Nhạc nềnSakuya2

Thuyền Đò Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù trên sông Thanh Vân đêm đông dày đặc như một dải lụa tang trắng xóa, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng yếu ớt của đất trời và dìm vạn vật vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn chiếc thuyền tam bản nhỏ vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió rít buốt giá thổi qua các khe đá dựng đứng sườn Tây. Trên lòng thuyền lạnh ngắt, Diệp Vô Phong nằm im lìm, cơ thể gầy gò của ông run lên từng đợt vô thức. Gương mặt sạm đen đầy nếp sẹo gió sương nay nhợt nhạt không còn một giọt máu, khóe miệng vẫn thỉnh thoảng rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm ấm nóng, nhanh chóng bị nước mưa và sương đêm gột rửa, loang lổ trên mặt sàn gỗ mục nát.


Đòn cưỡng ép bộc phát Vô Thanh Kiếm Ý Sơ Bộ để đẩy lui đệ nhất sát thủ Tần Sát ở bến sông đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực mỏng manh cuối cùng của cựu đệ nhất kiếm thủ. Lúc này, luồng Huyết Mạch Nghịch Lưu cuồng bạo đang như một bầy kiến lửa điên cuồng cắn xé, tàn phá nốt những đường kinh mạch hoại tử còn sót lại trong cơ thể ông. Cánh tay trái của ông hoàn toàn xám xịt, lạnh ngắt và buông thõng vô lực dưới tác động tàn khốc của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp. Cơn hôn mê sâu dìm ông vào bóng tối vô tận, nơi chỉ còn những tiếng gầm rú đứt quãng của dòng chân khí nghịch hành đang không ngừng tàn phá phế mạch.


Nằm ngay bên cạnh Diệp Vô Phong, chiếc chổi tre quét lá rách nát cán dài — thứ vũ khí ẩn danh duy nhất đã cùng ông đi qua mười lăm năm nhẫn nhục — nằm im lìm dưới đáy thuyền. Trên thân cán tre già nua ấy, vệt xước mỏng do mũi kiếm mỏng bén ngót của Tần Sát chém trúng vẫn còn hằn sâu, để lộ ra một vệt kim loại đen mờ mỏng của lõi huyền thiết ẩn giấu bên trong dưới ánh chớp mờ nhạt của trời đêm. Vết xước ấy như một minh chứng câm lặng cho trận huyết chiến bi tráng vừa diễn ra nơi bến nước.


Thạch Đầu quỳ sụp bên cạnh dưỡng phụ, đôi bàn tay chai sần đầy vết xước gắt gao ôm lấy cơ thể đang lạnh dần của ông. Thiếu niên khờ khạo khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt mộc mạc vấy đầy muội than bếp lò và đất cát lầy lội. Vết thương vai trái bị đâm xuyên từ trận quyết đấu sinh tử đài với Tạ Thanh Vân gặp nước sông bẩn và sương lạnh bắt đầu nhiễm trùng nặng, sưng tấy đen bóng lên và rỉ ra dòng máu đỏ sẫm đau buốt thấu xương tủy. Cứ mỗi nhịp thở dồn dập của Thạch Đầu, vết rách lại co thắt dữ dội, khiến cậu phải bặm môi đến mức bật máu tươi để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ.


"Dưỡng... dưỡng phụ... Cha đừng... đừng bỏ con..." Thạch Đầu thút thít, giọng khản đặc u uất. Cậu vụng về dùng vạt áo vải thô xám vá chằng vá đắp của mình cố lau đi dòng máu tươi đang rỉ ra nơi khóe miệng Diệp Vô Phong, nhưng máu cứ thế tuôn ra, thấm đỏ cả một khoảng ngực áo rách nát của hai cha con.


Lâm Uyển Dung quỳ ở mạn thuyền đối diện, gương mặt thanh tú nhợt nhạt vì kiệt sức sau cú ngã xe và vết thương bả vai gầy rỉ máu. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của nàng thõng xuống vô lực, nhưng đôi mắt nàng lại ngập tràn sự lo lắng và kính trọng tột cùng khi nhìn vào lão tạp dịch cụt tay đang hôn mê. Nàng khẽ nghiến răng, dùng bàn tay phải còn lực kéo nhẹ vai Thạch Đầu, thì thầm với giọng run rẩy:


"Thạch Đầu... tĩnh tâm lại. Dưỡng phụ đã dùng tính mạng để mở đường sống cho chúng ta. Chúng ta không được để ông phải hy sinh vô ích."


Ở đuôi thuyền, Lão Bản Đò Giang đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa. Lão già da ngăm đen bóng dầm mưa dãi gió sông nước mười năm qua khéo léo ghì chặt cây sào tre già gia cố lõi sắt, bẻ lái cho chiếc thuyền tam bản lướt đi vô thanh vô ảnh giữa màn sương mù dày đặc. Đôi mắt sắc sảo của lão liên tục rà soát mặt sông lạnh ngắt, đôi tai khẽ động đậy lắng nghe mọi biến động từ hai bờ sông.


"Có biến! Tất cả nằm rạp xuống!" Giọng nói trầm đục của Lão Bản Đò Giang đột ngột vang lên, mỏng manh nhưng dứt khoát như tiếng sấm rền trong sương mù.


Từ phía bờ sông Thanh Vân cách đó không xa, hàng chục ánh đuốc sáng rực đột ngột bùng lên xé rách màn sương trắng xóa. Tiếng xích sắt lách cách va chạm vào đá cuội và tiếng bước chân dồn dập vang lên rầm rập dọc bờ sông sỏi đá. Chu Bưu — ngoại môn hộ pháp hung hãn của Thanh Vân phái — đang dẫn đầu một toán chấp pháp đệ tử cầm đuốc và gươm giáo sáng quắc rà soát gắt gao từng bụi sậy, từng khe đá dọc bờ sông. Gương mặt sẹo rỗ của gã co rúm lại dưới ánh lửa đuốc chập chờn, giọng nói tham lam bạo ngược gầm rú vang dội mặt nước:


"Lục soát kỹ cho ta! Triệu Vũ sư huynh bị phế khớp tay dưới chân núi, hai tên tạp dịch rác rưởi và con ả phản phái chắc chắn chưa thể chạy xa! Phát hiện thuyền tam bản nào khả nghi, lập tức phóng giáo sắt bắn chết không cần hỏi!"


Sát khí ngập tràn từ bờ sông tràn xuống mặt nước sương mù. Ánh lửa đuốc orange chập chờn bắt đầu quét qua làn sương mỏng, tiến sát đến vị trí chiếc thuyền tam bản đang trôi tự do.


Lâm Uyển Dung nín thở, trái tim nàng đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng biết, nếu để toán tuần tra của Chu Bưu phát hiện lúc này, với một dưỡng phụ đang hôn mê sâu và hai hậu bối đầy thương tích tay không, tất cả sẽ chỉ có con đường chết.


"Thạch Đầu! Lâm cô nương! Mau vận Quy Tức Thuật Sơ Cấp!" Lão Bản Đò Giang thì thầm khẩn cấp. Lão khéo léo xoay nhẹ cây sào tre, không hề tạo ra một tiếng động gợn nước nhỏ nào, mượn hướng dòng chảy tự nhiên đẩy chiếc thuyền tam bản lướt sát vào góc khuất vách đá sườn Tây hoang vu, nép mình dưới những tán cây thông già rủ bóng sụp xuống mặt nước.


Thạch Đầu nhìn dưỡng phụ đang thoi thóp, ngọn lửa phẫn nộ và khao khát bảo vệ trong lòng gã khờ bùng lên dữ dội. Cậu bặm môi, bàn tay chai sần thò ra sau lưng bấu chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia quấn bọc vải mục nát, định vọt người lên bờ quyết chiến một trận sinh tử để bảo vệ cha.


Nhưng ngay khi cậu vừa nhổm người dậy, một lực đạo trầm nặng từ cây sào tre của Lão Bản Đò Giang đã đè chặt lên bả vai phải sưng tấy của cậu, ấn mạnh cậu nằm rạp xuống lòng thuyền gỗ. Lão chèo thuyền già nghiêm nghị lắc đầu, ánh mắt sắt đá ra hiệu tuyệt đối không được manh động. Chiến đấu ở đây không chỉ lộ vị trí mà còn trực tiếp dập tắt cơ hội sống sót mỏng manh của Diệp Vô Phong.


Thạch Đầu nghiến chặt răng cắn môi đến bật máu, buộc phải nằm im dưới đáy thuyền hẹp hòi. Cậu nhắm chặt đôi mắt khờ khạo, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập theo Thiết Ngưu Tâm Pháp rách nát giấu sát ngực áo ấm áp. Cậu vận dụng Quy Tức Thuật Sơ Cấp, khóa chặt hơi thở mỏng manh trong lồng ngực gân guốc, hạ thấp nhịp tim xuống mức tối thiểu giống như một khúc gỗ mục lạnh ngắt nằm tĩnh lặng dưới đáy sông.


Cùng lúc đó, cậu dùng bàn tay phải gân guốc của mình gắt gao bịt chặt lấy vết thương vai trái đang rỉ máu tươi. Mùi máu sắt kình đặc trưng của huyết cốt Thạch gia nếu rò rỉ ra ngoài sương mù sẽ lập tức thu hút khứu giác nhạy bén của toán tuần tra hoặc chó săn biên cảnh. Thạch Đầu nén cơn đau buốt thắt tủy gân gộc, dồn toàn bộ kình lực cơ bắp để giữ chặt miệng vết thương rách rộng.


Lâm Uyển Dung cũng nhanh chóng quỳ rạp xuống bên cạnh Diệp Vô Phong. Thiếu nữ dũng cảm dùng bàn tay phải run rẩy vì lạnh áp chặt lấy miệng và mũi của dưỡng phụ, giúp ông điều hòa hơi thở đứt quãng vô thức đồng điệu hoàn hảo với tiếng nước sông vỗ nhẹ vào mạn thuyền tam bản mục nát. Nàng nhắm chặt mắt, dùng Thuật Nghe Gió Định Vị lắng nghe từng tiếng động rít qua sương mù phía trên đầu.


Chiếc thuyền tam bản dập dềnh trôi sát sườn đá vách núi sườn Tây. Ánh đuốc của toán tuần tra Chu Bưu đã tiến sát ngay trên bờ đá cao cách thuyền chưa đầy ba trượng. Ánh lửa orange rực cháy rọi qua màn sương mù mỏng, chiếu rọi những vệt sáng chập chờn lên mặt nước lạnh ngắt ngay sát mạn thuyền gỗ.


"Hừ, chỗ này rậm rạp quá, liệu chúng có trốn dưới các khe đá không?" Tiếng một đệ tử tuần tra vang lên ngay sát sườn đá phía trên đầu họ.


"Phóng giáo xuống dò tìm cho ta!" Giọng Chu Bưu quát lên tàn nhẫn.


"VÚT! VÚT!"


Hàng loạt tiếng xé gió rít chói tai vang lên liên tiếp. Những mũi giáo sắt nặng nề nện mạnh xuống mặt nước sông lầy lội xung quanh bụi sậy, phát ra những tiếng "pùm pùm" trầm đục đầy đe dọa. Sóng nước dập dềnh hất mạnh vào mạn thuyền tam bản làm chiếc thuyền khẽ rung động nhẹ.


Thạch Đầu nằm rạp dưới đáy thuyền, cảm nhận được một mũi giáo sắt đâm sượt qua mạn thuyền gỗ chỉ cách cánh tay trái tê liệt của dưỡng phụ nửa thốn. Cậu không hề nhúc nhích, nhịp tim vẫn giữ ở mức cực thấp dưới tác động của Quy Tức Thuật. Thế nhưng, vết thương vai rách rộng bị căng cơ do nín thở quá lâu lại đột ngột co thắt dữ dội, một dòng máu tươi đỏ thẫm ấm nóng bỗng nhiên rỉ ra qua kẽ ngón tay bấu chặt của cậu, nhỏ giọt xuống sàn gỗ thuyền mục nát phát ra một tiếng "tách" cực nhỏ.


Tiếng động nhỏ bé ấy giữa tiếng gió bão gầm rú dường như vô hại, nhưng đối với những đệ tử tuần tra có luyện nội lực thính giác nhạy bén, nó lại là một manh mối chí mạng.


"Có tiếng động lạ dưới khe đá!" Tên đệ tử tuần tra đứng trên bờ đá gầm lên một tiếng.


Gã không hề do dự, vung mạnh cánh tay lực lưỡng, phóng thẳng một mũi giáo sắt khổng lồ nặng nề xé gió đâm thẳng xuống màn sương mù dày đặc che khuất mạn thuyền tam bản phía dưới.


"XOẠT!"


Mũi giáo sắt sắc bén chém rách toác màn sương mù lạnh ngắt, đâm xuyên qua lớp ván gỗ mỏng manh của mui thuyền tam bản, cắm phập xuống lòng thuyền phát ra một tiếng động chói tai.


Mũi giáo sắt lạnh ngắt đứng đứng sững giữa lòng thuyền mục nát, chỉ cách ngực áo tạp dịch xám của Thạch Đầu đúng một thốn trong gang tấc. Hơi lạnh buốt từ mũi sắt rỉ sét tỏa ra làm rợn cả lớp da thịt ngực của thiếu niên khờ khạo.


Thạch Đầu trừng to đôi mắt đỏ ngầu nhìn mũi giáo sắt đang rung bần bật sát lồng ngực mình. Chỉ cần lệch đi một thốn, mũi giáo ấy đã xuyên thủng tim cậu hoặc đâm trúng cơ thể thoi thóp của Diệp Vô Phong nằm ngay bên cạnh. Thế nhưng, dưới sự chỉ điểm bằng ánh mắt sắt đá của Lão Bản Đò Giang và lòng hiếu thảo tột cùng bảo vệ dưỡng phụ, gã khờ vẫn nằm im phăng phắc như một pho tượng đá cổ rêu phong, không hề phát ra một tiếng động thở hay nhịp tim dao động nào.


Lâm Uyển Dung nín thở hoàn toàn, bàn tay nàng quấn chặt lấy miệng Diệp Vô Phong, nước mắt lo lắng chảy dài rơi xuống má ông. Nàng cảm nhận được dòng máu độc hoại tử đen kịt từ cánh tay trái xám xịt của Diệp Vô Phong đang âm thầm thấm qua lớp vải thô xám nát của ông.


Toán tuần tra đứng trên bờ đá chờ đợi trong vài nhịp thở dài nghẹt thở. Không thấy có tiếng kêu la hay vết máu loang ra mặt nước sương mù, tên đệ tử tuần tra hậm hực phun một bãi nước bọt xuống sông, càu nhàu:


"Hừ, chắc chỉ là một khúc gỗ mục trôi sông va vào vách đá. Đi thôi, Triệu Vũ sư huynh đang đợi ở bến dưới."


Tiếng xích sắt và tiếng bước chân dồn dập của toán tuần tra Chu Bưu nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc phía hạ lưu bờ sông sỏi đá. Ánh đuốc orange rực cháy cũng lịm tắt dần, trả lại cho dòng sông đêm đông sự tĩnh mịch u ám lạnh lẽo như cũ.


Khi tiếng động cuối cùng biến mất, Lão Bản Đò Giang mới thở hắt ra một hơi dài, buông sào tre cho thuyền trôi tự do ra khỏi góc khuất vách đá sườn Tây. Lão nhìn xuống lòng thuyền gỗ rách nát, thấy Thạch Đầu đang lồm cồm bò dậy, bàn tay vẫn giữ chặt vết thương vai rách rộng đang rỉ máu tươi loang lổ.


"Khá lắm gã khờ! Ý chí kiên định như đá tảng của Thạch gia quả nhiên không sai!" Lão chèo thuyền già khẽ khen ngợi với giọng trầm đục.


Thế nhưng, niềm vui thoát hiểm chưa kịp nhen nhóm thì một tai biến mới lại ập đến. Cơ thể Diệp Vô Phong nằm dưới đáy thuyền bỗng nhiên co giật dữ dội từng đợt liên tục. Làn da mặt ông chuyển sang màu xám xịt lạnh ngắt như tro tàn, hơi thở đứt quãng mỏng manh vô cùng, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi hoại tử tuôn ra xối xả ướt sũng cả lớp rơm khô lót thuyền. Luồng chân khí Huyết Mạch Nghịch Lưu sau trận chiến đang điên cuồng bộc phát, làm đông cứng toàn bộ huyết mạch tay trái của ông.


Lão Bản Đò Giang cúi xuống sờ vào trán Diệp Vô Phong, sắc mặt lão đột ngột biến đổi nặng nề, giọng nói run rẩy khẩn cấp:


"Không xong rồi! Cơ thể ông ấy lạnh ngắt như băng đá, kinh mạch tay trái hoại tử đã ăn sâu vào tâm mạch. Nếu không tìm được nơi sưởi ấm s s s s và y thuật châm cứu ôn mạch trong vòng ba canh giờ nữa, ông ấy chắc chắn sẽ bị bạo huyết tử vong vong mạng!"


Lâm Uyển Dung bàng hoàng ôm lấy cơ thể đang co giật của Diệp Vô Phong, nước mắt rơi lã chã khóc nấc lên:


"Lão tiền bối! Dưới chân núi Thanh Vân Sơn này toàn là truy binh của Chấp Pháp Đường và Thiết Quyền Môn, chúng ta biết đi đâu tìm nơi sưởi ấm cứu mạng dưỡng phụ bây giờ?"


Lão Bản Đò Giang nhìn về phía màn sương mù dày đặc đang bao phủ dòng sông phía trước, ánh mắt lão thâm trầm u sầu chứa đựng một quyết định mạo hiểm cứu người đầy hiểm nghèo, lão ghì chặt cây sào tre bẩy mạnh thuyền lướt nhanh vào dòng thác dữ phía hạ lưu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!