Vết Sẹo Của Sự Thật
Tiếng động cơ diesel của chiếc xe cấp cứu lịm dần rồi tắt hẳn, trả lại sự im lặng ngột ngạt bên trong con ngõ hẹp sũng nước mưa phía sau tiệm thuốc Tây Tây y Quận 5. Đỗ Hữu Phước nhanh chóng tắt đèn led xanh đỏ, mồ hôi trên gương mặt chữ điền của anh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống cổ áo y tá sờn màu. Anh nhảy xuống cabin, mở vội cửa sau xe và kéo bệ đỡ cáng thương bằng inox lên.
Lê Quốc Nam đỡ Nguyễn Khánh Vy chui ra khỏi khoang chứa chật hẹp dưới sàn xe. Thân hình Vy gầy gò, run rẩy như một nhánh cây khô trước gió bão. Tai trái cô—nơi thiết bị cấy ghép "Mã nguồn adware Premium" vừa trải qua cơn quá nhiệt tàn khốc—vẫn liên tục rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm, thấm đẫm mảng băng gạc dán vội đã sũng nước mưa. Vết rách sâu trên đầu lưỡi do cô tự cắn để cắt cơn mộng du cưỡng bức đêm qua lại co thắt, dội lên vị sắt tanh nồng nơi cuống họng khiến cô không thể phát ra bất kỳ âm thanh rõ ràng nào ngoài những tiếng khò khè đứt quãng.
"Đi lối này, nhanh lên!" Nam thì thầm, một tay ôm chặt chiếc ba lô ThinkPad bọc đồng chứa tệp hồ sơ y tế giấy của Khánh An, tay kia dìu Vy đi vòng qua cánh cửa sắt rỉ sét của lối đi phụ.
Nam gõ cửa theo mật hiệu ba ngắn một dài. Cánh cửa gỗ dày nhanh chóng mở ra. Bác sĩ Đặng Quốc Uy xuất hiện sau khe cửa với chiếc áo blouse trắng sờn gấu quen thuộc và cặp kính gọng tròn trễ xuống mũi. Gương mặt ông hiện rõ vẻ hốt hoảng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên cổ áo Vy.
"Vào mau! Tôi đã chuẩn bị sẵn dụng cụ vô trùng rồi!" Bác sĩ Uy rít khẽ, nhanh chóng khóa chặt cửa và cài chốt sắt hai lớp.
Phòng mạch tư của Bác sĩ Uy ngập trong ánh sáng vàng mờ của những bóng đèn sợi đốt treo thấp, hoàn toàn biệt lập với thế giới ồn ã ngoài kia. Nơi đây chất đầy các máy đo thính lực analog thế hệ cũ, những cuộn dây đồng và ống nghiệm không kết nối mạng internet—một điểm ẩn náu hoàn hảo ngoài tầm quét của các thuật toán AI thuộc tập đoàn V-Pharma.
Nam đỡ Vy nằm lên chiếc giường bệnh nhỏ phủ ga trắng. Thân nhiệt của cô đang tăng cao do cơn sốt nhiễm trùng tai cấp tính. Vy nhắm chặt mắt, hơi thở dồn dập và nóng hổi.
"Vy, nghe chú nói này," Bác sĩ Uy vừa đeo găng tay cao su vô trùng vừa nói, giọng ông trầm ấm nhưng không giấu nổi sự lo lắng. "Chú sẽ rửa vết thương và tiêm thuốc kháng viêm để giảm áp lực nội sọ cho cháu ngay lập tức. Cháu phải ráng chịu đau, không được cử động đầu."
Vy khẽ gật đầu. Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Chiếc vòng trầm dâu tằm của người mẹ quá cố tỏa ra mùi hương trầm ấm áp, dịu nhẹ khi tiếp xúc với thân nhiệt đang sốt cao của cô. Mùi hương ấy giống như một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ, kích thích thùy khứu giác để dập tắt những cơn ù tai nhức nhối đang chực chờ bùng phát ở tai phải Auditory Level 1 nhạy cảm. Đồng thời, ngón tay trỏ tay phải cô bắt đầu gõ đều đặn xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm để giữ Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) trên mức an toàn.
Bác sĩ Uy dùng kẹp gắp bông tẩm cồn i-ốt áp nhẹ vào vùng da sau tai trái của Vy để sát trùng vết mổ rỉ dịch.
*Xoẹt...*
Cảm giác buốt nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào dây thần kinh số VII chạy dọc cơ mặt trái khiến Vy co rúm người lại. Hai tay cô siết chặt lấy thành giường sắt, răng cắn chặt môi để không bật ra tiếng hét đau đớn. Đầu lưỡi bị rách lại rớm máu, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.
"Tốt lắm, giữ nguyên thế nhé," Bác sĩ Uy nói, tay ông cực kỳ chuẩn xác và nhanh nhẹn khi dùng dụng cụ nội soi analog để kiểm tra màng nhĩ tai trái. "Vết mổ bị viêm đỏ rất nặng do chập mạch điện nhẹ từ pin thiết bị. Nếu không tiêm thuốc kháng viêm liều cao, áp lực dịch nội sọ sẽ nung chảy màng nhĩ của cháu mất."
Ông Uy lấy một ống tiêm chứa hoạt chất Corticoid liều cao, đâm dứt khoát vào vùng mô mềm phía sau tai trái của Vy, ngay sát vết sẹo cấy ghép.
*Bụp.*
Một luồng hơi lạnh buốt từ mũi kim lan tỏa vào thái dương Vy, xua đi cơn nóng rực và áp lực căng thẳng đang đè nặng lên thùy thái dương trái. Tiếng rít "uuuu" rè rè trong đầu cô dần dịu xuống, nhường chỗ cho sự im lặng tạm thời của phòng mạch chui. Bác sĩ Uy tiếp tục dùng thuốc mỡ sát trùng bôi lên vết rách ở đầu lưỡi của Vy, giúp cô giảm bớt cơn co thắt cơ hàm.
Trong lúc Bác sĩ Uy băng bó lại tai cho Vy, Nam lẳng lặng ngồi ở góc phòng, tự dùng bông băng để sát trùng vết trầy xước rớm máu trên khuỷu tay mình do cú đáp xuống mái hiên bệnh viện.
"Cháu lấy được hồ sơ giấy của em gái chưa?" Bác sĩ Uy hỏi, mắt ông nhìn về chiếc ba lô ThinkPad bọc đồng sũng nước đặt trên bàn.
Vy không thể nói rõ ràng. Cô dùng ngón tay chỉ vào chiếc ba lô, rồi ra hiệu cho Nam mở khóa kéo. Nam bước tới, cẩn thận lôi tệp hồ sơ y tế giấy của Nguyễn Khánh An ra ngoài. Tệp hồ sơ được bọc trong một lớp túi nilon chống nước nên hoàn toàn khô ráo, dẫu lớp bìa màu xanh đã ngả màu ố vàng theo thời gian.
Ba người chụm đầu dưới ánh đèn mờ của chiếc kính hiển vi quang học đặt trên bàn làm việc của Bác sĩ Uy. Vy run rẩy lật từng trang tài liệu giấy chứa đầy các số liệu điện não đồ và báo cáo lâm sàng của em gái một năm trước.
"Để chú đọc cho," Bác sĩ Uy kéo chiếc kính gọng tròn lên sát mắt, lật đến trang ghi nhận quy trình phẫu thuật đặc biệt của Khánh An. Gương mặt ông đột ngột đông cứng lại khi nhìn thấy các thuật ngữ y khoa chuyên ngành. "Cái gì thế này... 'Phẫu thuật cấy ghép thiết bị điều biến thính giác thử nghiệm mã hiệu Antech-0'... 'Cố định thùy thái dương bằng chỉ khâu hợp kim titan-niken siêu nhỏ'..."
Bác sĩ Uy ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Vy với ánh mắt bàng hoàng cực độ. Ông dùng ngón tay run rẩy chỉ vào dòng mô tả kỹ thuật khâu vết mổ sau tai của An trong hồ sơ:
"Vy... nhìn dòng này đi. Kỹ thuật thắt nút ba vòng bằng chỉ khâu kim loại siêu nhỏ này... Nó trùng khớp hoàn toàn với những nốt khâu bằng chỉ kim loại chuyên dụng sau tai trái của cháu hiện tại. Chú đã từng thắc mắc tại sao kẻ cấy ghép cho cháu lại dùng loại chỉ khâu phẫu thuật ngoại khoa đặc chủng này. Hóa ra... chúng được thực hiện bởi cùng một bàn tay phẫu thuật, sử dụng cùng một công nghệ thử nghiệm lâm sàng!"
Vy trợn trừng mắt nhìn vào dòng chữ đen trên giấy trắng. Những nốt chỉ khâu kim loại siêu nhỏ sau tai cô—thứ mà cô từng nghĩ là vết sẹo tai nạn ngẫu nhiên—giờ đây là bằng chứng vật lý đanh thép liên kết cô trực tiếp với số phận bi thảm của em gái.
"Đọc tiếp đi chú..." Vy cố gắng phát âm, giọng cô khàn đặc và méo mó do vết thương ở lưỡi.
Bác sĩ Uy nuốt nước bọt, lật sang trang kế tiếp mang tiêu đề: "Liệu trình điều trị cưỡng bức 30 ngày đối với bệnh nhân Nguyễn Khánh An".
"Hồ sơ ghi rõ," giọng Bác sĩ Uy run lên vì phẫn nộ, "Khánh An không hề tự sát vì bệnh trầm cảm tự nhiên. Cô bé bị đưa vào phân khu biệt lập, khóa chặt bên trong phòng cách âm Antech-0 suốt ba mươi ngày liên tục. Trong thời gian đó, chúng tiêm hóa chất hướng thần liều cao và ép cô bé phải nghe dải tần số hạ âm 19Hz được điều chế lồng dưới các thông điệp ám thị tự sát... Đây không phải là điều trị tâm thần! Đây là một vụ mưu sát nhận thức có hệ thống nhằm thử nghiệm độ bền nhận thức của thùy trán trước khi đóng gói công nghệ Ký Sinh Trùng!"
*Rầm!*
Lê Quốc Nam đấm mạnh tay xuống mặt bàn gỗ, khiến những ống nghiệm analog nảy lên tanh tách. Cơ hàm anh bạnh ra, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
"Bọn khốn nạn!" Nam rít qua kẽ răng. "Chúng đã biến một cô bé mười tám tuổi thành vật thí nghiệm sống để tối ưu hóa cái thuật toán tiếp thị chết người đó! Vy... em gái em đã phải chịu đựng nỗi đau tra tấn giống hệt như những gì em đang phải chịu đựng hiện tại."
Nguyễn Khánh Vy ngồi lặng người trên giường bệnh. Toàn bộ thế giới xung quanh cô như sụp đổ trong một khoảnh khắc. Nỗi đau tội lỗi tự trách bấy lâu nay—rằng cô đã bỏ rơi em gái, rằng cô đã không ở bên cạnh khi An trầm cảm nặng—giờ đây bị đập tan hoàn toàn bởi sự thật tàn khốc. An không hề yếu đuối tự sát. Em gái cô đã bị bức tử bằng công nghệ sóng não bởi những kẻ mang danh bác sĩ chính trực.
Một luồng hơi ấm nồng nặc từ chiếc vòng trầm dâu tằm tỏa ra xua đi cái lạnh buốt của phòng mạch, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa căm thù đang bùng lên dữ dội trong lồng ngực Vy. Đôi mắt tái nhợt, đầy tia máu của cô chợt trở nên sắc lạnh và kiên định đến đáng sợ. Nỗi đau tội lỗi đã biến thành một mục tiêu hành động duy nhất: cô phải bắt những kẻ đứng sau dự án Ký Sinh Trùng này phải đền mạng.
"Nhìn chữ ký phê duyệt cuối cùng dưới bệnh án này đi," Nam chỉ tay vào góc dưới của trang tài liệu giấy.
Đó là một chữ ký uốn lượn hình cánh cung đầy ngạo mạn, đóng dấu đỏ của Viện trưởng Viện nghiên cứu thần kinh lâm sàng Khánh Bình: *Bác sĩ Trịnh Đăng Khoa*.
"Trịnh Đăng Khoa..." Vy thầm đọc cái tên đó trong đầu, ghi khắc từng nét chữ vào thùy thái dương của mình như một bản án tử hình dành cho gã phản diện cao tầng.
Vy gạt nước mắt, tay cô run rẩy lật tiếp những trang cuối cùng của tệp hồ sơ y tế giấy của An để tìm kiếm thêm manh mối. Đúng lúc đó, ngón tay cô chạm phải một mảnh giấy nháp màu vàng nhạt, mỏng và thô ráp, được kẹp sâu vào giữa phân vùng tài liệu lâm sàng niêm phong.
Vy lôi mảnh giấy nháp ra ngoài. Đó là một bản ghi chép tay viết bằng mực xanh đã mờ, ghi lại lịch trình phát sóng thử nghiệm dải tần số hạ âm 19Hz tại các cụm loa công cộng ngã tư mười năm trước.
Vy chăm chú đọc từng dòng ghi chú ca trực kỹ thuật điều phối âm thanh công cộng đô thị trên mảnh giấy nháp. Bỗng nhiên, đồng tử cô co thắt lại. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn chằm chằm vào dãy số ngày tháng và ký hiệu ca trực viết tay.
Cô vội vàng lôi cuốn Nhật ký lâm sàng gốc của Giáo sư Lâm Thế Vỹ từ trong ba lô ra, đặt hai tài liệu cạnh nhau dưới ánh đèn mờ phòng mạch.
Nam và Bác sĩ Uy nín thở quan sát cử động của Vy.
Vy đối chiếu chữ ký viết tay trên mảnh giấy nháp của hồ sơ bệnh viện với chữ ký của Giáo sư Lâm Thế Vỹ trong cuốn nhật ký lâm sàng của ông.
Chúng trùng khớp hoàn toàn đến từng nét thanh nét đậm.
Không chỉ vậy, lịch trình phát sóng thử nghiệm dải tần số 19Hz gây lo âu và trầm cảm cho cư dân đô thị mười năm trước trùng khớp hoàn toàn, không sai lệch một giờ, với lịch trực giảng dạy và nghiên cứu lâm sàng của Giáo sư Lâm Thế Vỹ tại Viện thần kinh.
Một nỗi dằn vặt và hoài nghi cực lớn nhen nhóm trong trí óc Vy. Người thầy đáng kính đã phát hiện ra tài năng thính giác của cô, người đã dạy cô kỹ thuật lọc âm lâm sàng để bảo vệ bản thân, hóa ra... lại chính là người đã trực tiếp tham gia thiết lập lịch trình phát sóng tra tấn nhận thức đại chúng mười năm trước.
"Vy... có chuyện gì thế?" Nam hỏi, anh nhìn thấy sắc mặt Vy đột ngột trắng bệch như không còn giọt máu.
Vy không trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào mảnh giấy nháp, bàn tay siết chặt lấy chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ trên cổ tay phải. Thế giới im lặng xung quanh cô giờ đây đang rạn nứt trước một sự thật kinh hoàng mới về người thầy dẫn đường của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!