Nhạc nềnSakuya2

Mộ Cổ Ngộ Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đông rít qua khe cửa gỗ mục nát của am hoang, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương muối sườn núi Thanh Vân. Tiếng dông bão ngoài kia đã nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng mưa bụi rơi lộp bộp trên những lớp ngói vỡ nát của chính điện. Bên trong am, ánh lửa từ đống củi thông đỏ bập bùng hắt những bóng dài dị dạng lên bức tường đất loang lổ rêu phong.


Diệp Vô Phong chậm rãi mở mắt trên chiếc giường tre ọp ẹp. Thần trí của ông đã tỉnh táo hoàn toàn nhờ vào dược tính của đóa Hắc Liên Hoa kết hợp với Hồi Xuân Châm Pháp của Hoa Cô Nương. Thế nhưng, thứ đầu tiên đón nhận ông không phải là sự nhẹ nhõm của kẻ vừa thoát khỏi tay tử thần, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ từ chính cơ thể mình.


Ông thử nhúc nhích cánh tay trái. Không có bất kỳ phản hồi nào. Cánh tay trái gầy gò, xám xịt vô lực buông thõng bên thành giường tre như một khúc gỗ mục. Chất độc hoại tử kinh mạch mười lăm năm qua, sau ba lần cưỡng ép vận tàn kình búng hạt phong để cứu Thạch Đầu, đã hoàn toàn ăn mòn và hủy hoại năm phần mười gân cốt còn lại của cánh tay này. Diệp Vô Phong đã cụt tay phải, nay cánh tay trái cũng liệt vật lý hoàn toàn vĩnh viễn. Ông giờ đây là một phế nhân đúng nghĩa, không thể cầm nắm chiếc chổi tre quét lá, cũng không thể tự mình thi triển bất kỳ tàn chiêu nào được nữa.


Một ngụm khí lạnh tràn vào lồng ngực khô héo, Diệp Vô Phong không khóc, cũng không hề lộ ra một vẻ tuyệt vọng. Ánh mắt ông vẫn trầm mặc như nước giếng cổ, lặng lẽ nhìn xuống đứa con nuôi khờ khạo đang quỳ gục bên cạnh giường tre.


Thạch Đầu đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Khuôn mặt chữ điền mộc mạc của gã khờ bám đầy muội than đen kịt và bùn nhão từ đầm lầy Hắc Thủy. Vết thương vai trái bị đâm xuyên từ trận quyết đấu sinh tử đài với Tạ Thanh Vân giờ đây đã nhiễm trùng nặng do dính nước bùn độc, sưng tấy đen bóng và rỉ ra dòng máu tươi đậm dính sát vào lớp áo vải thô xám tro rách nát. Bả vai cậu phập phồng theo nhịp thở đứt quãng, mỗi hơi thở đều mang theo tiếng rên rỉ vô thức vì đau đớn.


Bên kia giường, Lâm Uyển Dung đang mệt mỏi tựa lưng vào cột gỗ chính điện. Bả vai gầy rỉ máu của nàng đã được Hoa Cô Nương băng bó tạm thời, nhưng cánh tay trái tê liệt hoàn toàn do roi da gai sắt vẫn thõng xuống vô lực. Nàng nhìn Diệp Vô Phong tỉnh lại, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng tột cùng xen lẫn nỗi xót xa nghẹn ngào.


Diệp Vô Phong khẽ nhúc nhích đầu, dùng ánh mắt ấm áp nhìn Thạch Đầu, rồi chuyển sang nhìn Lâm Uyển Dung. Ông không thể nói, nhưng đôi mắt thâm trầm của cựu tông sư như đang truyền tải một thông điệp câm lặng đầy lo âu.


Ải biên thùy sườn núi đang bị phong tỏa nghiêm ngặt bởi Thiết Quyền Môn và Chấp Pháp Đường. Tiếng hú báo động của Cẩu Độc Hành trước khi tháo chạy chắc chắn đã đánh động đến Triệu Hoài An và Thẩm Vô Kỵ. Am hoang này không còn an toàn nữa. Chỉ trong vòng vài canh giờ nữa, truy binh sẽ rà soát đến đây. Thạch Đầu mang dòng máu kiếm cốt bẩm sinh, nhưng kình lực Thiết Ngưu Kiếm Ý của cậu mới chỉ ở tầng thứ ba sơ khai, lại đang mang vết thương vai nhiễm trùng nặng, hoàn toàn không thể chống đỡ trước đại quân truy binh.


Cậu cần phải mạnh lên. Mạnh lên thật nhanh trước khi cuộc đào thoát bắt đầu.


Diệp Vô Phong khẽ dùng gót chân phải gõ nhẹ vào thành giường tre ọp ẹp.


“CỘC… CỘC…”


Âm thanh trầm đục vang lên cắt ngang tiếng gió rít ngoài cửa am. Thạch Đầu giật mình tỉnh giấc, đôi mắt ngơ ngác khờ khạo đỏ ngầu vì thiếu ngủ dáo dác nhìn quanh, rồi dừng lại ở gương mặt của dưỡng phụ. Thấy Diệp Vô Phong đã tỉnh táo, gã khờ mừng rỡ mếu máo, vụng về ôm lấy bàn tay phải cụt ngủn của ông:


“Dưỡng… dưỡng phụ! Cha tỉnh rồi… Cha không… không chết nữa đúng không?”


Diệp Vô Phong không nói, chỉ dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt Thạch Đầu. Ông khẽ nghiêng đầu nhìn về hướng sườn núi phía sau am hoang — nơi vách đá dựng đứng dẫn thẳng đến Kiếm Phần ngoại môn hoang phế.


Lâm Uyển Dung bước tới, khẽ cúi đầu sát giường tre, nhạy bén nhận ra ý đồ của cựu kiếm thủ:


“Diệp tiền bối… Người muốn Thạch Đầu đến mộ kiếm ngoại môn sau núi?”


Diệp Vô Phong khẽ chớp mắt một lần.


Thạch Đầu ngơ ngác gãi đầu, vết thương vai trái sưng tấy khiến cậu nhăn mặt đau đớn:


“Mộ kiếm? Con… con đến đó quét lá… quét lá giùm cha hả?”


Lâm Uyển Dung lắc đầu, giọng nàng nghẹn ngào nhưng kiên định:


“Không phải quét lá, Thạch Đầu. Diệp tiền bối muốn đệ đến đó ngộ kiếm. Nơi đó chôn cất hàng trăm thanh kiếm gãy của đệ tử ngoại môn tử nạn, ẩn chứa kiếm ý tàn lưu. Đệ phải đến đó đột phá Thiết Ngưu Kiếm Ý, nếu không… cả ba chúng ta đều sẽ chết dưới tay truy binh.”


Thạch Đầu nhìn bả vai rỉ máu của sư tỷ, rồi nhìn cánh tay trái xám xịt liệt hoàn toàn của dưỡng phụ. Trái tim khờ khạo của thiếu niên bỗng nhiên dâng lên một luồng phẫn nộ và quyết tâm bướng bỉnh chưa từng có. Cậu bặm môi đến mức bật máu tươi, gật đầu tăm tắp:


“Con đi! Con sẽ… mạnh lên! Con bảo vệ cha… bảo vệ sư tỷ!”


Cậu đứng dậy, vác Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia quấn bọc vải thô rách nát sau lưng, lầm lũi bước ra khỏi cửa am hoang, hướng thẳng về phía vách đá hiểm trở sườn sườn núi sương mù dày đặc.


***


Kiếm Phần ngoại môn nằm khuất sau một khe đá hẹp đứng đứng quanh năm ngập tràn tử khí và hơi lạnh buốt giá. Đây là nghĩa địa hoang phế chôn cất hàng trăm thanh kiếm gãy rỉ sét của những kiếm khách vô danh đã ngã xuống trong các trận chiến giang hồ của Thanh Vân phái trăm năm qua.


Khi Thạch Đầu đặt chân vào khu nghĩa địa, một màn sương mù xám xịt, lạnh ngắt ùa tới bao vây lấy cậu. Mặt đất mấp mô đầy cỏ dại mục nát mọc um tùm, xen kẽ giữa những ngôi mộ đất hoang tàn là hàng trăm thanh kiếm gãy, kiếm bản rỉ sét loang lổ cắm xiêu vẹo trên các phiến đá rêu phong. Không khí nơi đây mang đậm mùi sắt nung rỉ sét, mùi đất ẩm mục rữa và một thứ áp lực vô hình xói mòn thần trí.


Trên một ngôi mộ đá cổ rêu phong sát rìa nghĩa địa, một lão già gầy gò như bộ xương khô đang ngồi tĩnh lặng. Lão mặc chiếc áo vải thô rách rưới bốc mùi đất cát mộ cổ, râu tóc dài chạm đất bạc trắng rối bù, đôi mắt sâu hoắm không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào gã khờ vừa bước vào. Tay phải lão cầm một chiếc nạng gỗ sồi gia cố lõi thép mòn vẹt, tay trái cầm bình rượu đất nung đã nứt nẻ. Đó chính là Câm Điếc Lão Đầu — người giữ mộ cổ lập dị sau núi.


Thạch Đầu ngơ ngác nhìn lão già gầy gò, rồi cúi đầu chào theo bản năng thật thà:


“Lão… lão đầu quét rác… Con đến đây… học kiếm.”


Câm Điếc Lão Đầu không đáp, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Lão chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu nhạt, nhìn lướt qua bọc vải thô chứa thanh kiếm gãy sau lưng Thạch Đầu, rồi nở một nụ cười khinh khỉnh, nhắm mắt lại như thể gã khờ chỉ là một bóng ma vô hại.


Thạch Đầu không quan tâm đến thái độ của lão già. Cậu bước sâu vào trung tâm Kiếm Phần, đứng giữa hàng trăm thanh kiếm gãy cắm trên mộ cỏ.


Ngay khi cậu vừa đứng vững, luồng oán khí kiếm tàn lưu tích tụ trăm năm tại nghĩa địa bất ngờ bị kích hoạt bởi dòng máu kiếm cốt bẩm sinh trong cơ thể cậu. Gió lạnh đột ngột rít lên gào rú qua các khe đá đứng đứng. Màn sương mù xám xịt xung quanh Thạch Đầu bỗng nhiên chuyển động dữ dội, biến ảo thành những bóng ma kiếm sĩ mờ ảo cầm kiếm đâm tới tấp từ mọi hướng.


“VÚT! VÚT! VÚT!”


Những đường kiếm hoa mỹ, biến hóa nhanh chóng và sắc lẹm hiện ra trong ảo giác của Thạch Đầu. Cậu nhìn thấy hàng vạn mũi kiếm lấp lánh đang lao thẳng vào tim mình, vào bả vai trái đang nhiễm trùng đau nhức nhối.


Sự khờ khạo của gã khờ không thể xử lý nổi hàng vạn đường kiếm biến hóa phức tạp này. Thần trí Thạch Đầu bắt đầu rối loạn, nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên làm đầu óc cậu choáng váng điên cuồng. Cậu vung Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia chém loạn xạ vào khoảng không vô hình, miệng hét lớn trong cơn hoảng loạn:


“Tránh ra! Tránh ra! Đừng đâm ta! Đừng đâm cha ta!”


Nhưng càng chém, những bóng ma kiếm sĩ càng áp sát dồn dập. Lực vung kiếm điên cuồng vô lối làm bả vai trái rách rộng của cậu bị kéo căng kịch liệt.


“XOẠC!”


Vết thương vai trái rách toác thêm một đường mỏng, máu tươi đỏ thẫm phun ra loang lổ, thấm đẫm lớp áo vải thô xám bẩn dính bùn đầm lầy. Sức mạnh cơ bắp thô sơ hoàn toàn vô dụng trước oán khí kiếm tàn lưu. Thạch Đầu lảo đảo quỳ sụp xuống vũng bùn đất lạnh ngắt, hơi thở dồn dập mất kiểm soát, thần trí cận kề bờ vực điên loạn.


Một bóng kiếm tàn lưu sắc lẹm sượt qua má phải cậu, để lại một vết xước rỉ máu tươi mỏng.


“CỘP!!!”


Một tiếng động trầm đục, nặng nề bộc phát từ hướng rìa nghĩa địa, vang dội thấu tận lòng đất đá.


Câm Điếc Lão Đầu đã đứng dậy từ lúc nào. Lão dùng hết sức mạnh quật mạnh cây nạng gỗ sồi gia cố lõi thép xuống thềm đá cổ. Lực quật phi thường của một cao thủ Khí Hải cảnh giới đệ bát trọng tạo ra một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa khắp mặt đất cát, chấn động kịch liệt làm tan biến toàn bộ những bóng ma kiếm sĩ ảo ảnh trong bán kính ba trượng quanh Thạch Đầu.


Tiếng vang trầm đục của nạng gỗ như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ mạnh vào thần trí đang điên loạn của gã khờ. Thạch Đầu gục đầu dưới đất, thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên má.


Câm Điếc Lão Đầu nhìn cậu, khẽ lắc đầu, rồi dùng ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào tai mình, tiếp theo chỉ lên vách đá dựng đứng phía sau nghĩa địa. Lão ra hiệu bằng thủ ngữ cổ xưa: *Nhắm mắt lại. Đừng dùng đôi mắt khờ khạo để nhìn. Hãy dùng tai để lắng nghe.*


Thạch Đầu ngơ ngác nhìn thủ ngữ của lão già, rồi như có một sợi dây nhân duyên vô hình kết nối, cậu chợt nhớ đến những đêm đông dọn dẹp Tàng Thư Các, dưỡng phụ Diệp Vô Phong cũng từng bắt cậu nhắm mắt để luyện thính giác nghe tiếng lá phong rơi.


Cậu bậm môi, từ từ nhắm chặt đôi mắt lại.


Không gian Kiếm Phần ngoại môn rơi vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng gió rít qua khe đá, tiếng mưa bụi rơi lộp bộp trên cỏ mục nát, tiếng máu tươi nhỏ giọt từ vai trái của cậu xuống bùn nhão — tất cả đều hiện rõ mồn một trong thính giác nhạy bén của Thạch Đầu.


Và rồi, từ phía sườn núi xa xăm, vượt qua màn sương mù dày đặc và những vách đá dựng đứng thông suốt tự nhiên, một âm thanh vô cùng quen thuộc, nhịp nhàng bắt đầu truyền đến tai cậu.


“CỘC… CỘC… CỘC…”


Đó là tiếng gõ đá nhịp nhàng của Diệp Vô Phong.


Cựu tông sư đang ngồi tĩnh lặng trên giường tre am hoang, dùng tay phải kẹp một viên đá nhỏ gõ đều đặn vào vách đá hang động rạn nứt. Âm thanh mỏng manh mang theo tàn kình ý chí thâm sâu của ông, thông qua các vách đá vang âm tự nhiên của Thanh Vân Sơn, truyền thẳng đến nghĩa địa hoang phế sau núi.


Nhịp gõ đá đều đặn, vững chãi như nhịp tim của người cha câm lặng đang truyền hơi ấm bảo hộ cho đứa con ngốc.


Thạch Đầu lắng nghe nhịp gõ đá, thần trí đang hoảng loạn bỗng nhiên bình lặng trở lại như nước hồ thu. Cậu vận dụng Thuật Nghe Gió Định Vị lọc bỏ toàn bộ tiếng gió gào rú hỗn loạn xung quanh, chỉ giữ lại nhịp gõ đá nhịp nhàng của dưỡng phụ để điều hòa nhịp thở.


Cậu hít vào sâu, thở ra chậm. Luồng khí ấm nóng của Thiết Ngưu Chân Khí trong đan điền bắt đầu ngưng tụ dẻo dai, chạy dọc theo sống lưng gân guốc rồi dồn xuống hai lòng bàn chân trần bấu chặt xuống bùn nhão.


Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy kích hoạt. Thạch Đầu đứng vững như một bức tượng đá bám sâu rễ vào lòng đất cổ, bả vai trái rỉ máu không còn run rẩy đau đớn nữa.


Cậu chậm rãi vung Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia lên trước ngực.


Trong tâm thức nhắm mắt của cậu, hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét xung quanh nghĩa địa không còn là những bóng ma đáng sợ, mà biến thành những vết chém kiếm ý tàn lưu của Tàn Kiếm Bản khắc sâu vào thớ đá cổ của tổ sư tiền nhân. Sự hoa mỹ biến mất, chỉ còn lại bản chất mộc mạc, vững chãi của kiếm đạo.


Cậu tiến lên một bước, kéo lê mũi kiếm gãy trên thềm đá cổ của nghĩa địa, tạo ra một tiếng rít trầm đục và một vệt lửa mờ dập tắt bụi cát ẩm ướt.


Nhịp gõ đá từ xa bỗng nhiên dồn dập hơn một nhịp.


Thạch Đầu gầm lên một tiếng dũng mãnh, vung kiếm chém mạnh một chiêu Thiết Ngưu Thác Địa Chém hất ngược cực mạnh từ dưới đất lên thẳng vách đá cổ dựng đứng trước mặt.


“OÀNH!!!”


Một luồng kiếm khí màu xám tro dũng mãnh, nặng nề như núi tảng bộc phát từ mũi kiếm gãy huyền thiết, xé toác màn sương mù xám xịt, chém thẳng vào vách đá cổ rêu phong.


Một tiếng nổ vang dội lòng đất đá, tảng đá khổng lồ cao hơn một trượng sát vách núi bị nhát chém mộc mạc của cậu chia đôi làm hai nửa hoàn hảo, vết chém nhẵn thín không một chút răng cưa gồ ghề.


Thạch Đầu chính thức đột phá bình cảnh, đạt đến Thiết Ngưu Kiếm Ý Tầng 4-6 dũng mãnh vô song.


Câm Điếc Lão Đầu đứng lặng người bên ngôi mộ đá, bình rượu đất nung trên tay trái lão rơi xuống đất vỡ tan tành, nước rượu nhạt loang lổ trên bùn cát. Đôi mắt sâu hoắm của lão giữ mộ trợn tròn kinh ngạc tột độ khi chứng kiến kiếm cốt bẩm sinh của Thạch gia đã thức tỉnh hoàn toàn dưới nhịp gõ đá chỉ điểm của Diệp Vô Phong.


Thạch Đầu chậm rãi mở mắt, hơi thở sâu và đều đặn, khí độ dũng mãnh như trâu điên đứng thẳng giữa màn sương mù đang tan dần.


Thế nhưng, biến dị bất ngờ xảy ra ngay trong khoảnh khắc cậu thu kiếm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!