Nhạc nềnSakuya2

Sinh Tử Đài Quyết Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giờ Ngọ. Ánh mặt trời nhạt nhòa của mùa đông Thanh Vân Sơn không mang nổi nửa phần hơi ấm, chỉ chiếu lên lớp tuyết mỏng đang tan chảy loang lổ trên mặt đá xám đen của Ngoại môn sinh tử đài. Gió lạnh từ thung lũng rít gào qua những hàng cột đá cổ kính, mang theo mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi tử khí nhàn nhạt tích tụ qua hàng trăm năm quyết đấu đẫm máu.


Xung quanh đài đá, hàng trăm đệ tử ngoại môn và nội môn của Thanh Vân Kiếm Phái đã vây kín thành ba vòng dày đặc. Tiếng xầm xì bàn tán vang lên dồn dập như tiếng ong vỡ tổ. Trên khán đài cao nhất dành cho các trưởng lão, Chấp pháp trưởng lão Thẩm Vô Kỵ ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế gỗ lim đen, gương mặt sắt không chút cảm xúc, tay trái đặt hờ trên cây gậy luật bằng đồng rỗng giấu xích sắt khóa hồn. Đôi mắt lão già nua nhưng sắc lẹm như chim ưng, thỉnh thoảng liếc nhìn cuộn Sinh Tử Trạng vấy máu đặt trên bàn trà bên cạnh — cuộn giấy da dê mang dấu vân tay máu đỏ sẫm của Thạch Đầu.


Đứng ở góc khán đài chấp pháp, Vương Đằng khoanh tay trước ngực, mặt đầy mụn thịt đỏ lựng co rúm lại trong nụ cười đắc ý. Bên cạnh hắn, chấp pháp đệ tử Triệu Vũ khẽ vuốt ve sợi roi da gai sắt đen bóng, đôi mắt hí sắc lẹm thỉnh thoảng nhìn về phía góc sân Tàng Thư Các xa xa. Chúng đang chờ đợi một màn thảm sát hợp pháp, một cái chết không thể chối cãi của tàn dư Thạch gia để dâng công lên Minh chủ Ngũ Nhạc Liên Minh Thượng Quan Thiên Hồng.


“Thạch Đầu! Trốn đi! Đừng lên đài!”


Tiếng hét khàn đặc, nghẹn ngào của Lâm Uyển Dung vang lên từ phía dưới thềm đá. Thiếu nữ mười bảy tuổi quỳ sụp bên thềm, bả vai gầy gò vẫn còn rỉ máu tươi qua lớp áo xám rách. Gân tay trái của nàng bị roi da gai sắt của Triệu Vũ quật tê liệt hoàn toàn, thõng xuống vô lực, nhưng nàng vẫn dùng cánh tay phải còn lại bám chặt vào thành đá, nước mắt hòa lẫn máu chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt. Nàng biết rõ, Tạ Thanh Vân đã đột phá Khí Hải cảnh giới đệ nhị trọng, Khô Diệp Kiếm Pháp của hắn tàn nhẫn vô song, chuyên đâm vào tử huyệt hiểm ác. Thạch Đầu bước lên đài chẳng khác nào tự nộp mạng.


Nhưng Thạch Đầu không dừng bước.


Thiếu niên khờ khạo mang dáng người thô dã, cao lớn bước đi từng bước vững chãi trên thềm đá trơn trượt. Cậu mặc bộ y phục tạp dịch xám vá chằng vá đắp, đôi bàn tay chai sần đầy vết xước do gánh nước và bổ củi nắm chặt lấy bọc vải thô sau lưng. Vết xước bả vai phải rỉ máu — vết thương do bốn cây gậy đồng chấp pháp nện trúng từ hôm trước — vẫn còn sưng tấy đỏ lựng, máu tươi thấm nhẹ ra thớ vải thô xám nát, nhưng khuôn mặt chữ điền mộc mạc của cậu không hề lộ ra một tia sợ hãi. Cậu chỉ có một ý nghĩ bướng bỉnh bẩm sinh: cứu sư tỷ, bảo vệ dưỡng phụ.


Ở phía cuối đám đông đệ tử rách rưới, Diệp Vô Phong đứng câm lặng dưới bóng râm của hiên tháp gỗ Tàng Thư Các. Ống tay áo phải cụt ngủn của lão bay phần phật trong gió buốt, tay trái gầy gò khẽ tựa vào Chiếc Chổi Tre Quét Lá. Kinh mạch tay trái của lão đang hoại tử thêm một phần mười gân cốt, những cơn đau rát bỏng như lửa thiêu chạy dọc từ bả vai xuống các kẽ móng tay đang rỉ máu tươi, nhưng ánh mắt lão vẫn thâm trầm như giếng cổ, tĩnh lặng quan sát từng bước chân của Thạch Đầu. Lão không nói, cũng không thể nói, nhưng trong đầu lão đang liên tục tính toán khoảng cách và lực phản chấn của phiến đá xám đen.


“Rầm!”


Thạch Đầu bước chân lên mặt đài đá, tiếng bước chân trần nện mạnh phát ra âm thanh trầm đục. Cậu chậm rãi đưa tay ra sau lưng, tháo bỏ lớp dây thừng mục và bọc vải thô rách nát, để lộ ra Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia. Thanh kiếm cổ bị gãy mất một nửa thân kiếm, rỉ sét loang lổ bám đầy thớ thép, chuôi kiếm quấn bằng dây thừng mục nát trông thô kịch vô cùng.


Nhìn thấy thanh kiếm gãy rỉ sét, đám đệ tử xung quanh lập tức rộ lên những tiếng cười nhạo báng khinh bỉ:


“Ha ha ha! Gã khờ này định dùng một thanh sắt vụn để đấu với Tạ sư huynh sao?”


“Một thanh kiếm gãy rỉ sét của một gia tộc đã diệt môn! Thật là một lũ rác rưởi!”


Từ phía đối diện, một bóng người cao gầy lướt lên đài đá nhẹ nhàng như một chiếc lá khô rơi rụng. Tạ Thanh Vân mặc y phục ngoại môn màu xám đậm sạch sẽ, mắt hí sắc lẹm đầy vẻ kiêu hoành, tay phải đặt trên chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm đen bóng tỏa ra sát khí lạnh ngắt. Hắn nhìn thanh kiếm gãy của Thạch Đầu, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất:


“Thạch Đầu, hôm nay ta sẽ dùng Khô Diệp Kiếm Pháp để chọc thủng ba mươi sáu tử huyệt trên người ngươi, biến ngươi thành một phế nhân rác rưởi thực sự trước mặt dưỡng phụ câm cụt của ngươi!”


Thạch Đầu không đáp, cậu khờ khạo nhe răng cười ngốc nghếch, nhưng đôi chân trần đã âm thầm hạ thấp trọng tâm, dồn toàn bộ kình lực xuống hai lòng bàn chân bám chặt vào thềm đá xám đen theo Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy. Luồng Nội Kình Sơ Sinh mỏng manh như sợi tơ di chuyển chậm rãi từ đan điền chạy dọc xuống gót chân, tạo ra một lực bám đất phi thường không thể lay chuyển.


“Quyết đấu sinh tử, bắt đầu!” Tiếng gầm giọng lạnh lùng của Thẩm Vô Kỵ vang lên xé rách không gian.


Ngay lập tức, Tạ Thanh Vân động. Thân ảnh hắn lướt đi cực nhanh, Hắc Thiết Kiếm rút ra khỏi vỏ tạo thành một đường sáng đen sắc lẹm. Hắn thi triển Khô Diệp Kiếm Pháp tàn nhẫn, mũi kiếm rung lên tạo ra ba vệt kiếm quang mỏng manh như lá khô rơi rụng trong gió bấc, đâm thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Thạch Đầu.


Thạch Đầu vội vã vung Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia đâm thẳng một chiêu Ngưu Giác Húc Đổ mộc mạc hòng chặn đường kiếm của đối thủ. Nhưng tốc độ của cậu quá chậm so với Khí Hải cảnh giới đệ nhị trọng của Tạ Thanh Vân. Tạ Thanh Vân cười lạnh, thân pháp lách nhẹ sang bên sườn né tránh dễ dàng mũi kiếm gãy, đồng thời vung kiếm đâm liên tiếp ba đường kiếm hiểm hóc vào bả vai phải của Thạch Đầu.


“Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!”


Máu tươi đỏ sẫm bắn ra, nhuộm đỏ mảng vai áo xám rách nát của Thạch Đầu. Vết xước bả vai phải rỉ máu bị mũi kiếm sắc bén rạch sâu thêm một thốn, đau đớn thấu xương tủy làm Thạch Đầu biến sắc, lảo đảo thối lui ba bước dài. Đám đệ tử dưới đài hò reo cổ vũ điên cuồng cho Tạ Thanh Vân.


Lâm Uyển Dung thét lên đau đớn, nước mắt tuôn rơi ròng ròng. Dưới hiên tháp gỗ, tay trái Diệp Vô Phong bóp chặt lấy cán chổi tre, những mạch máu nhỏ ở cổ tay lão phồng to tím ngắt, nhưng lão vẫn kìm nén tàn kình, ánh mắt khóa chặt vào bộ pháp của Thạch Đầu.


“Chết đi, gã khờ!”


Tạ Thanh Vân thừa thắng xông lên, hắn vung Hắc Thiết Kiếm đâm thẳng một nhát sát chiêu Khô Diệp đâm xuyên qua vai trái của Thạch Đầu. Mũi kiếm đen bóng ngập sâu vào da thịt, máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả lồng ngực thiếu niên khờ khạo.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc mũi kiếm đâm xuyên vai trái, Thạch Đầu đột ngột không lùi bước nữa. Cậu nhớ lại lời dạy thầm lặng của dưỡng phụ bằng những nhịp chổi tre bám đất cứng. Cậu dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp Ngoại Kình Ngưng Cơ, gồng chặt bả vai trái lại, xương vai và cơ bắp cứng cáp như đá tảng kẹp chặt lấy thân kiếm Hắc Thiết của Tạ Thanh Vân.


Tạ Thanh Vân biến sắc, hắn cố sức rút kiếm ra nhưng thân kiếm bị kẹp cứng ngắc trong xương vai của Thạch Đầu như bị đóng đinh vào đá tảng.


“Cơ hội của con đây rồi!” Thạch Đầu gầm rú như một con trâu điên bộc phát lực lượng cực hạn. Cậu vung tay phải cầm Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia dứt khoát kéo lê mũi kiếm trên mặt đài đá xám đen.


“Két… Két… Két…”


Tiếng rít kim loại chói tai vang dội khắp sinh tử đài, mũi kiếm gãy kéo lê trên đá tạo ra những vệt lửa mờ sáng rực và một luồng kiếm khí màu xám tro dũng mãnh tích tụ kình lực ngàn cân. Thạch Đầu di chuyển chân theo bộ pháp Ngưu Tẩu bám đất cứng, chạy đà ba bước rồi dùng Thiết Ngưu Thác Địa Chém hất ngược cực mạnh từ dưới lên hướng thẳng vào thân kiếm Hắc Thiết của đối thủ.


“XOẢNG!”


Một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang lên chấn động cả khoảng sân Tàng Thư Các. Thanh Hắc Thiết Kiếm sắc bén của Tạ Thanh Vân bị sức nặng ngàn cân của nhát chém Thác Địa chém đứt đôi nát vụn thành nhiều mảnh sắt vụn bay lả tả trong không khí. Lực phản chấn vật lý phi thường dội ngược lại làm Tạ Thanh Vân gãy nứt rách toàn bộ kẽ tay phải, máu tươi phun ra xối xả, cả cơ thể hắn bị đánh văng xa hơn trượng, đập mạnh vào cột đá sinh tử đài rồi ngã quỵ xuống đất cát trơn trượt nhục nhã.


Toàn bộ đài đá đột ngột rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Hàng trăm đệ tử há hốc mồm kinh hoàng, không ai tin nổi một gã khờ với thanh kiếm gãy rỉ sét lại có thể chém gãy đôi thanh kiếm đen của thiên tài ngoại môn.


Thạch Đầu đứng vững giữa đài đá, hơi thở dồn dập, bả vai trái rỉ máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả vạt áo xám rách. Cậu chậm rãi tra thanh kiếm gãy rỉ sét vào bọc vải sau lưng, nhe răng cười ngốc nghếch nhìn Lâm Uyển Dung rồi quay lưng bước đi xuống đài đá.


Nhưng cuộc quyết đấu chưa thực sự kết thúc.


Tạ Thanh Vân lồm cồm bò dậy từ đống sắt vụn, khuôn mặt hắn vặn vẹo điên cuồng vì nhục nhã tột độ trước mặt quần hùng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu đầy sát khí tàn độc, hắn lén rút từ thắt lưng da thú ra một con đoản đao mỏng tẩm kịch độc Nhuyễn Cốt Tán đen bóng, vung tay phóng thẳng vào tim Thạch Đầu từ phía sau ở cự ly cực gần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!