Nhạc nềnSakuya2

Dược Thảo Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa đông rả rích ngoài hiên am hoang vẫn chưa hề dứt, từng giọt buốt giá quất vào mái ngói vỡ rêu phong phát ra những âm thanh lộp độp u sầu. Trong chính điện tĩnh mịch, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu trên bệ thờ Bồ Tát chao đảo liên hồi, hắt bóng ba thân ảnh gầy gò lên vách đất loang lổ vết nứt. Trên chiếc giường tre ọp ẹp trải rơm khô, Diệp Vô Phong nằm bất động, gương mặt sáp nến nhợt nhạt không một chút huyết sắc. Cánh tay trái của ông buông thõng bên thành giường, làn da đã chuyển sang màu xám nhạt lạnh ngắt, các kẽ móng tay vẫn rỉ ra từng vệt máu đen hoại tử mỏng manh. Mỗi nhịp thở của cựu đệ nhất kiếm thủ vô cùng đứt quãng, giống như ngọn nến trước gió bão, chỉ chực tắt ngấm.


Huệ Tịnh Sư Thái thu hồi ngón tay gầy guộc khỏi cổ tay trái của Diệp Vô Phong, khẽ thở dài một tiếng đầy u uất. Bà quay đầu nhìn Thạch Đầu và Lâm Uyển Dung đang quỳ bên giường, ánh mắt chứa đựng một nỗi lo âu sâu sắc của người hiểu thấu y lý:


"Tâm mạch của Diệp tiền bối tạm thời đã được giữ vững nhờ Tịnh Tâm Quyết và ba cây ngân châm khóa huyệt của ta. Thế nhưng, đây chỉ là mưu kế trì hoãn tạm thời. Độc tính hoại tử kinh mạch ở cánh tay trái của ông ấy đã quá nặng, Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp đang lan rộng dọc theo thớ thịt từng giờ từng khắc. Nếu trong vòng hai ngày tới không có thuốc giải độc ôn mạch cao cấp để trung hòa hoàn toàn độc tính hoại tử gân cốt, chất độc đen ấy sẽ vượt qua ba cây ngân châm khóa huyệt, ăn thẳng vào tim và lục phủ ngũ tạng của ông ấy. Lúc đó, dù là thần tiên giáng thế cũng không thể cứu mạng Diệp tiền bối thoát khỏi cái chết."


Nghe đến chữ "chết", lồng ngực Thạch Đầu đột ngột thắt chặt lại. Thiếu niên khờ khạo áp sát khuôn mặt mộc mạc vào bàn tay lạnh ngắt của dưỡng phụ, nước mắt nóng hổi loang lổ trên má. Cậu không quên được những đêm đông giá rét tại Tàng Thư Các, khi Diệp Vô Phong dùng chút tàn lực mỏng manh của mình để giữ ấm cho cậu, cũng không quên được nhịp chổi tre quét lá thầm lặng đã chỉ điểm cho cậu từng bộ pháp tránh né. Sự nhẫn nhục vĩ đại của một phế nhân câm lặng suốt mười lăm năm qua để bảo vệ giọt máu duy nhất của cố nhân, giờ đây đang đổi lấy việc kinh mạch của ông hoàn toàn vỡ nát.


"Sư... sư thái... thuốc... thuốc gì cứu được cha? Con đi tìm... Con ngốc... nhưng con đi được..." Thạch Đầu bướng bỉnh ngẩng đầu hỏi, giọng nói khản đặc chứa đầy quyết tâm.


Huệ Tịnh Sư Thái nhìn ra ngoài cửa sổ am hoang, nơi mưa bão đang gào rú điên cuồng dữ dội dưới đêm đông lạnh giá. Bà khẽ thở dài, cánh tay gầy gò đưa lên, ngón tay chỉ thẳng về hướng thung lũng sương mù dày đặc phía Nam môn phái, giọng nói u buồn vang vọng giữa chính điện tĩnh mịch:


"Loại thảo dược duy nhất trên thế gian này có thể trung hòa hoàn toàn độc tính hoại tử kinh mạch cứu mạng dưỡng phụ con lúc này... chính là đóa Hắc Liên Hoa mọc sâu trong Đầm lầy Hắc Thủy phía Nam sườn núi. Đầm lầy ấy là vùng tử địa, quanh năm bao phủ bởi sương độc xám xịt, bùn lún đen kịt sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào dẫm sai một bước. Thú dữ ẩn núp dưới nước, gươm giáo của truy binh Thiết Quyền Môn và Chấp Pháp Đường cũng đang rà soát gắt gao vùng chân núi. Con đi lúc này, khác nào tự nộp mạng?"


Thạch Đầu không hề do dự, cậu đứng phắt dậy. Thân hình thô dã, cao lớn của cậu sừng sững giữa chính điện như một tảng đá kiên định. Cậu đưa tay ra sau lưng, siết chặt bọc vải thô chứa thanh kiếm gãy rỉ sét của Thạch gia. Vết thương vai trái bị đâm xuyên từ trận quyết đấu sinh tử đài với Tạ Thanh Vân lúc này đang nhiễm trùng nặng, sưng tấy đen bóng dưới lớp băng vải thô dính đầy bùn đất bẩn, nhưng gã khờ dường như không hề cảm thấy đau đớn. Trong đầu cậu lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải hái được Hắc Liên Hoa về cứu cha.


Nhưng ngay khi Thạch Đầu vừa bước một bước về phía cửa chính điện, một bóng người gầy gò đã nhanh như cắt dạt ngang, chắn ngay trước lối ra cửa am hoang. Lâm Uyển Dung đứng đó, gương mặt thanh tú nhợt nhạt vì kiệt sức, mái tóc buộc cao dính bết nước mưa lạnh. Cánh tay trái của nàng tê liệt hoàn toàn, thõng xuống vô lực bên hông áo đệ tử ngoại môn rách nát dính đầy bùn nhão, nhưng tay phải nàng lại đang gắt gao nắm chặt chuôi thanh kiếm gỗ tự đẽo gọt từ cành cây đào cổ thụ sau núi. Nàng vung kiếm gỗ ngang ngực, chặn đứng đà bước của Thạch Đầu, đôi mắt sáng ngời ngập tràn sự kiên cường và lo lắng:


"Thạch Đầu! Huynh định đi một mình sao? Muốn chết à? Đầm lầy Hắc Thủy là vùng tử địa, sương độc và bùn lún ở đó không phải là thứ sức mạnh trâu bò bẩm sinh của huynh có thể chống đỡ được đâu! Ta phải đi cùng huynh!"


Thạch Đầu dừng bước, đôi lông mày rậm rì nhíu chặt lại đầy vẻ bướng bỉnh. Cậu lắc đầu dứt khoát, giọng nói mộc mạc nhưng cứng rắn như đá tảng:


"Không... không được. Tỷ bị thương... cánh tay trái không cử động được. Đầu đi... một mình. Đầu khỏe."


"Khỏe thì có ích gì?" Lâm Uyển Dung cắn môi đến mức bật máu tươi, giọng nàng run lên vì tức giận lẫn xót xa. "Huynh khờ khạo bẩm sinh, không am hiểu địa hình hiểm trở! Đầm lầy Hắc Thủy đầy rẫy những vũng bùn lún sâu ngập đầu, dẫm sai một bước là chìm nghỉm không thấy xác! Huynh chưa có khinh công thực sự, làm sao lướt trên mặt bùn lún? Ta luyện khinh công Vô Ảnh Bộ Ngoại Môn, thân pháp nhanh nhạy, ta có thể dò đường và hỗ trợ huynh tránh bẫy bùn lún! Để ta đi cùng huynh!"


Để chứng minh lời nói của mình, Lâm Uyển Dung cố gắng vận chuyển luồng chân khí mỏng manh còn sót lại trong đan điền xuống lòng bàn chân, nhón gót muốn thi triển khinh công lướt đi. Thế nhưng, gân tay trái tê liệt hoàn toàn do roi da gai sắt quật trúng ở tập trước đột ngột co thắt dữ dội, kéo theo một cơn đau nhói truyền thẳng lên bả vai gầy. Nàng lảo đảo, khuôn mặt biến sắc nhợt nhạt, suýt chút nữa ngã quỵ xuống thềm gạch mục nát nếu không kịp dùng thanh kiếm gỗ chống đỡ cơ thể.


Thạch Đầu lặng lẽ nhìn Lâm Uyển Dung gượng dậy. Cậu không nói lời nào, chỉ bước đến bên bệ củi khô thông đỏ đặt góc điện. Đôi bàn tay chai sần đầy vết xước gân guốc của cậu cúi xuống, nhặt lên một khúc củi thông đỏ dày bằng cổ tay, thô cứng vô cùng. Thạch Đầu vận chuyển luồng khí ấm nóng mỏng manh của Nội Kình Sơ Sinh vừa ngưng tụ được trong đan điền xuống mười đầu ngón tay. Cậu bóp chặt khúc củi khô, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn đen bóng dưới ánh đèn dầu.


"RẮC!"


Một tiếng động lớn khô khốc vang lên. Khúc củi thông đỏ thô cứng bị Thạch Đầu dùng Tay Không Bẻ Củi bẻ gãy làm đôi một cách dễ dàng, mùn cưa và mảnh vụn gỗ lả tả rơi xuống đất cát. Cậu ném hai nửa khúc củi gãy xuống chân Lâm Uyển Dung, nhe răng cười ngốc nghếch nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm nghị:


"Đầu khỏe... bẻ gãy gỗ cứng. Bùn lún... Đầu bám rễ cây được. Tỷ không khỏe... đi cùng Đầu... Đầu phải cõng tỷ. Không hái được hoa cứu cha."


Lâm Uyển Dung nhìn hai nửa khúc củi gỗ thông đỏ gãy nát dưới chân, bàng hoàng trước kình lực phi thường bộc phát đột ngột của gã khờ. Nàng biết cậu nói đúng. Thể chất của nàng lúc này đã suy kiệt nặng nề sau trận lật xe và vết thương roi da, nếu cố chấp đi cùng, khinh công Vô Ảnh Bộ bị hạn chế do nội thương sẽ biến nàng thành gánh nặng cản trở bước chân của cậu. Nàng nghẹn ngào, nước mắt bất lực rơi lệ loang lổ trên má:


"Nhưng... nhưng huynh đi một mình, lỡ gặp truy binh Thiết Quyền Môn của Chu Bưu hay chấp pháp đệ tử của Triệu Vũ tuần tra thì làm sao? Chúng đông người lại tàn độc, huynh làm sao đối phó?"


Thạch Đầu không trả lời câu hỏi của nàng. Cậu khẽ dịch bước, đưa ngón tay trỏ chai sần chỉ thẳng về phía chiếc giường tre nơi Diệp Vô Phong đang nằm hôn mê sâu. Đôi mắt to tròn, ngơ ngác của gã khờ nhìn thẳng vào Lâm Uyển Dung, chứa đựng một sự thấu hiểu và tin tưởng mộc mạc nhưng sâu sắc vô cùng:


"Cha... đang ngủ. Cha lạnh... kinh mạch đau. Ngoại môn truy binh... rất xảo quyệt, chúng sẽ lần theo vết máu tìm tới am hoang này. Sư thái không có võ công... cha không tự vệ được. Tỷ có kiếm gỗ... tỷ ở lại đây canh gác cho cha. Có kẻ xấu tới... tỷ mang cha trốn đi. Cha cần tỷ bảo vệ... hơn Đầu."


Câu nói ngây ngô nhưng thấu tình đạt lý của Thạch Đầu giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của Lâm Uyển Dung. Nàng bàng hoàng nhận ra, mối đe dọa lớn nhất lúc này không chỉ nằm ở đầm lầy hiểm trở, mà chính là sự an nguy của Diệp Vô Phong tại am hoang hoang phế này. Nếu cả hai đứa trẻ đều rời đi, chỉ cần một tên tuần tra nhỏ lẻ của Thanh Vân phái phát hiện ra nơi này, cựu đệ nhất kiếm thủ đang hôn mê sâu sẽ lập tức bị sát hại dã man mà không có cách nào phản kháng.


Nàng nhìn Diệp Vô Phong đang thoi thóp thở đứt quãng, rồi nhìn lại Thạch Đầu đang sừng sững đứng trước mặt. Nỗi dằn vặt, bất lực và lo âu tột cùng cuộn lên trong lòng thiếu nữ mười bảy tuổi, khiến nàng chỉ biết cúi đầu khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Nàng bất lực buông thõng thanh kiếm gỗ đào gãy nát trong tay phải xuống sàn đất cát, nhượng bộ trước ý chí kiên định bướng bỉnh bẩm sinh của gã khờ:


"Được... ta ở lại. Ta thề sẽ dùng mạng sống này để bảo vệ Diệp tiền bối. Chỉ cần Lâm Uyển Dung còn một hơi thở, không kẻ nào được phép chạm vào một sợi tóc của ông ấy!"


Nói đoạn, nàng run rẩy thò tay phải vào trong bọc áo vải thô xám nhạt, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ thêu hình lá phong khô sờn rách — đó chính là túi Bột Độc Hắc Điệp phòng thân quý giá mà Tô Tam Nương đã lén trao tặng trước cuộc đào thoát. Nàng đặt túi bột độc vào lòng bàn tay chai sần của Thạch Đầu, dặn dò kỹ lưỡng bằng giọng nói run rẩy:


"Cầm lấy cái này. Đây là bột độc Hắc Điệp cực mạnh. Khi tiến vào đầm lầy, nếu gặp phải thú dữ ẩn núp dưới nước hoặc bị toán tuần tra của Chu Bưu vây khốn không thể thoát thân, huynh hãy ném mạnh túi bột này về phía hướng gió thổi. Nó sẽ tạo ra một màn sương đen dày đặc làm mù mắt đối thủ tạm thời và suy giảm khứu giác của chúng trong vòng nửa nén hương. Hãy dùng khói độc này để cắt đuôi chạy trốn, tuyệt đối không được ham chiến!"


Thạch Đầu cẩn thận nhận lấy túi bột độc tẩm hương thảo dược, giấu kín sát ngực áo tạp dịch xám vá víu, ngay bên cạnh cuộn Thiết Ngưu Kiếm Phổ da dê cổ xưa. Cậu khẽ gật đầu, ánh mắt mộc mạc nhìn Lâm Uyển Dung một lần cuối rồi dứt khoát quay lưng bước đi. Bóng dáng cao lớn, thô dã của gã khờ nhanh chóng biến mất vào màn mưa đêm đen kịt ngoài cửa am hoang, để lại Lâm Uyển Dung đứng lặng người bên thềm đá, tay nắm chặt kiếm gỗ đào gãy, canh gác nghiêm ngặt lối vào chính điện.


***


Mưa bão mỗi lúc một nặng hạt khi Thạch Đầu tiến sâu xuống thung lũng phía Nam sườn núi Thanh Vân. Con đường mòn dẫn xuống Đầm lầy Hắc Thủy hiểm trở vắng bóng người, dốc đá trơn trượt đầy rêu phong bám chặt. Thiếu niên khờ khạo dẫm đôi bàn chân trần lạnh ngắt xuống bùn đất nhão nhoét, mỗi bước đi đều vô cùng vững chắc nhờ bộ pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy dẻo dai bám sâu đất cát.


Vết thương vai trái bị đâm xuyên rách rộng của cậu lúc này bắt đầu biểu tình dữ dội dưới sức lạnh buốt của sương đêm và nước mưa bẩn ngấm vào. Từng cơn đau nhói buốt thấu tận tâm can truyền thẳng lên cổ, khiến Thạch Đầu thỉnh thoảng phải dừng lại, dùng tay phải bấu chặt lấy bả vai để ngăn dòng máu tươi đỏ thẫm không rỉ ra quá nhiều làm loang lổ vết máu dọc đường mòn. Thế nhưng, hình ảnh Diệp Vô Phong nằm ho khan rỉ máu đen co giật trên giường tre đã trở thành ngọn lửa dương hỏa thiêu rụi mọi đau đớn thể xác của gã khờ, thúc đẩy cậu tiến bước nhanh hơn trong bóng đêm.


Sau hai canh giờ lầm lũi đi bộ vượt qua những vách đá hiểm trở sườn Nam, thung lũng trước mặt Thạch Đầu đột ngột mở rộng ra. Một mùi tanh hôi nồng nặc, u uất như mùi lá thông mục hòa lẫn khí sulfur và xác động vật thối rữa bốc lên, bít chặt lấy phế quản của thiếu niên khờ khạo.


Trước mắt cậu, Đầm lầy Hắc Thủy hiện ra như một cái miệng khổng lồ màu đen kịt của tử thần đang há rộng dưới màn mưa lạnh. Những rặng rễ cây cổ thụ xoắn xuýt, mục nát nhô lên khỏi mặt nước đen ngòm như những cánh tay xương xẩu của quỷ dữ. Sương mù độc màu xám xịt bao phủ dày đặc khắp mặt đầm lầy, làm giảm tầm nhìn gần như bằng không, chỉ có ánh sáng yếu ớt của ánh trăng tàn dập dềnh phản chiếu trên những vũng bùn lún dẻo quánh.


Thạch Đầu dừng bước sát bìa rừng đầm lầy. Cậu nhắm chặt đôi mắt, tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén của Thuật Nghe Gió Định Vị để lắng nghe sự chuyển động của luồng không khí xung quanh. Tiếng gió rít qua các kẽ rễ cây mục nát, tiếng nước mưa rơi lộp bộp trên lá cây hôi thối, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí cậu. Cậu khẽ điều hòa hơi thở sâu ổn định theo Thiết Ngưu Tâm Pháp, dồn kình lực xuống hai chân bám đất.


Cậu cúi xuống, nhặt một cành cây khô lớn gần đó, ném mạnh về phía trước mặt bùn lún để thử độ sâu.


"BÕM..."


Khúc gỗ vừa chạm đất liền lập tức bị vũng bùn lún đen kịt nuốt chửng hoàn toàn không một tiếng sủi bọt, chứng minh sự tàn khốc cực hạn của địa hình đầm lầy tử thần này. Thạch Đầu bặm môi đến mức bật máu tươi, cậu biết chỉ cần dẫm sai một thốn gót chân, cậu sẽ bị chôn sống dưới đáy nước đen ngòm này và không bao giờ có thể mang Hắc Liên Hoa về cứu mạng dưỡng phụ.


Cậu đưa tay ra sau lưng, nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét Thạch gia để tìm điểm tựa tinh thần vững chắc bẩm sinh. Hít một hơi sâu ngập tràn mùi khí độc buốt giá, Thạch Đầu dứt khoát dẫm bàn chân trần đầu tiên vào thềm bùn nhão của bìa rừng Đầm lầy Hắc Thủy.


Thế nhưng, ngay khi bàn chân trần của Thạch Đầu vừa mới lún sâu ba thốn xuống thềm bùn nhão sát mép nước đen kịt, một sự thay đổi kỳ lạ và đáng sợ đột ngột xảy ra. Mặt nước đầm lầy đen ngòm, tĩnh lặng như tờ ở khoảng cách năm bước chân trước mặt cậu bất ngờ sủi bọt khí dữ dội tột độ, bọt tăm nổi lên cuồn cuộn như nước sôi rống rít.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!