Nhạc nềnSakuya2

Đêm Đen Thử Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đông Thanh Vân Sơn lạnh buốt xương tủy. Gió bấc rít gào luồn qua những khe hở lớn trên mảng tường gỗ mục nát của phòng tạp dịch phía sau Tàng Thư Các, tạo ra những tiếng hú dài ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Lò đất nung sưởi ấm duy nhất của hai thầy trò đã bị gậy chấp pháp của Tiêu Diệp Phong đập nát từ chập tối, đống tro tàn lạnh ngắt văng tung tóe dưới nền đất ẩm sũng nước mưa đông. Căn phòng lúc này lạnh ngắt như một hầm băng đá sâu thẳm, hơi thở của con người thở ra lập tức hóa thành những làn khói trắng mờ lạnh lẽo.


Thạch Đầu ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm ở góc phòng, cơ thể cao lớn thô dã run lên bần bật dưới lớp áo vải thô xám tro vá víu chằng vá đắp. Lồng ngực cậu áp sát vào cuộn da dê Thiết Ngưu Kiếm Phổ cổ xưa đang giấu kín dưới ngực áo, mượn chút hơi ấm cơ thể ít ỏi để sưởi ấm cho bảo vật duy nhất của gia tộc. Sức nặng của đôi vại nước gánh ban ngày dường như vẫn còn đè nặng lên bả vai phải của cậu. Vết thương bả vai phải sưng đỏ tuy đã được bồi bổ bằng nhân sâm vụn do Lão Vương Đầu lén gửi cho, nhưng vết xước rỉ máu vẫn còn râm ran đau buốt, máu tươi thấm nhẹ ra lớp áo thô xám nát.


Nhưng kỳ diệu thay, khi Thạch Đầu cố gắng nhắm chặt mắt, điều hòa nhịp thở sâu theo hình vẽ con trâu già kéo xe đi qua đầm lầy bùn lún, cậu bỗng nhiên cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ. Trong vùng đan điền lạnh ngắt của cậu, một luồng khí ấm áp mỏng manh như sợi tơ bỗng nhiên xuất hiện. Luồng khí ấm nhỏ bé ấy di chuyển vô cùng chậm rãi nhưng dẻo dai, chạy dọc theo sống lưng rồi dồn xuống hai lòng bàn chân trần đang lạnh cóng. Đó chính là luồng Nội Kình Sơ Sinh đầu tiên mà cậu cảm ngộ được sau ba tháng khổ luyện bám đất chữ Chi dưới thềm đá.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp ở góc đối diện, Diệp Vô Phong vẫn nằm tĩnh lặng trong bóng tối. Tấm lưng rách da thịt do roi da của Lý Thiết Đao quật trúng chiều qua vẫn sưng đỏ, rỉ ra dòng máu nhạt dính chặt vào lớp chiếu rách. Kinh mạch tay trái của lão đang co thắt dữ dội do Huyết Mạch Nghịch Lưu tàn phá cơ thể, luồng chân khí hoại tử cuộn lên như sóng dữ dưới cái lạnh buốt xương, nhưng lão vẫn cố giữ cho hơi thở của mình đều đặn, chậm rãi. Đôi mắt lão sáng rực như giếng cổ sâu thẳm trong bóng tối, thầm lặng quan sát luồng khí ấm đang vận chuyển trong cơ thể dưỡng tử. Lão câm lặng, miệng chỉ ú ớ phát ra tiếng thở dài khẽ khàng đầy dằn vặt. Lão biết, đứa trẻ khờ khạo này mang dòng máu kiếm cốt bẩm sinh, tuy trí tuệ ngơ ngác nhưng thiên phú cảm kình lại phi thường.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mỏng manh vốn đã lỏng lẻo bản lề bỗng nhiên bị một lực lượng phi thường đập nát hoàn toàn. Mảnh gỗ vụn và mùn cưa văng tung tóe vào trong phòng. Ánh đuốc sáng rực từ bên ngoài ập vào, xua tan bóng tối tĩnh mịch, để lộ ra gương mặt hung hãn đầy vết rỗ của Phương Chấn Hải. Hắn vác thân hình hộ pháp cao lớn thô kệch bước vào phòng, bắp tay cuồn cuộn đen bóng lộ ra dưới tay áo cộc tay da thú. Đôi hộ tay bằng sắt rèn dày cộp đeo trên cánh tay hắn lấp lánh sắc lạnh dưới ánh đuốc. Theo sau hắn là ba đệ tử ngoại môn kiêu hoành cầm gậy sắt, mắt ti hí đầy vẻ cợt nhả khinh bỉ.


"Tên khờ kia!" Phương Chấn Hải gầm lên, giọng nói vang lên như sấm bên bàn trà rách. "Hôm nay ở giếng nước gánh nước, ngươi dám dùng tà thuật làm tê rần tay chấp sự Lý Thiết Đao, lại còn làm nhục ta ngã xuống ao bùn lần trước! Lý chấp sự có lệnh, đêm nay ta phải phế bỏ gân cốt cánh tay phải của gã khờ nhà ngươi để dạy dỗ quy củ ngoại môn!"


Thạch Đầu ngơ ngác nhìn Phương Chấn Hải, bả vai phải rỉ máu của cậu khẽ run lên. Cậu bướng bỉnh đứng bật dậy, chắn ngang trước giường tre của Diệp Vô Phong, hai tay dang rộng che chở cho dưỡng phụ tàn phế. Cậu ú ớ nói lớn bằng giọng khờ khạo:


"Không… không được đánh… dưỡng phụ… Con… con không có tà thuật…"


"Câm mồm! Đánh hắn cho ta!" Phương Chấn Hải quát lớn, ra hiệu bằng tay.


Hai đệ tử ngoại môn hung hãn cầm gậy sắt lập tức lao vào giữ chặt lấy hai cánh tay Thạch Đầu hòng khóa khớp vai cậu, trong khi tên còn lại điên cuồng lục soát chiếc gối rơm rách nát trên giường hòng cướp đoạt túi ngân lượng vụn ít ỏi mà hai thầy trò tích lũy được từ việc giặt giũ.


"Bỏ… bỏ tay ra!" Thạch Đầu hét lớn.


Cơn phẫn nộ tột cùng khi thấy giường bệnh của dưỡng phụ bị lục soát thô bạo kích hoạt dòng máu kiếm cốt bẩm sinh trong người cậu. Thạch Đầu vận luồng Nội Kình Sơ Sinh ấm áp vừa ngộ được di chuyển nhanh xuống hai gót chân bám chặt vào nền đất ẩm. Sức bám đất phi thường của bộ pháp Ngưu Tẩu bộc phát đột ngột, cậu xoay người bứt phá mạnh mẽ lực giữ của hai tên đệ tử. Lực phản chấn dẻo dai như trâu già húc đổ rào chắn, hất văng cả hai tên đệ tử ngoại môn ngã nhào ra vách đất dột nát.


"Lũ ăn hại!" Phương Chấn Hải tức giận gầm lên.


Hắn dồn toàn bộ chân khí Khí Hải đệ nhất trọng vào cánh tay phải nạm hộ thủ sắt rèn, tung cú thiết quyền tàn nhẫn đấm bạt núi thẳng vào ngực Thạch Đầu hòng phế bỏ đan điền của cậu. Cú đấm mang theo tiếng gió rít bén nhọn của quyền phong ngoại gia, nhắm thẳng vào tử huyệt.


Thạch Đầu bị dồn vào góc tường hẹp, không thể né tránh trực diện. Cậu định vung quyền đấm trả một chiêu thô sơ để tự vệ, nhưng do chưa có kinh nghiệm thực chiến, đòn đấm của cậu hoàn toàn để lộ sơ hở lớn ở nách phải, rất dễ bị thiết quyền của Phương Chấn Hải bẻ gãy cổ tay phải trong gang tấc.


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Vô Phong nằm trên giường tre bỗng nhiên khẽ ho khan một tiếng "khụ, khụ" đục ngầu. Tiếng ho khàn đặc bốc ra mùi máu tanh nhạt của Huyết Mạch Nghịch Lưu, nhưng nhịp điệu của nó chính là mật hiệu bí mật ra lệnh cho Thạch Đầu lùi lại ba bước chéo góc theo hình chữ Chi của bộ pháp Ngưu Tẩu.


Thạch Đầu nghe tiếng ho của dưỡng phụ, phản xạ tự nhiên của sự tin tưởng tuyệt đối trỗi dậy. Cậu lập tức thu quyền về, hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống ba thốn, di chuyển đôi chân trần bám chặt vào đất cát, lùi nhanh ba bước chéo góc theo hình chữ Chi uốn lượn. Bước chân cuối cùng của cậu dẫm chính xác vào phiến đá phủ rêu xanh trơn trượt sũng nước mưa đông ngay thềm cửa phòng tạp dịch dột nát.


Phương Chấn Hải dồn toàn lực đấm tới, cú thiết quyền tàn nhẫn hoàn toàn hụt vào khoảng không. Đà đấm quá mạnh kết hợp với sức nặng cơ thể hộ pháp khiến hắn không thể thu hồi trọng tâm. Bàn chân nạm sắt của hắn rẫm mạnh vào phiến đá rêu xanh trơn trượt sũng nước mà Thạch Đầu vừa bỏ lại.


"Á!"


Phương Chấn Hải mất đà hoàn toàn, trượt chân ngã nhào nhục nhã ra ngoài thềm cửa, lao thẳng mặt xuống ao bùn nhão nhoét, hôi thối chứa đầy lá phong mục bên hông Tàng Thư Các. Tiếng bùn đất bắn tung tóe vang lên chói tai giữa đêm tĩnh mịch.


Ba đệ tử đi cùng hoảng hốt gào lên, vội vã chạy ra ao bùn kéo đàn anh quyền pháp mặt mũi đen nhẻm, bốc mùi hôi thối nồng nặc bò dậy. Phương Chấn Hải lồm cồm bò dậy từ ao bùn, cả người ướt sũng bùn đen hôi thối, đôi hộ tay sắt dính đầy bùn nhão.


Hắn trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận thấu xương, răng nghiến chặt kèn kẹt vì bị sỉ nhục nhục nhã trước mặt đám đàn em đồng môn. Hắn chỉ tay vào Thạch Đầu, gầm lên thề sẽ băm vằn gã khờ này trong cuộc tuần tra ngày mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!