Đầm Lầy Sinh Tử
Màn đêm lạnh giá bao phủ Đầm lầy Hắc Thủy bằng một màu đen kịt như mực vẽ, sương độc màu xám nhạt cuồn cuộn bốc lên từ những vũng nước tù đọng, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của lá mục và xác động vật phân hủy. Cơn mưa đông dông bão từ Thanh Vân Sơn vẫn trút xuống xối xả, quất những lọn nước buốt giá vào da thịt trần trụi của Thạch Đầu. Thiếu niên khờ khạo đứng im lìm, một chân dẫm sâu dưới bùn nhão dẻo quánh, đôi mắt nhắm chặt nhưng đôi tai khẽ động đậy theo từng nhịp gió rít.
Ngay trước mặt cậu, mặt nước đen ngòm vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên sủi bọt khí dữ dội. Những bong bóng khí to bằng nắm tay nổ ra lạch cạch, giải phóng một luồng khí độc tanh tưởi buốt xương. Bằng Thuật Nghe Gió Định Vị nhạy bén, Thạch Đầu nhận ra một luồng sát khí lạnh lẽo đang lướt nhanh dưới mặt nước đen, hướng thẳng về phía chân mình.
"OÀM!"
Một cái bóng khổng lồ dài hơn trượng đột ngột vọt lên khỏi làn nước độc. Đó là một con cá sấu đầm lầy da sần sùi như đá tảng, cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn hoác rộng, đớp mạnh vào bắp chân Thạch Đầu.
Trong khoảnh khắc sinh tử kề cận, Thạch Đầu không hề hoảng loạn. Cậu hạ thấp trọng tâm cơ thể, dồn toàn bộ kình lực xuống chân phải đang bấu chặt vào một rễ tre già dưới bùn sâu. Vận dụng Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy vững chắc như rễ cây bám đất, cậu nghiêng người sang bên phải đúng ba thốn. Cái miệng khổng lồ của quái thú đớp hụt, răng nanh cọ mạnh vào thành ủng thô rách nát phát ra tiếng ken két chói tai, văng ra một luồng nước bùn hôi thối dính đầy sulfur lên ngực áo cậu.
Mượn đà né tránh, Thạch Đầu vung Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia sau lưng. Thân kiếm huyền thiết gãy rũ bỏ lớp vải thô mục nát, chém ngang một đường mộc mạc hướng thẳng vào mắt trái của quái thú. Lực chém nặng nề của kình lực ngoại gia dội xuống, mũi kiếm gãy lún sâu vào lớp da dày cứng, khiến con cá sấu gầm rú đau đớn, quẫy mạnh đuôi tạo ra một làn sóng nước đen ngòm rồi lặn sâu xuống đáy bùn lún để lẩn trốn.
Thạch Đầu gượng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết thương vai trái bị đâm xuyên từ trận quyết đấu sinh tử đài với Tạ Thanh Vân lúc này đang nhiễm trùng nặng, sưng tấy đen bóng dưới lớp băng vải thô dính đầy bùn đất bẩn. Cơn đau nhói buốt thấu tận tâm can truyền thẳng lên cổ, khiến Thạch Đầu thỉnh thoảng phải dừng lại, dùng tay phải bấu chặt lấy bả vai để ngăn dòng máu tươi đỏ thẫm không rỉ ra quá nhiều.
Thế nhưng, vết máu tươi nhỏ giọt dọc đường mòn sườn Nam từ vách đá dẫn xuống đầm lầy đã để lại một vệt ký hiệu chí mạng cho kẻ thù lần theo dấu vết. Thạch Đầu không hề hay biết rằng, sự bướng bỉnh chịu đau đớn một mình đi tìm hoa cứu cha của cậu đã vô tình dẫn lối cho tử thần tìm đến.
Cậu tiếp tục dấn bước sâu vào trung tâm đầm lầy. Nền đất dưới chân càng lúc càng sụt lún nguy hiểm, bùn đen dẻo quánh nuốt chửng lấy cổ chân, rồi ngập đến tận đầu gối. Mỗi bước di chuyển của Thạch Đầu đều vô cùng gian nan, đòi hỏi cậu phải vận dụng Thiết Ngưu Chân Khí di chuyển qua mười hai đường kinh mạch chính xuống lòng bàn chân để giữ thăng bằng tuyệt đối.
Qua làn sương độc xám xịt mờ ảo, ánh mắt Thạch Đầu đột ngột sáng rực lên. Trên một mô đá rêu phong cổ kính nhô cao giữa đầm lầy, một đóa hoa màu đen sẫm lấp lánh dưới ánh trăng tàn đang nở rộ — đó chính là đóa Hắc Liên Hoa quý hiếm, thảo dược giải độc duy nhất có thể trung hòa hoàn toàn độc tính hoại tử kinh mạch cứu mạng Diệp Vô Phong.
"Cha... cha cứu được rồi..." Thạch Đầu mừng rỡ lầm bầm, bước chân vội vã muốn tiến tới mô đá.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay chai sần của cậu vừa chạm vào cánh hoa đen mát lạnh, một tiếng xé gió rít gào sắc lẹm đột ngột vang lên từ phía sau lưng.
"VÚT!"
Một sợi roi da ngựa lớn nạm sắt rít gió chói tai, quất mạnh thẳng vào bả vai trái đang bị thương của Thạch Đầu.
"CHÁT!"
Lực quất roi cực mạnh làm rách toác lớp áo vải thô xám tro, găm những gai sắt nhọn vào da thịt Thạch Đầu, làm máu tươi đỏ thẫm bắn ra tung tóe. Thạch Đầu đau đớn gầm nhẹ một tiếng, cơ thể lảo đảo suýt ngã quỵ xuống mô đá rêu phong. Cậu quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn thẳng vào bóng tối sương mù.
Từ trong làn khói độc xám xịt bước ra, ngoại môn hộ pháp Chu Bưu vác roi da nạm sắt trên vai, gương mặt rỗ đầy sẹo co rúm lại trong một nụ cười tham lam, tàn bạo. Phía sau hắn, hai đệ tử Thiết Quyền Môn cầm đao bản rộng gỉ sét cũng lướt nhanh khóa chặt lối thoát duy nhất của gã khờ trên đầm lầy.
"Hắc hắc! Dã chủng Thạch gia, ngươi quả nhiên trốn ở đây!" Chu Bưu gầm lên, giọng nói vang vọng đầy sát khí. "Triệu Hoài An trưởng lão đã phát lệnh truy nã vạn lượng vàng, còn hứa phong chức chấp sự cho kẻ nào mang đầu ngươi về dâng nộp. Đóa Hắc Liên Hoa này, và cả cái đầu khờ khạo của ngươi, đêm nay đều thuộc về Chu Bưu ta!"
Thạch Đầu bướng bỉnh bặm môi đến mức bật máu tươi, cậu không nói lời nào, chỉ dứt khoát đưa tay trái bảo vệ đóa hoa đen sau lưng, tay phải siết chặt chuôi Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia. Cậu biết rõ, bản thân đang bị hạn chế di chuyển nghiêm trọng do bùn lún sâu dẻo quánh, trong khi Chu Bưu và đồng bọn lại là những kẻ am hiểu địa hình đầm lầy biên giới.
"Lên! Băm vằn gã khờ này ra cho ta!" Chu Bưu ra lệnh tàn nhẫn.
Hai đệ tử Thiết Quyền Môn gầm rú, vung đại đao bản rộng lao vào chém chéo góc từ hai hướng sườn trái và sườn phải hòng chia đôi cơ thể Thạch Đầu.
Thạch Đầu hạ thấp trọng tâm, dồn lực chân bám sâu vào bùn nhão theo bộ pháp Ngưu Tẩu. Cậu nhắm chặt đôi mắt, tập trung toàn bộ thính giác lắng nghe tiếng gió rít của hai lưỡi đao đang áp sát. Khi hai mũi đao chỉ còn cách da thịt nửa thước, Thạch Đầu vung mạnh Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia thi triển Ngưu Giác Húc Đổ đâm thẳng một chiêu mộc mạc hướng vào trung lộ đệ tử sườn phải.
"KENG! RẮC!"
Sức nặng ngàn cân của phôi kiếm huyền thiết tinh khiết va chạm mạnh mẽ vào lưỡi đao bản rộng gỉ sét, bẻ gãy đôi thanh đao nát vụn thành nhiều mảnh nhỏ. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại đánh văng tên đệ tử ngã gục xuống vũng bùn lún, máu mồm phun ra loang lổ.
Tuy nhiên, đòn tấn công phẫn nộ ấy đã để lộ sơ hở chí mạng ở bả vai trái đang bị thương của Thạch Đầu. Chu Bưu lách người ra sau nhanh như cắt, vung roi da ngựa nạm sắt quất mạnh quấn chặt lấy cổ chân phải của cậu.
"RẮT!"
Sợi roi da gai sắt quấn nhiều vòng siết chặt lấy cổ chân Thạch Đầu, Chu Bưu vận công dồn sức nặng cơ thể lôi mạnh một cú tàn bạo xuống phía dưới.
"ẦM!"
Thạch Đầu bị mất đà hoàn toàn, cả cơ thể thô dã bị kéo tuột xuống vũng bùn lún sâu ngập đến tận hông. Bùn đen dẻo quánh dâng lên nhanh chóng bóp chặt lấy lồng ngực cậu, làm hơi thở trở nên nghẹt thở điên cuồng. Vết thương vai trái bị rách rộng rỉ máu tươi đậm dưới sương mưa bẩn, đau buốt thấu tận xương tủy.
"Ha ha ha! Gã khờ, để xem ngươi đứng vững bằng cách nào dưới đáy bùn lún này!" Chu Bưu cười lớn đầy khoái trá, hai tay ghì chặt sợi roi da kéo mạnh hòng dìm chết Thạch Đầu trong vũng bùn sâu.
Trong tình thế hiểm nghèo tột độ, Thạch Đầu cảm thấy chân khí trong đan điền bắt đầu bị trướng đau dữ dội do quá tải. Cậu nhớ lại lời dặn dò kỹ lưỡng của Lâm Uyển Dung trước khi lên đường. Bằng tay trái đang rỉ máu, cậu luồn vào sát ngực áo, lôi ra chiếc túi vải nhỏ thêu hình lá phong chứa Bột Độc Hắc Điệp phòng thân.
Không một chút do dự, Thạch Đầu dùng Tay Không Bẻ Củi bóp nát túi vải, ném mạnh túi bột độc về phía hướng gió đang thổi thẳng vào mặt Chu Bưu.
"BÙNG!"
Một màn sương độc màu đen dày đặc bùng phát dữ dội giữa không trung, tỏa ra mùi hương thảo dược nồng ấm nhưng chứa kịch độc làm mù mắt đối thủ tạm thời. Chu Bưu bị bất ngờ, hít phải khói độc liền ho sặc sụa, hai mắt bỏng rát đau đớn tột độ, buộc phải buông lỏng sợi roi da đang siết chặt chân Thạch Đầu để đưa tay lên che mặt.
Tranh thủ nửa nén hương ngắn ngủi khi đối thủ bị mù mắt, Thạch Đầu dùng tay trái bám chặt vào một rễ cây thông già dưới bùn để làm điểm tựa chịu lực kéo. Cậu dồn toàn bộ kình lực Thiết Ngưu còn sót lại vào cánh tay phải gân guốc, giật mạnh sợi xích sắt của roi da, mượn chính lực kéo của Chu Bưu để xoay người vọt lên gần mô đá rêu phong, dùng tay phải hái trọn đóa Hắc Liên Hoa giấu chặt vào ngực áo ấm áp.
Thế nhưng, lực bộc phát vượt cấp đã vắt kiệt toàn bộ thể lực thô sơ của gã khờ. Chân phải của Thạch Đầu bị trượt hụt dẫm sâu vào một vũng bùn lún sâu ngập đến tận ngực, cơ thể hoàn toàn bị vây khốn vô lực dưới đáy nước đen ngòm, không thể di chuyển hay sử dụng khinh công thoát thân.
Màn sương đen của bột độc Hắc Điệp dần dần bị gió bão thổi tan đi. Chu Bưu l lồm cồm bò dậy từ thềm đá, đôi mắt đỏ ngầu vấy máu rỉ ra do ngấm độc tính, gương mặt rỗ co rúm lại trong sự phẫn nộ tột độ của một con thú dữ bị thương. Hắn nhìn thấy Thạch Đầu đang bị kẹt cứng dưới vũng bùn sâu ngập ngực vô lực chống đỡ, dã tâm sát thủ bùng phát cuồng bạo.
Chu Bưu vung đại đao bản rộng nạm xích đồng lên cao, những vòng xích sắt kêu lách cách vang dội giữa tiếng sấm sét xé trời. Hắn dậm chân nhảy vọt tới sát mép bùn, vung đao chém thẳng xuống đầu gã khờ đang bị kẹt dưới bùn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!