Nhạc nềnSakuya2

Kỳ Ngộ Dưới Bệ Thờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm mùa đông đầu tiên ập xuống Thanh Vân Sơn bằng một cơn thịnh nộ buốt giá. Gió bão giật điên cuồng qua những rặng thông đỏ cổ thụ, rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ mục nát của Tàng Thư Các. Những dải sương mù xám đục thường ngày giờ đây bị xé toạc thành từng mảnh vụn, cuốn theo những giọt nước mưa lạnh ngắt đập chan chát vào lớp ngói rêu phong. Tàng Thư Các cô độc giữa màn đêm đen kịt, tựa như một con thuyền rách nát đang chao đảo trước đại dương giông bão.


Trong gian phòng tạp dịch chật hẹp phía sau tháp gỗ, không khí ẩm mốc dường như đông cứng lại. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Diệp Vô Phong nằm nghiêng người để tránh chạm vào vết thương rách da lưng do nhát roi da gai sắt chiều qua. Vết thương sưng tấy, rỉ ra những giọt máu thẫm dính chặt vào lớp áo vải thô xám tro rách nát. Mỗi nhịp thở của lão đều nặng nề và đứt quãng. Cơn đau ngoài da không đáng sợ bằng nỗi bỏng rát dữ dội đang cuộn lên trong kinh mạch tay trái. Luồng chân khí phế thải nghịch lưu như một bầy kiến lửa điên cuồng cắn xé các huyệt đạo hoại tử, đẩy nhanh tốc độ hủy hoại cơ thể lão thêm một phần mười gân cốt. Lão khẽ nhắm mắt, răng cắn chặt vào môi để ngăn chặn một tiếng ho khan rỉ máu.


Bên cạnh giường, Thạch Đầu ngồi co ro trên đất cát lạnh giá. Một bên má của cậu vẫn sưng đỏ, khóe miệng vấy vết máu khô từ cú tát tàn bạo của Vương Đằng. Đôi bàn tay chai sần đầy vết xước của cậu đang lóng ngóng che chắn cho một ngọn lửa tàn yếu ớt trong bếp lò đất nung. Cậu cố gắng thổi nhẹ vào đống củi thông đỏ ẩm ướt để tìm chút hơi ấm cho dưỡng phụ, gương mặt khờ khạo hiện rõ vẻ dằn vặt và đau đớn. Cậu ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn Diệp Vô Phong, khẽ thút thít:


“Dưỡng… dưỡng phụ, con… con ngốc quá. Để cha… bị đánh rách lưng… Con không sưởi ấm… được cho cha…”


Diệp Vô Phong không mở mắt, nhưng bàn tay trái gầy guộc của lão khẽ vươn ra, vỗ nhẹ lên mu bàn tay thô dã của Thạch Đầu. Ánh mắt lão khi mở ra thâm trầm như giếng cổ, chứa đựng một sự bao dung vô hạn. Lão khẽ lắc đầu, ra hiệu cho cậu ngồi yên dưỡng thương bả vai đang bầm tím.


Bất chợt, lão liếc mắt nhìn về phía chiếc chổi tre quét lá đặt ở góc phòng. Dưới ánh lửa bập bùng yếu ớt, vệt xước rách trên cán chổi do gót ủng nạm bạc của Vương Đằng giẫm mạnh chiều qua đang để lộ ra một vệt kim loại đen mờ mỏng bên trong. Đó là lõi huyền thiết mỏng mà Từ Thiết Tượng đã lén gia cố. Diệp Vô Phong thầm lặng thở dài. Lão gượng dậy, dùng bàn tay trái run rẩy bốc một nhúm tro than bếp lẫn bùn đất ẩm dưới sàn, thầm lặng trét kín vệt xước rách kia lại. Lão biết, nếu vệt kim loại này lọt vào mắt kẻ khác, thân phận cựu tông sư của lão và tính mạng của Thạch Đầu sẽ lập tức tan thành mây khói.


“Rắc… rắc… Ầm!”


Một tiếng động lớn khô khốc vang lên từ sảnh chính Tàng Thư Các, át cả tiếng gió bão gầm rú. Mảng tường gỗ hướng Tây – nơi vốn đã mục nát rêu phong từ nhiều năm qua – đã không chịu nổi sức giật của cơn bão lớn, đổ sập hoàn toàn một khoảng rộng hơn trượng. Nước mưa buốt giá ào ạt tràn vào như thác lũ, mang theo lá thông khô và bùn đất đen kịt xiết mạnh trên sàn gỗ cổ kính.


Thạch Đầu hốt hoảng đứng bật dậy, bọc vải thô chứa thanh kiếm gãy sau lưng đập vào thành giường tre phát ra tiếng rầm đục. Cậu vụng về vớ lấy tấm vải rách nát ở góc phòng, lao ra sảnh chính hòng che chắn mảng tường sập. Nhưng gió bão bên ngoài quá mạnh, luồng gió lạnh buốt thốc vào xé toạc tấm vải khỏi tay cậu trong nháy mắt, thổi bay nó vào bóng đêm mưa dông. Thạch Đầu bị gió quật loạng choạng ngã nhào xuống nền gỗ đầy nước mưa lạnh ngắt, bả vai trái bầm tím va chạm mạnh vào cột đá rỉ máu tươi.


Diệp Vô Phong bước ra sảnh chính, bước đi khập khiễng nhưng vững chãi lạ thường. Lão không thể nói, chỉ khẽ ho khan một tiếng đục ngầu để gọi Thạch Đầu lùi lại. Lão tay trái cầm chiếc chổi tre rách nát đã trét kín bùn than, bắt đầu quét dọn.


Lão không quét rác, mà đang quét nước. Động tác quét chổi của lão vô cùng mộc mạc, chậm rãi, nhưng mỗi nhịp quét tre lướt trên sàn gỗ đều mang theo một luồng ám kình mỏng manh vô hình. Nước mưa chảy xiết tràn vào sảnh chính bỗng nhiên bị luồng lực đạo vô hình dẫn dụ, chảy chệch hướng sang các khe nứt tự nhiên của sàn gỗ hướng ra ngoài vách đá, không thể tràn sâu vào sảnh thờ chính điện. Đó chính là tàn chiêu “Quét Lá Gom Gió” được lão vận dụng tinh tế bằng tay trái, mượn chính lực chảy của nước để triệt tiêu hướng tràn của bão.


Tuy nhiên, dòng nước chảy xiết vẫn đang đe dọa bệ thờ gỗ mục nát của Thanh Vân Tổ Sư đặt ở trung tâm sảnh chính. Lớp gỗ mục dưới chân bệ thờ bị ngấm nước mưa bắt đầu phát ra tiếng nghiến “ken két” rệu rã, có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Diệp Vô Phong dừng chổi, ánh mắt lão dừng lại ở chân bệ thờ gỗ mục nát. Đôi mắt lão chợt co thắt lại, lóe lên một tia sáng thâm trầm. Lão khẽ gật đầu, ra hiệu bằng ánh mắt cho Thạch Đầu tiến lại gần.


Lão vỗ nhẹ lên bả vai thô dã của Thạch Đầu, rồi chỉ vào bệ thờ nặng nề của tổ sư. Thạch Đầu hiểu ý dưỡng phụ, cậu ghé bờ vai rộng gân guốc của mình vào dưới bệ tượng gỗ mục nát, hai tay bám chặt lấy thớ gỗ sần sùi. Cậu vận dụng sức mạnh phàm nhân thô dã bẩm sinh, cố gắng nâng bệ tượng gỗ lên để dời sang vị trí khô ráo.


“Hự… ư…” Thạch Đầu rên rỉ trong họng, gương mặt đỏ gay, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cổ và cánh tay. Bệ tượng gỗ ngàn cân dường như quá nặng so với sức lực phàm nhân của một đứa trẻ khờ khạo đang mang vết thương vai.


Diệp Vô Phong đứng bên cạnh, thầm lặng quan sát. Lão biết tiếng động rỗng của bệ thờ khi bị dịch chuyển có thể vang xa ra ngoài sườn núi, thu hút sự chú ý của đệ tử tuần tra đêm. Lão kiên nhẫn chờ đợi. Mỗi khi bầu trời Thanh Vân Sơn lóe lên một tia chớp rực lửa, theo sau là tiếng sấm sét “đùng đoàng” gầm rú dữ dội, lão lại gõ nhẹ cán chổi tre xuống sàn gỗ một nhịp.


“Cộc!”


Nhịp gõ chổi trùng khớp hoàn hảo với tiếng sấm sét gầm vang. Thạch Đầu nhận được tín hiệu của dưỡng phụ, lập tức dồn toàn lực vào gót chân bám đất, nâng mạnh bệ tượng gỗ lệch sang một bên. Lực đè nặng nề làm bả vai phải của cậu bị xước rách da thịt rỉ máu tươi đỏ thẫm qua lớp áo vá chằng vá đắp, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng không hề kêu một tiếng.


Khi bệ tượng gỗ mục nát dịch chuyển lộ ra khoảng trống rỗng nhỏ bên dưới, dưới hốc đá cổ kính rêu phong bất ngờ lộ ra một cuộn da dê cổ xưa rách nát, quấn chặt bằng một sợi chỉ đỏ đã mục nát từ lâu. Đó chính là di vật duy nhất còn lại của gia chủ Thạch gia mười lăm năm trước – Cuộn Kiếm Phổ Da Dê chứa đựng Thiết Ngưu Kiếm Ý vô song. Do nước mưa tràn vào, một góc ngoài của cuộn da dê đã bị thấm ẩm nhẹ, tỏa ra mùi da cổ ngàn năm nồng hắc.


Thạch Đầu ngơ ngác nhìn cuộn da dê cổ xưa, đôi mắt khờ khạo sáng lên một tia thần thái kỳ lạ như có sự cộng hưởng huyết mạch bẩm sinh. Cậu vụng về vươn bàn tay chai sần định nhặt cuộn da dê lên.


“Lạch cạch!”


Một tiếng động lạ vang lên từ phía trên xà nhà mục nát của sảnh chính. Diệp Vô Phong giật mình, nhãn quan nhạy bén phát hiện một bóng người mảnh khảnh đang đu mình xuống từ mái nhà dột nát, tay cầm búa nhỏ và mấy viên ngói mục. Đó là A Sáng, gã tạp dịch lợp ngói của Tàng Thư Các.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Diệp Vô Phong nhanh như chớp dùng vạt áo vải thô xám rách nát của mình quét mạnh một nhịp chổi, hất một đống lá phong khô ẩm ướt che khuất hoàn toàn hốc đá rỗng dưới bệ thờ. Trong khi đó, Thạch Đầu dường như cũng nhận ra nguy hiểm, cậu nhanh tay giật lấy cuộn da dê cổ xưa giấu chặt vào sát lồng ngực ấm áp của mình dưới lớp áo thô vá víu, dùng cả thân hình to lớn che chắn lại.


“Ôi chao! Lão Diệp, Thạch Đầu! Hai người không sao chứ?” A Sáng tuột xuống từ xà nhà, người ướt sũng nước mưa và vôi vữa, nụ cười vẫn chất phác nhiệt tình. Gã gãi đầu gãi tai, lo lắng nhìn mảng tường sập.


“Cơn bão này lớn quá, tôi đang ngủ ở nhà củi thì nghe tiếng tường sập phía Tây Tàng Thư Các, sợ hai người bị đè nên vội vác búa trèo lên mái nhà gia cố tạm thời. May mà tượng tổ sư không bị đổ!” A Sáng vừa nói vừa ái ngại nhìn bả vai rỉ máu của Thạch Đầu. Gã không hề mảy may nghi ngờ điều gì kỳ lạ dưới bệ thờ, chỉ nghĩ Thạch Đầu bị thương do dọn dẹp đống đổ nát gỗ mục.


Từ trong ngực áo ướt sũng của mình, A Sáng lôi ra một củ khoai nướng sưởi ấm còn nóng hổi, bọc trong một chiếc lá chuối khô sạch sẽ, nhét vào tay Thạch Đầu:


“Này, ăn đi cho ấm bụng. Chấp Pháp Đường cắt giảm khẩu phần ăn của hai người, mùa đông này sẽ khó khăn lắm đấy. Tôi lén giữ lại củ khoai này từ nhà bếp ngoại môn cho cậu đấy.”


Thạch Đầu cầm củ khoai nướng nóng hổi, lồng ngực ấm áp áp sát vào cuộn da dê cổ xưa. Cậu nhìn A Sáng, nhe răng cười ngốc nghếch, giọt nước mắt xúc động lăn dài trên má sưng đỏ:


“Cảm… cảm ơn anh… A Sáng… Khoai… ấm lắm…”


Diệp Vô Phong đứng trong bóng tối, thầm lặng cúi đầu. Sự trung nghĩa thầm lặng và tấm lòng nhân hậu của những người tạp dịch nghèo khổ nơi đáy cùng tông môn chính là nguồn sưởi ấm duy nhất giúp hai thầy trò sống sót qua mùa đông buốt giá này. Lão khẽ gật đầu chào A Sáng, tay trái cầm chổi tre tiếp tục dọn dẹp hướng nước chảy để hỗ trợ gã lợp lại mái ngói.


A Sáng nhanh nhẹn trèo lên xà nhà, tiếng búa gõ “cộc… cộc” gia cố tạm thời mảng tường sập vang lên đều đặn giữa tiếng gió bão bớt dần dữ dội. Sau một canh giờ khổ cực dầm mưa, mảng tường sập đã được che chắn tạm thời bằng những tấm ván gỗ mục và ngói vỡ, ngăn chặn hoàn toàn nước mưa tràn vào sảnh chính.


A Sáng thu dọn công cụ, dặn dò hai thầy trò giữ ấm rồi nhanh chóng trèo tường trở về nhà củi ngoại môn để tránh bị đệ tử tuần đêm phát hiện.


Đêm đã về khuya, bão bùng ngoài kia đã tạm lắng xuống thành những cơn mưa phùn lạnh buốt. Trong gian phòng tạp dịch nhỏ dột nát, mùi dầu hỏa thắp đèn hôi nồng nặc lan tỏa khắp không gian chật hẹp. Thạch Đầu lén đóng chặt cửa gỗ mục, ngồi xếp bằng bên cạnh chiếc giường tre của Diệp Vô Phong. Cậu lôi cuộn da dê cổ xưa rách nát từ trong ngực áo ra, cẩn thận đặt dưới ánh đèn dầu yếu ớt.


Cuộn da dê bị ẩm nhẹ ở góc ngoài, nhưng những nét vẽ mộc mạc, thô sơ bên trong vẫn còn nguyên vẹn. Đó là hình vẽ một kiếm sĩ có thân hình vạm vỡ như đá tảng, đang kéo lê một thanh đại kiếm nặng nề trên đất cát cứng, mỗi nhịp di chuyển đều tạo ra một vệt rãnh sâu hoắm dũng mãnh. Thạch Đầu khờ khạo nhìn vào những nét vẽ mộc mạc ấy, trí tuệ vốn ngơ ngác của cậu bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí ấm áp kỳ lạ từ cuộn da dê chạy dọc theo huyết quản, kích hoạt dòng máu kiếm cốt tự nhiên đang ngủ yên trong lồng ngực cậu. Nhịp tim cậu đập mạnh mẽ, luồng khí ấm di chuyển chậm rãi quanh vùng đan điền.


Nhưng sự yên tĩnh ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ.


Từ phía con đường đất đỏ dẫn từ ngoại môn lên Tàng Thư Các, tiếng bước chân dồn dập rẫm lên lá phong ướt và ánh đuốc sáng rực bắt đầu xuất hiện. Tiêu Diệp Phong – đệ tử tuần đêm ngoại môn nổi tiếng thọc mạch – đang cầm đèn bão rà soát ráo riết các khu vực bị ảnh hưởng bởi bão xung quanh tháp gỗ, tiếng gõ gậy tuần tra của hắn đang tiến sát đến thềm đá sảnh chính...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!