Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Tiếng Rít Di Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của xe tuần tra bảo an V-Pharma xé toạc màn mưa ban trưa, dội qua nắp cống kỹ thuật và vang vọng vào lòng đất ẩm ướt của căn hầm ga tàu điện cũ. Lê Quốc Nam phản xạ như một bản năng của cựu cảnh sát hình sự. Anh giật phăng phích cắm nguồn của cụm máy chủ phụ, ôm chặt lấy đống tài liệu giấy của Khánh An bỏ vào chiếc ba lô chống nước. Trần Minh Quân, khuôn mặt cắt không còn giọt máu, lập tức ôm khư khư chiếc laptop chuyên dụng đã tháo pin vật lý.


Vy không thể nói. Vết rách sâu ở đầu lưỡi do cô tự cắn đêm qua vẫn còn sưng tấy, nhói lên từng cơn buốt nhức tận xương tủy mỗi khi cô nuốt nước bọt. Vị sắt tanh nồng của máu tươi trộn lẫn với vị đắng của liều thuốc Gabapentin cuối cùng bám chặt nơi cuống họng. Cô chỉ có thể ra hiệu bằng tay, chỉ về phía đường cống thải tối tăm—lối thoát duy nhất không nằm trong tầm quan sát của camera giám sát AI vòng ngoài.


Nam dìu Vy, bám sát sau lưng là Quân và cậu Út đánh giày. Họ lội qua dòng nước thải hôi thối ngập đến đầu gối, luồn lách qua hệ thống đường ống ngầm lắt léo như mê cung của thành phố Khánh Bình. Mỗi bước đi là một cực hình đối với Vy. Tai trái bị điếc sinh học của cô sưng đỏ lên, rỉ ra lớp dịch ấm nóng thấm đẫm băng gạc, trong khi tai phải Auditory Level 1 nhạy bén phải chịu đựng tiếng nước chảy xiết dội vào vách cống vang lên như những tiếng sấm rền đứt quãng.


Sau gần một giờ di chuyển trong bóng tối ngột ngạt, họ đẩy nắp cống phụ lách ra ngoài. Trước mắt họ là Hẻm 45 khu ổ chuột ven sông Khánh Bình.


Đây là một thế giới hoàn toàn khác với khu trung tâm lấp lánh ánh đèn LED của những bảng quảng cáo tập đoàn. Hẻm 45 là một dải đất trũng, lầy lội sát bờ sông, nơi hàng trăm ngôi nhà lợp tôn rỉ sét san sát nhau như những chiếc hộp sắt rỗng. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng kín các lối đi hẹp chỉ vừa một người lách qua. Không khí ở đây luôn đậm đặc mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi nước sông rác thải bốc lên và mùi nhựa thông từ những tiệm sửa đồ điện gia dụng cũ. Sóng điện thoại ở đây cực kỳ yếu do mật độ nhà tôn dày đặc che chắn bức xạ điện từ trường—một điểm mù định vị tự nhiên hoàn hảo, nhưng cũng là một cái bẫy khép kín nếu kẻ thù dùng sóng tấn công.


Nam thuê tạm một căn phòng trọ rách nát nằm sâu trong hẻm cụt, vách tường ghép bằng những tấm tôn mỏng dính và lợp mái lá dừa nước xơ xác. Vy quỳ sụp xuống sàn gỗ mục, toàn thân run rẩy vì cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng tai bắt đầu hành hạ. Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, cố gắng hít một hơi thật sâu mùi hương trầm dịu nhẹ từ chiếc vòng dâu tằm của mẹ. Mỏ neo khứu giác mỏng manh ấy là thứ duy nhất lúc này giữ cho Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) của cô không tụt sâu xuống ngưỡng ảo giác.


Bên ngoài, trời bắt đầu sập tối. Cơn mưa rào dứt hẳn, để lại một bầu không khí đặc quánh, ẩm ướt và tĩnh lặng đến đáng sợ. Quân ngồi co rúm ở góc phòng, ôm đầu gối nhìn Vy đang nằm co quắp. Nam đứng áp sát vách tôn, mắt không ngừng quan sát qua khe hở nhỏ hướng ra con hẻm lầy lội phía ngoài.


Đột nhiên, Vy giật mình mở mắt.


Cô không nghe thấy bất kỳ âm thanh vật lý nào bằng tai phải. Nhưng một cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng đột ngột bùng phát, chạy dọc theo tủy sống lên đến hành não. Lồng ngực cô thắt lại, như có một tảng đá vô hình nặng hàng chục tấn đè nghiến lên cơ hoành, khiến cô không thể hít thở bình thường. Vùng xương thái dương bên phải—mỏ neo thính giác duy nhất còn lại của cô—bắt đầu rung lên một cách cơ học, tạo ra những tiếng rè rè trầm đục truyền trực tiếp vào xương sọ.


Sóng hạ âm.


Vy bàng hoàng nhận ra dải tần số độc hại 19Hz quen thuộc. Nhưng lần này, cường độ của nó mạnh hơn gấp nhiều lần so với những gì cô từng hứng chịu tại căn hộ áp mái. Nó không phát ra từ một bảng quảng cáo cố định. Nó đang di chuyển.


Cách đó không xa, Lê Văn Cường—trưởng trạm phát sóng di động của V-Pharma—đang từ từ điều khiển chiếc xe tải hạng nhẹ ngụy trang dưới dạng xe chở hàng giao hàng nhanh tiến vào đầu hẻm lớn của khu ổ chuột. Trên nóc xe, ẩn dưới lớp bạt bọc kín là một máy phát sóng hạ âm công suất 500W sử dụng chip điều biến tần số Honeywell chuyên dụng. Cường đeo chiếc tai nghe bảo hộ giảm âm chủ động màu xám sẫm, khuôn mặt lầm lì không chút cảm xúc dưới ánh đèn taplo xanh lét. Gã xoay núm vặn công suất lên mức tối đa theo lệnh trực tiếp từ máy bộ đàm của Trần Thế Vỹ.


Sóng hạ âm 19Hz công suất cao xuyên qua những vách tôn mỏng dính của khu ổ chuột dễ dàng như đi qua không khí trống rỗng. Những tấm tôn rỉ sét của căn trọ bắt đầu cộng hưởng, phát ra những tiếng rung bần bật siêu nhẹ dưới ngưỡng nghe của người bình thường.


Vy cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lại. Một cơn buồn nôn dữ dội dội ngược lên cổ họng. Đồng tử cô co thắt, mắt bắt đầu xuất hiện những vệt bóng xám nhấp nháy ở rìa võng mạc—hậu quả của việc nhãn cầu bị rung cộng hưởng ở tần số 18-19Hz. Cô nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo của em gái Khánh An đang đứng bên mép giường, đưa đôi bàn tay lạnh ngắt hướng về phía cô.


*"Chị Vy... đi cùng em... ở đây ồn quá..."* Giọng nói giả lập u uất dội thẳng vào thái dương Vy.


Vy cắn chặt môi, tự gây ra một cơn đau nhói ở đầu lưỡi để bẻ gãy dòng tín hiệu ảo giác. Máu tươi lại rỉ ra, vị sắt mặn chát giúp cô kéo lại 10% tỉnh táo. Cô không thể lẩn trốn thụ động được nữa. Chiếc lồng Faraday di động của xe van bọc đồng vẫn đang đỗ ngoài bãi phế liệu cách đây quá xa. Nếu cô không tìm ra nguồn phát và tắt nó đi, bộ não của cô sẽ bị tàn phá vĩnh viễn trong vòng hai giờ tới.


Vy run rẩy lôi từ trong ba lô ra chiếc Máy đo phổ âm cầm tay Rigol-S1—di vật quân sự cũ mượn từ Chị Mai Tóc Ngắn. Cô kết nối nó với chiếc Ăng-ten định hướng sóng hạ âm thủ công tự chế từ ống nhựa PVC và dây đồng quấn tay mà thợ sửa radio Minh Què đã giúp cô chế tạo.


Nam nhìn thấy Vy lắp ráp thiết bị với bàn tay run rẩy, anh lập tức quỳ xuống giữ chặt lấy báng ăng-ten để đỡ cho cô. Vy nhắm nghiền mắt lại. Để định vị một dải sóng hạ âm dưới 20Hz, màn hình máy đo kỹ thuật số chỉ cung cấp số liệu hỗ trợ, chìa khóa thực sự nằm ở cơ thể cô: Kỹ năng định vị nguồn phát sóng hạ âm bằng xương sọ.


Vy hơi nghiêng đầu về phía bên phải. Cô tập trung toàn bộ nhận thức thính giác lệch pha của mình vào độ lệch pha rung động (phase difference) giữa hai bên xương thái dương. Tai trái cô đã bị điếc sinh học hoàn toàn, nhưng cấu trúc xương sọ của cô vẫn là một bộ thu nhận rung động cơ học cực kỳ nhạy bén di truyền từ người cha quá cố. Cô cảm nhận được sóng hạ âm đập vào xương thái dương bên phải trước, sau đó mất khoảng 0.6 mili giây để truyền qua hộp sọ chạm đến xương thái dương bên trái.


Cô ra hiệu bằng tay cho Nam xoay nhẹ chiếc ăng-ten PVC hướng về phía Đông Bắc.


Trên màn hình LCD nhỏ của máy Rigol-S1, đường phổ âm vốn dĩ phẳng lặng bỗng nhiên nhô lên một dải sóng đứng hình parabol sắc bén, đỉnh nhọn đứng yên tại tần số chính xác 19Hz với biên độ cực đại.


`[Rigol-S1: Signal detected. Frequency: 19.02 Hz. Amplitude: 92 dB. Vector: 45° Northeast]`


Vy mở mắt, ánh mắt cô bùng lên một ngọn lửa căm thù kiên định. Cô cầm cây bút bi, nguệch ngoạc viết nhanh lên trang giấy nháp giơ ra trước mặt Nam:


*"Xe tải phát sóng di động của Cường. 50 mét hướng Đông Bắc. Đang đỗ gần lò gạch cũ ở lối ra hẻm. Nếu không phá hủy nó, tôi sẽ đột quỵ trong 2 tiếng nữa."*


Nam nhìn dòng chữ, cơ hàm anh bạnh ra lạnh lùng. Anh đứng bật dậy, siết chặt thanh sắt bọc vải trong tay, ánh mắt hiện rõ quyết tâm cận chiến sinh tử. Vy gạt nước mắt, ôm lấy chiếc máy đo Rigol-S1 và bám sát sau lưng Nam, chuẩn bị bước vào bóng đêm lầy lội của khu ổ chuột để thực hiện cuộc phục kích triệt hạ nguồn phát tra tấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!