Nhạc nềnSakuya2

Gậy Ông Đập Lưng Ông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão đêm đông trút xuống Thanh Vân Sơn mỗi lúc một dữ dội. Gió bấc gào rít qua từng khe hở của Tàng Thư Các, quất những luồng khí lạnh thấu xương vào gian phòng tạp dịch dột nát phía sau tháp gỗ. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Diệp Vô Phong nằm im lìm trong bóng tối, hàm răng cắn chặt vào môi để ngăn một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra ngoài. Cánh tay trái duy nhất của lão đang co rút bần bật, các thớ cơ dưới lớp da sạm sần sùi giật liên hồi như có hàng vạn con kiến lửa điên cuồng cắn xé. Huyết Mạch Nghịch Lưu sau cú búng hạt phong cứu Thạch Đầu lúc chập tối đã đẩy nhanh tốc độ hoại tử kinh mạch lên gấp bội, khiến kẽ móng tay trái của lão rỉ ra những giọt máu tươi lạnh ngắt, thấm đẫm vào vạt áo thô xám rách nát.


Bên ngoài hiên tháp, tiếng mưa rơi dồn dập lộp bộp trên chiếc nón lá rách của Thạch Đầu. Cậu bé khờ khạo gánh đôi vại gỗ lớn quấn dây thừng mục tiến về phía giếng cổ, bả vai phải vẫn còn râm ran đau buốt do vết xước rỉ máu ban ngày chưa kịp khép miệng gân. Thạch Đầu vừa xách xô nước đầy lên thành giếng đá, định mang vào đun nước ấm cho dưỡng phụ sưởi ấm cơ thể đang run rẩy, thì một bóng người gầy gò, khòm lưng đã thầm lặng đứng sau lưng cậu từ lúc nào. Ống tay áo phải cụt ngủn của Diệp Vô Phong bay phần phật trong gió bão, tay trái lão cầm hờ chiếc chổi tre rách nát quét nhẹ lên thềm đá, tạo ra một tiếng động nhỏ khàn đặc để báo hiệu.


Thạch Đầu ngơ ngác quay đầu lại, nhe răng cười ngốc nghếch:


“Dưỡng… dưỡng phụ, nước ấm… sắp có rồi. Cha… cha vào nhà nằm đi, lạnh lắm.”


Diệp Vô Phong không nói, cũng không thể nói. Lão khẽ cúi đầu nhìn vào xô nước giếng đá lạnh ngắt dập dềnh dưới ánh chớp lóe sáng rạch ngang trời. Khứu giác nhạy bén tột độ của một cựu đại tông sư lập tức nhận diện ra một mùi tanh mỏng manh, u uất như mùi lá thông mục dính nước mưa — đó chính là mùi của Nhuyễn Cốt Tán, loại kịch độc hoại tử gân cốt mạn tính mà Ngô Độc Thủ vừa lén bỏ xuống giếng cổ lúc chập tối. Loại độc này không màu không mùi với phàm nhân, nhưng với người từng trải qua trăm trận huyết chiến như lão, chút bột mịn xám nhạt nổi dập dềnh trên mặt nước không thể che giấu nổi.


Lão tạp dịch cụt tay khẽ nhúc nhích ngón tay trái, dùng đầu chiếc chổi tre rách nát gạt nhẹ vào thành xô gỗ. Một lực phản chấn mỏng manh vô hình truyền qua cán chổi, làm chiếc xô gỗ lật nghiêng, dội toàn bộ nước giếng nhiễm độc ra nền đất cát ướt sũng. Thạch Đầu ngơ ngác nhìn dòng nước chảy tràn, gãi đầu ngơ ngác:


“Ơ… dưỡng… dưỡng phụ, nước… nước đổ mất rồi. Con… con múc xô khác nhé?”


Diệp Vô Phong khẽ lắc đầu, lão ú ớ chỉ tay vào góc tháp tối tăm, ra hiệu cho Thạch Đầu đi vào trong tránh mưa. Đợi bóng dáng khờ khạo của con nuôi khuất sau cánh cửa gỗ dột nát, đôi mắt Diệp Vô Phong đột ngột sáng rực lên như hai đốm lửa ma trơi giữa đêm tối tĩnh mịch. Lão nhìn chằm chằm vào giếng nước cổ rêu phong, nội tâm tĩnh lặng như giếng cổ chợt dấy lên một tia sát khí thâm trầm. Triệu Hoài An và tay sai của hắn đã mất đi tính nhân đạo tối thiểu của giới kiếm khách, dùng đến độc thủ tà phái để phế bỏ gân cốt một đứa trẻ khờ khạo. Đã vậy, lão sẽ dùng chính mưu trí của mình để bắt kẻ chủ mưu phải trả giá đắt.


Lão tạp dịch cụt tay tiến sát đến thành giếng đá. Lão cầm Chiếc Chổi Tre Quét Lá cán dài, đưa đầu chổi bện tre mộc mạc quét nhẹ một đường vòng tròn đồng tâm trên mặt nước giếng sương mù lạnh ngắt. Diệp Vô Phong vận chuyển Nghịch Chuyển Chân Khí Pháp mỏng manh ở tay trái, truyền tàn kình chạy dọc qua lõi huyền thiết mỏng giấu bên trong cán chổi. Đầu chổi tre bắt đầu xoay nhẹ, thi triển kỹ thuật Quét Lá Gom Gió vô cùng tinh tế. Luồng gió xoáy mỏng manh phát ra từ nhịp chổi quét làm mặt nước giếng chuyển động nhẹ, gom toàn bộ lớp bột độc Nhuyễn Cốt Tán xám nhạt đang nổi dập dềnh trên bề mặt bám chặt vào một chiếc lá phong khô dày dính nước ướt trên đầu chổi.


Cơn đau rát bỏng như lửa thiêu lập tức bùng phát dữ dội dọc theo kinh mạch tay trái của lão. Diệp Vô Phong cắn chặt răng, nén cơn đau thấu xương tủy, dùng tay trái gỡ nhẹ chiếc lá phong chứa bột độc ra, bọc chặt lại trong một lớp lá thông đỏ khô dày để giữ kín độc tính. Lão ngước nhìn hướng gió mùa đông đang thổi mạnh từ Tây sang Đông, hướng thẳng từ Tàng Thư Các về phía Đền thờ liệt tổ Thanh Vân phái cách đó ba mươi trượng — nơi Triệu Hoài An đang bế quan duyệt sổ sách và dùng trà sâm ban đêm.


Diệp Vô Phong bước ra rìa thềm đá lộng gió bão. Lão cầm chổi tre quét mạnh một nhịp trên mặt đất cát ướt sũng, thi triển Quét Lá Gom Gió kết hợp với Ám Kình Chổi Tre. Một luồng gió xoáy dẻo dai, vô hình bùng phát từ đầu chổi quét, cuốn theo chiếc lá phong chứa độc bay vút vào không trung mịt mù sương mưa. Luồng gió mang độc lướt đi vô thanh qua các dãy hành lang gỗ cổ kính, luồn qua khe cửa sổ hé mở của đền thờ tổ sư, rơi chính xác không tiếng động vào chén trà sâm nóng hổi đang bốc khói nghi ngút trên bàn của Triệu Hoài An.


Triệu Hoài An lúc này đang phê duyệt sổ sách, mặt dài như mặt ngựa hiện rõ vẻ dã tâm xảo quyệt. Ngửi thấy mùi trà sâm nồng ấm tỏa hương thơm phức, hắn không một chút nghi ngờ nâng chén trà lên uống cạn một ngụm lớn. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, nét mặt Triệu Hoài An đột ngột biến đổi đầy kinh hoàng. Luồng chân khí Khí Hải đệ bát trọng trong đan điền của hắn bỗng nhiên hỗn loạn dữ dội, các khớp xương ở tay chân rệu rã vô lực như bị rút hết gân cốt. Hắn ho khan một tiếng rỉ máu đen hoại tử ra khóe miệng, run rẩy nhận ra chất độc ngấm vào người chính là Nhuyễn Cốt Tán — kịch độc tà môn của Ngô Độc Thủ.


"Kịch độc... Nhuyễn Cốt Tán? Sao có thể..." Triệu Hoài An gầm lên một tiếng khàn đặc đầy phẫn nộ, ôm chặt lấy lồng ngực đang rát bỏng như lửa đốt. Hắn hoàn toàn không hiểu vì sao độc dược mình thuê người bỏ xuống giếng nước Tàng Thư Các lại xuất hiện trong chén trà sâm đóng kín của mình. Chất độc tàn phá gân cốt làm hắn ngã quỵ xuống sàn đất, buộc phải bế quan vận công điều hòa khí huyết khẩn cấp trong ba ngày để giữ mạng gân cốt.


Trong lúc Triệu Hoài An đang đau đớn chống chọi với kịch độc, thì tại khoảng sân quét lá phong trước thềm Tàng Thư Các bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng gươm giáo va chạm lạch cạch xé rách màn đêm mưa bão. Lâm Uyển Dung — thiếu nữ đệ tử ngoại môn nghèo khó — đang hớt hải chạy trốn trong tình trạng vai áo đệ tử màu xám nhạt bị rách một mảng lớn, lộ ra bả vai gầy gò rỉ máu tươi. Phía sau nàng, hai đệ tử nội môn hung hãn tay cầm trường kiếm sáng quắc, cười lớn kiêu hoành rượt đuổi sát sườn:


"Con rác rưởi ngoại môn kia! Dám lén lút tiếp tế dược liệu cho lão tạp dịch cụt tay, hôm nay bọn ta sẽ phế bỏ kiếm tay của ngươi để răn đe!"


Lâm Uyển Dung chạy vào sân Tàng Thư Các, trượt chân ngã quỵ trên thềm đá trơn trượt đầy rêu phong. Nàng dũng cảm rút thanh kiếm gỗ đào tự đẽo gọt sau lưng, thi triển Thanh Vân Kiếm Pháp Ngoại Môn để đón đỡ đường kiếm sắc bén của đối thủ. Tuy nhiên, kiếm gỗ đào thô sơ hoàn toàn không thể chịu đựng nổi lực đâm của thép ròng, bị chém gãy đôi làm hai mảnh dễ dàng. Lâm Uyển Dung bất lực nhìn mũi kiếm lạnh ngắt của tên đệ tử nội môn đang đâm thẳng xuống bả vai mình trong gang tấc.


Ngay trong tích tắc hiểm nghèo ấy, một chiếc chổi tre rách nát cán dài đột ngột vươn ra từ bóng tối hiên tháp gỗ. Diệp Vô Phong cầm chổi quét nhẹ một nhịp Quét Lá Gom Gió trên mặt thềm đá cát. Một luồng gió xoáy dày đặc cuốn theo hàng vạn chiếc lá phong đỏ khô bay lên rợp trời, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của hai tên đệ tử nội môn hung hãn. Khi chúng lao vào mù quáng trong màn lá phong dày đặc, Diệp Vô Phong xoay nhẹ cán chổi tre, thi triển Ám Kình Chổi Tre gạt nhẹ vào cổ chân của tên đi đầu.


Mượn chính quán tính lao tới cực mạnh của đối thủ theo quy tắc Mượn Lực Đả Lực, cán chổi tre uốn cong nhẹ rồi bật ngược lại cực mạnh, tạo ra lực phản chấn phi thường đánh văng cả hai tên đệ tử nội môn ngã chổng vó nhục nhã xuống thềm đá trơn trượt. Tiếng xương khớp va chạm vào đá hộc kêu răng rắc đau đớn, hai tên đệ tử nội môn hoảng sợ gào thét, vứt cả trường kiếm tháo chạy điên cuồng vì nghĩ tháp gỗ cổ kính có ma ám trong đêm mưa bão.


Lâm Uyển Dung ôm lấy bả vai bị rách, ngơ ngác nhìn hai tên đối thủ vừa hung hãn nay đã chạy mất dạng trong đêm tối. Nàng từ từ ngước mắt lên nhìn chiếc chổi tre rách nát đang dừng lại sát thềm đá cát, rồi nhìn sang lão tạp dịch cụt tay phải gầy gò đang lặng lẽ cúi đầu quét dọn những chiếc lá phong đỏ vừa rơi rụng dưới đất như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Gương mặt Diệp Vô Phong câm lặng tuyệt đối, không phát ra một tiếng động nào ngoài tiếng ho khan khàn đặc rỉ máu tươi nơi khóe miệng. Lâm Uyển Dung kinh ngạc tột độ trước sức mạnh kỳ lạ phi thường của chiếc chổi tre rách nát, lòng dấy lên một sự nghi ngờ sâu sắc, thầm đoán lão tạp dịch cụt tay câm lặng này không phải là một người phế nhân tầm thường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!