Đường Thoát Trên Mái Hiên
Tiếng đế giày da nện xuống nền gạch men lạnh ngắt ngoài hành lang rít lên từng hồi khô khốc. *Cộp... Cộp... Cộp...* Âm thanh ấy, qua thính lực lệch pha Auditory Level 1 ở tai phải của Nguyễn Khánh Vy, bị khuếch đại lên thành những nhịp búa gõ thẳng vào màng não đang căng như dây đàn.
Vy đang nấp sâu dưới gầm chiếc bàn gỗ mục nát trong góc tối của Phòng lưu trữ hồ sơ giấy cũ. Hai đầu gối cô tì xuống sàn xi măng ẩm ướt, lạnh buốt thấu xương. Tay phải cô ôm chặt chiếc ba lô ThinkPad bọc đồng—nơi cất giấu tệp hồ sơ y tế lâm sàng của Nguyễn Khánh An, đứa em gái quá cố đã bị tước đoạt mạng sống bởi cùng một dự án nghiên cứu sóng não tàn độc. Tai trái cô, nơi thiết bị cấy ghép "Mã nguồn adware Premium" đang ngự trị, bỏng rát lên như có ai dán một miếng sắt nung đỏ trực tiếp vào thùy thái dương. Cơn sốt nhẹ âm ỉ suốt đêm qua bắt đầu bùng lên, khiến hai bên thái dương cô giật mạnh theo từng nhịp thở dồn dập.
"Quét sạch từng phòng dưới tầng hầm!" Giọng nói khàn đặc, hách dịch của Trưởng bảo an Phan Văn Trọng vang lên qua loa bộ đàm ngay sát cửa phòng lưu trữ. Tiếng rè rè của dải tần số vô tuyến dải hẹp dội vào tai phải Vy như kim châm.
Vy biết mình không còn đường lui. Cửa hành lang chính đã bị khóa cứng bằng xích sắt từ bên ngoài. Nếu cô tiếp tục trốn dưới gầm bàn này, Phan Văn Trọng và lực lượng bảo an của gã chỉ cần năm phút để lục soát và tóm gọn cô như một con chuột trong hũ.
Cô đưa cổ tay phải lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm ấm áp từ chiếc vòng dâu tằm của người mẹ quá cố tỏa ra dưới thân nhiệt đang tăng cao của Vy. Mỏ neo khứu giác lập tức kích thích thùy khứu giác, xoa dịu đi cơn ù tai nhức nhối đang chực chờ bùng phát ở tai phải. Đồng thời, ngón tay trỏ tay phải cô gõ đều đặn xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome 60 bpm. *Cạch. Cạch. Cạch.* Cô phải giữ Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) trên mức 70% bằng mọi giá. Không được phép rơi vào trạng thái mộng du tỉnh lúc này.
Vy lách người ra khỏi gầm bàn một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Trong bóng tối tuyệt đối, cô ngước nhìn lên trần nhà. Sát góc tường phía trên kệ hồ sơ thứ ba là một tấm lưới sắt màu xám xịt của hệ thống thông gió bệnh viện.
Đó là lối thoát duy nhất.
Vy lôi từ trong túi hoodie ra chiếc điện thoại Nokia 1280 đã tắt nguồn, lật mở nắp lưng để lấy ra mẩu giấy nháp gấp nhỏ giấu bên trong pin. Đó là bản đồ sơ đồ hệ thống thông gió của Bệnh viện Khánh Bình do nữ phóng viên tự do Hoàng Thùy Dương lén cung cấp. Vy không bật đèn pin. Cô nhắm mắt lại, dùng thính lực lệch pha để định vị không gian và tái hiện lại sơ đồ của Dương trong trí nhớ. Đường ống thông gió của tầng 5 là một đường ống hẹp bằng tôn mỏng, chạy xuyên qua phòng kỹ thuật điện và dẫn thẳng ra ngoài mái hiên sau của tòa nhà cũ.
Vy leo lên kệ sắt gỉ sét của kệ hồ sơ thứ ba. Mỗi bước chân của cô đều áp dụng Quy trình di chuyển trong vùng mù Camera AI, dồn toàn bộ trọng tâm vào mũi chân, giày đế cao su mềm miết nhẹ lên thanh sắt để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ học.
*Cạch... cạch... cạch...*
Tiếng Phan Văn Trọng tra chìa khóa vào ổ cửa ngoài phòng lưu trữ vang lên khô khốc. Vy nín thở, hai tay cô vươn lên chạm vào tấm lưới sắt của cửa thông gió. Tấm lưới đã bị rỉ sét lâu ngày, các đinh vít cố định lỏng lẻo. Vy lách hai ngón tay vào khe hở, dùng lực của bắp tay kéo mạnh một cách dứt khoát nhưng không để phát ra tiếng động lớn.
*Rắc.*
Tấm lưới sắt rời ra. Một luồng khí lạnh nồng nặc mùi bụi bặm, nấm mốc và rỉ sét từ trong đường ống dội thẳng vào mặt cô. Vy ho khan một tiếng nhỏ, cô nhanh chóng nhét tấm lưới vào kẽ kệ sắt, rồi dùng hai tay bám chặt vào mép đường ống thông gió bằng tôn, co người đu chân lên lách vào bên trong.
Ngay khi Vy vừa kéo toàn bộ cơ thể và chiếc ba lô bọc đồng vào trong đường ống, cánh cửa gỗ dày của Phòng lưu trữ hồ sơ giấy cũ phía dưới bị đạp mạnh ra.
*Rầm!*
"Bật đèn lên! Lục soát gầm bàn và các kệ sắt cho tôi!" Giọng Phan Văn Trọng gầm lên qua bộ đàm. Ánh sáng mạnh từ những chiếc đèn pin tuần tra quét loang loáng qua khe hở của cửa thông gió, hắt lên vách tôn ẩm ướt ngay sát gót giày của Vy.
Vy nằm áp sát ngực xuống nền tôn mỏng lạnh ngắt của đường ống. Không gian bên trong đường ống thông gió chỉ rộng chưa đầy năm mươi centimet, tối tăm và ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Bụi bẩn bám dày đặc suốt nhiều thập kỷ bay lên bám đầy vào mũi và mắt cô, khiến cổ họng cô ngứa rát, nước mắt chảy ròng ròng. Vết thương rách ở đầu lưỡi cô lại co thắt dồn dập, rỉ ra vị sắt tanh nồng của máu.
Cô bắt đầu bò. Vy di chuyển bằng cách dùng khuỷu tay và mũi chân để trườn tới phía trước. Mỗi lần cô dịch chuyển, tấm tôn mỏng dưới thân lại phát ra những tiếng co giãn nhẹ đàn hồi. *Kít... kít...*
Vy phải bò cực kỳ chậm, căn nhịp di chuyển trùng khớp hoàn toàn với tiếng bước chân nện gót của lính tuần tra phía dưới hành lang. Khi lính gác nện gót xuống sàn: *Cộp*—Vy trườn lên một nhịp. Khi lính gác nhấc chân—Vy bất động hoàn toàn. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa thính lực lệch pha Auditory Level 1 và kỹ năng di chuyển không tiếng động đã giúp cô giữ được khoảng cách an toàn trước sự thính nhạy của lính tuần tra.
Nhưng Phan Văn Trọng không phải là một kẻ nghiệp dư.
"Báo cáo trưởng ban! Không có ai trong phòng lưu trữ, nhưng ổ khóa tủ hồ sơ đặc biệt đã bị bẻ bẻ khóa vật lý. Kẻ đột nhập vừa mới rời đi!" Tiếng lính gác báo cáo vang lên ngay phía dưới đường ống thông gió nơi Vy đang nằm.
Phan Văn Trọng bước vào phòng. Vy có thể nghe thấy tiếng gã thở dốc đầy giận dữ qua vách tôn mỏng dưới ngực cô.
"Nó không thể thoát ra ngoài hành lang được. Hệ thống cửa từ Honeywell đã khóa cứng." Trọng im lặng trong vài giây, rồi gã đột ngột gõ mạnh cây gậy điện vào vách tường kỹ thuật. *Bộp!*
"Kích hoạt cảm biến rung động hành lang và trần nhà ngay lập tức!" Trọng ra lệnh qua bộ đàm. "Bật máy quét siêu âm cầm tay dải rộng. Nó đang trốn trên trần kỹ thuật hoặc đường ống thông gió!"
*Hú... Hú... Hú...*
Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống an ninh Honeywell v4.2 đột ngột vang dội khắp tầng 5, tạo ra những dải âm thanh cộng hưởng 110dB cực kỳ khủng khiếp dội thẳng vào đường ống thông gió khép kín.
Đầu óc Vy như nổ tung. Tai phải Auditory Level 1 nhạy cảm của cô bị quá tải âm thanh tức thì, tiếng rít chói tai của còi báo động dội liên tục vào màng nhĩ phải, gây ra một cơn đau buốt thấu xương chạy dọc từ thái dương xuống xương quai hàm. Thiết bị cấy ghép "adware Premium" ở tai trái bị kích thích bởi từ trường của hệ thống báo động, bắt đầu tăng nhiệt độ lên mức nguy hiểm. Vy cảm nhận vùng da sau tai trái sưng tấy lên, rỉ ra dịch ấm nóng trộn lẫn với máu tươi chảy xuống cổ áo hoodie.
Cô cắn chặt môi để không hét lên đau đớn. Ngón tay trỏ tay phải cô gõ điên cuồng xuống mu bàn tay trái theo nhịp Metronome để giữ vững Chỉ số tỉnh táo lâm sàng đang tụt dốc thê thảm. Cô không được ngất đi ở đây. Nếu ngất đi, cô sẽ chết ngạt trong đường ống này.
Đột nhiên, từ phía sau đường ống, một dải sóng siêu âm vô hình từ thiết bị quét cầm tay của lính bảo an dội thẳng vào vách tôn.
sóng siêu âm dải tần 25kHz—vượt ngoài ngưỡng nghe thông thường của tai người nhưng tác động trực tiếp lên hệ tiền đình của Vy thông qua sự truyền dẫn xương sọ hai bên thái dương.
Thế giới xung quanh Vy đột ngột đảo lộn hoàn toàn. Hệ tiền đình bị chấn động mạnh khiến cô mất khả năng định hướng không gian, mắt cô mờ đi, xuất hiện ảo giác thị giác nặng nề. Đường ống thông gió trước mặt như xoắn vặn lại như một con rắn khổng lồ đang bóp nghẹt lấy cô. Vy cảm nhận một cơn buồn nôn cực độ dâng lên nghẹn họng, toàn thân cô run rẩy, mất thăng bằng hoàn toàn.
Cô cố vươn tay trái ra để bám vào vách ống tôn nhằm giữ thăng bằng, nhưng cơn co thắt cơ mặt bên trái do rò điện từ thiết bị cấy ghép đã làm tay cô mất đi lực bám.
Chiếc Máy đo phổ âm cầm tay Rigol-S1—thiết bị đo đạc dải rộng quân sự cũ cô đang đeo bên hông—bị va quẹt mạnh vào mép nối của đường ống tôn.
*Cạch.*
Sợi dây đeo bằng vải dù của máy đo phổ bị đứt ra do rỉ sét lâu ngày. Chiếc máy Rigol-S1 trượt khỏi hông Vy, lăn nhanh trên nền tôn dốc hướng về phía cửa thoát gió phụ mở ra hành lang.
Không! Vy cố nhoài người tới trước, tay phải vươn ra trong vô vọng để chộp lấy chiếc máy đo phổ âm. Nhưng cơn chóng mặt do sóng siêu âm quét qua đã khiến cô tính toán sai khoảng cách. Ngón tay cô chỉ kịp lướt qua lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy trước khi nó trượt thẳng qua khe hở của cửa thông gió phụ, rơi tự do xuống nền gạch men của hành lang tầng 5 phía dưới.
*Rầm!*
Tiếng vỏ nhựa Rigol-S1 va đập mạnh xuống nền gạch men vang lên chói lói giữa tiếng còi báo động.
"Có tiếng động ở hành lang phía Tây! Nó làm rơi đồ!" Tiếng lính gác hét lên dồn dập phía dưới.
Vy nằm bất động trong đường ống, tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Việc mất chiếc máy đo phổ âm Rigol-S1 là một tổn thất cực kỳ khủng khiếp; đó là la bàn công nghệ duy nhất giúp cô định vị các dải sóng hạ âm tra tấn của kẻ thù. Nhưng cô không thể quay lại lấy nó. Tiếng bước chân của Phan Văn Trọng và lính bảo an đang lao nhanh về phía chiếc máy rơi.
Vy ép bản thân phải trườn tới phía trước bằng tất cả sức lực còn lại. Khuỷu tay cô bị ma sát liên tục với nền tôn sắc nhọn, rách da rớm máu, thấm đỏ cả vạt áo hoodie đen. Cô bò bằng bản năng sinh tồn thuần túy, nhắm chặt mắt để tránh bụi bẩn và ảo giác, chỉ hướng về phía ánh sáng mờ ảo của cửa thoát gió ngoài trời ở cuối đường ống.
Sau năm phút trườn bò trong đau đớn và ngạt thở, Vy chạm tay vào tấm lưới sắt bảo vệ của cửa thoát gió ngoài trời. Tấm lưới này hướng thẳng ra ngoài khoảng không tối tăm của mái hiên sau bệnh viện.
Vy dùng hai chân đạp mạnh vào tấm lưới sắt.
*Rầm!*
Tấm lưới sắt bay ra ngoài, rơi xuống mái hiên bê tông phía dưới. Vy lách người bò ra khỏi miệng ống thông gió, lăn mình xuống mái hiên bê tông ẩm ướt của tòa nhà cũ.
*Bộp.*
Cơn gió đêm lạnh buốt và những hạt mưa lây rây ập vào mặt Vy, giúp cô tỉnh táo lại phần nào sau cơn chấn động siêu âm. Vy nằm nghiêng trên mái hiên bê tông rộng chưa đầy một mét, tay phải ôm chặt ba lô chứa hồ sơ của An. Tai trái cô vẫn rỉ máu, tai phải ù đặc đứt quãng, nhưng cô đã thoát khỏi không gian ngạt thở của đường ống.
Cô cố gượng dậy, bò sát mép hiên bê tông nhìn xuống sân sau bệnh viện để tìm lối tụt xuống đất gặp Nam.
Nhưng ngay khi Vy vừa cúi đầu nhìn qua gờ bê tông, ánh đèn pin từ hành lang tầng 5 phía trên hắt xuống sân sau, chiếu thẳng vào góc sân nơi có một lối đi bộ nhỏ.
Từ trên mái hiên, Vy nhìn thấy Phan Văn Trọng đang đứng ở hành lang tầng 5, tay gã cầm chiếc Máy đo phổ âm cầm tay Rigol-S1 của cô vừa bị rơi. Gã Trọng dùng đèn pin soi thẳng vào mặt sau của chiếc máy đo phổ.
Vy nín thở, thính lực tai phải của cô bắt tiếng bộ đàm của Trọng phát ra đứt quãng trong gió đêm:
"Báo cáo đại ca Thế Vỹ... Kẻ đột nhập đã trốn thoát ra ngoài mái hiên sau... Nhưng chúng tôi thu giữ được thiết bị đo phổ âm của nó... Trên vỏ máy có dán một nhãn dán sửa chữa của tiệm điện tử Nhật Tảo... Tên chủ tiệm là Bùi Tiến Dũng..."
Đầu óc Vy lạnh toát.
Chiếc máy Rigol-S1 có dán nhãn sửa chữa của chú Dũng.
Thế Vỹ đã biết nguồn gốc linh kiện và người đã hỗ trợ phần cứng cho cô. Chú Dũng Nhật Tảo đang gặp nguy hiểm cực kỳ lớn vì sự sơ suất của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!