Thế Giới Câm Lặng
Bóng tối mở ra trước mắt Nguyễn Khánh Vy như một bức màn nhung đen đặc, không một kẽ hở. Cô cố gắng cử động bờ vai, nhưng một cơn đau buốt nhói từ hành tủy dội thẳng lên đỉnh đầu khiến cô co rúm người lại. Vy định hét lên, định gọi tên Nam, nhưng khi cô mở miệng, chỉ có một luồng khí nóng khan khốc thoát ra ngoài. Cổ họng cô bỏng rát. Vết rách sâu ở đầu lưỡi—hậu quả của việc cô tự cắn để bẻ gãy cơn mộng du cưỡng bức đêm qua—co thắt dữ dội, dội ngược vị sắt tanh nồng của máu tươi lên khoang miệng. Cô không thể phát âm. Cô không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của chính mình.
Vy bàng hoàng đưa tay lên chạm vào tai trái. Vùng da phía sau tai, nơi từng cấy ghép thiết bị 'Mã nguồn adware Premium', giờ đây được bao bọc bởi những lớp gạc vô trùng dày cộp, ẩm ướt và ấm nóng bởi dịch sẫm màu rỉ ra. Cô cố gắng lắng nghe. Cô dỏng tai phải—bên tai lành lặn duy nhất sở hữu năng lực Auditory Level 1 nhạy bén—để tìm kiếm một tiếng động quen thuộc. Tiếng quạt tản nhiệt rè rè của chiếc ThinkPad bọc đồng, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần bê tông ẩm mốc của căn hầm, hay thậm chí là nhịp thở dồn dập của chính mình trong không gian chật hẹp.
Không có gì cả. Chỉ có một khoảng không vô thanh tuyệt đối, đặc quánh và lạnh băng bao trùm lấy cô.
Cơn hoảng loạn thính giác đột ngột ập đến như một cơn lốc xoáy. Vy thở dốc, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt. Nhịp tim của cô tăng vọt lên ngưỡng nguy hiểm, máu nóng dồn lên các mạch máu thái dương, khiến vết thương sau tai trái bắt đầu co giật và đau nhói như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào. Trí óc cô bắt đầu quay cuồng. Trong bóng tối vô thanh ấy, những hình bóng xám mờ ảo của em gái Khánh An lại chập chờn xuất hiện ở rìa võng mạc. An đứng đó, trên mép ban công lộng gió, lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt u uất, không một lời oán trách.
`[Warning: Cognitive Control Index (CCI) dropping below 40%...]`
`[Critical: Intracranial Pressure Rising...]`
Dòng cảnh báo ảo tưởng màu đỏ nhấp nháy liên tục trong tâm trí Vy. Cô vô thức đưa bàn tay phải run rẩy lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng tay cũ của người mẹ quá cố tỏa ra dịu nhẹ, ấm áp khi tiếp xúc với thân nhiệt đang nóng sốt của cô. Mỏ neo khứu giác mỏng manh ấy ngay lập tức kích thích mạnh mẽ thùy khứu giác, kéo ý thức của cô nhích dần lên khỏi bờ vực của sự điên loạn.
Một bàn tay ấm áp, mềm mại đột ngột áp nhẹ lên trán Vy, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Vy giật mình mở to mắt. Dưới ánh sáng vàng mờ nhạt từ bóng đèn sợi đốt treo thấp của căn hầm bỏ hoang dưới nhà ga tàu điện cũ, gương mặt thanh tú nhưng đượm buồn của Thư Mute hiện ra. Cô gái câm lặng nhìn Vy bằng đôi mắt đầy thấu cảm và kiên nhẫn. Thư không nói, cũng không cố phát ra những âm thanh vô nghĩa. Cô nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải của Vy, đặt nó lên lồng ngực của chính mình.
Vy cảm nhận được nhịp đập đều đặn, chậm rãi của tim Thư qua lớp áo vải giản dị. Thư hít vào một hơi thật sâu, ngực phập phồng, rồi từ từ thở ra. Cô lặp lại động tác đó ba lần, mắt nhìn thẳng vào Vy như muốn nói: *Hãy thở theo tôi. Chậm lại. Yên tâm.*
Vy nhắm mắt, tập trung toàn bộ nhận thức vào rung động cơ học từ lồng ngực của Thư và mùi hương trầm ấm áp trên cổ tay mình. Cô bắt đầu điều tiết nhịp thở, ép nhịp tim đang điên cuồng hạ xuống. Cơn co thắt ở thùy thái dương dần dịu lại, nhường chỗ cho sự tỉnh táo lâm sàng chậm rãi quay trở về. Khi Vy mở mắt ra một lần nữa, Thư Mute đã mỉm cười nhẹ. Cô gái câm đưa tay lấy bộ thẻ từ vựng ký hiệu tự vẽ bằng tay đặt bên cạnh giường xếp.
Thư giơ lên một tấm thẻ có vẽ hình một bàn tay úp nhẹ lên ngực, bên dưới viết dòng chữ ngay ngắn: *"Yên tâm. Tôi ở đây. Cô an toàn."*
Vy khẽ gật đầu, bờ môi khô khốc mím chặt. Thư tiếp tục lật sang tấm thẻ thứ hai, vẽ hình một bác sĩ đeo kính gọng tròn: *"Bác sĩ Uy đang kiểm tra cho cô."*
Lúc này, Vy mới nhận ra sự hiện diện của một bóng người khác trong góc tối của căn hầm. Bác sĩ Đặng Quốc Uy bước đến bên giường xếp với chiếc áo blouse trắng sờn gấu quen thuộc. Gương mặt chữ điền của vị bác sĩ chính trực hiện rõ vẻ mệt mỏi và nghiêm nghị dưới ánh đèn sợi đốt. Ông không cố nói chuyện với Vy. Thay vào đó, ông nhẹ nhàng rẽ những lọn tóc đẫm mồ hôi của cô sang một bên, dùng chiếc đèn soi tai analog thế hệ cũ lén mang từ phòng mạch để kiểm tra vết thương sau tai trái.
Ánh sáng từ chiếc đèn soi rọi vào ống tai ngoài sưng tấy. Vy cảm nhận được một luồng hơi lạnh từ dụng cụ y tế chạm vào da thịt, nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng lách cách của kim loại. Sau vài phút thăm khám kỹ lưỡng, Bác sĩ Uy thở dài, lấy ra một cây bút bi và cuốn sổ tay giấy từ trong cặp tài liệu. Ông viết nhanh những dòng chữ rõ ràng rồi đưa trước mặt Vy:
*"Vết thương sau tai trái bị bỏng nhiệt sâu trên 50°C do pin thiết bị cấy ghép phát nổ đoản mạch. Cấu trúc tai trong và màng nhĩ trái đã bị hủy hoại hoàn toàn. Tai trái của cháu bị điếc sinh học vĩnh viễn, không có khả năng phục hồi."*
Vy nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Lòng cô không hề có sự chấn động hay đau đớn như cô tưởng tượng. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho cái giá này ngay từ khoảnh khắc nhấn phím Enter để gửi email tố giác. Thiết bị tra tấn 'Mã nguồn adware Premium' dán chặt sau màng nhĩ trái của cô bấy lâu nay giờ đây đã cháy đen, biến thành một mảnh polymer vô hại chết cứng trong da thịt. Tiếng rít tra tấn dải tần 19Hz cưỡng bức hành vi đã vĩnh viễn biến mất cùng với thính giác tai trái của cô. Đó là một sự đánh đổi tàn khốc, nhưng công bằng.
Vy đón lấy cây bút từ tay Bác sĩ Uy, ngón tay run rẩy viết xuống dưới trang giấy:
*"Còn tai phải của cháu thì sao? Tại sao cháu hoàn toàn không nghe thấy gì?"*
Bác sĩ Uy đọc dòng chữ, gương mặt ông càng thêm trầm mặc. Ông viết tiếp:
*"Tai phải bị chấn động sóng nổ liên đới tầm ngắn cực mạnh từ tai trái truyền qua xương sọ. Màng nhĩ phải bị sung huyết nặng, hệ thống tiền đình bị tổn thương lâm thời. Cháu đang rơi vào trạng thái điếc hoàn toàn tạm thời. Cháu cần ít nhất 72 giờ im lặng tuyệt đối, không được tiếp xúc với bất kỳ kích thích âm thanh nào để tế bào thần kinh thính giác tự hồi phục. Tuyệt đối không được đeo tai nghe cách âm Bose hay cố gắng lắng nghe, áp lực nội sọ tăng cao sẽ làm hỏng vĩnh viễn tai phải lành lặn duy nhất."*
*72 giờ câm lặng.* Vy tự nhủ. Ba ngày đêm sống trong một thế giới không tiếng động, nơi cô hoàn toàn mất đi khả năng định vị âm thanh thực địa—vũ khí tự nhiên duy nhất giúp cô sinh tồn trước sự săn đuổi của kẻ thù. Cô nhìn sang Thư Mute. Cô gái câm lặng lẽ cầm lấy bàn tay Vy, dùng ngón tay vẽ nhẹ một hình tròn lên lòng bàn tay cô. Đó là ký hiệu riêng giữa hai người, có nghĩa là: *"Tôi sẽ là tai của cô."*
Một giọt nước mắt nóng hổi lướt nhanh qua gò má tái nhợt của Vy, rơi xuống trang giấy nháp dính vết máu khô. Trong thế giới câm lặng tàn khốc này, sự hiện diện của Thư giống như một mỏ neo đạo đức dịu dàng, giữ cho tâm hồn Vy không bị cuốn trôi vào sự hoảng loạn vô định.
Tiếng cửa sập bằng sắt phía trên hầm đột ngột rung lên nhẹ. Vy không nghe thấy tiếng động, nhưng cô cảm nhận được một luồng gió lạnh lướt qua da thịt và sự dao động áp suất không khí bên trong căn hầm. Thư Mute lập tức đứng dậy, che chắn trước giường Vy, tay siết chặt chiếc kẹp tóc màu đỏ có giấu chiếc máy ghi âm siêu nhỏ.
Lê Quốc Nam bước xuống cầu thang bê tông sụt lún. Gương mặt chữ điền hốc hác của người bạn thân thuở nhỏ hằn sâu những vết xước rớm máu, bả vai phải được băng bó vội vàng bằng gạc vô trùng vẫn rỉ ra vài vệt máu đỏ thẫm qua lớp áo khoác kaki sẫm màu. Nam nhìn Vy với ánh mắt đầy dằn vặt và phẫn nộ. Anh không cố hét lên. Anh bước nhanh đến bàn làm việc, mở cuốn sổ tay giấy của Bác sĩ Uy và dùng bút chì viết nhanh những dòng chữ nguệch ngoạc với lực ấn mạnh đến mức suýt làm rách trang giấy:
*"Tin dữ, Vy. Đại úy Hùng đã nhận được email tố giác của em cùng tệp hồ sơ bệnh án của An lúc nửa đêm. Nhưng V-Pharma đã đi trước chúng ta một bước."*
Vy gồng người ngồi thẳng dậy, vết thương sau tai trái nhói lên đau đớn. Cô giật lấy cây bút, viết dồn dập:
*"Tại sao? Chúng ta có đầy đủ bằng chứng y khoa giấy tờ gốc!"*
Nam nghiến răng, cơ hàm bạnh ra đầy bất lực. Anh viết tiếp:
*"TS. Lê Thị Thảo—chuyên gia tâm lý ngụy tạo của Đăng Khoa—đã ký xác nhận một bệnh án tâm thần phân liệt giả cho em ngay sau vụ nổ. V-Pharma đã công bố bệnh án này cho sở cảnh sát, tuyên bố rằng em là một bệnh nhân tâm thần hoang tưởng nguy hiểm, tự rạch tai để cấy ghép thiết bị tưởng tượng và có hành vi phá hoại công nghệ cao tại bệnh viện. Đại úy Hùng bị định hướng bởi báo cáo y khoa có chữ ký của hội đồng y tế pháp lý. Ông ấy tin rằng email tố giác của em chỉ là sản phẩm của một cơn hoang tưởng cực đoan."*
Vy nhìn chằm chằm vào dòng chữ của Nam. Lồng ngực cô thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt khí quản. *Bệnh án tâm thần giả.* Công cụ pháp lý tàn nhẫn của Viện trưởng Trịnh Đăng Khoa đã biến toàn bộ nỗ lực hy sinh thính giác của cô thành một trò đùa điên rồ trước pháp luật. Cô không còn là một nhân chứng sống tố giác tội ác, mà đã bị dán nhãn là một kẻ tội đồ hoang tưởng cần bị cưỡng chế bắt giữ đưa vào viện tâm thần để điều trị biệt lập.
Nam lật sang trang giấy mới, viết tiếp với tốc độ nhanh hơn:
*"Họ đã phát lệnh truy nã đỏ toàn thành phố đối với em dưới danh nghĩa bảo vệ cộng đồng. Thượng úy Lê Minh Đạt đang sử dụng địa chỉ MAC bị lộ của chiếc Raspberry Pi để quét tìm các điểm kết nối mạng trong thành phố. Chúng ta đã bị cô lập hoàn toàn khỏi hệ thống pháp luật. Nếu bị bắt lúc này, họ sẽ đưa em vào Phân khu Đặc biệt của bệnh viện tâm thần—nơi An từng bị giam giữ—và tiêu hủy toàn bộ chứng cứ."*
Vy siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm trên cổ tay phải. Mùi hương trầm ấm áp tỏa ra dịu nhẹ, giúp cô giữ vững sự tỉnh táo lâm sàng trước cơn bão tin dữ đang dồn dập ập đến. Cô không khóc, cũng không hoảng loạn. Ánh mắt cô dần chuyển từ sự bàng hoàng sang một sự lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ. Vy hiểu rõ luật chơi của Đăng Khoa: hắn sử dụng tri thức học thuật bị tha hóa và búa rìu dư luận để triệt hạ nhận thức của nạn nhân. Để đánh bại hắn, cô không thể dựa vào một hệ thống pháp lý đang bị lũng đoạn. Cô phải tự mình sinh tồn và phản công từ trong bóng tối.
Cô đón lấy cây bút chì từ tay Nam, viết chậm rãi từng chữ một:
*"Tôi không điên. Chúng ta vẫn còn chiếc chip giải mã mà chú Dũng đang giữ. Đó là bằng chứng vật lý duy nhất không thể chối cãi trước hội đồng y khoa quốc tế. Chúng ta phải tìm chú Dũng."*
Nam đọc dòng chữ, khẽ gật đầu đồng ý. Anh đặt tay lên vai Vy, siết nhẹ như một lời cam kết sinh tử. Trong thế giới câm lặng đặc quánh của căn hầm bỏ hoang, mối liên kết tinh thần giữa hai người bạn thân thuở nhỏ được gắn kết chặt chẽ hơn bao giờ hết trước những thử thách sinh tử tiếp theo.
Vy quay sang nhìn Thư Mute. Cô gái câm đang đứng canh gác gần lối cửa sập bằng sắt của căn hầm.
Đột nhiên, Thư Mute đóng chặt bộ thẻ từ vựng lại. Gương mặt thanh tú của cô đông cứng trong một trạng thái cảnh giác cực độ. Thư không thể nghe thấy tiếng động, nhưng thế giới im lặng tự nhiên từ thuở nhỏ đã rèn luyện cho cô một khả năng nhạy cảm đặc biệt với các rung động cơ học cực nhỏ truyền qua nền đất và vách tường bê tông.
Thư áp lòng bàn tay phải vào cánh cửa sắt dày của căn hầm. Vy nhìn chằm chằm vào Thư, tim cô lại bắt đầu đập nhanh hơn. Cô cảm nhận được một sự thay đổi áp suất không khí nhẹ, giống như có ai đó đang di chuyển trên nắp cống phía trên nhà ga cũ.
Thư Mute quay lại nhìn Vy và Nam. Đôi mắt tròn sáng của cô giãn to ra vì sợ hãi. Cô nhanh chóng bước đến bên giường xếp, cầm lấy bàn tay phải của Vy và dẫn cô đi về phía cánh cửa sắt.
Thư đặt bàn tay Vy áp sát vào mép ngoài của cánh cửa sắt dày 20cm.
Vy nín thở, tập trung toàn bộ nhận thức xúc giác vào lòng bàn tay. Thông qua lớp kim loại lạnh ngắt, cô cảm nhận được một rung động cơ học đứt quãng, sắc nhọn—nhịp điệu của một vật kim loại cứng đang mài mạnh vào bề mặt sắt bên ngoài.
Thư Mute đưa ngón tay trỏ chỉ vào một vết trầy xước mới, sâu hoắm dính bụi kim loại sáng bóng nằm ngay sát khe chốt khóa của cửa hầm. Vết xước còn rất mới, chưa hề bị rỉ sét bởi độ ẩm của căn hầm dưới lòng đất.
Ai đó đã tìm ra lối vào căn cứ bí mật của họ. Trong thế giới câm lặng tuyệt đối, khi Vy hoàn toàn mất đi khả năng nghe thấy tiếng bước chân hay tiếng bộ đàm của kẻ thù, nguy hiểm đang âm thầm rình rập ngay trước ngưỡng cửa sổ bóng tối của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!