Nhạc nềnSakuya2

Bộ Pháp Trọng Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của Tiêu Diệp Phong nện thình thịch trên thềm đá ướt sũng, mỗi nhịp gõ gậy tuần tra của hắn như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Thạch Đầu. Trong gian phòng tạp dịch chật hẹp, mùi dầu hỏa khét lẹt tỏa ra từ ngọn đèn dầu hắt hiu càng làm cho bầu không khí thêm phần ngột ngạt.


Thạch Đầu cuống cuồng giấu cuộn da dê cổ xưa vào sát lồng ngực ấm áp dưới lớp áo thô vá víu. Cậu thở dốc, đôi bàn tay chai sần run rẩy vuốt phẳng lại vạt áo xám xịt vấy đầy bùn đất. Trên chiếc giường tre ọp ẹp bên cạnh, Diệp Vô Phong vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng bả vai gầy gò của lão khẽ căng lên dưới lớp áo vải thô. Kinh mạch tay trái của lão đang co thắt dữ dội, luồng chân khí hoại tử cuộn lên như sóng dữ, nhưng lão vẫn cố giữ cho nhịp thở của mình đều đặn, chậm rãi như một phế nhân đang chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi.


"Rầm! Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát bị gõ mạnh đến mức rung bần bật, bụi gỗ và mùn cưa lả tả rơi xuống nền đất ẩm. Giọng nói ti hí, sắc lẹm của Tiêu Diệp Phong vang lên đầy hách dịch:


"Mở cửa! Chấp pháp tuần đêm ngoại môn khám xét! Lão tạp dịch câm kia, dám thắp đèn muộn sau giờ Tuất, muốn mưu phản hay sao?"


Thạch Đầu luống cuống nhìn dưỡng phụ, thấy lão khẽ nhúc nhích ngón tay trái ra hiệu, cậu mới dám rón rén bước ra mở cửa. Cánh cửa vừa hé mở, luồng gió buốt giá mang theo hơi nước mưa ẩm ướt thốc mạnh vào phòng, làm ngọn đèn dầu hắt hiu trên bàn gỗ chao đảo rồi tắt ngấm. Tiêu Diệp Phong bước vào, tay cầm đèn bão sáng rực, ánh mắt ti hí lùng sục khắp các góc phòng tối tăm.


Hắn dừng bước ngay trước thềm cửa, ánh mắt dừng lại ở vệt bùn than trét vội trên cán chiếc chổi tre đặt bên cạnh lu nước. Tiêu Diệp Phong nheo mắt, dùng mũi giày ủng nạm bạc gạt mạnh cán chổi lên, cúi người quan sát vệt bùn đen xám xịt:


"Hừ, cán chổi tre rách nát mà cũng phải trét bùn than ngụy trang sao? Lão tạp dịch cụt tay kia, ngươi giấu cái gì bên trong?"


Diệp Vô Phong lúc này mới gượng dậy từ giường tre, lão ho khan một tiếng đục ngầu, tiếng ho khàn đặc bốc ra mùi máu tanh nhạt. Lão run rẩy bước xuống đất, bả vai khòm xuống, ống tay áo phải cụt ngủn bay lơ lửng trong gió lùa. Lão cúi đầu thật thấp, tay trái run rẩy không ngừng, lóng ngóng nhặt chiếc chổi tre lên rồi chỉ chỉ vào vết nứt trên cán chổi, miệng ú ớ phát ra những âm thanh vô nghĩa đầy vẻ sợ hãi hèn mọn.


Tiêu Diệp Phong nhìn bộ dạng tàn phế, run rẩy của lão, trong lòng dâng lên sự khinh bỉ tột độ. Hắn giật lấy chiếc chổi tre, dùng móng tay cào mạnh vào vệt bùn than. Lớp bùn than ẩm ướt bong ra, để lộ ra vết nứt gỗ sâu hoắm bên trong cán tre mục. Hóa ra Diệp Vô Phong đã cố tình dùng bùn trét đè lên một vết nứt tự nhiên của cán tre để đánh lạc hướng khéo léo, che giấu hoàn toàn vệt xước lộ lõi huyền thiết mỏng bên dưới.


"Hóa ra là cán chổi mục nát sợ gãy nên mới trét bùn giữ lại. Thật là lũ nghèo hèn bẩn thỉu!" Tiêu Diệp Phong nhổ một bãi nước bọt xuống sàn đất, rồi vung gậy chấp pháp gạt đổ chiếc lò đất nung sưởi ấm của hai thầy trò. Đống tro tàn lạnh ngắt văng tung tóe dưới nền đất ướt.


Hắn lục soát khắp phòng tạp dịch dột nát, đá bay những vại nước gỗ rỗng và đống củi thông đỏ ẩm ướt ở góc tường. Khi bước đến gần giường tre, ánh mắt hắn đảo qua người Thạch Đầu đang đứng khúm núm. Hắn thò tay vào trong chăn rách, giật phăng chiếc túi vải thô chứa vài đồng tiền đồng rỉ sét và nửa bao than đá đen ít ỏi sưởi sưởi ấm của hai thầy trò.


"Thắp đèn muộn sau giờ Tuất, phạt tịch thu toàn bộ than đá sưởi ấm mùa đông! Lần sau còn để ta bắt gặp ánh sáng phát ra từ Tàng Thư Các này, ta sẽ xích cổ cả hai đứa bay ném vào Động Băng Hàn!"


Tiêu Diệp Phong hậm hực vác bao than đá bước ra ngoài, không quên đạp mạnh vào cánh cửa gỗ làm nó suýt rơi khỏi bản lề rỉ sét.


Gian phòng tạp dịch rơi vào bóng tối tĩnh mịch và cái lạnh thấu xương tủy của đêm đông. Thạch Đầu run rẩy quỳ xuống nền đất ẩm, cố gắng thu gom những mẩu củi thông đỏ bị đá văng. Cậu ôm lấy bả vai trái bầm tím do nâng bệ tượng tổ sư chiều qua, những giọt nước mắt uất ức và đau đớn lặng lẽ lăn dài trên má sưng đỏ. Cậu nhìn dưỡng phụ đang thầm lặng đứng trong bóng tối, khẽ thút thít:


"Dưỡng… dưỡng phụ, họ… họ cướp hết than rồi. Mùa đông… lạnh lắm, cha… cha làm sao chịu nổi… Con ngốc quá, không… không bảo vệ được củi sưởi cho cha…"


Diệp Vô Phong không nói lời nào. Lão lặng lẽ bước đến bên Thạch Đầu, bàn tay trái gầy guộc nhưng ấm áp đặt lên bả vai bầm tím của cậu, khẽ xoa nhẹ. Ánh mắt lão nhìn đứa trẻ khờ khạo chứa đựng một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Lão biết, sự áp bức này chỉ mới là bắt đầu. Triệu Hoài An và Lý Thiết Đao đang dùng mọi thủ đoạn đê hèn nhất để dồn ép hai thầy trò vào đường cùng.


Sáng hôm sau, khi sương mù lạnh buốt còn bao phủ dày đặc những rặng thông đỏ sau núi Thanh Vân, tiếng chuông đồng ngoại môn chưa kịp ngân vang thì Lý Thiết Đao đã dẫn theo hai chấp pháp đệ tử ngoại môn rầm rộ xông vào Tàng Thư Các.


Hắn mặc chiếc áo dài chấp sự màu xám đậm, thắt lưng bản rộng đeo móc sắt phát ra những tiếng kêu lách cách lạnh lùng. Gương mặt rỗ chằng chịt của hắn hiện rõ vẻ hung hãn, tay cầm cuốn sổ phạt gõ mạnh vào cột gỗ:


"Lão tạp dịch cụt tay, Thạch Đầu khờ! Tiêu Diệp Phong báo cáo hai ngươi đêm qua lười biếng không chịu dọn dẹp mảng tường sập phía Tây, lại còn lén lút thắp đèn gây hỏa hoạn môn phái. Theo quy định ngoại môn, phạt Thạch Đầu phải gánh hai mươi vại nước đầy từ Giếng nước cổ Tàng Thư Các lên nhà bếp ngoại môn trước giờ Ngọ! Nếu không hoàn thành, phạt roi da và cắt toàn bộ khẩu phần ăn của Tàng Thư Các trong ba ngày!"


Thạch Đầu ngơ ngác nhìn Lý Thiết Đao, bả vai trái của cậu vốn đã bầm tím, rỉ máu do nâng bệ tượng gỗ hôm qua, giờ đây chỉ cần cử động nhẹ cũng đau buốt đến tận xương tủy. Cậu định phân trần:


"Nhưng… nhưng vai con… đau…"


"Câm mồm!" Lý Thiết Đao quát lớn, vung gậy chấp pháp dập mạnh xuống đất cát. "Dám chống lệnh chấp sự? Có tin ta phế bỏ gân chân ngươi trục xuất khỏi phái ngay lập tức không? Mau cút đi gánh nước!"


Diệp Vô Phong đứng bên hiên tháp gỗ, lão cúi đầu thật thấp, tay trái nắm chặt cán chổi tre rách nát đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn. Lão biết Lý Thiết Đao đang cố tình dùng hình phạt nặng nề này để vắt kiệt thể lực của Thạch Đầu, ép cậu phải để lộ sơ hở hoặc gục ngã để chúng có cớ ra tay tàn độc hơn. Lão khẽ liếc nhìn Thạch Đầu, ánh mắt ra hiệu cho cậu nhẫn nhục chịu đựng.


Thạch Đầu cắn chặt môi đến rỉ máu, cúi đầu bước ra phía Giếng nước cổ Tàng Thư Các. Giếng nước sâu thẳm, nước giếng lạnh ngắt như băng giá mùa đông. Đôi vại nước bằng gỗ sồi cổ thụ nặng nề nứt nẻ, mỗi vại khi chứa đầy nước nặng tới gần trăm cân.


Cậu ghé bả vai phải vào đòn gánh tre già nua nứt nẻ, gồng lực nhấc đôi vại nước lên. Sức nặng ngàn cân đè sụp xuống bả vai, vết thương cũ bị kéo căng làm máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp áo vải thô xám tro rách nát.


Con đường đất đỏ dẫn từ giếng nước lên nhà bếp ngoại môn là một cơn ác mộng thực sự sau trận bão đêm qua. Mặt đường đất sét nhão nhoét, trơn trượt như bôi mỡ, lại rải đầy lá phong đỏ ướt sũng dầm mưa. Gió đông rít gào buốt giá thổi thốc vào mặt, làm đôi bàn chân trần của Thạch Đầu lạnh ngắt, mất dần cảm giác vật lý.


"Bịch!"


Chỉ mới đi được mười bước, đôi chân trần của Thạch Đầu trượt mạnh trên một phiến đá phủ đầy lá phong ướt. Cậu ngã nhào xuống đất cát nhão nhoét, đôi vại gỗ sồi va chạm mạnh vào đá nhọn vỡ tan tành, nước giếng lạnh ngắt đổ ập lên cơ thể run rẩy của cậu. Bả vai phải của cậu va đập mạnh vào đá hộc, máu tươi chảy thành dòng nhuộm đỏ cả bùn đất.


Lý Thiết Đao đứng bên hiên tháp gỗ nhìn thấy cảnh đó, cất tiếng cười khẩy đầy ác độc:


"Hừ, đúng là đồ khờ khạo vô dụng! Vỡ ba vại gỗ cổ của môn phái, phạt tăng thêm mười vại nước nữa! Mau đứng lên gánh tiếp, nếu không trước giờ Ngọ ta sẽ dùng roi da gai sắt quật chết ngươi!"


Thạch Đầu đau đớn gượng dậy từ vũng bùn đất lạnh ngắt, cơ thể cậu run cầm cập vì lạnh và đau buốt. Cậu nhìn ba vại gỗ vỡ nát dưới chân, lòng dâng lên một nỗi bất lực tột cùng. Cậu muốn mạnh lên để bảo vệ dưỡng phụ, nhưng hiện tại cậu chỉ là một đứa trẻ khờ khạo phàm nhân, ngay cả việc gánh nước đường trơn cũng không làm nổi.


Giữa lúc Thạch Đầu đang tuyệt vọng nhất, tiếng chổi quét lá phong quen thuộc lại vang lên đều đặn từ phía sân quét lá.


Diệp Vô Phong bước ra sân, lão không nhìn Thạch Đầu, gương mặt sạm đen đầy nếp nhăn vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ. Lão cầm chiếc chổi tre rách nát, bắt đầu quét những chiếc lá phong đỏ ướt sũng đang phủ đầy trên mặt đường trơn trượt.


Động tác quét chổi của lão vô cùng chậm rãi, nhưng mỗi nhịp quét tre lướt trên đất cát đều mang theo một luồng lực đạo kỳ lạ. Đầu chổi tre quét đến đâu, bùn đất nhão nhoét và lá phong ướt sũng đều bị gạt sạch sang hai bên, để lộ ra những vệt rãnh sâu hoắm, khô ráo hình chữ Chi (Z) uốn lượn ngoằn ngoèo trên đất cát.


Thạch Đầu ngơ ngác nhìn những vệt rãnh sâu hoắm mà dưỡng phụ vừa quét ra. Trí tuệ khờ khạo của cậu bỗng nhiên nhớ lại hình vẽ thứ nhất trong cuộn da dê Thiết Ngưu Kiếm Phổ giấu sát ngực áo: hình ảnh một con trâu già kéo lê chiếc xe nặng nề đi qua đầm lầy bùn lún, mỗi bước chân của nó đều dồn lực vào gót chân bám sâu vào lòng đất để tạo điểm tựa vững chãi.


Diệp Vô Phong khẽ liếc mắt nhìn Thạch Đầu, rồi dùng cán chổi tre gõ nhẹ xuống một vệt rãnh chữ Chi trên đất cát ba nhịp.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Thạch Đầu hiểu ý dưỡng phụ. Cậu gượng dậy, xách đôi vại nước mới chứa đầy nước giếng lạnh ngắt, bước chân trần vào đúng vệt rãnh chữ Chi khô ráo mà Diệp Vô Phong vừa quét ra.


Cậu không bước đi bằng mũi bàn chân như thường ngày nữa. Theo chỉ điểm thầm lặng của nhịp chổi quét, Thạch Đầu hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống ba thốn, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể và vại nước vào gót chân bám sâu xuống lòng vệt rãnh cát cứng dưới lớp bùn nhão.


"Bịch!"


Bước chân thứ nhất hạ xuống, gót chân cậu lún sâu vào cát cứng, tạo ra một tiếng động trầm đục dũng mãnh. Cậu cảm thấy luồng khí ấm áp mỏng manh trong đan điền bỗng nhiên chuyển động, chạy dọc xuống hai lòng bàn chân, giúp đôi chân trần bám chặt vào đất cát như rễ cây thông cổ thụ cắm sâu vào lòng núi.


Bước chân thứ hai hạ xuống chéo góc theo hình chữ Chi. Sức nặng của đôi vại nước đè sụp xuống bả vai bầm tím rỉ máu, nhưng nhờ trọng tâm hạ thấp và bộ pháp bám đất vững chãi, cơ thể Thạch Đầu không còn bị chao đảo, trơn trượt trên lá phong ướt nữa. Cậu di chuyển chậm rãi, vững vàng như một con trâu già kéo lê xe nặng đi qua bùn lầy.


Đó chính là những bước đi sơ khởi đầu tiên của "Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy" – bộ pháp cốt lõi lấy tĩnh chế động, lấy sức nặng cơ thể làm gốc để giữ thăng bằng tuyệt đối trước mọi ngoại lực.


Lý Thiết Đao đang đứng khoanh tay giám sát, nụ cười độc ác trên môi hắn bỗng nhiên đông cứng lại. Hắn nheo mắt nhìn Thạch Đầu đang gánh đôi vại nước nặng trăm cân bước đi thoăn thoắt, vững chãi trên con đường đất trơn trượt dốc đứng mà không hề bị trượt ngã thêm một lần nào.


Trong lòng Lý Thiết Đao dâng lên một sự nghi ngờ tột độ. Hắn biết rõ con đường dốc này trơn trượt thế nào sau bão, ngay cả đệ tử ngoại môn có nội lực sơ cấp cũng khó lòng đi vững vàng như vậy khi gánh nặng.


"Tên khờ này dám lén lút luyện tập ngoại công môn phái khác sao? Hay là có kẻ nào đang âm thầm chỉ điểm cho hắn?" Ánh mắt nghi kỵ của Lý Thiết Đao đảo qua lão tạp dịch cụt tay đang cặm cụi quét lá phong ở góc sân, nhưng lão tạp dịch trông vẫn vô cùng hèn mọn, run rẩy cầm chổi quét lá rách nát, không hề có chút biểu hiện nào của người có võ công.


Lý Thiết Đao híp mắt đầy âm hiểm. Hắn quyết định tự tay kiểm tra thực lực của Thạch Đầu để tìm cớ phế bỏ gân cốt cậu.


Hắn lén lút bước nhẹ chân cát, tiếp cận Thạch Đầu từ phía sau khi cậu đang gánh đôi vại nước bước lên thềm đá cao nhất hướng về nhà bếp.


"Vút!"


Lý Thiết Đao bất ngờ vung cuốn sổ phạt bằng đồng dày cộp, dồn hai phần mười chân khí Khí Hải cảnh giới vào gáy sổ, quật mạnh một nhát tàn nhẫn thẳng vào bả vai phải đang rỉ máu của Thạch Đầu. Nhát quật mang theo tiếng gió rít bén nhọn, nhắm thẳng vào tử huyệt bả vai hòng làm vỡ nát xương vai của cậu.


Nếu là một tạp dịch phàm nhân bình thường, nhát quật tàn độc này sẽ làm xương vai vỡ nát lập tức, đôi vại nước đổ ập đè gãy cổ họng chết ngay tại chỗ.


Nhưng ngay khi tiếng gió rít sát sườn vang lên, Thạch Đầu nhờ Thuật Nghe Gió Định Vị đã nhận biết được nguy hiểm cực hạn. Theo bản năng tự vệ của bộ pháp Ngưu Tẩu vừa cảm ngộ, Thạch Đầu hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống cực hạn, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể và đôi vại nước xuống hai gót chân bám chặt vào thềm đá cổ kính.


"Bộp!"


Cuốn sổ phạt bằng đồng nện mạnh vào vai phải Thạch Đầu phát ra một tiếng động trầm đục như nện vào đá tảng.


Lực quật tàn độc mang theo chân khí của Lý Thiết Đao chạm vào bả vai cứng cáp của cậu, bỗng nhiên bị luồng cấu trúc xương vai vững chãi và bộ pháp bám đất triệt tiêu hoàn toàn. Lực đánh truyền dọc theo sống lưng, dồn xuống hai gót chân bám sâu vào thềm đá, tiêu tán hoàn toàn vào lòng đất cát Thanh Vân Sơn.


Thạch Đầu đứng vững như một cột đá cổ kính giữa giông bão, cơ thể không hề lung lay lấy một phân. Đôi vại nước gỗ sồi nặng trăm cân trên vai cậu vẫn tĩnh lặng tuyệt đối, không hề đổ lệch ra ngoài dù chỉ là một giọt nước.


Lý Thiết Đao bị lực phản chấn dội ngược từ xương vai cứng cáp của Thạch Đầu làm cho tê rần cả năm ngón tay phải, cuốn sổ phạt bằng đồng suýt chút nữa văng khỏi tay hắn. Hắn hoảng hốt lùi lại hai bước, mặt cắt không còn một giọt máu, ánh mắt đầy sự kinh hoàng nhìn đứa trẻ khờ khạo trước mặt.


Hắn vận chuyển chân khí kiểm tra, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ một luồng nội lực hay chân khí nội gia nào dao động trong cơ thể Thạch Đầu. Đó hoàn toàn là sức chịu đựng cơ bắp phi thường và cấu trúc xương vai vững chãi bẩm sinh của kiếm cốt tự nhiên dẻo dai bộc phát dưới bộ pháp bám đất.


"Ngươi… ngươi…" Lý Thiết Đao run giọng chỉ vào Thạch Đầu, trong lòng dâng lên sự sỉ nhục và tức giận tột độ khi bị một đứa trẻ khờ khạo phản chấn tê tay trước mặt đệ tử.


Thạch Đầu lúc này mới chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt ngơ ngác khờ khạo nhìn Lý Thiết Đao, nhe răng cười thật thà:


"Chấp… chấp sự… gõ vai con… làm gì thế? Nước… nước không đổ… đâu ạ…"


Sự thật thà ngây ngô của Thạch Đầu như một cái tát mạnh giáng thẳng vào thể diện của vị chấp sự kỷ luật ngoại môn. Hai đệ tử đi cùng lén cúi đầu che giấu nụ cười mỉa mai, càng làm cho Lý Thiết Đao thêm phần điên tiết.


Hắn không thể khép tội Thạch Đầu lén luyện võ công vì hoàn toàn không có chân khí nội gia thực tế dao động, cuộc quyết đấu hay ám toán cũng chưa thực sự diễn ra để hắn dùng luật môn phái trừng phạt.


Hắn nghiến răng kèn kẹt, giật lấy cuốn sổ phạt, nhổ một bãi nước bọt đầy căm hận xuống chân Thạch Đầu:


"Dám dùng thân thể thô dã chống đối chấp sự? Khinh rẻ luật lệ kỷ luật ngoại môn! Để trừng phạt tội danh vô lễ, ta tuyên bố: cắt giảm hoàn toàn toàn bộ củi sưởi ấm mùa đông và dầu thắp đèn ban đêm của phòng tạp dịch Tàng Thư Các kể từ ngày hôm nay! Ta xem hai thầy trò nhà ngươi chịu đựng cái lạnh buốt xương này được bao lâu!"


Lý Thiết Đao hậm hực vung tay áo xoay người bỏ đi, không quên đá văng một chiếc gáo gỗ múc nước bên giếng cổ để hả giận.


Thạch Đầu thầm lặng gánh đôi vại nước cuối cùng lên nhà bếp ngoại môn hoàn thành hình phạt trước giờ Ngọ. Khi cậu trở về phòng tạp dịch phía sau Tàng Thư Các, trời đã sập tối hoàn toàn.


Mùa đông biên cảnh Thanh Vân Sơn lạnh buốt xương tủy, gió bắc rít gào luồn qua những khe hở lớn trên mảng tường gỗ mục nát vừa lợp ngói tạm thời. Không có than đá, không có củi sưởi ấm, căn phòng lạnh ngắt như một hầm băng đá sâu thẳm. Hơi thở của Thạch Đầu thở ra hóa thành những làn khói trắng mờ lạnh lẽo.


Cơ thể Thạch Đầu run rẩy dữ dội, bả vai phải bầm tím rỉ máu sưng tấy to bằng quả cam, đau nhức thấu xương tủy do gánh vác vật nặng quá giới hạn cơ bắp phàm nhân. Cậu nằm co ro trên sàn đất lạnh giá cạnh giường tre của Diệp Vô Phong, đôi môi thâm tím vì lạnh.


Diệp Vô Phong nằm trên giường tre, lão nghe tiếng răng của Thạch Đầu va vào nhau lập cập trong bóng tối. Lòng lão đau đớn như bị ngàn mũi dao đâm xuyên qua. Lão gượng dậy, dùng bàn tay trái gầy guộc nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thạch Đầu, truyền một luồng tàn kình ấm áp mỏng manh vào lòng bàn tay cậu để giúp cậu giữ ấm tâm mạch.


"Cộc… cộc…"


Tiếng gõ cửa cực nhỏ vang lên từ phía cửa sau phòng tạp dịch. Diệp Vô Phong nhạy bén thu hồi tàn kình, cảnh giác lắng nghe.


Cửa sau hé mở, gương mặt mập mạp đầy dầu mỡ của Lão Vương Đầu – tạp dịch nhà bếp ngoại môn – ló vào trong bóng tối. Lão già bước đi khập khiễng né tránh tai mắt tuần tra, ôm sát ngực một chiếc giỏ tre cũ kỹ bốc ra mùi thơm nồng ấm.


"Suỵt! Lão Diệp, Thạch Đầu khờ! Tôi lén mang đồ đến cho hai người đây!" Lão Vương Đầu đóng chặt cửa, lén lút đặt chiếc giỏ tre xuống nền đất.


Lão mở giỏ, lấy ra năm chiếc Bánh Bao Khô Ngoại Môn cứng như đá nung, nhưng đã được ngâm trong nước ấm nóng hổi, tỏa ra hơi nóng ấm áp. Cùng với đó là một gói nhỏ bọc trong lá chuối khô chứa đầy Nhân Sâm Vụn Ngoại Môn mà lão lén nhặt nhạnh được từ Linh Dược Đường ngoại môn sau khi họ thái sâm ròng cho đệ tử nội môn.


"Thạch Đầu khờ, bả vai cậu bị Lý Thiết Đao quật sưng đỏ rồi đúng không? Đáng đời tên ác ôn kia! Mau ăn bánh bao nóng đi cho ấm bụng, rồi dùng đống sâm vụn này đắp lên vết thương vai, gân cốt sẽ nhanh chóng phục hồi để ngày mai còn có sức gánh nước." Lão Vương Đầu ái ngại nhìn bả vai rỉ máu của Thạch Đầu, thở dài đầy thương cảm.


Thạch Đầu cầm chiếc bánh bao nóng hổi, lồng ngực ấm áp áp sát vào cuộn da dẻ Thiết Ngưu Kiếm Phổ. Cậu nhìn Lão Vương Đầu, nhe răng cười thật thà, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má sưng đỏ:


"Cảm… cảm ơn bác Vương… Bánh bao… ngon lắm…"


Lão Vương Đầu vỗ nhẹ đầu cậu khờ khạo, dặn dò hai thầy trò giữ kín bí mật rồi nhanh chóng lách người ra ngoài cửa sau biến mất vào đêm tối lạnh buốt.


Trong gian phòng tạp dịch tối tăm, Thạch Đầu nhai ngấu nghiến những chiếc bánh bao nóng hổi ngâm nước ấm, cảm thấy một luồng năng lượng thô sơ nhưng ấm áp tràn ngập khắp dạ dày đói khát. Cậu cẩn thận dùng tay nghiền nát đống nhân sâm vụn ngoại môn trộn với nước ấm, đắp trực tiếp lên bả vai phải đang bầm tím rỉ máu của mình.


Dược tính ấm áp của nhân sâm vụn ngấm sâu qua lỗ chân lông vào thớ thịt bầm tím, trung hòa cơn đau nhức dữ dội.


Khi đêm đã về khuya, Thạch Đầu ngồi xếp bằng trên sàn đất lạnh giá, nhắm mắt vận chuyển Thiết Ngưu Tâm Pháp theo những hình vẽ mộc mạc trong tâm trí. Dưới tác động cực hạn của hình phạt gánh nước nặng nề ban ngày và sự bồi bổ kịp thời của linh dược sâm vụn đêm nay, cơ thể Thạch Đầu bỗng nhiên trải qua một sự dị biến sâu sắc.


Luồng khí ấm áp mỏng manh trong đan điền bỗng nhiên bùng phát dữ dội, di chuyển nhanh như chớp qua các đường kinh mạch chính ở bả vai và cánh tay phải. Tiếng xương khớp trong cơ thể cậu phát ra những tiếng kêu "rắc… rắc" giòn giã trầm đục của sự tái cấu trúc gân cốt dẻo dai.


Cơ bắp bả vai và bắp chân của cậu co rút lại, trở nên đen bóng, cứng cáp như thép rèn nguội dưới lò lửa rực hồng. Da thịt cậu dẻo dai vô cùng, có thể chịu đựng được đòn roi da thông thường mà không hề bị rách thịt chảy máu.


Thạch Đầu chính thức đột phá bình cảnh ngoại lực thể chất, bước vào cảnh giới "Ngoại Kình Ngưng Cơ" đầu tiên của ngoại gia võ học kiếm hiệp.


Cậu mở mắt ra, đôi mắt khờ khạo lóe lên một tia thần thái kiên định, dũng mãnh chưa từng có. Cậu cảm thấy bả vai phải của mình không còn đau đớn nữa, thay vào đó là một sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn dồi dào sức bền.


Nhưng niềm vui đột phá chưa kịp lan tỏa thì tai của Diệp Vô Phong nằm trên giường tre chợt khẽ động đậy.


Nhãn quan nhạy bén và thính giác nhạy bén của cựu tông sư phát hiện từ phía con đường dịch lộ dẫn từ ngoại môn lên Tàng Thư Các, tiếng bước chân dồn dập rẫm lên tuyết lạnh và tiếng xích sắt va chạm đao kiếm vang lên dồn dập giữa đêm tối.


Phương Chấn Hải – đệ tử ngoại môn quyền pháp hung hãn – đang dẫn theo một toán đệ tử ngoại môn kiêu hoành cầm gậy sắt và đuốc sáng rực, điên cuồng tiến thẳng về phía phòng tạp dịch dột nát của hai thầy trò...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!