Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Mật Ngữ Nhạc Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn hình ThinkPad bọc đồng rách nát chỉ còn lại một màu đen ngòm của tàn tro Chợ Nhật Tảo. Dù luồng dữ liệu camera giao thông đã bị Thượng úy Đạt bóp nghẹt, dư ảnh của ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi tiệm sửa chữa điện tử của chú Bùi Tiến Dũng vẫn như đang nhảy múa, thiêu đốt võng mạc của Nguyễn Khánh Vy.


Căn hầm bỏ hoang dưới nhà ga tàu điện cũ chìm vào sự im lặng đặc quánh của lòng đất sâu năm mét. Tiếng nước rỉ từ kẽ nứt bê tông trên trần hầm nhỏ giọt xuống sàn đá lạnh buốt. *Tách. Tách. Tách.* Âm thanh cơ học ấy dội vào tai phải Vy—bên tai duy nhất còn giữ được thính lực lệch pha Auditory Level 1—như những nhát búa gõ nhịp chậm rãi, nhức nhối.


Vy quỳ sụp trên nền đất ẩm, hai tay ôm lấy đầu. Vết gạc trắng muốt dán sau tai trái cô—bên tai đã bị điếc sinh học hoàn toàn—đang nóng rực lên. Thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' dán chặt vào xương thái dương đang râm ran rò rỉ dòng điện nhẹ do ảnh hưởng của cơn sốt nhiễm trùng chưa dứt. Mỗi lần cô cố nuốt nước bọt, vết rách sâu ở đầu lưỡi do cô tự cắn để cắt cơn mộng du cưỡng bức đêm trước lại co thắt, dội ngược vị sắt tanh nồng của máu lên khoang miệng. Vy không thể nói. Cô chỉ có thể thở những hơi thở nóng hổi, đứt quãng qua hai cánh mũi phập phồng.


Lê Quốc Nam quỳ bên cạnh cô, bàn tay thô ráp của anh bóp chặt bả vai cô để giữ cô không ngã quỵ. Gương mặt chữ điền của cựu cảnh sát hình sự hằn sâu những nếp nhăn đầy dằn vặt.


"Vy, nhìn anh này," Nam nói, giọng anh trầm xuống, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên định lạnh lùng. "Chú Dũng đã chấp nhận nuốt chiếc USB giải mã để bảo vệ nó khỏi tay Hải Búa. Chú ấy đang nằm trong bệnh viện dưới sự canh gác của Phan Văn Trọng. Nếu bây giờ em phát điên, ngọn lửa ở Chợ Sắt sẽ thiêu rụi cả hai chúng ta. Chúng ta chỉ còn đúng mười hai giờ trước khi mã tắt tiếng tạm thời của gã ẩn danh hết hiệu lực."


Vy mím chặt môi, cố nuốt vị máu tanh vào trong. Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm ấm áp, dịu nhẹ từ chiếc vòng dâu tằm của mẹ. Mỏ neo khứu giác lập tức hoạt động, kích thích mạnh mẽ thùy khứu giác để dập tắt những tiếng ù tai nhức nhối đang chực chờ bùng phát ở tai phải. Đồng thời, ngón tay trỏ tay phải cô bắt đầu gõ đều đặn xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm. *Cạch. Cạch. Cạch.* Cô phải giữ Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) trên mức 70%. Trí óc cô phải tỉnh táo để giải mã tệp dữ liệu y tế lâm sàng của em gái Khánh An mà cô đã liều mạng cướp được từ Bệnh viện Khánh Bình.


Đột nhiên, có ba tiếng gõ nhẹ vào tấm nắp cống kỹ thuật dẫn ra bãi phế liệu phía trên.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Nam lập tức buông Vy ra, tay rút nhanh thanh sắt bọc vải dắt sau thắt lưng, di chuyển không tiếng động áp sát vào lối hầm tối. Vy nhắm mắt lại, nghiêng đầu phải về phía tiếng động. Thính lực lệch pha của cô bóc tách tiếng bước chân cực nhẹ, tiếng ma sát của vải thô sờn cũ và nhịp thở ngắn, dồn dập của một đứa trẻ.


"Là thằng Út," Vy ra ký hiệu bằng tay cho Nam, môi cô mím chặt vì đau.


Nam từ từ hạ thanh sắt xuống, đẩy nhẹ nắp hầm. Một chiếc bóng nhỏ gầy gò lách xuống. Đó là Cậu Út đánh giày, cậu bé mười hai tuổi với làn da đen nhẻm, mặc chiếc áo thun rách vai dính đầy xi đánh giày đen. Út thở dốc, hai tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ đánh giày quen thuộc. Cậu nhìn Vy bằng đôi mắt tròn sáng chứa đầy sự lo lắng, rồi nhanh chóng đặt chiếc hộp gỗ xuống sàn hầm.


"Chị Vy... Anh Nam..." Út nói nhỏ, giọng run lên vì sợ hãi. "Giang hồ của Hải Búa đang lảng vảng đầy đầu hẻm bãi xe. Chú Sơn Cụt bảo em lách qua ngõ sau đường cống để xuống đây. Chú Hải gửi cái này cho chị."


Út dùng ngón tay nhấn mạnh vào một cái lẫy ngầm dưới đáy hộp gỗ đánh giày. Một ngăn đáy bí mật bật ra, lộ ra một phong thư bằng giấy xi măng thô ráp, được gấp nếp kỹ lưỡng và niêm phong bằng một vệt sáp đỏ có đóng dấu ký hiệu quân sự cũ.


Vy đón lấy phong thư. Mùi giấy cũ và mùi sáp nến hòa lẫn với mùi xi đánh giày hăng hắc. Đây là quy trình truyền tin bảo mật Quy tắc giao tiếp ngang hàng P2P Offline mà cô và chuyên gia mật mã giải ngũ Vũ Đông Hải đã thiết lập để tránh mọi sự giám sát điện tử của V-Pharma. Cô bóc niêm phong sáp đỏ, rút ra một tờ giấy kẻ ô chuyên dùng của sĩ quan thông tin quân đội, trên đó đầy những dòng chữ viết tay bằng bút chì của ông Hải:


*"Vy, cháu không thể dùng các công cụ bẻ khóa tự động (brute-force) đối với tệp dữ liệu lâm sàng này. V-Pharma sử dụng hệ thống bảo mật Honeywell v4.2 tích hợp thuật toán tự hủy dữ liệu nếu phát hiện số lần nhập sai khóa vượt quá giới hạn. Khóa giải mã này là một hệ mật mã đối xứng cổ điển, nhưng nó được cá nhân hóa bởi người thiết lập—em gái cháu. Hãy tìm kiếm mỏ neo ký ức của con bé. Những kẻ thiết kế hệ thống số của tập đoàn luôn bỏ qua các tham số analog cá nhân. Chúc cháu tỉnh táo."*


Vy đọc xong, bàn tay cô siết chặt tờ giấy nháp. Mỏ neo ký ức của Khánh An.


Cô mở cuốn nhật ký điều trị tâm lý bìa da rách góc của An—di vật duy nhất cô tìm thấy trong con búp bê len cũ. Trên những trang giấy ố vàng dính đầy những vệt nước mắt đã khô, An không ghi chép bằng những dòng chữ thông thường. Cô bé vẽ những khuông nhạc năm dòng kẻ nguệch ngoạc, với những nốt nhạc Sol (G), La (A), Si (B) nằm rải rác một cách kỳ dị, không theo bất kỳ quy luật nhạc lý thông thường nào.


Vy đặt cuốn nhật ký bên cạnh chiếc ThinkPad bọc đồng. Cô mở tệp dữ liệu lâm sàng được mã hóa có đuôì.dat̀ cướp được từ bệnh viện. Giao diện bẻ khóa hiện lên một dòng yêu cầu nhập khóa đối xứng 16 ký tự hex.


`[Honeywell Security: Enter Symmetric Decryption Key (16-bit Hex)...]`

`[Warning: 3 attempts remaining before data self-deletion...]`


Chỉ còn ba lượt thử. Nếu sai, toàn bộ hồ sơ bệnh án của An—bằng chứng duy nhất chứng minh em gái cô bị mưu sát nhận thức—sự hy sinh của chú Dũng và sự dằn vặt của Giáo sư Vỹ sẽ biến thành những dòng mã rác vô giá trị.


Cơn đau đầu từ thiết bị cấy ghép lại dội ngược lên thái dương trái của Vy. Thiết bị 'Mã nguồn adware Premium' dường như cảm nhận được nỗ lực bẻ khóa của cô, bắt đầu phát ra một dải sóng hạ âm 19Hz cường độ nhẹ. *Uuuu... nnnn...* Âm thanh u uất ấy truyền qua xương sọ, làm mờ đi thị giác của cô. Vy nhìn lên màn hình máy tính, những ký tự hex bắt đầu nhảy múa, chồng chéo lên nhau thành những hình ảnh ảo giác kinh hoàng: cô nhìn thấy bóng dáng Khánh An đứng ngoài ban công chung cư cũ dưới đêm mưa bão, chiếc tai nghe dây màu trắng đung đưa trước gió, giọng nói của con bé thầm thì bên tai trái: *"Chị ơi, im lặng đi... im lặng mới là tự do..."*


"Không!"


Vy cắn mạnh vào đầu lưỡi. Cơn đau buốt đột ngột từ dây thần kinh sinh ba dội thẳng lên vỏ não, kích hoạt mạnh mẽ hệ thần kinh giao cảm. Vị máu tươi ấm nóng lại tràn ra trong khoang miệng. Cô đưa vòng trầm dâu tằm sát mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương đất ấm áp để đè bẹp dòng tín hiệu ảo giác. Ngón tay cô gõ mạnh xuống bàn gỗ theo nhịp Metronome đều đặn. *Cạch. Cạch. Cạch.* Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) của cô nhích dần lên 72%. Ảo ảnh của An biến mất. Chỉ còn lại màn hình dòng lệnh lạnh lùng.


Cô phải dịch những nốt nhạc của An sang dãy số hex.


Vy quan sát kỹ khuông nhạc đầu tiên trong nhật ký của An. Có ba nốt nhạc được viết lớn hơn bình thường: Sol4, La4, Si4.


Theo lý thuyết vật lý âm học mà Giáo sư Lâm Thế Vỹ từng dạy cô, mỗi nốt nhạc đều tương ứng với một dải tần số vật lý chính xác.

- Sol4 (G4) có tần số cơ bản là 392.00 Hz.

- La4 (A4) có tần số cơ bản là 440.00 Hz.

- Si4 (B4) có tần số cơ bản là 493.88 Hz.


Vy dùng bút chì viết các con số này lên tờ giấy nháp của ông Hải. Nhưng 16 ký tự hex không thể chỉ là những con số tần số đơn thuần. Cô nhìn vào cách An vẽ các nốt nhạc: nốt Sol có một vệt gạch chéo ở đuôi, nốt La bị tô đen hoàn toàn thô bạo, nốt Si có một chấm tròn nhỏ nằm lệch pha bên dưới khuông nhạc.


Vy nhận ra đây không phải là nhạc lý chuẩn. Đây là cách An ký hiệu các vết nhiễu hài bậc cao của chip DSP cũ mà hai chị em từng cùng cha nghiên cứu trong xưởng radio cũ của gia đình. Cha cô từng dạy: *"Mọi âm thanh analog đều có những vết sẹo của riêng nó. Đó là những tần số hài không hoàn hảo."*


Nốt Sol với vệt gạch chéo biểu thị hài bậc hai của Sol4: $392.00 \times 2 = 784$ Hz.

Nốt La bị tô đen biểu thị hài bậc ba của La4: $440.00 \times 3 = 1320$ Hz.

Nốt Si với chấm lệch pha biểu thị hiệu tần số giữa Si4 và Sol4: $493.88 - 392.00 = 101.88$ Hz.


Vy chuyển đổi các giá trị tần số này sang hệ thập phân, rồi từ thập phân sang mã hex:

- 784 chuyển sang hex là0310`.

- 1320 chuyển sang hex là0528`.

- 101 chuyển sang hex là0065`.


Cô ghép các chuỗi hex lại với nhau: `031005280065`. Vẫn thiếu 4 ký tự để đủ 16-bit hex cho khóa đối xứng.


Vy lật tiếp trang nhật ký của An. Ở góc cuối trang, có một hình vẽ nhỏ vẽ chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ với đúng bốn hạt gỗ được tô màu đỏ sẫm. Bốn hạt gỗ đỏ.


Vy đưa tay sờ vào chiếc vòng trầm trên cổ tay phải của mình. Cô đếm các hạt gỗ từ nút thắt trung tâm: hạt thứ 3, hạt thứ 5, hạt thứ 7, hạt thứ 11. Đó là các số nguyên tố đầu tiên.

- 3, 5, 7, 11.

Chuyển bốn con số này sang hex: `3`, `5`, `7`, `B̀.


Vy ghép dòng mã hoàn chỉnh vào dòng lệnh terminal:


`031005280065357B̀


Ngón tay trỏ của cô đặt hờ trên phím Enter. Mồ hôi hột từ trán Vy chảy dài xuống cằm, dính bết vào những sợi tóc mai tái nhợt. Tai trái cô rung lên đau đớn, tiếng rít 19Hz từ thiết bị cấy ghép đột ngột tăng cường độ như một lời đe dọa trực tiếp từ Mr. Frequency từ xa. Gã biết cô đang tiến gần đến chân tướng.


`[Warning: Cognitive Control Index (CCI) at 65%. Overheat Level: 42°C...]`

`[Do you want to execute Decryption with Key: 031005280065357B? (Y/N)]`


Nam đứng phía sau cô, hơi thở của anh nóng hổi, hai tay siết chặt bả vai cô như muốn truyền thêm sức mạnh vật lý. Thằng Út đánh giày nín thở, ôm chặt chiếc hộp gỗ, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính.


Vy nhắm mắt lại, hít một hơi mùi hương trầm ấm áp, ngón tay cô dứt khoát gõ phím Enter.


*Cạch.*


Màn hình ThinkPad bọc đồng bỗng nhiên đứng khựng lại trong ba giây dài dặc. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rít lên những âm thanh cơ học chói tai trong không gian hầm tối. Vy nín thở, màng nhĩ phải của cô căng ra như muốn rách đôi.


`[System: Verifying Symmetric Key...]`

`[Progress: 10%... 45%... 80%...]`

`[Decryption Successful!]`

`[Opening Clinical File: Project_Parasite_Phase_1_Khánh_Bình.pdf]`


Tệp hồ sơ y tế lâm sàng gốc của Nguyễn Khánh An mở toang trên màn hình.


Nhưng Vy không nhìn vào những dòng bệnh án y khoa. Ánh mắt cô bị đóng đinh vào một trang tài liệu kỹ thuật có đóng dấu đỏ mật của tập đoàn V-Pharma nằm ở phụ lục cuối cùng. Đó là một bản đồ phân bố địa lý của thành phố Khánh Bình với hàng trăm điểm chấm đỏ nhấp nháy liên tục.


Vy run rẩy dùng chuột phóng to bản đồ.


Mỗi chấm đỏ trên bản đồ tương ứng với một tọa độ chính xác của một cụm loa phát thanh công cộng đặt tại các ngã tư lớn, các ga tàu điện và các khu chung cư khép kín của thành phố. Bên dưới bản đồ là một bảng danh sách kỹ thuật chi tiết hiển thị dải tần số hoạt động của từng cụm loa.


`[Subject: Public Broadcaster Grid - Phase 1 Expansion]`

`[Total Nodes: 500 Speaker Clusters]`

`[Carrier Frequency: 19Hz Infrasound Subliminal Modulation (Lồng ghép dải tần ám thị ngầm)]`

`[Status: Pre-installed / Ready for Central Activation (Đã cài đặt sẵn / Chờ kích hoạt trung tâm)]`


Vy bàng hoàng nhìn màn hình. Hóa ra, thiết bị cấy ghép trong tai cô và cái chết của Khánh An chỉ là những ca thử nghiệm lâm sàng nhỏ lẻ ban đầu. V-Pharma đã âm thầm biến toàn bộ đô thị Khánh Bình thành một phòng thí nghiệm hành vi khổng lồ. Năm trăm cụm loa công cộng tại tất cả các ngã tư lớn đang phát dải tần ám thị ngầm dải sóng hạ âm 19Hz, sẵn sàng bẻ gãy tự do ý chí và kiểm soát nhận thức của hàng vạn người dân vô tội chỉ bằng một nút bấm kích hoạt từ máy chủ trung tâm.


Trong bóng tối của căn hầm ngầm rỉ sét, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt tái nhợt, chứa đầy sự kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng của Nguyễn Khánh Vy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!