Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Chợ Sắt Bốc Cháy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới độ sâu năm mét của căn hầm ga tàu điện cũ lạnh lẽo và đặc quánh mùi rỉ sét của những thanh ray đường sắt đã bị bỏ hoang từ thập kỷ trước. Tiếng nước rỉ dịch từ những kẽ nứt bê tông trên trần hầm nhỏ giọt đều đặn xuống một vũng nước đục bên cạnh chân bàn gỗ. *Tách. Tách. Tách.* Âm thanh ấy, dưới thính lực lệch pha Auditory Level 1 đang bị ù đặc của tai phải Nguyễn Khánh Vy, dội vào màng nhĩ như những nhát búa gõ nhịp chậm rãi.


Vy ngồi co rúm trên chiếc ghế đẩu mục nát, hai tay ôm chặt lấy đầu. Vết băng gạc trắng muốt dán sau tai trái cô đã bắt đầu thấm ra một vệt dịch màu hồng nhạt—hậu quả của cơn quá nhiệt tàn khốc mà thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium' gây ra từ đêm đột nhập bệnh viện. Mỗi lần cô cố gắng nuốt nước bọt, vết rách sâu trên đầu lưỡi do cô tự cắn để cắt cơn mộng du cưỡng bức lại co thắt dữ dội, dội ngược vị sắt tanh nồng của máu lên khoang miệng, chặn đứng mọi nỗ lực phát âm thành tiếng. Cô không thể nói. Cô chỉ có thể thở những hơi thở nóng hổi, đứt quãng qua hai cánh mũi phập phồng.


Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng cũ của người mẹ quá cố tỏa ra dịu nhẹ dưới thân nhiệt đang sốt nhẹ của Vy, giống như một mỏ neo khứu giác mỏng manh kéo Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) của cô nhích lên khỏi ngưỡng nguy hiểm. Đồng thời, ngón tay trỏ tay phải cô bắt đầu gõ đều đặn xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm. *Cạch. Cạch. Cạch.* Cô phải tỉnh táo. Cô không được phép gục ngã lúc này.


Trước mặt Vy, chiếc màn hình ThinkPad bọc đồng rách nát—thiết bị duy nhất chưa bị hủy hoại—đang hiển thị một giao diện dòng lệnh đen ngòm. Thông qua một kết nối bắc cầu bảo mật cực ngắn bọc qua ba tầng proxy sạch của Ngô Quốc Bảo, Vy đã lén hack được vào luồng dữ liệu của chiếc camera giao thông công cộng lắp trên cột đèn chiếu sáng đối diện Chợ Nhật Tảo.


Trên màn hình, những vệt sương mù công nghiệp xám xịt của Khánh Bình đang bao phủ lấy những sạp hàng điện tử bằng tôn san sát nhau. Lúc này là hơn mười giờ sáng. Chợ Nhật Tảo vẫn đông đúc người qua lại, nhưng ngay góc ngách hẻm dẫn vào Tiệm sửa chữa điện tử Nhật Tảo của chú Bùi Tiến Dũng, bầu không khí chợt trở nên ngột ngạt một cách bất thường.


Vy nhìn thấy ba chiếc xe bán tải màu đen không biển số từ từ trồi ra từ màn sương, đỗ xịch ngay trước lối vào tiệm của Dũng. Cửa xe mở toang. Hơn mười gã đàn ông vạm vỡ, mặc áo khoác gió tối màu, tay lăm lăm những thanh sắt bọc vải và búa tạ bước xuống. Dẫn đầu bọn chúng là Hải Búa—gã côn đồ khét tiếng của Chợ Sắt với vết sẹo dài chạy dọc má trái, tay lăm lăm một chiếc búa sắt cán ngắn gia cố lõi thép.


Tim Vy thắt lại. Nhịp gõ ngón tay của cô vô thức tăng nhanh, phá vỡ nhịp 60 bpm. Cô biết tại sao chúng tìm đến đó. Chiếc máy đo phổ Rigol-S1 bị rơi trong đêm đột nhập bệnh viện có dán nhãn sửa chữa thô của tiệm Dũng đã rơi vào tay Phan Văn Trọng. Và Vương—chó săn của Thế Vỹ—đã nhặt được mảnh vỡ vỏ nhựa máy trợ thính có vết hàn chì đặc trưng của chú ấy tại ngõ Chợ Sắt. Manh mối vật lý đã liên kết trực tiếp Vy với người chú tốt bụng đã cưu mang cô.


Vy bật dậy khỏi ghế, chiếc ThinkPad suýt nữa rơi xuống đất. Cô ú ớ những âm thanh không thành tiếng trong cổ họng, tay chỉ vào màn hình rồi điên cuồng vớ lấy chiếc áo khoác hoodie đen rộng thùng thình treo trên vách hầm rỉ sét. Cô muốn chạy đến đó. Cô phải cứu chú Dũng.


Nhưng ngay khi chân cô vừa bước được một bước, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm thép đã chộp chặt lấy bả vai cô, giật mạnh cô lùi lại.


"Em điên rồi sao, Vy!" Lê Quốc Nam rít lên qua kẽ răng, gương mặt chữ điền của anh nghiêm nghị và đầy căng thẳng dưới ánh sáng mờ của bóng đèn sợi đốt. Anh dùng cả hai tay khóa chặt hai bả vai Vy, ép cô phải đối diện với ánh mắt sắc lạnh của mình. "Nhìn anh này! Em không được phép ra khỏi căn hầm này!"


Vy điên cuồng giãy giụa. Cô dùng móng tay cào vào tay áo kaki sẫm màu của Nam, nước mắt ấm nóng trào ra từ khóe mắt, nhòe đi cả thị giác. Cô cố phát âm, nhưng đầu lưỡi đau đớn chỉ cho phép cô bật ra những tiếng khóc nghẹn ngào: "Ch-chú... D-Dũng... Chú..."


"Anh biết! Anh nhìn thấy rồi!" Nam hét khẽ, giọng anh run lên vì phẫn nộ nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng của một cựu cảnh sát hình sự. "Nhưng đây là cái bẫy của Trần Thế Vỹ! Gã biết chiếc máy Rigol-S1 là của tiệm Dũng. Gã sai Hải Búa đến đập tiệm không phải chỉ để trả thù, mà là để dụ em lộ diện! Nếu em bước ra khỏi lối hầm này, hệ thống camera AI quét nhận diện khuôn mặt toàn thành phố sẽ định vị được em trong vòng ba mươi giây. Lúc đó, cả em, anh, và chú Dũng đều sẽ chết dưới tay chúng!"


Vy lắc đầu quầy quậy. Sự dằn vặt tội lỗi sau cái chết của em gái Khánh An một năm trước dội về như một cơn sóng thần tàn phá tâm trí cô. Cô không thể để thêm một người vô tội nào nữa phải hy sinh vì cô. Cô không thể đứng nhìn chú Dũng—người duy nhất dám bán linh kiện lọc âm analog chui để cứu mạng cô—bị hủy hoại.


Cô gạt mạnh tay Nam ra, lao về phía bàn máy tính. Ngón tay cô run rẩy gõ phím kịch liệt. Vy cố gắng chạy một script tự động để gửi cảnh báo rò rỉ khí gas giả đến hệ thống an ninh của công an phường Quận 5, hy vọng lực lượng chức năng sẽ đến can thiệp kịp thời để giải tán bọn côn đồ.


*Cạch. Cạch. Cạch.* Dòng lệnh chạy nhanh như chớp trên màn hình terminal.


`[System: Executing Emergency Alert Script...]`

`[Warning: Network Congestion Detected...]`

`[Connection Terminated by Gateway Security...]`


Một dòng chữ đỏ lạnh lùng hiện lên. Vy bàng hoàng nhìn màn hình. Thượng úy Lê Minh Đạt—chuyên viên công nghệ của sở cảnh sát—đã thiết lập một bộ lọc chặn dải tần và cô lập toàn bộ luồng dữ liệu mạng phát ra từ các IP nghi vấn xung quanh khu vực Chợ Nhật Tảo. Đường truyền mạng của Vy đã bị bóp nghẹt. Cô không thể gửi bất kỳ tín hiệu nào ra ngoài. Cô hoàn toàn bất lực trong chính pháo đài số của mình.


"Nhìn kìa, Vy..." Giọng Nam trầm xuống, đầy đau đớn.


Vy quay đầu nhìn lại màn hình camera giao thông.


Hải Búa đã dẫn đầu đám côn đồ đạp đổ cánh cửa cuốn rỉ sét của tiệm sửa chữa Nhật Tảo. Tiếng kính vỡ loảng xoảng dường như vang vọng qua cả không gian tĩnh lặng của căn hầm. Chúng xông vào bên trong, dùng búa tạ đập phá không thương tiếc các tủ kính trưng bày. Những bo mạch analog cổ điển, những cuộn cảm đồng quấn tay tỉ mỉ, những bóng đèn chân không quý hiếm thời chiến—tất cả những di sản kỹ thuật mà chú Dũng đã tích lũy suốt hai mươi năm qua bị nghiền nát dưới gót giày đinh và những nhát búa tàn bạo.


Từ trong căn phòng kỹ thuật tối tăm phía sau tiệm, Bùi Tiến Dũng bị hai gã côn đồ lôi xềnh xệch ra ngoài. Gương mặt người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đầy vết bầm tím và máu tươi từ trán chảy ròng ròng xuống cằm. Nhưng ánh mắt chú không hề có sự sợ hãi. Chú nheo nheo đôi mắt sau cặp kính lúp đeo trán đã bị vỡ một bên tròng, nhìn thẳng vào Hải Búa.


"Con nhỏ đó ở đâu?" Hải Búa nắm lấy tóc Dũng, giật mạnh ra phía sau, gầm lên. "Nó lấy cái gì của tập đoàn V-Pharma? Khai mau, không tao đập nát cái tiệm này!"


Dũng Nhật Tảo chỉ cười khẩy, nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống nền đất ẩm ướt. Chú không nói một lời.


Qua màn hình camera, Vy nhìn thấy tay trái của chú Dũng đang lén lút thọc sâu vào túi quần bảo hộ lao động dính đầy mỡ hàn. Chú lôi ra một vật phẩm nhỏ xíu, được bọc kín trong một lớp màng nhựa bảo vệ mỏng—đó chính là chiếc USB chứa chip giải mã thiết bị cấy ghép của Vy mà chú đã đánh đổi cả cửa tiệm để giữ lại.


Hải Búa nhận ra cử động bất thường của Dũng. Gã hét lên: "Nó đang giấu cái gì kìa! Giật lấy!"


Trong một khoảnh khắc sinh tử tích tắc, Dũng Nhật Tảo đưa tay lên miệng. Chú dứt khoát nuốt chửng chiếc USB bọc nhựa vào trong bụng trước sự ngỡ ngàng của lũ côn đồ.


"Mẹ kiếp! Nó nuốt cái gì rồi!" Hải Búa điên cuồng gầm rú. Gã vung chiếc búa sắt cán ngắn lên cao, dồn toàn bộ sức mạnh giáng mạnh xuống cánh tay phải đang chống đỡ của Dũng.


*Rắc!*


Âm thanh gãy lìa của xương cánh tay vang lên khô khốc. Qua màn hình camera không có âm thanh, Vy vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Dũng khi chú ngã quỵ xuống nền xi măng, toàn thân co giật dữ dội, gương mặt co rúm lại nhưng hai hàm răng vẫn cắn chặt để không khai ra tung tích của Vy.


"Không!"


Vy hét lên một tiếng khàn đặc, đứt quãng từ cuống họng rách nát. Cơn đau từ đầu lưỡi dội ngược lên đại não khiến cô ngã quỵ xuống sàn hầm bê tông lạnh giá. Cô dùng hai tay cào cấu xuống nền đất, móng tay rớm máu. Nước mắt cô hòa cùng vệt máu tươi từ tai trái chảy dài xuống cổ áo hoodie đen.


Nam quỳ xuống bên cạnh Vy, ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy kịch liệt của cô bạn thân vào lòng. Gương mặt anh bạnh ra, những giọt nước mắt phẫn nộ cũng đã lăn dài trên má.


"Vy... nghe anh nói..." Nam thì thầm bên tai phải lành lặn của cô, giọng anh nghẹn ngào nhưng kiên định. "Chúng ta phải giữ tỉnh táo. Sự hy sinh của chú Dũng... chiếc chip chú ấy vừa nuốt... tất cả sẽ trở nên vô nghĩa nếu em lao ra đó tự sát lúc này. Chúng ta sẽ cứu chú ấy. Anh thề với em, anh sẽ đưa chú ấy ra khỏi đó. Nhưng bây giờ, em phải sống. Em phải sống để bẻ gãy cái dải tần khốn nạn của chúng!"


Vy tựa đầu vào vai Nam, toàn thân cô rung lên bần bật theo từng nhịp thở dốc. Trên màn hình ThinkPad, Hải Búa sau khi tra tấn không kết quả đã ra lệnh cho đồng bọn đổ những can xăng công nghiệp lên khắp các sạp gỗ của tiệm điện tử.


Một gã côn đồ bật quẹt gas, ném ngọn lửa vào đống đổ nát.


*Bùm!*


Ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội, nuốt chửng toàn bộ tiệm sửa chữa điện tử Nhật Tảo trong vòng vài giây. Ánh lửa cam rực cháy sáng lòa cả màn hình camera giao thông, phản chiếu vào đôi mắt chứa đầy tia máu và căm thù tột cùng của Nguyễn Khánh Vy.


Những bo mạch analog cũ kỹ, những cuộn dây đồng lọc âm—nguồn hậu cần duy nhất giúp cô chống chọi với tiếng rít tra tấn—giờ đây đã biến thành tro bụi dưới ngọn lửa tàn bạo của kẻ thù. Vy siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm trên cổ tay phải đến mức những hạt gỗ hằn sâu vào da thịt.


Trong thế giới im lặng tuyệt đối của căn hầm ngầm, ngọn lửa đỏ rực ngoài kia như đang thiêu rụi một phần linh hồn cô, nhưng từ đống tro tàn đó, một quyết tâm báo thù lạnh lùng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết đã chính thức được định hình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!