiếng gầm rú của động cơ và tiếng rít điện từ của các bảng quảng cáo LED. Tuy nhiên, tai trái bị điếc sinh học của cô vẫn nhói lên từng nhịp, nhắc nhở cô về sự hiện diện của vật ký sinh công nghệ đang đếm ngược giờ tự hủy.
Vy kéo sụp chiếc mũ hoodie màu đen để che đi vùng tai trái đang sưng đỏ nhẹ. Cô chọn một góc khuất sau lớp rèm vải dạ dày cộp màu xám tro. Nam ngồi đối diện, mắt liên tục quét qua cửa ra vào để cảnh giới.
Đúng 8 giờ, một cụ già gầy gò bước vào quán. Giáo sư Lâm Thế Vỹ, 60 tuổi, mặc chiếc áo măng tô sờn cũ, mái tóc bạc phơ cắt ngắn và đeo cặp kính lão gọng sừng dày cộp. Bước đi của ông chậm rãi nhưng đầy lo âu. Tay phải ông luôn đặt trước ngực—nơi máy trợ tim đang hoạt động dưới sự kiểm soát gián tiếp của nguồn thuốc đặc trị mà tập đoàn dược phẩm V-Pharma cung cấp.
Nhìn thấy Vy, đôi mắt già nua của Giáo sư Vỹ chợt co thắt lại. Ông bước nhanh đến bàn, kéo ghế ngồi xuống. Hơi thở ông dồn dập, mang theo tiếng rít nhẹ từ lồng ngực yếu ớt.
"Vy... con vẫn ổn chứ?" Giọng ông run rẩy, nhỏ đến mức gần như bị nuốt chửng bởi không gian tiêu âm của quán. "Ta nghe nói về vụ tai nạn của con... Ta đã cảnh báo con rồi, đừng cố điều tra sâu vào dải tần đó nữa."
Vy không thể nói rõ ràng vì vết rách ở lưỡi vẫn rỉ máu nhẹ khi cô cử động hàm. Cô đẩy về phía ông tờ giấy viết tay đã chuẩn bị sẵn: *"Thầy, thiết bị cấy ghép Antech-0 đang ở trong đầu em. Nó phát dải tần 19Hz cưỡng bức hành vi. Em cần bản thiết kế gốc để tìm tần số đối kháng. Em biết thầy có giữ nó."*
Giáo sư Vỹ run bắn người khi đọc những dòng chữ của học trò. Gương mặt ông hiện rõ nỗi dằn vặt đạo đức tột cùng của một nhà khoa học chân chính từng vô tình tạo ra con quái vật. Ông nhìn xung quanh, rồi cúi người sát xuống bàn, thầm thì:
"Ta xin lỗi, Vy... Ta từng là người thiết kế lý thuyết âm học ban đầu cho dự án đó mười năm trước. Khi đó, ta chỉ nghĩ nó là liệu pháp điều trị trầm cảm bằng sóng âm dải rộng. Ta không ngờ... bọn Đăng Khoa và V-Pharma lại biến nó thành công cụ kiểm soát thùy trán, triệt tiêu tự do ý chí của con người để phục vụ mục tiêu thương mại cực đoan."
Ông lén thò tay vào trong túi áo măng tô, rút ra một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, rách góc và bị niêm phong bằng một dải băng keo bạc. Đó chính là "Nhật ký lâm sàng gốc của Giáo sư Lâm Thế Vỹ".
"Toàn bộ công thức dải tần 19Hz và sơ đồ mạch analog của thiết bị đều nằm trong này," Giáo sư Vỹ vừa nói vừa lén đẩy cuốn sổ dưới lớp khăn trải bàn dày về phía Vy. "V-Pharma đã đe dọa ta. Họ kiểm soát nguồn thuốc tim của ta. Nếu họ biết ta giao thứ này cho con, họ sẽ cắt nguồn thuốc... Nhưng ta không thể im lặng nhìn con và những đứa trẻ khác bị hủy hoại như Khánh An."
Vy đón lấy cuốn sổ, cảm nhận được sức nặng của sự thật và cả mạng sống của người thầy đặt trong đó. Cô nhanh chóng bỏ cuốn sổ vào ba lô. Cô mở máy tính xách tay của mình, cắm tai nghe kiểm âm và chuẩn bị chạy phần mềm phân tích phổ âm lâm sàng để bóc tách dải tần số tra tấn trong đầu.
Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào bàn phím, chiếc điện thoại Nokia 1280 đặt trên bàn đột ngột rung lên dữ dội.
Một dãy số lạ hiển thị trên màn hình đơn sắc.
Vy khựng lại. Nam lập tức áp sát người, tay đặt lên báng súng ngắn giấu dưới áo khoác. Vy nhìn Nam, khẽ gật đầu rồi trượt phím nhận cuộc gọi. Cô không nói gì, chỉ lén bật chế độ ghi âm trên máy tính xách tay kết nối vật lý với điện thoại qua cổng cáp ngầm.
Từ loa thoại dải hẹp của chiếc điện thoại cổ điển, một giọng nói biến âm dải tần hẹp rè rè, lạnh băng vang lên:
*"Nguyễn Khánh Vy. Trà hoa cúc đá ở góc phòng khuất của quán Lặng có vị thế nào? Cô có vẻ rất thích sự im lặng giả lập của nơi đó."*
Vy lạnh người. Kẻ ẩn danh—Mr. Frequency—đang giám sát họ. Nam lập tức đứng dậy, lách qua rèm cửa để quét tìm camera ẩn hoặc kẻ khả nghi quanh hẻm cụt, nhưng không gian cách âm của quán và địa hình lắt léo khiến việc định vị mục tiêu trở nên bất khả thi.
*"Đừng phí công tìm kiếm, thám tử Lê Quốc Nam,"* giọng nói từ điện thoại cười lạnh, tiếng cười bị bóp méo qua thuật toán biến âm dải hẹp tạo ra những âm sắc kim loại rợn người. *"Ta đang nhìn thấy nhịp tim của Giáo sư Lâm Thế Vỹ trên máy giám sát sinh học của V-Pharma. 110 nhịp trên phút. Quá cao đối với một ông già suy tim. Cô có muốn ta gửi một xung tần số cao để ngắt nhịp tim đó vĩnh viễn ngay lúc này không, Vy?"*
Giáo sư Vỹ nghe thấy dường như hiểu ra điều gì, gương mặt ông tái mét, tay siết chặt lấy ngực áo, hơi thở trở nên cực kỳ khó khăn. Cơn kích động tâm lý đang đẩy nhịp tim của ông lên mức nguy hiểm.
Vy mím chặt môi, đau đớn từ vết rách lưỡi khiến cô phát ra những âm thanh khàn đặc, đứt quãng vào ống nghe:
"M... Muốn... gì?"
*"Ta muốn cô thực hiện phi vụ đầu tiên,"* Mr. Frequency ra lệnh, giọng hắn băng giá và kiêu ngạo. *"Cô có đúng 24 giờ để đột nhập vào Khoa Điều trị Đặc biệt của Bệnh viện Tâm thần Khánh Bình, lấy ra tệp hồ sơ bệnh án giấy gốc của Nguyễn Khánh An. Nếu cô hoàn thành đúng hạn, cô sẽ nhận được mã tắt tiếng tiếp theo dài 48 giờ. Nếu cô trì hoãn, hoặc nếu cô cố tình phẫu thuật lấy thiết bị ra... rơ-le nhiệt sẽ tự động tăng lên trên 50 độ C, nung chảy màng nhĩ và thùy thái dương của cô vĩnh viễn."*
Vy không trả lời bằng lời nói. Đôi mắt cô tập trung cao độ vào màn hình máy tính xách tay đang chạy phần mềm phân tích phổ âm thời gian thực. Cô đang sử dụng kỹ thuật lọc phổ âm lâm sàng để bóc tách giọng nói biến âm của hắn. Trên biểu đồ spectrogram hiển thị dưới dạng các dải màu từ xanh dương đến đỏ đậm, Vy chăm chú quan sát các đường vân sóng.
Cô nhận thấy thuật toán biến âm của hắn tuy phức tạp nhưng vẫn để lại các vết nhiễu hài bậc cao (high-order harmonics) đặc trưng của dòng chip DSP thế hệ cũ. Vy lén nhấn nút ghi lại toàn bộ cuộc gọi để phân tích sâu hơn dải tần số cơ bản (fundamental pitch), nhằm lột trần giọng nói thật của kẻ ẩn danh đứng sau.
*"Nhớ kỹ, Vy. 24 giờ đếm ngược bắt đầu từ bây giờ. Và đừng quên... Giáo sư Vỹ đáng kính của cô đang sống bằng lòng nhân từ của V-Pharma. Một bước đi sai của cô sẽ đổi bằng mạng sống của ông ấy."*
*Tút... Tút... Tút...*
Cuộc gọi bị ngắt hoàn toàn.
Giáo sư Vỹ ngã quỵ xuống mặt bàn gỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Nam lập tức lao đến, đỡ ông dậy và lôi từ trong túi áo của ông ra lọ thuốc xịt tim khẩn cấp, xịt thẳng vào vòm họng ông. Sau vài giây co thắt, nhịp thở của Giáo sư Vỹ dần ổn định lại, nhưng ánh mắt ông vẫn tràn đầy sự hoảng loạn và bất lực.
"Vy..." Giáo sư Vỹ thều thào, bàn tay run rẩy nắm lấy tay Vy. "Dự án 'Ký Sinh Trùng Quảng Cáo'... nó từng được thử nghiệm lâm sàng bất hợp pháp ngay tại Khoa Điều trị Đặc biệt của Bệnh viện Khánh Bình. Bọn chúng... chúng đã xóa sạch dữ liệu số trên hệ thống. Chỉ có tệp hồ sơ giấy gốc lưu trữ ở phòng hồ sơ cũ của bệnh viện là chứa đầy đủ công thức dải tần số ám thị ban đầu đã giết chết Khánh An... Con phải lấy được nó... nhưng đó là một cái bẫy..."
Vy nhìn người thầy đáng kính đang cận kề cái chết vì bảo vệ mình, nhìn vết máu tươi vừa rỉ ra từ đầu lưỡi thấm đỏ chiếc gạc vô trùng. Nỗi đau tội lỗi sau cái chết của em gái và khát vọng tự do ý chí bùng lên thành một ngọn lửa căm thù kiên định trong mắt cô.
Cô viết nhanh dòng chữ cuối cùng lên tờ giấy nháp, giơ ra trước mặt Nam:
*"Chúng ta sẽ đột nhập Bệnh viện Khánh Bình. Đêm nay. 24 giờ đếm ngược bắt đầu."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!