Nhạc nềnSakuya2

Hướng Về Bình Nguyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông cuồng bạo như muốn trút sập cả bầu trời đêm xuống bến sông Thanh Vân Trấn. Những luồng nước buốt giá xối xả quất thẳng vào con phố lầy lội đầy bùn nhão, cuốn theo tàn tro và mùi khói sulfur khét lẹt từ cuộc bạo loạn nội môn trên đỉnh núi xa xa. Dưới ánh chớp xé rách màn đêm đen kịt, bóng dáng Triệu Vũ quỳ gục dưới vũng bùn, ôm lấy cổ tay phải gãy nát rỉ máu tươi loang lổ, gào thét thảm thiết trong đớn đau tột cùng. Thế nhưng, tiếng gào thét của gã nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng rít gào của gió bão và một luồng kiếm áp lạnh ngắt dâng lên từ phía cuối con đường dịch lộ mịt mù sương ảnh.


Tần Sát chậm rãi bước ra khỏi màn sương mù. Dạ hành y đen bó sát người hắn ướt sũng nước mưa, nửa chiếc mặt nạ sắt đen che khuất vết sẹo dài trên gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc. Trên tay hắn, thanh trường kiếm mỏng không chuôi rèn từ huyền thiết đen phát ra những tiếng rít gió chói tai, sắc lẹm đến mức dường như có thể chém đôi từng giọt nước mưa đang rơi quanh thân. Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ đệ nhất sát thủ U Minh Các khiến mặt đất lầy lội dưới chân hắn dường như cũng đông cứng lại thành một lớp băng mỏng.


Nhìn thấy mũi kiếm mỏng rít gió chói tai hướng thẳng vào ngực Diệp Vô Phong, Thạch Đầu gầm lên một tiếng dũng mãnh đầy phẫn nộ. Thiếu niên khờ khạo cố gắng gượng dậy bất chấp vết thương rách rộng ở bả vai trái đang rỉ máu tươi đỏ thẫm nhuộm đen cả lớp muội than bám trên da thịt. Cậu bấu chặt bàn tay chai sần vào chuôi Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia mang sau lưng, đôi mắt ngơ ngác thường ngày nay đỏ ngầu sát khí, che chắn trước người dưỡng phụ tàn phế. Lâm Uyển Dung cũng nghiến chặt răng cắn môi đến mức bật máu, cố gắng dùng tay phải đỡ lấy cơ thể lảo đảo của mình bên thành xe lật, tay kia nắm chặt nửa khúc kiếm gỗ đào đã gãy nát, ánh mắt kiên định không chút lui bước.


Diệp Vô Phong đứng im lìm dưới màn mưa xối xả. Ống tay áo phải cụt ngủn của ông bay phần phật trong gió bão, tấm lưng rách da thịt do roi cũ vẫn đang âm thầm rỉ ra những dòng máu ấm nóng. Cánh tay trái của ông, vốn xám xịt và vô lực dưới sức tàn phá tàn khốc của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp sau đòn bọc phát tàn lực cứu Thạch Đầu, lúc này đang run rẩy bần bật. Những dòng máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay trái của ông nhỏ giọt xuống thềm đất cát nhão nhoét, nhuộm đỏ cả những bện tre rách nát của chiếc chổi quét.


Thế nhưng, đôi mắt thâm trầm như giếng cổ của cựu đệ nhất kiếm thủ không hề có một chút dao động. Ông khẽ quay đầu nhìn Thạch Đầu và Lâm Uyển Dung, ánh mắt nghiêm nghị tuyệt đối lướt qua vết thương vai đang rỉ máu của con nuôi, rồi hướng thẳng về phía bến sông sương mù phía sau lưng. Ở đó, dưới bóng tối của rặng tre già rậm rạp sườn Tây, một chiếc thuyền tam bản nhỏ đang dập dềnh trên sóng nước dữ dội. Lão Bản Đò Giang, người chèo thuyền già gân guốc mặc áo tơi lá cọ rách nát, đang ghì chặt cây sào tre gia cố lõi sắt, vẫy tay ra hiệu khẩn cấp.


Diệp Vô Phong khẽ nhúc nhích cán chổi tre rách nát, đẩy nhẹ vào hông Thạch Đầu. Ông không nói, cũng không thể phát ra một tiếng động nào từ cổ họng câm lặng, nhưng ánh mắt của ông mang theo một mệnh lệnh sắt đá không thể chối từ: *Chạy đi! Lên thuyền!*


"Dưỡng... dưỡng phụ! Con... con không đi! Con... con bảo vệ cha!" Thạch Đầu bướng bỉnh lắc đầu, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt mộc mạc khờ khạo. Cậu muốn ôm lấy cơ thể gầy gò của dưỡng phụ, muốn dùng tấm lưng rộng lớn của mình để gạt đỡ mũi kiếm mỏng của sát thủ.


Lâm Uyển Dung nhìn thấy ánh mắt của Diệp Vô Phong, trái tim nàng thắt lại vì bàng hoàng và kính trọng. Nàng hiểu rằng, sự tồn tại của hai đứa trẻ lúc này chỉ là gánh nặng khiến cựu tông sư phải phân tâm khi đối mặt với đệ nhất sát thủ. Nàng nghiến răng, dùng cánh tay phải còn lực ôm chặt lấy bả vai Thạch Đầu, kéo mạnh cậu về phía bến sông, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào:


"Thạch Đầu! Nghe lời dưỡng phụ! Chúng ta ở lại chỉ làm hại ông! Mau chạy ra đò!"


"Không! Sư... sư tỷ buông con ra! Con... con không bỏ cha!" Thạch Đầu giãy giụa điên cuồng, sức mạnh thô dã bẩm sinh của kiếm cốt khiến Lâm Uyển Dung suýt ngã nhào dưới bùn đất trơn trượt. Thế nhưng, Diệp Vô Phong bất ngờ bước lên một bước, chiếc chổi tre rách nát quét nhẹ một đường dưới chân Thạch Đầu, mượn lực đẩy nhẹ gã khờ và Lâm Uyển Dung văng thẳng về phía mép nước bến sông, nơi Lão Bản Đò Giang đã sẵn sàng đón lấy.


Ông đứng một mình trên bờ sông lầy lội, quay lưng lại với hai đứa trẻ, đối mặt trực diện với Tần Sát. Gió bão thổi tung mái tóc bạc xơ xác xõa ngang vai của ông, khí độ gầy gò nhưng uy nghiêm như một ngọn thái sơn đứng vững giữa bão dông vạn trượng.


Tần Sát dừng bước cách Diệp Vô Phong mười bước chân. Ánh mắt hắn lướt qua chiếc chổi tre rách nát rỉ máu trên tay trái của lão tạp dịch, rồi dừng lại ở ống tay áo phải cụt ngủn bay trong gió. Gương mặt hắn co rút nhẹ sau lớp mặt nạ sắt đen, giọng nói khàn đặc lạnh lùng vang lên:


"Mười lăm năm ẩn nhục làm phế nhân quét lá... Diệp Vô Phong, danh tiếng đệ nhất kiếm thủ Trung Nguyên năm xưa của ngươi rốt cuộc cũng chỉ còn lại một chiếc chổi tre rách nát này sao?"


Diệp Vô Phong câm lặng tuyệt đối. Ông khẽ nhắm chặt đôi mắt lại, hơi thở mỏng manh điều hòa sâu vào trong đan điền hoại tử. Ông không dùng mắt để nhìn, bởi ông biết Vô Ảnh Kiếm Pháp của U Minh Các chuyên dùng khinh công vô ảnh để tạo ảo giác đánh lừa thị giác đối thủ. Trong bóng tối tĩnh lặng của tâm cảnh, mọi tiếng dông bão gầm rú, tiếng mưa rơi dồn dập dường như đều biến mất. Thế giới xung quanh ông chỉ còn lại những luồng gió chuyển động và nhịp thở mỏng manh vô cùng của đối thủ.


Tần Sát thấy lão tạp dịch nhắm mắt khinh rẻ mình, trong lòng dâng lên một luồng phẫn nộ tột độ. Hắn gầm nhẹ một tiếng, thân ảnh đột ngột biến mất vào sương mù đêm dông.


"VÚT!"


Thanh trường kiếm mỏng không chuôi của Tần Sát rạch đôi màn mưa, thi triển Vô Ảnh Kiếm Pháp đâm thẳng mười hai đường kiếm liên hoàn cực nhanh vào các tử huyệt trên cơ thể Diệp Vô Phong. Mỗi đường kiếm phóng đi đều không để lại thân ảnh, chỉ có tiếng rít gió mỏng manh vô cùng như tiếng muỗi kêu trong đêm bão.


Thế nhưng, Diệp Vô Phong vẫn nhắm chặt mắt đứng im lìm. Tai ông khẽ động đậy theo từng tiếng rít gió cực nhỏ của mũi kiếm mỏng (Thính Phong Biện Vị). Đúng khoảnh khắc mũi kiếm đầu tiên chỉ còn cách yết hầu ông nửa thốn, Diệp Vô Phong mới nhúc nhích cánh tay trái vô lực.


Ông xoay nhẹ cán chiếc chổi tre rách nát, bện tre ngoài xước rách ma sát vào không khí tạo ra một luồng kình lực mỏng manh nhưng dẻo dai vô cùng.


"KENG! KENG! KENG!"


Hàng loạt tiếng va chạm kim loại trầm đục, vô thanh vang lên liên tiếp giữa màn mưa dông. Chiếc chổi tre rách nát cán dài, với lõi huyền thiết mỏng bên trong do Từ Thiết Tượng đặc chế, đã di chuyển một cách chính xác tuyệt đối, gạt đỡ hoàn toàn mười hai đường kiếm vô ảnh của Tần Sát mà không hề rạn nứt một thớ gỗ tre.


Tần Sát trừng mắt kinh ngạc tột độ. Hắn không thể tin nổi mọi sát chiêu biến hóa ảo ảnh tinh diệu nhất của mình lại bị một chiếc chổi tre rách nát của một phế nhân cụt tay chặn đỡ chính xác không tiếng động. Hắn điên cuồng dồn chân khí vào lòng bàn chân, thi triển khinh công Dạ Hành Vô Ảnh lướt cực nhanh ra sau lưng Diệp Vô Phong hòng hạ độc thủ vào tấm lưng rách nát của ông.


Thế nhưng, Diệp Vô Phong dường như đã đi trước một bước. Không cần quay đầu nhìn, ông quét mạnh chiếc chổi tre xuống mặt đất cát lầy lội dưới chân.


"XOẠT!"


Nhịp chổi tre quét nhẹ tạo ra một luồng gió xoáy mỏng manh mượn lực đả lực, hất tung đống đất cát trộn lẫn lá phong khô ẩm ướt bay thẳng vào hướng di chuyển của Tần Sát. Nền đất trơn trượt cộng với luồng cát bụi che khuất tầm nhìn khiến bộ pháp khinh công của Tần Sát bị cản bước, bước chân hắn trượt nhẹ trên vũng bùn nhão mất đi đà tấn công hoàn hảo.


Đúng khoảnh khắc đối thủ bị mất đà, Diệp Vô Phong bộc phát toàn bộ sinh mệnh lực cuối cùng của mình. Trong đan điền hoại tử của ông, luồng Huyết Mạch Nghịch Lưu cuồn cuộn bùng phát dữ dội như lửa đốt. Máu tươi từ các kẽ móng tay trái rỉ ra xối xả, thấm đẫm cả cán chổi tre rách nát. Cơn đau thắt ngực dâng lên thấu xương tủy khiến thần trí ông suýt chút nữa sụp đổ.


Nhưng ông đã nghịch chuyển chân khí phế mạch thành công, thi triển Nghịch Chuyển Chân Khí Pháp. Ông xoay nhẹ cán chổi tre rỗng, dồn toàn bộ tàn kình mỏng manh vào đầu chổi quét rách nát, thi triển Vô Thanh Kiếm Ý Sơ Bộ.


Không một tiếng gió rít, không một luồng kiếm khí phát ra ánh sáng hoa mỹ. Chiếc chổi tre rách nát đâm thẳng một chiêu mộc mạc hướng về phía cổ họng của Tần Sát.


Tần Sát vừa mới giữ vững thăng bằng, ngẩng đầu lên liền cảm thấy toàn bộ không khí xung quanh cổ họng mình bị triệt tiêu hoàn toàn. Một luồng kiếm áp thâm sâu vô hình, tĩnh lặng như giếng cổ nhưng nặng nề như núi tảng lướt qua da cổ hắn. Luồng kiếm ý phản phác quy chân tối thượng ấy khiến da cổ hắn tự động rách ra một đường mỏng rỉ máu tươi đỏ thẫm.


Cái chết cận kề trong gang tấc!


Tần Sát chấn kinh tột độ, đồng tử co nhỏ lại vì sợ hãi gầm rú trong lòng. Hắn nhận ra, dù Diệp Vô Phong đã phế bỏ cánh tay phải và kinh mạch nát vụn, nhưng cảnh giới kiếm ý vô kiếm tối thượng của ông vẫn đủ sức lấy mạng hắn trong vòng một chiêu nếu hắn dám tiến tới. Sự kiêu ngạo của đệ nhất sát thủ hoàn toàn sụp đổ trước tàn chiêu của cựu tông sư vĩ đại.


Hắn hoảng sợ thu kiếm mỏng, dồn toàn lực vào khinh công nhảy lùi một bước dài ra sau, rồi liên tục tháo lui ba bước dài vách đá sườn Tây, không dám vung kiếm chặn đường nữa. Bóng dáng đệ nhất sát thủ U Minh Các nháy mắt biến mất vào màn sương mù dày đặc bên bờ sông.


Nhìn thấy đối thủ đã thối lui, Diệp Vô Phong khẽ lảo đảo gượng đứng vững bằng cán chổi tre rách nát. Một ngụm máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nơi khóe miệng câm lặng của ông, nhuộm đỏ cả vạt áo xám tro rách rưới. Cánh tay trái của ông hoàn toàn xám xịt vô lực, buông thõng xuống dưới sức tàn phá khốc liệt của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp đã hoại tử sâu thêm gân cốt. Ông không thể di chuyển nổi một bước chân nào nữa.


Từ bến sông, Thạch Đầu khóc ròng nhìn thấy dưỡng phụ đang ngã quỵ. Lòng hiếu thảo bướng bỉnh bộc phát sức mạnh phi thường, cậu bứt phá khỏi vòng tay giữ chặt của Lâm Uyển Dung, điên cuồng chạy ngược lại bờ sông lầy lội.


Cậu lao tới ôm chặt lấy cơ thể gầy gò của Diệp Vô Phong, nước mắt hòa lẫn nước mưa nóng hổi thấm đẫm vai áo ông. Thạch Đầu dùng cánh tay phải gân guốc nhấc bổng dưỡng phụ lên vai, rồi dùng Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy bám chặt vào đá rêu trơn trượt chạy thẳng ra mạn đò tam bản.


Lão Bản Đò Giang nhanh tay đón lấy hai thầy trò kéo lên thuyền, Lâm Uyển Dung cũng vội vã leo lên mạn thuyền sau. Lão chèo thuyền già gầm lên một tiếng, dồn lực tay phi thường quai mạnh cây sào tre dài bẩy mạnh thuyền rời khỏi bến đá.


"VÚT!"


Chiếc thuyền tam bản nhỏ lướt nhanh như bay vào màn sương mù dày đặc và mưa bụi giăng kín mặt sông dưới chân núi Thanh Vân Sơn hiểm trở. Tiếng nước sông vỗ mạnh vào mạn thuyền rầm rầm hòa lẫn tiếng sấm rền từ đỉnh núi dội lại như tiếng đưa tiễn một thời đại cũ đã qua.


Tần Sát đứng trên bờ đá cao sát sườn núi, lặng lẽ nhìn theo bóng chiếc thuyền tam bản đang khuất dần trong màn sương mù sông nước mịt mù. Hắn đưa ngón tay quẹt vết máu mỏng trên da cổ, ánh mắt thâm trầm đầy kiêng dè và kính trọng nhìn về phía dòng sông đêm bão dông.


Trên thuyền, Thạch Đầu quỳ sụp dưới lòng thuyền gỗ lạnh ngắt, ôm chặt lấy Diệp Vô Phong vào lòng ngực ấm áp của mình. Thiếu niên khờ khạo khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, bàn tay chai sần vụng về cố lau đi những dòng máu tươi đang liên tục rỉ ra từ khóe miệng câm lặng của cha:


"Dưỡng... dưỡng phụ... Cha đừng... đừng chết... Con... con gánh nước... con bổ củi nuôi cha... Cha ơi..."


Diệp Vô Phong nằm tĩnh lặng trong lòng con nuôi. Cánh tay trái của ông hoàn toàn xám xịt lạnh ngắt, kinh mạch hoại tử hoàn toàn mất đi mọi cảm giác vật lý. Ngực ông đau quặn thắt, từng luồng chân khí phế mạch chạy loạn nghịch lưu đang tàn phá nốt những phần sống sót cuối cùng của cơ thể hoại tử.


Thế nhưng, gương mặt sạm đen đầy nếp nhăn gió sương của ông lại chậm rãi hiện lên một nụ cười mỉm tĩnh lặng, thanh thản vô ngần. Ông khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng gió lạnh của bình nguyên Trung Nguyên rộng lớn đang thổi lồng lộng qua mạn thuyền.


Ông đã bảo vệ thành công giọt máu duy nhất của cố nhân vượt qua mùa đông lạnh giá đầu tiên tại Tàng Thư Các Thanh Vân phái. Sứ mệnh truyền thừa Thiết Ngưu Kiếm Ý đã được gieo mầm vẹn nguyên vào huyết cốt của Thạch Đầu.


Máu tươi đỏ thẫm từ khóe miệng ông rỉ ra xối xả, nhỏ giọt xuống dòng sông đêm dông bão loang lổ, nhuộm đỏ cả một khoảng nước sông lạnh buốt dưới chân thuyền tam bản đang lướt nhanh vào bình nguyên vô tận.


Cấp 1: Tàng Thư Các Ẩn Tích chính thức kết thúc tại đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!