Mỏ Neo Bằng Gỗ
Cơn gió đêm từ sông Khánh Bình thốc tháo lùa qua khe cửa sổ kính nứt nẻ, mang theo cái lạnh ẩm ướt của một đô thị đang chìm trong sương mù công nghiệp. Trên sàn bê tông lạnh ngắt của căn hộ áp mái đường Hùng Vương, Nguyễn Khánh Vy nằm bất động. Ánh sáng từ tấm bảng quảng cáo LED khổng lồ đối diện cửa sổ cứ mỗi ba giây lại quét qua mặt cô một lần—đỏ rực như máu, rồi chuyển sang xanh băng giá, biến căn phòng chật hẹp ngột ngạt thành một không gian ma quái đầy những dải màu hỗn loạn.
Bên trong thái dương trái của cô, tiếng rít dải tần 19Hz không hề giảm bớt. Nó là một luồng áp lực vô hình nhưng sắc lẹm, truyền thẳng qua xương sọ, kích thích trực tiếp vào thùy thái dương. Đầu Vy đau như búa bổ, cảm giác như có hàng ngàn chiếc kim rỉ sét đang đâm sâu vào tế bào não. Cơ mặt bên trái cô giật lên từng hồi liên tục, một phản xạ co thắt cơ học không thể kiểm soát do dòng điện rò rỉ nhẹ từ viên pin Lithium siêu mỏng của thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' đang dán chặt sau màng nhĩ.
`[Warning: Cognitive Control Index (CCI) dropping below 40%...]`
`[State: Lucid Sleepwalking (Mộng du tỉnh) Activated...]`
Dòng cảnh báo ảo màu đỏ nhấp nháy trực tiếp trong võng mạc của Vy. Nhưng cô không thể phản ứng. Một sự tê liệt đáng sợ bắt đầu lan tỏa từ hành tủy xuống các chi. Vy bàng hoàng nhận ra cơ thể mình không còn thuộc về sự điều khiển của ý chí tự do nữa. Cô đang trải qua trạng thái kinh hoàng nhất của hội chứng mộng du tỉnh: ý thức hoàn toàn tỉnh táo, mắt vẫn mở to nhìn thấy mọi vật, nhưng hệ vận động đã bị chiếm quyền kiểm soát bởi dải tần số cưỡng bức phát ra từ thiết bị tra tấn trong tai.
Từ từ, đôi chân cô tự động nhấc lên khỏi mặt sàn bê tông lạnh giá. Vy kinh hãi nhìn xuống chân mình. Chúng di chuyển. Từng bước một, chậm rãi, đều đặn như một cỗ máy được lập trình sẵn. Cô cố gắng thét lên, cố gắng ra lệnh cho các cơ đùi dừng lại, nhưng vòm họng chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng.
*"Vy... Chị Vy ơi..."*
Một âm thanh đột ngột vang lên. Nó không truyền qua không khí, không đi qua màng nhĩ tai phải lành lặn của cô, mà dội thẳng vào vùng thùy thái dương trái từ bên trong xương sọ. Đó là giọng nói của Nguyễn Khánh An. Giọng nói của đứa em gái mười mười tám tuổi đã khuất, trong trẻo nhưng u uất, mang theo cả tiếng nức nở nghẹn ngào quen thuộc mà Vy đã nghe hàng trăm lần trong những đêm An bị trầm cảm hành hạ.
*"Chị Vy ơi... Dưới này lạnh lắm. Ở đây yên tĩnh lắm, không có tiếng rít nào cả. Nhảy xuống đây với em đi..."*
"An..." Ý thức của Vy gào thét trong tuyệt vọng. Cô biết đây là giả lập. Cô biết kẻ ẩn danh Mr. Frequency đang sử dụng dữ liệu phản hồi sinh học của em gái cô—những dải sóng não bị tra tấn trước khi chết được lưu trữ trong chip cấy ghép—để tạo ra một ảo ảnh thính giác hoàn hảo nhằm bức tử cô. Nhưng trong trạng thái CCI tụt dốc dưới ngưỡng 40%, ranh giới giữa thực tại và ảo giác đã bị bóp méo hoàn toàn.
Đôi chân cô tiếp tục bước đi. Vy vô thức đẩy cánh cửa kính ban công ra. Luồng gió đêm lạnh buốt ập vào mặt, thổi tung mái tóc bết dính mồ hôi của cô. Ban công căn hộ áp mái này không có lan can bảo vệ kiên cố, chỉ có một gờ bê tông thấp cũ kỹ đã nứt nẻ theo thời gian. Phía dưới kia, sâu thẳm trong màn sương mù xám xịt, là đại lộ Hùng Vương với những vệt đèn xe máy chạy dài như những sợi chỉ sáng trôi nổi vô định.
Vy bước một chân lên gờ bê tông. Gió rít gào bên tai phải cô—Auditory Level 1 nhạy cảm cực hạn của cô lúc này chỉ nghe thấy tiếng gió rít như tiếng cười cợt của tử thần. Cô cố gắng đưa hai tay lên bịt tai để dập tắt giọng nói của An đang vang lên liên tục trong đầu, nhưng hai cánh tay cô vẫn buông thõng dọc theo cơ thể, hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của đại não. Tiếng ồn truyền qua đường xương sọ (bone conduction) không hề giảm bớt dù chỉ một decibel. Cô bị giam cầm ngay trong chính thể xác của mình.
*"Nhảy đi chị... Chỉ một bước thôi, thế giới sẽ im lặng..."*
Bàn chân trái của Vy đã đưa ra ngoài khoảng không. Cô cảm nhận được sự trống rỗng đáng sợ dưới lòng bàn chân. Trọng tâm cơ thể bắt đầu đổ về phía trước. Chỉ cần nửa giây nữa, trọng lực sẽ kéo cô xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo cách đó sáu tầng lầu.
Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, cánh tay phải của cô vô tình quẹt qua chóp mũi do chuyển động mất thăng bằng của cơ thể. Một mùi hương đột ngột xộc vào thùy khứu giác.
Mùi trầm ấm áp, sâu thẳm, mang theo chút vị ngọt của đất sau mưa và mùi gỗ dâu tằm cổ kính. Đó là mùi hương từ chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ đeo trên cổ tay phải của cô—di vật duy nhất tỏa mùi hương nhẹ mỗi khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể tăng cao do căng thẳng thần kinh.
Mùi hương của mẹ như một luồng điện cực mạnh dội thẳng vào hành tủy, kích hoạt thùy khứu giác vốn là vùng não nhạy cảm nhất chưa bị dải tần 19Hz xâm lấn. Ký ức về những buổi chiều ngồi bên hiên nhà may vá cùng mẹ và em gái An ùa về, tạo ra một mỏ neo nhận thức vững chắc, kéo CCI của Vy giật ngược trở lại từ bờ vực sụp đổ.
"Không phải An... An đã chết rồi!"
Sự tỉnh táo quay lại trong chớp mắt, mang theo nỗi đau đớn tột cùng của sự thật. Để bẻ gãy hoàn toàn dòng tín hiệu ảo giác đang khống chế hệ vận động, Vy dồn hết chút lực tàn cuối cùng vào cơ hàm.
Cô tự cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình.
*Phập.*
Một cơn đau buốt sắc lẹm, dữ dội như luồng sét đánh thẳng qua dây thần kinh sinh ba (dây thần kinh sọ số V) dội ngược lên đại não. Cơn đau vật lý cực đoan ngay lập tức kích hoạt hệ thần kinh giao cảm hoạt động quá tải, giải phóng một lượng lớn adrenaline vào máu. Xung lực đau đớn từ lưỡi mạnh đến mức nó dập tắt hoàn toàn các kích thích tần số 19Hz đang truyền vào thùy thái dương.
Vị máu tươi nóng hổi, tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Vy hét lên một tiếng đau đớn, toàn bộ cơ thể cô run bắn lên rồi đổ gục về phía sau, ngã nhào xuống sàn gạch ban công ẩm ướt, thoát khỏi gờ bê tông tử thần trong gang tấc.
Cô nằm co quắp trên sàn, thở dốc, liên tục khạc ra những búng máu tươi đỏ sẫm. Tai trái cô rè rè như tiếng đài radio bị mất sóng, còn tai phải ù đặc đi vì chấn động của cơn co giật. Nhưng cô đã sống. Cô đã giành lại được quyền kiểm soát cơ thể từ tay thiết bị tra tấn.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ áp mái bị đá văng ra với một lực cực mạnh.
Một bóng người cao ráo, mặc áo khoác kaki sẫm màu lao vào phòng. Ánh mắt sắc lạnh của thám tử tư Lê Quốc Nam quét nhanh qua căn phòng trống rỗng rồi dừng lại ở phía ban công lộng gió. Nhìn thấy Vy đang nằm trên vũng máu, Nam biến sắc, lao đến như một mũi tên.
"Vy! Em đang làm cái trò gì thế này?"
Nam đỡ xốc Vy dậy, hai tay bấu chặt vào bả vai cô. Gương mặt anh tràn đầy sự hoảng loạn và giận dữ. Nhìn thấy máu tươi liên tục rỉ ra từ khóe miệng Vy và ánh mắt lờ đờ vô thần của cô dưới ánh đèn neon nhấp nháy, trái tim Nam thắt lại. Một năm trước, anh cũng đã nhìn thấy Khánh An nằm trong tư thế tương tự tại bệnh viện tâm thần. Nỗi ám ảnh cũ ập về khiến hơi thở của anh trở nên dồn dập.
"Em muốn tự sát giống An sao? Em bị điên rồi à, Vy?" Nam hét lên, giọng anh lạc đi vì giận dữ và bất lực. Là một cựu cảnh sát hình sự chuyển sang làm thám tử tư, Nam luôn tin vào logic thực tế. Anh đã nghi ngờ trạng thái tinh thần của Vy kể từ khi cô bị sa thải khỏi viện nghiên cứu âm học và bắt đầu lảm nhảm về những tiếng rít không có thật.
Vy cố gắng lắc đầu, nhưng cơn đau từ đầu lưỡi bị rách khiến cô không thể phát âm rõ ràng. Cô chỉ biết dùng bàn tay run rẩy, đầy vết máu bám chặt lấy chéo áo khoác của Nam, cố gắng ra hiệu rằng mình không hề muốn chết.
"Buông ra! Để anh đưa em đến bệnh viện tâm thần Khánh Bình điều trị ngay lập tức. Em đang bị hoang tưởng phân liệt nặng rồi, Vy ạ!" Nam gạt tay cô ra, định bế thốc cô lên.
"K-Không..." Vy thều thào, giọng cô nghẹn lại trong tiếng nấc và vị máu tanh. Cô ra sức giãy giụa, gõ ngón tay trỏ liên tục xuống mu bàn tay Nam theo nhịp 60 bpm để cố gắng chứng minh sự tỉnh táo của mình. Nhưng đối với Nam, hành động gõ nhịp vô thức đó chỉ càng chứng minh cô đang gặp vấn đề nghiêm trọng về thần kinh.
Trong lúc giằng co, Nam dùng tay ôm chặt lấy đầu Vy để giữ cô bình tĩnh lại. Khi những ngón tay của anh lướt qua mái tóc ướt đẫm mồ hôi phía sau tai trái của cô, anh đột ngột khựng lại.
Đầu ngón tay Nam cảm nhận được một thứ gì đó bất thường dưới lớp da mềm phía sau tai Vy. Nó cứng, gồ ghề và có dạng một đường thẳng dài khoảng ba centimet.
Nam nheo mắt. Bản năng của một thám tử hình sự chuyên nghiệp trỗi dậy. Anh giữ chặt đầu Vy, nghiêng mặt cô dưới ánh sáng đỏ rực của bảng quảng cáo LED ngoài cửa sổ, dùng tay rẽ ngược lọn tóc đen của cô ra sau.
Một vết sẹo mổ còn khá mới hiển thị rõ ràng dưới ánh sáng ma quái. Vết sẹo lồi lên một cách đáng ngờ, với những vết khâu nhỏ li ti bằng chỉ kim loại chuyên dụng trong phẫu thuật vi phẫu. Khi Nam ấn nhẹ vào vết sẹo, anh cảm nhận được một khối kim loại dẹt, siêu nhỏ nằm cố định ngay dưới xương chũm tai trái của cô.
Nam sững sờ. Gương mặt hoài nghi của anh đông cứng lại.
"Cái gì thế này, Vy?" Giọng Nam trầm xuống, không còn sự giận dữ mà thay vào đó là một nỗi ớn lạnh dọc sống lưng. Anh nhìn chằm chằm vào vết sẹo mổ kỳ lạ, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt tái nhợt, đầy tia máu của cô bạn thân thuở nhỏ. "Vết mổ này... thiết bị cấy ghép... những gì em nói bấy lâu nay... là thật sao?"
Vy nhìn Nam, một giọt nước mắt hòa lẫn với máu tươi lăn dài trên má cô. Cô khẽ gật đầu. Thế giới của cô giờ đây đã mất đi một nửa âm thanh vật lý, nhưng dưới vết sẹo rỉ máu kia, chân tướng về một âm mưu tàn khốc bắt đầu lộ diện dưới ánh sáng của thực tại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!