Đào Thoát Khẩn Cấp
Gió đêm từ sông Khánh Bình thốc ngược lên mái hiên bê tông của tầng năm, mang theo những hạt mưa lạnh buốt găm thẳng vào da thịt tái nhợt của Nguyễn Khánh Vy. Cơn sốt nhẹ từ chiều giờ đây đã bùng lên thành một luồng nhiệt nóng rực, thiêu đốt cô từ bên trong. Nhưng thể xác cô lại đang run rẩy dưới lớp áo hoodie đen sũng nước. Tai trái cô—nơi thiết bị cấy ghép "Mã nguồn adware Premium" đang ngự trị—hoàn toàn câm lặng, chỉ có dịch viêm ấm nóng và máu tươi vẫn rỉ ra đều đặn, thấm đẫm lớp gạc y tế dán vội sau tai rồi chảy dài xuống cổ áo. Tai phải của cô, dẫu sở hữu độ nhạy cực hạn Auditory Level 1, giờ đây cũng chỉ còn nghe thấy những tiếng ù đặc tai hại, hậu quả của dải sóng siêu âm tàn khốc mà lực lượng bảo an của Phan Văn Trọng vừa quét qua đường ống thông gió.
Vy mím chặt môi, cố nuốt ngụm nước bọt mang vị sắt tanh nồng của máu rỉ ra từ vết rách sâu trên đầu lưỡi. Cơn đau thấu xương từ cơ hàm dội ngược lên hành tủy mỗi khi cô cử động cổ. Cô ôm chặt chiếc ba lô ThinkPad bọc đồng trước ngực—nơi chứa tệp hồ sơ y tế giấy của em gái Khánh An—rồi từ từ bò sát mép hiên bê tông ẩm ướt, nhìn xuống khoảng sân sau tối tăm của Bệnh viện Khánh Bình.
Dưới sân, những dải ánh sáng từ đèn pin tuần tra quét qua quét lại trên nền xi măng sũng nước như những lưỡi dao bạc. Tiếng còi hú của hệ thống an ninh Honeywell v4.2 vẫn dồn dập dội vào không gian, xen lẫn tiếng loa bộ đàm rè rè dải hẹp của lính bảo an. Vy nhắm mắt lại, đưa cổ tay phải lên sát mũi. Mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng cũ của mẹ tỏa ra dịu nhẹ dưới thân nhiệt đang nóng sốt của cô, ngay lập tức kích thích thùy khứu giác, kéo Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) của cô nhích lên khỏi ngưỡng nguy hiểm. Cô phải tỉnh táo. Cô không được phép ngất đi lúc này.
Một bóng người cao ráo mặc áo khoác kaki sẫm màu lướt nhanh qua vùng tối của những bụi cây cảnh sát mép tường. Đó là Lê Quốc Nam. Anh ngước nhìn lên mái hiên, giơ ba ngón tay ra hiệu mật mã thực địa. Vy hiểu ý. Nam đã xác định được điểm đáp an toàn ở gờ tường kỹ thuật tầng hai, nơi có một đường ống thoát nước bằng nhựa PVC cỡ lớn chạy dọc xuống đất.
Vy nín thở, dồn toàn bộ trọng tâm vào mũi chân, giày đế cao su mềm miết nhẹ lên gờ bê tông trơn trượt. Cô tụt người xuống, hai tay bám chặt vào mép hiên, rồi thả mình rơi tự do khoảng hai mét xuống gờ tường kỹ thuật phía dưới.
*Bộp.*
Cú đáp mạnh khiến hai đầu gối cô khuỵu xuống, vết rách da ở khuỷu tay rớm máu dội lên cơn đau buốt nhói. Vy không dừng lại một giây. Cô bám vào đường ống nước PVC, tuột nhanh xuống khoảng sân sau tối tăm. Nam lao ra từ góc khuất, đỡ lấy thân hình mảnh mai, run rẩy của cô trước khi cô kịp ngã quỵ xuống vũng nước mưa.
"Lấy được hồ sơ chưa?" Nam thì thầm sát tai phải của cô, giọng anh gấp gáp nhưng cố giữ âm lượng thấp nhất.
Vy không thể nói rõ ràng vì vết thương ở lưỡi. Cô chỉ khẽ gật đầu, vỗ nhẹ vào chiếc ba lô bọc đồng trước ngực. Nam siết chặt bả vai cô, dìu cô khuất sâu vào bóng tối của lùm cây cảnh rậm rạp.
"Cổng chính bị phong tỏa hoàn toàn rồi," Nam nói nhanh, mắt không ngừng quan sát những dải đèn pin đang tiến gần từ phía hông tòa nhà. "Đại úy Nguyễn Văn Hùng cùng lực lượng cảnh sát hình sự đã lập chốt chặn ngay lối ra vào sau khi nhận được cảnh báo đỏ từ hệ thống Honeywell. Phan Văn Trọng cũng đang cho bảo an lùng sục sân sau. Chúng ta bị kẹt rồi."
Vy cảm nhận nhịp tim mình lại tăng vọt. Cô đưa ngón tay trỏ tay phải gõ đều đặn xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm để định thần. Đúng lúc đó, tiếng còi hú dồn dập của một chiếc xe cứu thương vang lên từ phía cổng phụ kỹ thuật của bệnh viện. Ánh đèn led xanh đỏ nhấp nháy của chiếc xe cắt đôi màn mưa bong bóng.
Chiếc xe cứu thương mang biển số ngoại tỉnh đột ngột rẽ hướng, lao thẳng về phía khu vực nhà kho chứa rác thải y tế sát cạnh bụi cây nơi Vy và Nam đang ẩn nấp. Chiếc xe lùi đuôi vào sát cửa kho, che khuất hoàn toàn góc quét của một camera AI lắp trên vách tường.
Cửa sau của xe cứu thương bật mở. Đỗ Hữu Phước—đồng minh lái xe cấp cứu—bước xuống trong bộ đồng phục y tá sờn màu. Gương mặt chữ điền của anh đầy căng thẳng dưới làn mưa.
"Vào mau!" Phước rít qua kẽ răng, mắt dòm dốc nhìn quanh hành lang. "Tôi có hồ sơ chuyển viện ngụy tạo. Cảnh sát đang kiểm tra gắt gao lắm, nhanh lên!"
Nam dìu Vy lao ra khỏi bụi rậm, phóng thẳng vào khoang sau của xe cứu thương. Phước nhanh chóng kéo bệ đỡ của chiếc cáng thương bằng inox lên, lộ ra một khoang chứa đồ hẹp và tối tăm nằm sát sàn xe, thường dùng để chứa các bình oxy dự phòng và cáng xếp.
"Chui vào đó! Nằm sát xuống!" Phước ra lệnh.
Không gian khoang chứa chỉ cao chưa đầy bốn mươi centimet, ngột ngạt mùi dầu máy, rỉ sét và mùi cồn sát trùng nồng nặc. Vy nằm nghiêng, áp sát lưng vào vách sắt lạnh ngắt của thành xe, hai đầu gối co gập sát ngực. Nam chui vào ngay sau cô, thân hình vạm vỡ của anh ép chặt lấy cô trong khoảng trống chật hẹp đến mức nghẹt thở. Anh vòng một tay qua ôm chặt lấy đầu Vy, tay kia giữ chặt chiếc ba lô bọc đồng.
Phước sập mạnh bệ cáng thương bằng inox xuống, khóa chốt cơ học. Vy nghe thấy tiếng chiếc cáng thương nặng nề được đẩy lên phía trên đầu mình, theo sau là tiếng Phước đóng sập cửa sau của xe.
Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Vy.
Trong không gian hẹp hòi và bí bách, nhiệt độ bắt đầu tăng cao do hơi ấm cơ thể của hai người. Vy cảm nhận hơi thở nóng hổi của Nam phả vào trán cô. Đầu lưỡi cô đau buốt, tai trái rỉ máu liên tục thấm ướt cả cánh tay áo khoác của Nam. Vy đưa tay phải lên giữ chặt tai trái, cố gắng ngăn dòng máu rỉ ra ngoài vách sắt của khoang chứa. Cô biết, chỉ cần một giọt máu lọt ra ngoài, toàn bộ nỗ lực của họ sẽ tan thành mây khói.
*Uuuuu...*
Tiếng động cơ diesel của chiếc xe cứu thương gầm lên, rung động mạnh mẽ truyền thẳng qua sàn sắt vào xương sườn Vy. Chiếc xe chuyển bánh, xóc nảy dữ dội khi di chuyển qua những gờ giảm tốc của khuôn viên bệnh viện.
Vy nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ thính lực lệch pha Auditory Level 1 của tai phải để lắng nghe những tiếng động bên ngoài. Dù tiếng động cơ xe nổ giòn sát bên tai, cô vẫn có thể bóc tách được tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc xe, tiếng còi hú xa dần của hệ thống Honeywell, và rồi—tiếng rít của phanh xe khi chiếc cứu thương đột ngột dừng lại.
Chiếc xe đã đến chốt chặn cổng phụ.
"Tắt nguồn điện thoại và máy tính mau!" Vy dùng ngón tay gõ nhịp lên vai Nam để ra hiệu mật mã. Nam hiểu ý, anh lén thọc tay vào túi áo, nhấn giữ nút nguồn chiếc điện thoại Nokia 1280 cho đến khi màn hình tắt hẳn. Vy cũng đã tắt nguồn hoàn toàn chiếc máy tính Raspberry Pi Zero Custom từ trước để triệt tiêu mọi bức xạ điện từ trường. Họ phải biến mình thành những thực thể câm lặng tuyệt đối trước các máy quét IP cầm tay của Thượng úy Đạt.
Bên ngoài, tiếng bước chân nện gót của cảnh sát hình sự trên mặt đường nhựa sũng nước vang lên đều đặn. *Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng gõ mạnh vào cửa kính cabin xe cứu thương vang lên khô khốc.
"Yêu cầu dừng xe, xuất trình giấy tờ!" Một giọng nói trầm, sắc bén và đầy uy lực vang lên. Vy lập tức nhận ra giọng nói này qua dải tần số đặc trưng của Đại úy Nguyễn Văn Hùng.
Tim Vy đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhịp tim tăng cao khiến áp lực máu dội lên tai trái, gây ra những cơn nhói buốt đến tận óc. Cô cắn chặt môi, dùng tay bịt chặt tai trái rỉ máu, cố gắng điều hòa nhịp thở thật nhẹ, thật sâu để không phát ra bất kỳ tiếng động nào trong khoang chứa.
"Chào cán bộ," giọng Đỗ Hữu Phước vang lên từ cabin, cố giữ vẻ bình tĩnh của một tài xế cứu thương chuyên nghiệp. "Tôi đang chuyển một ca cấp cứu tâm thần nặng từ khoa đặc biệt sang Viện thần kinh trung ương. Đây là lịch trình vận chuyển và bệnh án đóng dấu niêm phong của bệnh viện."
Tiếng lật giấy tờ sột soạt vang lên. Vy nghe thấy tiếng bước chân của Đại úy Hùng di chuyển dọc theo thân xe cứu thương hướng về phía cửa sau.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân dừng lại ngay sát vách sắt nơi Vy đang nằm nghiêng. Khoảng cách giữa cô và họng súng của Đại úy Hùng lúc này chỉ ngăn cách bởi một lớp tôn mỏng của thành xe.
"Thượng úy Đạt, quét tín hiệu thiết bị bẻ khóa quanh khu vực này chưa?" Giọng Đại úy Hùng hỏi vọng ra phía sau.
"Báo cáo Đại úy, các trạm quét viễn thông không phát hiện bất kỳ địa chỉ IP hay MAC lạ nào đang hoạt động trong bán kính năm mươi mét," giọng Thượng úy Đạt vang lên qua bộ đàm rè rè. "Thiết bị bẻ khóa của mục tiêu dường như đã bị tắt nguồn hoàn toàn."
Vy khẽ thở phào trong lòng. Quyết định tắt nguồn Raspberry Pi của cô đã cứu mạng họ trước máy quét của Đạt. Nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm bớt.
"Mở cửa sau cho tôi kiểm tra," Đại úy Hùng ra lệnh cho Phước, giọng không chút ấm áp.
"Cán bộ thông cảm, bệnh nhân bên trong đang bị kích động mạnh sau đợt sốc điện, chúng tôi phải xích chặt vào cáng," Phước cố phân bua, tiếng bước chân của anh vội vã đi vòng ra sau xe. "Mở cửa đột ngột có thể khiến bệnh nhân tự hoại tử vết thương."
"Mở ra!" Giọng Hùng đanh thép, không chấp nhận bất kỳ sự trì hoãn nào.
*Cạch.*
Tiếng tay nắm cửa sau xe cứu thương bị kéo mạnh. Luồng không khí lạnh tràn ngập mùi mưa bão ập vào khoang sau của xe, xua đi phần nào mùi dầu máy ngột ngạt. Vy nằm bất động dưới sàn sắt, toàn thân gồng cứng. Nam siết chặt vòng tay quanh đầu cô, che chắn hoàn toàn cho cô dưới bệ cáng thương inox.
Vy nghe thấy tiếng bước chân của Đại úy Hùng bước hẳn lên sàn xe cứu thương. Sàn xe khẽ nhún xuống dưới sức nặng của gã cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm. Ánh sáng từ chiếc đèn pin siêu sáng của Hùng quét loang loáng qua các khe hở của bệ inox, hắt xuống khoang chứa tối tăm.
Một dải ánh sáng trắng quét sát qua gò má tái nhợt của Vy. Cô nín thở hoàn toàn, mắt nhắm nghiền, hai tay giữ chặt tai trái đang rỉ máu. Mùi trầm hương từ vòng tay dâu tằm tỏa ra nồng hơn dưới áp lực căng thẳng, Vy chỉ sợ mùi hương tự nhiên này sẽ thu hút sự chú ý của Hùng.
Hùng đứng im lặng trên sàn xe trong vài giây dài như vô tận. Vy có thể nghe thấy tiếng nhịp thở đều đặn, sắc lạnh của gã. Gã đang quan sát từng chi tiết nhỏ nhất bên trong khoang xe.
"Bệnh nhân đâu?" Hùng đột ngột hỏi, giọng nghi ngờ.
"Dạ, bệnh nhân nằm trên cáng, đã được trùm chăn kín để tránh gió lạnh," Phước nhanh trí trả lời, tay anh khẽ vỗ vào lớp chăn bông bọc một hình nộm ngụy trang đặt trên cáng thương phía trên đầu Vy.
Hùng bước tới gần chiếc cáng, tay gã đặt lên thành inox của bệ đỡ. Vy cảm nhận vách sắt sát lưng mình khẽ rung nhẹ theo từng cử động của gã.
Đột nhiên, tiếng bộ đàm của Hùng lại vang lên dồn dập:
"Đại úy Hùng! Phan Văn Trọng vừa phát hiện một vết máu tươi dọc theo đường thông gió dẫn ra mái hiên sau tầng năm! Mục tiêu chắc chắn đã thoát ra ngoài khuôn viên sân sau! Đề nghị siết chặt vòng vây ngoại vi!"
Hùng khựng lại. Gã buông tay khỏi thành inox, quay người bước nhanh xuống sàn xe.
"Cho xe đi qua!" Hùng ra lệnh cho lính gác cổng phụ, giọng gã gấp gáp. "Đồng thời điều động tổ tuần tra số hai quét sạch khu vực bãi rác y tế phía sau tòa nhà cũ cho tôi!"
"Rõ!"
Phước nhanh chóng đóng sập cửa sau xe cứu thương. Tiếng chốt cửa khóa chặt vang lên như một tiếng chuông cứu mạng đối với Vy. Phước lao lên cabin, nổ máy và nhấn ga.
Chiếc xe cứu thương chuyển bánh, lao nhanh qua cổng phụ kỹ thuật hướng ra con đường lộ phía ngoài. Vy thở ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng đón nhận luồng dưỡng khí ít ỏi trong khoang chứa. Cô khẽ dịch chuyển chân để giảm bớt cơn chuột rút đau đớn.
Nhưng ngay khi chiếc xe vừa tăng tốc được khoảng mười mét, Vy bỗng nghe thấy tiếng bước chân chạy bộ của Đại úy Hùng dừng lại đột ngột phía sau xe.
Thông qua thính lực lệch pha Auditory Level 1 nhạy bén, cô nghe thấy tiếng Hùng hét lớn qua bộ đàm:
"Dừng chiếc xe cấp cứu lại ngay!"
Vy giật mình, mắt cô mở to trong bóng tối.
"Có chuyện gì thế, Đại úy?" Giọng lính gác cổng phụ hỏi lại qua bộ đàm.
"Tôi vừa nhìn thấy một vết máu nhỏ, tươi nguyên, vừa mới rớt xuống từ gầm xả của chiếc xe cấp cứu khi nó đi qua vũng nước mưa!" Giọng Hùng sắc lạnh, đầy sát khí. "Chiếc xe đó có vấn đề! Đóng barie cổng phụ lại mau!"
*Rầm!*
Tiếng barie sắt của cổng phụ bắt đầu hạ xuống tự động từ xa.
Vy bàng hoàng nhận ra, giọt máu rỉ ra từ tai trái của cô dẫu đã được cô bịt chặt, nhưng một lượng nhỏ đã lọt qua khe hở của vách sắt khoang chứa, nhỏ thẳng xuống lốp sau của xe cứu thương và rớt xuống mặt đường nhựa ngay trước mắt Đại úy Hùng.
Nam siết chặt lấy Vy, cơ thể anh gồng lên chuẩn bị cho một cuộc đụng độ vật lý khẩn cấp nếu xe bị dừng lại.
Trên cabin, Đỗ Hữu Phước nhìn qua gương chiếu hậu, thấy thanh chắn barie sắt đang từ từ hạ xuống ngay trước mũi xe, và Đại úy Hùng đang rút khẩu súng ngắn K59 từ trong bao súng chạy đuổi theo phía sau.
Gương mặt Phước đanh lại, đôi mắt chữ điền của anh bừng lên sự liều lĩnh của một tài xế đường phố dày dạn kinh nghiệm. Anh không hề rà phanh. Ngược lại, Phước đạp lút ga chiếc xe cứu thương diesel.
*Húuuuuuu!*
Tiếng động cơ xe cứu thương gầm rú lên điên cuồng, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên xé toạc màn mưa đêm bão bùng. Chiếc xe đâm sầm vào thanh chắn barie sắt ngay trước khi nó kịp khóa cứng hoàn toàn.
*Rắc!*
Thanh chắn barie bằng nhựa composite bị đâm gãy đôi, bắn tung tóe vào không trung. Chiếc xe cứu thương lao thẳng ra con đường lộ sầm uất phía ngoài bệnh viện, lách nhanh qua những ánh đèn xe máy đang di chuyển trong mưa, hướng thẳng về phía khu vực phòng mạch tư nhân của Bác sĩ Uy để lẩn trốn.
Vy nằm dưới sàn sắt, cơ thể bị chấn động mạnh do cú va chạm của xe. Tai trái cô lại dội lên cơn đau buốt nhói, máu tươi rỉ ra nhiều hơn, nhưng cô biết, họ đã tạm thời thoát khỏi gọng kìm tử thần của Đại úy Hùng. Tuy nhiên, vết máu để lại tại hiện trường sẽ là bằng chứng không thể chối cãi biến cô thành đối tượng truy nã trực tiếp của cảnh sát hình sự toàn thành phố.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!