Tiếng Rít Lúc Nửa Đêm
Đô thị Khánh Bình lúc hai giờ sáng không bao giờ ngủ, nó chỉ thở dốc dưới lớp sương mù công nghiệp xám xịt và ánh đèn neon nhấp nháy từ những bảng quảng cáo LED khổng lồ. Từ cửa sổ tầng áp mái của căn hộ cũ trên đường Hùng Vương, Nguyễn Khánh Vy nhìn ra ngoài. Đối diện cô, cách một khoảng không gian ngột ngạt chứa đầy khí thải và tiếng động cơ xe máy vọng lại từ đại lộ, là một tấm bảng LED quảng cáo ngoài trời cao bằng tòa nhà ba tầng. Tấm bảng liên tục thay đổi màu sắc, từ màu đỏ rực của một nhãn hiệu nước tăng lực sang màu xanh băng giá của một dòng điện thoại thông minh mới. Ánh sáng chói mắt 110 decibel ấy xuyên qua lớp kính mờ, nhuộm căn phòng chật hẹp của cô thành một bãi chiến trường của những dải màu hỗn loạn.
Nhưng thứ đang tàn phá Vy không phải là ánh sáng. Đó là tiếng rít.
Nó bắt đầu như một sợi chỉ âm thanh mỏng dính, bén ngót, len lỏi qua thùy thái dương bên trái. Đối với một người bình thường, dải tần số này nằm ngoài ngưỡng nghe. Nhưng Vy không phải là người bình thường. Tai nạn năm mười tám tuổi đã cướp đi thính lực tai trái của cô, khiến cô bị điếc sinh học hoàn toàn ở bên đó. Để bù đắp, tai phải của cô phát triển một độ nhạy cực hạn—Auditory Level 1, một dạng thính lực lệch pha cho phép cô bóc tách từng lớp tạp âm đô thị như một chiếc máy phân tích phổ âm sống. Cô có thể nghe thấy tiếng rít của dòng điện chạy qua các bóng đèn neon, tiếng ma sát của bánh xe trên đường nhựa ẩm ướt, và cả dải sóng hạ âm dưới 20Hz đang âm thầm bao phủ ngã tư này.
Bên tai trái bị điếc của cô, nơi chiếc máy trợ thính cồng kềnh đáng lẽ phải giúp cô hòa nhập với thế giới, giờ đây là một nhà tù vật lý. Thiết bị cấy ghép 'Mã nguồn adware Premium'—thứ công nghệ sinh học siêu nhỏ bị kẻ ẩn danh cưỡng ép đặt vào sâu trong tai cô sau một vụ tai nạn ngụy tạo—đang rung lên.
*Uuuu... nnnn...*
Tần số hạ âm 19Hz đột ngột tăng cường độ. Nó không truyền qua không khí, nó truyền thẳng qua xương sọ, kích thích trực tiếp vào thùy thái dương trái của cô. Đầu Vy đau như có một mũi khoan rỉ sét đang đóng sâu vào đại não. Cơ mặt bên trái cô giật nhẹ một cách vô thức, đồng tử co thắt lại dưới ánh sáng nhấp nháy của bảng quảng cáo đối diện. Vy cảm thấy một luồng áp lực dâng lên trong lồng ngực, một nỗi lo âu vô cớ, tột cùng, thúc đẩy cô phải đứng dậy, bước ra cửa, đi lang thang vô định ngoài đường phố như một con rối bị giật dây. Đây chính là BCI Mức 31% - 50% (Cưỡng bức nhẹ)—giai đoạn mà nhận thức của nạn nhân bắt đầu bị đồng hóa bởi các mệnh lệnh tần số ngầm.
"Không..." Vy lẩm bẩm, giọng nói của cô khản đặc, lạc đi trong không gian câm lặng của căn phòng cách âm tự chế.
Cô ngồi sụp xuống trước bàn làm việc, nơi chiếc máy tính xách tay cũ đang chạy hệ điều hành Linux với những dòng lệnh màu xanh lá lướt nhanh như chớp. Vy đưa tay phải lên, ngón tay trỏ bắt đầu gõ đều đặn xuống mu bàn tay trái theo một nhịp điệu cố định: *cạch, cạch, cạch*... Đúng 60 nhịp một phút.
Đó là Quy tắc gõ ngón tay theo nhịp Metronome—mỏ neo nhận thức duy nhất mà cha cô, một người thợ sửa radio nghèo đã qua đời, truyền lại. *"Khi sóng vô tuyến ngoài kia làm nhiễu đầu con, Vy ạ, hãy tự tạo ra nhịp đập của riêng mình. Đừng để chúng cướp đi nhịp thở của con."* Lời dặn của cha vang lên trong ký ức, giúp Vy giữ vững Chỉ số tỉnh táo lâm sàng (CCI) đang tụt dốc thảm hại dưới ngưỡng 50%.
Vy dùng bàn tay run rẩy cắm sợi cáp USB vào cổng kết nối máy trợ thính modded dán sát tai trái. Trên màn hình máy tính, cô khởi động phần mềm Ad-Blocker Chợ Đen v1.2—đoạn mã chặn quảng cáo rác do Trần Minh Quân viết riêng cho cô. Cô cần dập tắt dải tần 19Hz này ngay lập tức trước khi nó bẻ gãy hoàn toàn ý chí tự do của cô.
`[System: Running Ad-Blocker v1.2...]`
`[Target: Filter 19Hz Infrasound...]`
`[Status: Active - Suppressing 30% of target frequency...]`
Tiếng rít trong đầu Vy dịu đi một chút. Áp lực trong lồng ngực giảm xuống, trả lại cho cô một khoảng trống thở dốc. Cô nhắm mắt lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình.
Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài đúng mười lăm giây.
Trên màn hình máy tính, các dòng lệnh màu đỏ đột ngột xuất hiện, đè bẹp các đoạn mã màu xanh lá.
`[Warning: Security Protocol Detected!]`
`[Implant: Adaptive Bio-feedback Loop Activated...]`
`[Response: Thermal Overload Initiated to Purge Interference...]`
"Chết tiệt!" Vy hét lên một tiếng đau đớn.
Vùng da phía sau tai trái của cô đột ngột nóng rực lên. Thiết bị cấy ghép phát hiện nỗ lực can thiệp phần mềm của cô và kích hoạt chế độ phản hồi nhiệt tự vệ. Nhiệt độ thiết bị nhanh chóng tăng lên Overheat Mức Nguy Hiểm (42°C). Cảm giác bỏng rát như có một thanh sắt nung đỏ đang áp chặt vào xương chũm sau tai. Vy ngửi thấy mùi mồ hôi nóng và polymer cháy nhẹ. Nếu cô tiếp tục chạy phần mềm lọc nhiễu, thiết bị sẽ tự động kích hoạt chế độ tự hủy tầm ngắn, phát nổ tụ điện siêu nhỏ và thiêu rụi toàn bộ thùy thái dương của cô.
Vy không còn lựa chọn nào khác. Cô dùng tay giật phăng sợi cáp USB ra khỏi máy tính, tắt nguồn phần mềm Ad-Blocker.
*Uuuuu...*
Tiếng rít quay trở lại, dồn dập và tàn nhẫn hơn, nhưng nhiệt độ sau tai cô bắt đầu hạ dần. Cô chấp nhận im lặng, chấp nhận chịu đựng tiếng ồn tra tấn để bảo mạng. Vy ngã quỵ xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo, một bên tai phải áp sát đất để tìm kiếm chút hơi lạnh xoa dịu cơn đau. Tai phải của cô ù đặc đi, thính lực lệch pha tạm thời bị suy giảm nghiêm trọng do chấn động nhiệt liên đới.
Trong bóng tối của căn phòng áp mái, Vy nhìn về phía góc tường, nơi đặt một con búp bê len cũ kỹ bị rách một đường nhỏ ở lưng. Đó là di vật duy nhất của Nguyễn Khánh An—em gái cô, người đã tự sát tròn một năm trước tại Bệnh viện Tâm thần Khánh Bình. Mọi người đều nói An tự sát vì trầm cảm nặng lâm sàng. Nhưng Vy biết đó là một lời nói dối của hệ thống truyền thông V-Pharma.
Vy lết thân thể kiệt quệ đến góc tường, dùng những ngón tay run rẩy rạch sâu vào lưng con búp bê, lôi ra một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét. Bên trong là một cuốn băng cassette analog cũ kỹ mang tên "Băng ghi âm dải tần 19Hz của Khánh An". Đây là bằng chứng vật lý đầu tiên cô tìm thấy sau giỗ đầu của em gái.
Cô lắp cuốn băng vào chiếc máy phát cassette chạy pin cầm tay—một thiết bị analog thuần túy không kết nối mạng, không có chip bán dẫn thông minh để kẻ thù có thể hack từ xa. Vy đeo chiếc tai nghe kiểm âm Bose QuietComfort đã được cô độ lại mạch lọc âm dán sát tai phải lành lặn.
*Cạch.*
Tiếng băng từ chạy rè rè vang lên. Giọng nói của Khánh An xuất hiện qua làn sương nhiễu âm thanh dải rộng. Giọng nói của một cô bé mười tám tuổi, yếu ớt, run rẩy và đầy u uất: *"Chị Vy... trong đầu em có tiếng rít... họ bắt em phải mở cửa... họ bắt em phải đi... em không muốn..."*
Nằm sâu bên dưới giọng nói của An, Vy sử dụng kỹ thuật lọc phổ âm lâm sàng để bóc tách. Cô nín thở, tập trung toàn bộ thính lực lệch pha của tai phải vào dải âm nền.
*Uuuu... nnnn...*
Một dải sóng đứng hình parabol dải tần đúng 19Hz ẩn giấu dưới giọng nói của em gái. Nó trùng khớp hoàn hảo, chính xác đến từng pha sóng với dải tần số đang tra tấn Vy lúc này.
Nước mắt Vy rơi xuống mặt kính chiếc máy cassette. Em gái cô không hề tự sát vì trầm cảm tự nhiên. An đã bị bức tử nhận thức bởi cùng một dự án thử nghiệm sóng não độc hại mang tên 'Ký Sinh Trùng Quảng Cáo'. Và kẻ đứng sau dự án đó đang sử dụng chính thiết bị cấy ghép trong tai Vy để biến cô thành một con rối tiếp theo.
*Bíp. Bíp. Bíp.*
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Đó là chiếc điện thoại Nokia 1280 cổ điển—thiết bị liên lạc không định vị duy nhất Vy dùng sim rác mang tên Lê Minh Thư để tránh sự giám sát của V-Pharma.
Vy giật mình, đưa chiếc điện thoại lên tai phải.
Một tin nhắn SMS nặc danh từ số điện thoại ảo hiển thị trên màn hình đơn sắc:
`[Mr. Frequency: 48:00:00]`
`[Yêu cầu: Đột nhập Khoa Điều trị Đặc biệt - Bệnh viện Khánh Bình. Đánh cắp tệp hồ sơ y tế của Nguyễn Khánh An.]`
`[Hậu quả: Nếu quá hạn hoặc báo cảnh sát, thiết bị cấy ghép sẽ tự hủy ở nhiệt độ 55°C. Chúc một đêm yên tĩnh.]`
Ngay lập tức, thiết bị cấy ghép sau tai trái của Vy phát ra một tiếng *bíp* dài, lạnh lẽo. Một đồng hồ đếm ngược ảo màu đỏ tự động kích hoạt bên trong thùy thái dương của cô, bắt đầu đếm ngược từng giây trong bóng tối.
`[Countdown: 47:59:59...]`
Vy siết chặt chiếc điện thoại trong tay, máu từ vết xước sau tai trái rỉ ra, thấm đỏ một góc chiếc hoodie đen. Kẻ cướp ý chí tự do đã đưa ra quân bài đầu tiên. Cô không còn đường lui. Cuộc săn lùng danh tính kẻ chủ mưu đứng sau cái chết của em gái và thiết bị tra tấn này chính thức bắt đầu từ ranh giới của sự điên loạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!