Bản Vá Chợ Đen
Mười một giờ rưỡi trưa. Ánh sáng mặt trời không thể chạm tới độ sâu năm mét dưới lòng đất, nhưng sự ngột ngạt của căn hầm bỏ hoang dưới nhà ga tàu điện cũ vẫn đậm đặc như một lớp sương muối công nghiệp. Trên chiếc bàn gỗ mục nát, chiếc ThinkPad bọc đồng rách nát đang chạy hết công suất, tiếng quạt tản nhiệt rít lên từng hồi cơ học chói tai.
Nguyễn Khánh Vy ngồi bó gối trên chiếc ghế sắt rỉ sét, hai tay ghì chặt lấy thái dương. Bên tai trái đã điếc sinh học hoàn toàn, thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' đang hoạt động ở mức nhiệt độ 43°C. Vùng da sau tai cô sưng tấy đỏ, rỉ ra những giọt dịch vàng ấm nóng thấm đẫm lớp gạc vô trùng. Tiếng rít hạ âm 19Hz—thứ âm thanh tra tấn vô hình từ kẻ ẩn danh Mr. Frequency—đang điên cuồng khoan vào đại não cô.
*Uuuuu... nnnn... cạch...*
Nó không chỉ là tiếng ồn. Nó là một mệnh lệnh cưỡng bức nhận thức đang cố gắng bẻ gãy ý chí tự do của cô, thì thầm vào thùy thái dương những ảo giác u uất về cái chết của em gái Khánh An.
Vy mím chặt môi. Vết rách sâu ở đầu lưỡi—hậu quả của việc cô tự cắn để cắt cơn mộng du cưỡng bức đêm trước—lại co thắt, dội ngược vị sắt tanh nồng của máu lên khoang miệng. Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, cố gắng hít một hơi thật sâu mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng tay cũ của mẹ. Mỏ neo khứu giác mỏng manh ấy giúp cô ổn định lại nhịp thở, nhưng Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) hiển thị trên màn hình máy tính vẫn đang tụt dần về ngưỡng nguy hiểm.
`[Warning: Cognitive Control Index (CCI) at 66%. Overheat Level: 43°C...]`
`[Countdown to Mute-Code Expiration: 11 hours 42 minutes...]`
Chỉ còn chưa đầy mười hai giờ trước khi mã tắt tiếng tạm thời hết hiệu lực. Nếu không có mã mới, tiếng rít sẽ tăng lên cường độ cực đại, nung chảy màng nhĩ phải lành lặn duy nhất của cô. Vy nhắm mắt, ngón tay trỏ tay phải gõ liên tục xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm đều đặn. *Cạch. Cạch. Cạch.* Cô phải giữ vững bản ngã. Cô không được phép phát điên trước khi tìm ra cách cứu chú Dũng Nhật Tảo đang bị Phan Văn Trọng giam giữ tại bệnh viện.
Đột nhiên, tiếng nắp cống kỹ thuật phía sau hầm khẽ rung lên. Lê Quốc Nam lập tức đứng bật dậy, tay siết chặt thanh sắt bọc vải, di chuyển không tiếng động áp sát vào lối tối. Vy nghiêng đầu phải—tai duy nhất còn nghe được—để bóc tách tiếng động. Đó không phải là nhịp bước nặng nề của lính gác V-Pharma, mà là tiếng bước chân ngắn, vội vã và tiếng thở dốc của một thiếu niên.
Nắp hầm đẩy ra. Thằng Út đánh giày lách người xuống trước, theo sau là một cậu thanh niên gầy gò, tóc xù bù xù như tổ quạ, đeo cặp kính gọng tròn to bản lệch xệch trên sống mũi tái nhợt. Cậu ta mặc chiếc áo thun đen in hình logo hệ điều hành Arch Linux sờn cũ, hai tay ôm khư khư chiếc laptop chuyên dụng đã được mã hóa phần cứng.
"Chị Vy... anh Nam..." Út thở dốc, mặt dính đầy bụi than. "Em dẫn anh Quân xuống được rồi. Giang hồ của Hải Búa đang chặn ở đầu hẻm lớn, tụi em phải bò qua đường cống thải phía sau bãi xe phế liệu."
Cậu thanh niên đeo kính tròn nhìn quanh căn hầm tối tăm, ánh mắt dừng lại trên chiếc ThinkPad bọc đồng và những bảng mạch lọc âm analog nằm ngổn ngang. Khi nhìn thấy Vy đang ngồi co quắp với vết băng gạc rỉ dịch sau tai, đôi mắt cậu ta sáng lên một vẻ sùng bái xen lẫn lo sợ. Cậu chính là Trần Minh Quân, thiên tài lập trình mười chín tuổi của nhóm Sóng Ngắn cũ.
"Chị... chị Vy..." Quân nói lắp bắp, giọng run lên vì xúc động. "Em... em là Quân. Em đã viết xong nó rồi. Bản vá Ad-Blocker Chợ Đen (v1.2). Em lén mang đến cho chị đây."
Quân vội vàng đặt chiếc laptop của mình lên bàn, mở một phân vùng ổ cứng đã được mã hóa đa tầng. Cậu rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc thẻ nhớ MicroSD vật lý được bọc trong một lớp giấy bạc chống từ tính.
"Em không dám truyền file này qua mạng," Quân vừa nói vừa cắm thẻ nhớ vào máy tính của Vy. "An ninh mạng của V-Pharma, đặc biệt là gã Đỗ Hữu Nam, đang quét toàn bộ băng thông của thành phố để tìm kiếm bất kỳ đoạn mã nào có cấu trúc lọc dải tần 19Hz. Em phải đóng gói nó dưới dạng một bản vá lỗi firmware ẩn danh cho máy trợ thính thương mại."
Vy nhìn vào những dòng mã nguồn đang hiển thị trên màn hình. Đầu lưỡi đau đớn khiến cô không thể phát âm rõ ràng, cô chỉ có thể phát ra những tiếng khàn đặc rát buốt trong cổ họng:
"Quân... nguy... hiểm..."
Cô ra hiệu bằng tay, chỉ vào dòng chữ cảnh báo định vị MAC trên màn hình ThinkPad. Cô không muốn kéo cậu thiếu niên này vào vũng bùn chết người của V-Pharma. Việc viết phần mềm chặn quảng cáo chợ đen để can thiệp vào thiết bị cấy ghép của tập đoàn là một bản án tử hình số.
"Em biết chứ, chị Vy!" Quân đẩy gọng kính cận, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định của tuổi trẻ. "Nhưng nếu không có bản vá này, tiếng rít trong đầu chị sẽ phá hủy thùy thái dương của chị trước khi chúng ta kịp lấy được chip giải mã từ chú Dũng. Bản vá v1.2 này không sử dụng các thư viện API tiêu chuẩn. Em đã viết lại toàn bộ bằng hợp ngữ (Assembly) để can thiệp trực tiếp vào thanh ghi của chip xử lý tín hiệu số (DSP) Honeywell bên trong máy trợ thính của chị. Nó sẽ thiết lập một bộ lọc dải thông chặn (band-stop filter) thích ứng, tự động triệt tiêu 30% năng lượng của dải sóng hạ âm 19Hz."
Nam bước lại gần, đặt bàn tay to lớn lên vai Quân. "Nó có an toàn cho tai của Vy không?"
"Đó là một bộ lọc thụ động gián tiếp," Quân giải thích, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím để giải nén file. "Nó không cố gắng ghi đè lên mã nguồn gốc của adware Premium—điều đó sẽ kích hoạt chế độ tự hủy tầm ngắn của thiết bị. Thay vào đó, nó tạo ra một vùng đệm cô lập trong bộ nhớ đệm RAM tạm thời của chip DSP. Mỗi khi dải sóng 19Hz truyền vào, bản vá sẽ điều khiển màng loa phát ra một pha sóng ngược 180 độ ở biên độ cực thấp để trung hòa một phần sóng độc hại trước khi nó chạm đến màng nhĩ phải."
Vy nhìn chăm chú vào các dòng lệnh Assembly của Quân. Từng dòng code được tối ưu hóa một cách thiên tài, sạch sẽ và sắc bén như một lưỡi dao mổ vi phẫu. Cô hiểu rõ logic của Quân: đây là cách duy nhất để giảm bớt áp lực tra tấn mà không làm nổ tụ điện siêu nhỏ của pin thiết bị cấy ghép.
Nhưng có một rủi ro cực lớn nằm ở phần chữ ký lập trình (code signature). Dù Quân đã ngụy trang đoạn mã dưới dạng firmware sạch, phong cách viết code tối ưu hóa phần cứng của cậu là duy nhất trong giới hacker Khánh Bình. Nếu V-Pharma phân tích được bản vá này, họ sẽ lần ra chữ ký số của cậu trên các diễn đàn ngầm.
Vy lắc đầu, cô cầm lấy cây bút bi, viết nhanh lên tờ giấy kẻ ô của ông Hải:
*"Không được. Nếu Đỗ Hữu Nam phát hiện ra chữ ký lập trình của em, tài khoản Github ẩn danh và toàn bộ danh tính số của em sẽ bị đưa vào danh sách đen. Em sẽ bị bắt."*
Quân nhìn dòng chữ viết tay của Vy, khẽ cười khổ. "Chị Vy, từ ngày em gia nhập Sóng Ngắn, em đã chấp nhận điều đó rồi. Em không thể đứng nhìn chị bị tra tấn cho đến chết giống như chị An. Hãy để em làm."
Không đợi Vy đồng ý, Quân kết nối chiếc máy tính xách tay của mình với thiết bị cấy ghép của Vy thông qua một kết nối bluetooth dải rộng tự chế, sử dụng card mạng không dây đã được bọc lá đồng để hạn chế bức xạ điện từ rò rỉ ra ngoài hành lang nhà ga.
`[System: Establishing Local Bluetooth Bridge...]`
`[Target: Honeywell DSP-Antech-0 Hearing Aid]`
`[Status: Connected. Signal Strength: 85%]`
Vy nhắm mắt lại, toàn thân gồng cứng. Cô cảm nhận được một luồng xung điện nhẹ chạy dọc theo xương sọ bên trái khi tiến trình nạp firmware bắt đầu.
`[Action: Injecting Ad-Blocker Patch v1.2 into RAM buffer...]`
`[Warning: Memory partition conflict detected. Device temperature rising: 43.5°C...]`
Vùng da sau tai Vy nóng rực lên như bị áp một thanh sắt nung. Cơn đau nhói dội ngược lên hành tủy khiến cô vô thức bấu chặt lấy cạnh bàn gỗ, những ngón tay run rẩy cào rách một mảng vỏ gỗ mục. Vết rách ở lưỡi lại rỉ máu, vị tanh của đồng tràn ngập khoang miệng.
"Vy! Cố lên em!" Nam giữ chặt lấy bả vai cô, gương mặt anh căng thẳng đến mức các thớ cơ giật liên hồi.
Quân mồ hôi chảy đầm đìa trên trán, ngón tay cậu lướt như bay trên bàn phím để cân chỉnh pha sóng đối kháng thời gian thực. "Mức độ xung đột là 45%... Em đang điều chỉnh hệ số suy hao... Thêm 10 giây nữa thôi!"
Đột nhiên, tiếng rít 19Hz u uất trong đầu Vy bỗng nhiên thay đổi nhịp điệu. Nó không còn là một dải âm phẳng lỳ, nặng nề nữa mà bắt đầu bị bẻ cong, vỡ ra thành những tiếng rè rè đứt quãng giống như tiếng radio bị nhiễu sóng từ xa. Áp lực đè nặng lên lồng ngực Vy đột ngột giảm bớt. Cơn buồn nôn và chóng mặt từ hệ tiền đình tai phải dịu đi rõ rệt.
`[System: Band-Stop Filter modulation active (30% energy reduction)]`
`[Device Temperature: 39.5°C (Stable)]`
`[CCI: 75% (Normalizing)]`
Vy thở hắt ra một hơi dài, cô từ từ mở mắt. Sự im lặng tạm thời dội vào thính giác tai phải của cô như một dòng nước mát lạnh giữa sa mạc cát bỏng. Cô có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn của căn hầm, tiếng thở dốc của Quân và tiếng nhịp tim đập dồn dập của chính mình. Thính lực lệch pha Auditory Level 1 của cô bắt đầu phục hồi nhẹ, cho phép cô định vị lại không gian xung quanh mà không bị tiếng rít tra tấn che phủ.
"Được rồi... giảm được 30% rồi..." Quân reo lên khe khẽ, gương mặt cậu rạng rỡ hẳn lên sau cặp kính tròn.
Vy khẽ gật đầu, cô dùng ngón tay ra hiệu cảm ơn Quân. Cảm giác tỉnh táo lâm sàng quay trở lại giúp cô thoát khỏi trạng thái mộng du tỉnh, phục hồi hoàn toàn khả năng tư duy logic sâu.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Trên màn hình chiếc laptop chuyên dụng của Quân, một dòng lệnh màu đỏ bỗng nhiên tự động thực thi ngoài tầm kiểm soát của cậu.
`[Alert: Telemetry report auto-sent to V-Pharma Gateway...]`
`[Status: Connection established via background system hook]`
`[Packet Size: 1.2 KB. Encryption: AES-256 (Honeywell proprietary)]`
Quân đông cứng người. Sắc mặt cậu lập tức chuyển từ đỏ hồng sang trắng bệch như xác chết. "Không... không thể nào... Em đã cô lập hoàn toàn kết nối mạng của thiết bị rồi mà!"
"Có chuyện gì thế, Quân?" Nam lao tới nhìn vào màn hình máy tính.
"Hệ thống adware Premium... nó có một phân vùng bảo mật ẩn chạy độc lập ở tầng phần cứng (hardware level)," giọng Quân run rẩy, ngón tay cậu gõ điên cuồng lên bàn phím để cố ngắt kết nối. "Ngay khi bản vá v1.2 can thiệp vào thanh ghi DSP, chip bảo mật của thiết bị đã tự động kích hoạt một giao thức báo cáo lỗi (telemetry report). Nó lén sử dụng kết nối mạng di động GSM thụ động của máy trợ thính để gửi một gói tin mã hóa chứa mã nguồn của bản vá về máy chủ giám sát của V-Pharma!"
Vy bật dậy, cô giật lấy chiếc ThinkPad bọc đồng, nhanh chóng chạy lệnh quét cổng kết nối để theo vết luồng dữ liệu vừa gửi đi. Thính giác tai phải của cô bắt đầu nghe thấy những tiếng rè rè tần số cao phát ra từ chiếc card mạng không dây—dấu hiệu của một đợt truy quét ngược (reverse trace) đang được kích hoạt từ xa.
Trên màn hình, một biểu đồ định vị đa điểm xuất hiện, các đường quét màu xanh dương đang hội tụ cực nhanh về phía khu vực Quận 5, hướng thẳng đến vị trí căn hầm ga tàu điện cũ.
`[V-Pharma Cybersecurity Division: Active Trace-back Daemon initiated]`
`[Target Signature: Code Optimization Pattern "Q-Arch-99"]`
`[Origin IP: 113.161.45.99 (Dynamic Proxy - Decrypting...)]`
"Q-Arch-99"—đó là chữ ký lập trình độc quyền mà Quân sử dụng trên tài khoản Github ẩn danh của mình để phát triển các dự án ad-blocker mã nguồn mở.
"Đỗ Hữu Nam... gã kỹ sư trưởng bảo mật của tập đoàn đang trực tiếp phân tích gói tin," Vy ra ký hiệu bằng tay cực nhanh cho Nam, mắt cô dán chặt vào màn hình hiển thị tiến trình giải mã proxy của kẻ thù.
"Em phải xóa tài khoản Github! Em phải hủy khóa bảo mật PG!" Quân hoảng loạn, cậu vơ lấy chiếc laptop của mình, cố gắng thiết lập một kết nối VPN bắc cầu qua quán net của Huy Còi để xóa sạch dấu vết số.
"Không kịp đâu, Quân!" Nam giữ chặt tay cậu thiếu niên. "Tường lửa của V-Pharma quét quá nhanh. Nếu em kết nối mạng lúc này, chúng sẽ định vị chính xác địa chỉ IP thật của căn hầm này trong vòng ba mươi giây!"
Vy giật lấy chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bản vá ra khỏi máy tính, cô ném nó xuống nền đất bê tông ẩm ướt, dùng gót giày đế cao su dẫm nát hoàn toàn để tiêu hủy chứng cứ vật lý. Cô viết nhanh lên giấy nháp, giơ sát mặt Quân:
*"Tắt nguồn máy tính ngay lập tức! Tháo pin vật lý ra! Đỗ Hữu Nam đã ghi nhận chữ ký của em rồi. Tài khoản Github của em đã bị đưa vào danh sách đen của tập đoàn."*
Quân run rẩy làm theo lời Vy. Cậu giật phăng viên pin Lithium ra khỏi chiếc laptop chuyên dụng của mình. Căn hầm lại chìm vào bóng tối mờ ảo của những bóng đèn sợi đốt treo thấp.
Nhưng dòng dữ liệu đã được gửi đi thành công. Bản vá Ad-Blocker Chợ Đen của Quân đã giúp Vy lọc bỏ được 30% tiếng rít tra tấn, trả lại cho cô sự tỉnh táo lâm sàng để tiếp tục cuộc chiến. Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc: Trần Minh Quân—cậu thiếu niên mười chín tuổi vô tội—đã chính thức lọt vào tầm ngắm của bộ máy an ninh mạng khổng lồ của V-Pharma. Danh tính số của cậu bị đốt cháy, và một nhân quả phụ nguy hiểm đã được cài cắm, kéo cậu lún sâu vào vòng vây truy sát của kẻ thù.
Vy nhìn Quân đang ngồi bần thần trước chiếc máy tính mất nguồn, nỗi đau dằn vặt tội lỗi sau cái chết của em gái An lại dội lên trong lòng cô như một cơn sóng dữ. Cô đã không bảo vệ được em gái mình, và giờ đây, cô lại đang kéo thêm một người trẻ tuổi khác vào sống ngầm chết chóc này. Cô siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm trên cổ tay phải, mùi hương trầm ấm áp tỏa ra dịu nhẹ như một lời nhắc nhở kiên định về lời thề báo thù.
Từ phía trên lối hầm, tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra bảo an V-Pharma bỗng nhiên vang lên đứt quãng từ đầu hẻm lớn của bãi phế liệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!