Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Giới Hạn Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu ổ chuột ven sông Khánh Bình, dội vào màng nhĩ phải của Nguyễn Khánh Vy như những nhát búa vô thanh. Dưới ánh đèn LED đỏ nhấp nháy từ những chiếc xe tuần tra đang lướt nhanh ngoài đầu hẻm, thế giới của cô hoàn toàn đảo lộn. Cơn chấn động từ vũ khí siêu âm của sát thủ Sói Đen đã phá hủy hệ thống tiền đình tai trong, khiến Vy không thể tự đứng vững. Mặt đất bùn nhão dưới chân cô như hóa thành một bũng lầy không đáy, liên tục kéo tuột cô xuống bóng tối.


"Vy! Nghe anh nói không? Vy!"


Lê Quốc Nam hét lớn, nhưng giọng nói của anh chỉ là một dải tần số rè rè, méo mó dội vào tai phải đang ù đặc của cô. Vai phải của Nam máu tuôn xối xả từ vết chém của Sói Đen, nhuộm đỏ cả một mảng áo khoác kaki sẫm màu. Vy muốn trả lời, nhưng vết rách sâu ở đầu lưỡi co thắt dữ dội mỗi khi cô chuyển động cơ hàm, dội ngược vị sắt tanh nồng của máu lên khoang miệng. Cô chỉ có thể run rẩy chỉ tay về phía chiếc Máy đo phổ âm cầm tay Rigol-S1 đang nằm lăn lóc trên vũng bùn.


Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương ở bả vai, cúi xuống nhặt chiếc máy đo phổ âm và chiếc ăng-ten định hướng thủ công bọc trong túi nilon. Anh dùng cánh tay trái lành lặn xốc mạnh Vy lên vai, dồn lực bước đi. Thân hình gầy gò của Vy rũ xuống như một chiếc lá héo. Nam lách nhanh qua lối tường sập phía sau lò gạch cũ, men theo bờ sông ngập tràn cỏ dại để tránh né ánh đèn quét của lực lượng tuần tra bảo an V-Pharma đang phong tỏa ngõ chính.


Sau gần một giờ di chuyển nghẹt thở trong bóng tối ẩm ướt, Nam đưa Vy về đến căn hầm bỏ hoang dưới nhà ga tàu điện cũ. Tiếng nắp cống sắt sập xuống phía trên giống như một dấu chấm hết cho thế giới ồn ã bên ngoài. Căn hầm nằm sâu năm mét dưới lòng đất đón họ bằng một bầu không khí lạnh lẽo, ngột ngạt và hoàn toàn im lặng. Không có sóng vô tuyến, không có tín hiệu di động nào có thể xuyên qua lớp bê tông và đất đá dày bao bọc xung quanh. Đây là vùng an toàn tuyệt đối duy nhất còn lại của họ.


Nam đặt Vy nằm nghiêng trên chiếc giường xếp bằng bạt cũ ở góc hầm. Vy co quắp người lại, toàn thân run rẩy vì cơn sốt nhẹ do vết mổ tai trái bị nhiễm trùng bắt đầu hành hạ. Vùng da phía sau tai trái của cô—nơi cấy ghép thiết bị 'Mã nguồn adware Premium'—sưng tấy đỏ và rỉ ra lớp dịch sẫm màu ấm nóng. Mỗi nhịp thở của cô đều nặng nhọc, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt.


Vy đưa cổ tay phải lên sát mũi, cố gắng hít một hơi thật sâu. Chiếc vòng trầm dâu tằm của người mẹ quá cố tỏa ra một mùi hương trầm ấm áp, dịu nhẹ khi tiếp xúc với thân nhiệt đang nóng sốt của cô. Mỏ neo khứu giác mỏng manh ấy ngay lập tức kích thích thùy khứu giác, kéo Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) của cô nhích lên khỏi ngưỡng nguy hiểm, tạm thời đẩy lùi những hình bóng xám mờ ảo của em gái Khánh An đang chập chờn ở rìa võng mạc. Cô phải tỉnh táo. Cô không được phép ngất đi lúc này.


Cô gõ nhẹ ngón tay trỏ tay phải xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm đều đặn. *Cạch. Cạch. Cạch.* Cô tự đếm nhịp để kiểm tra sự tỉnh táo của vỏ não vận động. Thính lực tai phải nhạy bén (Auditory Level 1) của cô đang dần hồi phục sau chấn động siêu âm, nhưng nó chỉ mang lại những tiếng ù đặc nhức nhối như tiếng rít của dòng điện cao áp.


Nam đứng bên cạnh, một tay vụng về băng bó vết thương ở vai phải bằng gạc vô trùng, khuôn mặt chữ điền hốc hác hằn sâu những nếp nhăn dằn vặt. Anh nhìn Vy, ánh mắt đầy lo âu và phẫn nộ.


"Hắn đã phát hiện ra chúng ta ở lò gạch," Nam viết nhanh vào cuốn sổ tay giấy bằng bút chì rồi đưa trước mặt Vy. "Sói Đen đã bị hạ gục, nhưng Trần Thế Vỹ—Mr. Frequency—sẽ không dừng lại. Hắn biết thiết bị trong tai em đang cạn kiệt năng lượng. Hắn sẽ dùng dải tần cực đại để ép em phát điên."


Vy đọc từng chữ, cơ hàm cô bạnh ra dưới lớp da tái nhợt. Cô giật lấy cây bút chì, ngón tay run rẩy viết xuống dưới:


*"Tôi không muốn làm con rối nữa. Tôi phải gửi tệp hồ sơ y tế của An cho Đại úy Hùng. Ngay bây giờ. Đây là cơ hội duy nhất trước khi tôi mất đi nhận thức."*


Nam sững sờ nhìn dòng chữ nguệch ngoạc dính vết máu nhỏ từ ngón tay Vy. Anh định giật lấy cuốn sổ để ngăn cản, nhưng ánh mắt kiên định, đầy căm thù của Vy đã khóa chặt anh lại. Đó là ánh mắt của một người đã chấp nhận bước qua ranh giới của sự hy sinh để giành lại tự do ý chí. Nam thở dài, gật đầu đồng ý.


Vy lết người ngồi dậy, tựa lưng vào vách tường bê tông lạnh giá. Cô mở chiếc ThinkPad bọc đồng Faraday ra. Chiếc máy tính xách tay khởi động, ánh sáng màn hình xanh lét chiếu lên gương mặt hốc hác, đầy tia máu của cô. Vy cắm chiếc USB chứa tệp hồ sơ y tế giấy của Khánh An đã được chụp ảnh và mã hóa bằng thuật toán AES-256 vào cổng giao tiếp vật lý.


Cô kết nối mạng thông qua một modem di động sử dụng sim rác mang danh tính Lê Minh Thư, bọc qua ba tầng proxy ẩn danh của Ngô Quốc Bảo để tránh bị Thượng úy Lê Minh Đạt định vị IP thời gian thực. Vy mở hòm thư tố giác tội phạm bảo mật của Đội Cảnh sát Hình sự Quận 5, nhập địa chỉ của Đại úy Nguyễn Văn Hùng.


Trong tệp đính kèm là toàn bộ bằng chứng mưu sát nhận thức của Khánh An: biên bản phẫu thuật cấy ghép thiết bị Antech-0, liệu trình điều trị cưỡng bức 30 ngày tại phòng cách âm, và đặc biệt là chữ ký phê duyệt uốn lượn hình cánh cung của Viện trưởng Trịnh Đăng Khoa nằm ngay bên cạnh danh sách 500 cụm loa công cộng bị cài dải tần ám thị.


Ngón tay Vy đặt hờ trên phím Enter. Chỉ cần một cái nhấn nút, sự thật sẽ được phơi bày. Nhưng cô biết, hành động này là sự vi phạm trực tiếp vào luật cấm im lặng của Mr. Frequency. Thiết bị cấy ghép sinh học trong tai cô được lập trình để phát hiện bất kỳ nỗ lực truyền dữ liệu tố giác nào ra bên ngoài thông qua hệ thống giám sát sinh học V-Pharma đã bị kích hoạt.


Vy nín thở, nhấn mạnh phím Enter.


`[Status: Uploading file... 10%... 30%...]`


Ngay lập tức, chiếc điện thoại Nokia 1280 đặt trên bàn làm việc đột ngột sáng màn hình. Một tin nhắn từ số điện thoại ảo của Mr. Frequency xuất hiện:


*"Mày đã phạm luật. Sự im lặng là sự sống. Bây giờ là sự hủy diệt."*


*Uuuuu...*


Một tiếng rít dải tần cực thấp xuất hiện từ bên trong tai trái của Vy. Không phải là âm thanh truyền qua màng nhĩ, mà là dòng điện kích thích trực tiếp vào thùy thái dương của cô. Vùng da phía sau tai trái đột ngột nóng rực lên. Vy hét lên một tiếng đau đớn, nhưng cô không thể nghe thấy tiếng hét của chính mình. Tiếng rít trong đầu cô nhanh chóng tăng cường độ, chuyển từ tiếng gió rít sang tiếng cưa máy xé thịt.


`[Warning: Implant Temperature Rising... 42°C... 45°C...]`


Dòng cảnh báo ảo màu đỏ nhấp nháy liên tục trong võng mạc của Vy. Thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' đã kích hoạt chế độ tự hủy tầm ngắn. Rơ-le nhiệt tích hợp trong chip bảo mật bắt đầu nung nóng pin Lithium siêu nhỏ dán sát xương thái dương của cô.


"Vy! Tắt máy tính đi! Vy!" Nam lao tới, cố gắng kéo tay Vy ra khỏi bàn phím, nhưng cơ thể cô đã rơi vào trạng thái co giật thùy thái dương cực độ. Hai tay cô gồng cứng, các ngón tay bấu chặt vào mép bàn ThinkPad.


`[Status: Uploading... 70%... 85%...]`


Nhiệt độ sau tai trái của Vy đã vượt ngưỡng 50°C. Cảm giác đau đớn tột cùng như thể có ai đó đang dùng một chiếc mỏ hàn đồng nung đỏ dí thẳng vào sâu trong hộp sọ của cô. Da thịt sau tai cô bắt đầu bốc lên một mùi khét nhẹ của protein bị đốt cháy. Vy cắn chặt răng, đầu lưỡi bị rách lại rách thêm một lần nữa, máu tươi trào ra khóe miệng hòa cùng mồ hôi hột lăn dài trên đôi má tái nhợt.


Cô không buông tay. Cô dùng chút ý chí tự do cuối cùng để giữ chặt kết nối mạng. Cô nhìn chằm chằm vào thanh tiến trình đang nhích từng phần trăm một trên màn hình.


`[Status: Uploading... 95%...]`


`[CRITICAL: Implant Temperature >50°C. Thermal Runaway Detected. Self-Destruction Initiated.]`


*Bụp!*


Một tiếng nổ nhỏ, khô khốc vang lên từ bên trong ống tai trái của Vy. Đó không phải là một tiếng nổ lớn chấn động không gian, mà là sự vỡ vụn của tụ điện siêu nhỏ và sự đoản mạch hoàn toàn của pin Lithium dán sát xương sọ.


Máu tươi cùng dịch sẫm màu lập tức phun mạnh ra từ tai trái của Vy, bắn thành những vệt đỏ thẫm lên màn hình ThinkPad đang hiển thị dòng chữ: `[Email Sent Successfully. Data Transmitted.]`


Vy trợn mắt, toàn bộ cơ thể cô co giật mạnh một cái rồi đổ sụp xuống sàn hầm bê tông lạnh lẽo. Thế giới xung quanh cô đột ngột sụp đổ.


Tiếng còi hú của xe cảnh sát ngoài đầu hẻm, tiếng thở dốc hốt hoảng của Nam, tiếng quạt tản nhiệt rè rè của máy tính—tất cả mọi âm thanh đều biến mất trong một tích tắc. Một sự im lặng tuyệt đối, đặc quánh và lạnh băng bao trùm lấy cô. Tai trái của cô đã bị phá hủy hoàn toàn cấu trúc sinh học vĩnh viễn do nhiệt độ cao và vụ nổ tụ điện. Tai phải của cô, dưới tác động của chấn động sóng nổ liên đới tầm ngắn, cũng hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận rung động. Cô đã rơi vào thế giới câm lặng hoàn toàn.


Nam lao tới, gương mặt anh biến dạng vì kinh hoàng. Anh đè Vy nằm nghiêng về bên tai trái đang chảy máu xối xả để ngăn máu chảy ngược vào trong họng gây ngạt thở. Nam nhanh chóng mở hộp dụng cụ y tế khẩn cấp, thực hiện Quy trình sơ cứu xuất huyết tai khẩn cấp mà Bác sĩ Uy đã truyền dạy.


Anh dùng bông tẩm cồn i-ốt áp nhẹ vào tai trái đang rỉ máu của Vy để sát trùng và cầm máu tạm thời. Tay trái Nam run rẩy rút chiếc kim tiêm chứa dung dịch kháng viêm Corticoid liều cao, đâm trực tiếp vào vùng mô mềm phía sau tai Vy để giảm áp lực dịch nội sọ đang đe dọa gây tổn thương não vĩnh viễn.


Vy nằm bất động trên sàn hầm, mắt cô mờ đục nhìn lên trần bê tông xám xịt. Cô không nghe thấy tiếng Nam hét, không nghe thấy tiếng kim tiêm đâm vào da thịt, cũng không còn nghe thấy tiếng rít tra tấn của Mr. Frequency nữa. Thiết bị cấy ghép đã cháy đen, nhưng cái giá cô phải trả là sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống thính giác.


Trong bóng tối đang dần nuốt chửng lấy ý thức, Vy nhìn thấy dòng chữ xanh lét trên màn hình máy tính dần mờ đi. Email tố giác đã được gửi đến Đại úy Hùng. Sự thật đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của V-Pharma.


Liệu một người đã quen sống dưới sự áp đặt của tiếng ồn có thể học cách tin tưởng vào sự im lặng của tự do?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!