Nhạc nềnSakuya2

Hồi Xuân Châm Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi đại đao nạm xích đồng của Chu Bưu rít gió chói tai, chém thẳng xuống đầu Thạch Đầu. Luồng đao kình mang theo sát khí cuồng bạo của một cao thủ Ngoại gia quyền cảnh đệ bát trọng xé toác màn mưa đông dông bão, áp lực nặng nề ép xuống mặt nước đầm lầy sủi bọt khí dữ dội. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thạch Đầu đang bị kẹt chân ngập sâu dưới bùn lún đến tận hông, hoàn toàn không thể vận dụng bộ pháp để né tránh.


Nhưng dã chủng Thạch gia mang dòng máu kiếm cốt tự nhiên không dễ dàng chịu chết. Trong bóng tối của đầm lầy Hắc Thủy, đôi mắt khờ khạo của Thạch Đầu đột ngột co rút lại. Cậu không nhìn lưỡi đao đang lao xuống, mà dùng bàn tay trái gân guốc thọc sâu xuống vũng bùn lún dẻo quánh. Năm ngón tay chai sần bấu chặt lấy một rễ cây thông nước cổ thụ ngâm dưới lòng bùn ngàn năm.


“ẦM!”


Thạch Đầu vận chuyển toàn bộ Thiết Ngưu Chân Khí xuống lòng bàn tay trái, thi triển kỹ năng Tay Không Bẻ Củi bóp chặt lấy thớ rễ cây cứng như đá sắt. Khớp xương ngón tay cậu phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc, máu tươi từ vết thương bả vai trái nhiễm trùng nặng rỉ ra loang lổ, nhuộm đỏ cả vệt nước bùn xung quanh. Với một lực bứt phá phi thường bộc phát từ kình lực Ngoại Kình Ngưng Cơ, Thạch Đầu bẻ gãy rễ cây cổ thụ dưới bùn làm điểm tựa chịu lực, dồn sức mạnh bả vai giật mạnh toàn thân nghiêng sang bên phải đúng ba thốn.


“XOẠC!”


Lưỡi đại đao của Chu Bưu chém hụt, sượt sát qua vành tai Thạch Đầu rồi cắm phập xuống vũng bùn lún sâu, tạo ra một luồng sóng nước đen ngòm vấy đầy sulfur bắn tung tóe. Lực chém quá mạnh làm vỡ nát các phiến đá rêu dưới bùn, chấn động kịch liệt khiến bắp chân Thạch Đầu bầm tím đau buốt.


Mượn khoảnh khắc Chu Bưu bị mất đà do đao cắm sâu vào bùn, Thạch Đầu vung tay phải rút Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia sau lưng. Thân kiếm huyền thiết gãy rũ bỏ lớp vải thô mục nát, bộc phát thần vận đen mờ. Thạch Đầu đứng vững trên điểm tựa rễ cây vừa bẻ, gầm lên một tiếng dũng mãnh, vung kiếm chém ngang một chiêu Ngưu Giác Húc Đổ mộc mạc hướng thẳng vào cổ tay phải đang giữ chuôi đao của Chu Bưu.


“KENG! RẮC!”


Sức nặng phi thường của phôi kiếm huyền thiết tinh khiết va chạm trực diện vào hộ tay bằng sắt rèn của Chu Bưu. Một tiếng động chói tai vang dội giữa đầm lầy sương độc, lực phản chấn cực mạnh của Thiết Ngưu kình lực bẻ gãy hoàn toàn khớp cổ tay phải của Chu Bưu. Xương cổ tay hắn gãy nát, đại đao tuột khỏi tay rơi tõm xuống đáy bùn lún sâu.


“A!!!”


Chu Bưu gào thét thảm thiết, ôm lấy cổ tay phải rỉ máu quỳ sụp xuống vũng bùn nhão. Hai mắt hắn vẫn còn bỏng rát đỏ ngầu do ngấm kịch độc của bột Hắc Điệp từ tập trước, nay lại bị phế đi cánh tay phải, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.


Thạch Đầu không thèm nhìn kẻ thù đang rên rỉ, cậu nén cơn đau buốt thấu tận xương tủy ở bả vai trái đang rách rộng rỉ máu tươi, bặm môi đến mức bật máu để giữ vững thần trí. Cậu dùng tay phải giữ chặt đóa Hắc Liên Hoa giấu sát ngực áo tạp dịch xám, cố gắng dùng bộ pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy chậm rãi rút chân ra khỏi vũng bùn lún dẻo quánh, rồi lảo đảo chạy thoát khỏi đầm lầy Hắc Thủy hướng về phía am hoang sườn núi.


Màn đêm đông dông bão lạnh giá buốt xương phủ bóng đen kịt lên con đường mòn dẫn về am hoang. Thạch Đầu chạy điên cuồng dưới mưa bão, máu từ vết thương vai trái nhiễm trùng nặng hòa lẫn nước mưa lạnh ngắt chảy dài xuống hông, nhuộm đỏ cả lớp áo vải thô rách nát bám đầy bùn đất đen bẩn. Thể lực thô sơ của cậu đã cạn kiệt hoàn toàn, hơi thở phập phồng đứt quãng, mỗi bước chân di chuyển đều khập khiễng vô lực nhưng bàn tay phải vẫn giữ chặt lấy đóa hoa đen mát lạnh trước ngực.


“Cha… chờ con… con mang thuốc về rồi…” Gã khờ lầm bầm trong cơn mê sảng, đôi mắt ngơ ngác nhạt nhòa nước mưa.


Tại am hoang hoang phế sườn núi Thanh Vân, không khí tĩnh mịch lạnh buốt bao trùm gian chính điện đổ nát. Diệp Vô Phong nằm bất động trên chiếc giường tre ọp ẹp, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trời rách nát. Cánh tay trái của ông buông thõng vô lực bên thành giường, làn da chuyển sang màu xám nhịt lạnh ngắt, các mạch máu nổi rõ màu tím đen do độc tính hoại tử kinh mạch đang lan rộng dọc theo thớ thịt từng giờ từng khắc. Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp đã tàn phá sâu sắc cơ thể cựu tông sư, khiến ông liên tục co giật nhẹ trong cơn sốt cao mê sảng.


Lâm Uyển Dung quỳ bên giường tre, dùng tay phải còn lành lặn liên tục vắt khô khăn ấm để lau mồ hôi trộn lẫn máu tươi đang rỉ ra từ kẽ móng tay trái của Diệp Vô Phong. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của nàng thõng xuống vô lực, nhưng đôi mắt nàng đầy lo âu nhìn về phía cửa am hoang đang bị gió bão quật liên hồi phát ra tiếng kêu kẹt kẹt.


Bên cạnh nàng, Hoa Cô Nương — nữ y sĩ nghèo được Tô Tam Nương lén gửi lên núi hỗ trợ — đang bận rộn sắp xếp ba mươi sáu cây ngân châm mỏng bằng bạc ròng của Bộ Ngân Châm Ôn Mạch lên một tấm vải sạch. Gương mặt thanh tú của nàng y sĩ nhợt nhạt đi vì căng thẳng, nàng khẽ bắt mạch cho Diệp Vô Phong, chân mày nhíu chặt đầy vẻ nghiêm trọng.


“Độc tính hoại tử đã vượt qua Kiệt huyệt, đang tiến sát vào tâm mạch của Diệp tiền bối. Nếu Thạch Đầu không mang được Hắc Liên Hoa về trước giờ Tý, độc tính sẽ làm đông cứng hoàn toàn huyết mạch của ông ấy.” Hoa Cô Nương lo lắng nói, giọng run rẩy.


“Thạch Đầu chắc chắn sẽ về! Đệ ấy bướng bỉnh lắm, đã hứa là sẽ làm bằng được!” Lâm Uyển Dung cắn chặt môi, mắt rơm rớm nước mắt.


“ẦM!”


Cánh cửa gỗ mục nát của am hoang bị xô mạnh ra, Thạch Đầu lảo đảo bước vào rồi ngã quỵ xuống nền đất cát lạnh ngắt. Cả cơ thể cậu ướt sũng, máu tươi nhuộm đỏ nửa thân áo xám tro, vết thương vai trái sưng tấy đen bóng bốc mùi hôi nồng của nước bùn đầm lầy. Thế nhưng, gương mặt khờ khạo của cậu lại nở một nụ cười mừng rỡ khi đưa bàn tay phải run rẩy ra trước mặt Hoa Cô Nương.


“Thuốc… thuốc đây… Cứu cha… cứu dưỡng phụ của con…”


Nói xong, gã khờ kiệt sức hoàn toàn, đổ gục đầu xuống thềm đất bất tỉnh nhân sự, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt lấy đóa Hắc Liên Hoa màu đen sẫm nguyên vẹn mát lạnh.


“Thạch Đầu!” Lâm Uyển Dung khóc nấc lên, lao tới đỡ lấy đệ đệ khờ khạo.


“Đừng hoảng loạn! Giữ chặt Thạch Đầu gượng dậy, vết thương vai của đệ ấy nhiễm trùng nặng nhưng chưa tổn thương tâm mạch. Việc cứu Diệp tiền bối quan trọng hơn!” Hoa Cô Nương quyết đoán ra lệnh, tay nhanh nhẹn đón lấy đóa Hắc Liên Hoa từ tay Thạch Đầu.


Cuộc chạy đua với tử thần chính thức bắt đầu trong gian am hoang dột nát dưới tiếng sấm sét xé trời.


Hoa Cô Nương đặt đóa Hắc Liên Hoa lên một phiến đá sạch, dùng chày đá nhỏ nghiền nát năm cánh hoa đen sẫm dẻo dai như da thuộc. Đóa hoa khi bị giã nát tỏa ra một thứ dịch lỏng màu tím sậm, lạnh buốt thấu xương. Nàng lén lấy ra một nhúm Nhân Sâm Vụn Ngoại Môn — thứ dược liệu quý hiếm mà Diệp Vô Phong lượm lặt được — trộn đều với dịch hoa đen.


Kỳ diệu thay, khi dịch hoa tính hàn gặp sâm vụn tính dương hỏa, hỗn hợp lập tức sủi bọt nhẹ, bốc lên một luồng hơi nóng hừng hực màu xám nhạt, tỏa ra mùi dược hương nồng ấm thanh khiết vô cùng.


“Lâm cô nương, giúp ta xé áo bả vai trái của Diệp tiền bối!” Hoa Cô Nương ra hiệu.


Lâm Uyển Dung nhanh nhẹn dùng tay phải xé rách mảng áo vải thô xám của Diệp Vô Phong, lộ ra bả vai trái gầy gò nổi rõ những đường gân hoại tử màu tím đen sâu hoắm. Hoa Cô Nương dùng chiếc thìa tre múc hỗn hợp cao thuốc dán nóng rực dán trực tiếp lên vết thương hoại tử ở bả vai trái của ông.


“XÈO!”


Một tiếng rít nhẹ vang lên khi cao dán tiếp xúc với làn da lạnh ngắt của Diệp Vô Phong. Hơi nóng hừng hực từ cao dán lập tức kích thích các lỗ chân lông mở rộng, hút mạnh độc tính hoại tử màu tím đen từ sâu trong thớ thịt ra ngoài. Cơ thể Diệp Vô Phong run rẩy kịch liệt, các mạch máu ở cổ tay trái phồng to lên, dòng máu đen hoại tử có mùi tanh hôi nồng nặc bắt đầu rỉ ra từ các huyệt đạo quanh cổ tay ông.


“Độc tính đang bị đẩy ngược ra ngoài gân tay! Ta phải dùng Bộ Ngân Châm Ôn Mạch ngay lập tức để phong tỏa các tử huyệt, ngăn chặn máu độc chạy ngược về tim!” Hoa Cô Nương hét lớn.


Nàng y sĩ nghèo nín thở, ngón tay thanh mảnh kẹp lấy cây ngân châm bạc ròng đầu tiên. Với một thao tác châm cứu cực nhanh và chuẩn xác của truyền nhân Dược Vương Cốc, nàng đâm sâu cây châm vào huyệt Kiên Ngưng ở bả vai trái của Diệp Vô Phong.


“VÚT! VÚT! VÚT!”


Tiếng kim bạc xé gió rít khẽ vang lên liên tục trong chính điện am hoang. Hoa Cô Nương châm cực nhanh mười hai cây kim vào các huyệt đạo lớn quanh khớp vai để cô lập hoàn toàn vùng hoại tử ở cánh tay trái. Diệp Vô Phong co giật mạnh hơn, máu đen hoại tử bắn ra từ các kẽ móng tay trái rớt xuống nền đất cát xèo xèo.


Lâm Uyển Dung và Thạch Đầu — gã khờ vừa gượng dậy bất chấp vết thương vai đau đớn — quỳ sụp hai bên giường tre. Thạch Đầu dùng bàn tay chai sần đầy vết xước bấu chặt lấy chân giường tre để giữ thăng bằng, đôi mắt đỏ ngầu lo lắng nhìn chằm chằm vào từng chuyển động của cây ngân châm. Lâm Uyển Dung liên tục dùng khăn ấm lau sạch dòng máu đen độc tính rỉ ra từ cổ tay dưỡng phụ, không để máu độc thấm ngược vào da thịt.


“Huyệt Khúc Trì… Dương Khê… Thần Môn…” Hoa Cô Nương lẩm nhẩm niệm chú ôn mạch, tay châm liên tục không ngừng nghỉ.


Ba mươi sáu cây ngân châm bạc ròng lần lượt cắm sâu vào các tử huyệt dọc theo cánh tay trái xám xịt của Diệp Vô Phong. Các cây ngân châm rung nhẹ vô hình dưới thớ thịt hoại tử, tỏa ra luồng dược tính ôn hòa từ bạc ròng ngấm tịnh tâm thảo, khóa chặt hoàn toàn sự nứt vỡ mạch máu chính và ngăn chặn dòng máu độc chảy ngược về tim.


Tuy nhiên, khi Hoa Cô Nương cố gắng châm cây kim cuối cùng vào huyệt Hợp Cốc để kích thích gân tay trái của Diệp Vô Phong hòng khôi phục lại cảm giác vật lý, cánh tay trái của ông hoàn toàn im lìm, lạnh ngắt như đá tảng. Không hề có một phản xạ co rút vật lý hay luồng chân khí mỏng manh nào phản hồi lại.


Hoa Cô Nương thở dài một tiếng u buồn, chậm rãi rút tay lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán nàng.


“Độc tính hoại tử đã bị đẩy lùi hoàn toàn khỏi tâm mạch, mạng sống của Diệp tiền bối đã được bảo toàn.” Nàng y sĩ nghèo nghẹn ngào nói. “Thế nhưng… độc tính ăn quá sâu vào thớ thịt đã phá hủy hoàn toàn các đường kinh mạch nhỏ ở tay trái. Cánh tay trái này của ông ấy… vĩnh viễn bị liệt vật lý hoàn toàn, không thể khôi phục lại cảm giác hay cầm nắm chổi tre được nữa.”


Nghe đến chữ “liệt hoàn toàn vĩnh viễn”, Lâm Uyển Dung khóc nấc lên ôm lấy bả vai gầy rỉ máu của mình. Thạch Đầu ngơ ngác nhìn cánh tay trái xám xịt vô lực của dưỡng phụ, trái tim khờ khạo thắt chặt lại đau đớn dằn vặt. Cậu biết, dưỡng phụ đã tự phế tay phải mười lăm năm trước, nay cánh tay trái còn lại cũng bị tàn phế vĩnh viễn để bảo vệ giọt máu duy nhất của Thạch gia.


Giữa tiếng mưa bão dông ngoài am hoang đang bắt đầu nhỏ dần, Diệp Vô Phong chậm rãi mở mắt.


Thần trí của cựu đại tông sư đã khôi phục lại sự tỉnh táo nhờ tịnh tâm tâm pháp. Ông không hề ho khan hay rên rỉ lấy một tiếng đau đớn. Đôi mắt thâm trầm như giếng cổ của ông khẽ chuyển động nhìn xuống cánh tay trái xám xịt vô lực đang cắm đầy ngân châm của mình. Ông thử nhúc nhích các ngón tay trái, nhưng cánh tay hoàn toàn im lìm bất động như một khúc gỗ mục rã.


Diệp Vô Phong không khóc, cũng không hề lộ ra một vẻ tuyệt vọng hay oán hận thế gian. Ông khẽ ngước mắt nhìn đứa con nuôi khờ khạo đang quỳ bên giường khóc ròng, rỉ máu vai trái nhiễm trùng nặng, rồi nhìn sang Lâm Uyển Dung và Hoa Cô Nương đang lo âu tột cùng.


Ánh mắt lão tạp dịch cụt tay phải rách rưới vẫn tĩnh lặng, thâm trầm và bao dung vô hạn như núi Thái Sơn lộng gió, lặng lẽ chấp nhận cái giá sinh mệnh lực bị tiêu hao mà không một lời oán thán.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!