Nhạc nềnSakuya2

Tàn Chiêu Phá Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông gầm rú như muốn xé toạc màn đêm Thanh Vân Trấn, trút từng luồng nước buốt giá xuống con phố lầy lội đầy đất cát và bùn nhão. Tiếng lửa cháy từ cuộc bạo loạn nội môn xa xa vẫn bập bùng, tỏa ra làn khói sulfur nồng nặc hòa vào màn mưa lạnh ngắt. Giữa đống đổ nát của cỗ xe tiêu cục bị lật nghiêng, Thạch Đầu rên rỉ một tiếng đau đớn. Bắp chân gân guốc của cậu bị kẹt cứng dưới bánh xe gỗ thông cổ thụ nặng nề, bùn đất nhão nhoét bám chặt lấy da thịt dính đầy muội than.


Cậu nghiến răng, bắp thịt ở bả vai trái cuồn cuộn căng lên, cố gắng dùng hai tay đẩy mạnh trục xe để tự giải thoát. Thế nhưng, vết thương rách rộng từ trận quyết đấu sinh tử đài vốn chưa kịp khép miệng gân bỗng chốc rách toác dưới sức nặng ngàn cân. Máu tươi đỏ thẫm phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám nát và hòa vào dòng nước mưa lạnh buốt. Sức lực thô dã bẩm sinh của kiếm cốt lúc này hoàn toàn bất lực trước lực đè nặng nề của bánh xe gỗ mục.


Lâm Uyển Dung ôm lấy bả vai gầy rỉ máu, gân tay trái tê liệt hoàn toàn khiến nàng chỉ có thể dùng tay phải cào bới đống đất bùn xung quanh chân Thạch Đầu. Nàng cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, cố gắng dùng sức lực mỏng manh của mình để nậy bánh xe, nhưng trục xe nứt nẻ chỉ phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc mà không hề dịch chuyển.


"Hắc hắc! Dã chủng Thạch gia! Đêm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!"


Tiếng cười hách dịch và tàn nhẫn của Triệu Vũ vang lên sát sườn xe. Gã cưỡi trên lưng con ngựa chiến đang thở ra luồng khí trắng xóa, gương mặt rỗ co rúm lại trong sự phấn nộ tột độ. Triệu Vũ vung nửa sợi roi da gai sắt còn lại, những gai nhọn tẩm kịch độc lấp lánh dưới ánh chớp xé trời. Gã không hề do dự, thúc ngựa lao thẳng tới, quất mạnh sợi roi da gai sắt xé gió rít gào hướng thẳng vào đầu Thạch Đầu đang bị kẹt cứng dưới đất.


Đường roi tàn độc mang theo kình lực của Khí Hải cảnh giới đệ nhất trọng, rít lên một tiếng chói tai, cuốn theo những giọt nước mưa lạnh ngắt thành một luồng sát khí đen kịt. Thạch Đầu chỉ kịp giơ cánh tay phải chai sần lên đỡ theo bản năng khờ khạo, đôi mắt ngơ ngác co rụt lại trước cái chết cận kề.


Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, rách rưới gượng dậy từ đống đổ nát của thùng xe gỗ mục.


Diệp Vô Phong không tiếng động lướt tới. Ống tay áo phải cụt ngủn của ông bay phần phật trong gió bão, tấm lưng rách da thịt do roi cũ của Lý Thiết Đao vẫn đang rỉ máu âm thầm. Cánh tay trái của ông, vốn xám xịt và vô lực dưới sức tàn phá của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp, bỗng nhiên siết chặt lấy cán Chiếc Chổi Tre Quét Lá.


Không một tiếng động, Diệp Vô Phong đưa tay trái vung chổi tre lên đón đỡ chính xác đường quật tàn độc của roi da gai sắt.


"BÙNG!"


Một tiếng nổ đục ngầu vang lên giữa màn mưa. Sợi roi da gai sắt tẩm độc của Triệu Vũ quấn chặt lấy bện tre rách nát của chiếc chổi quét. Lực quất cực mạnh dội ngược lại cán chổi, nhưng lõi huyền thiết mỏng bên trong do Từ Thiết Tượng đặc chế đã chịu đựng hoàn toàn lực đánh mà không hề rạn nứt.


Triệu Vũ trừng mắt kinh ngạc khi thấy đường roi chí mạng của mình bị một chiếc chổi tre rách nát cản đỡ chính xác không tiếng động. Gã cười gằn, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào cánh tay phải, giật mạnh sợi roi hòng giật phăng chiếc chổi tre khỏi tay trái vô lực của lão tạp dịch:


"Lão già câm cụt tay! Cút ra cho ta!"


Diệp Vô Phong không hề lùi bước. Gương mặt sạm đen đầy nếp nhăn gió sương của ông vẫn tĩnh lặng như nước giếng cổ, nhưng trong đan điền hoại tử, một luồng khí nóng rực bỗng chốc bùng phát. Ông cưỡng ép nghịch chuyển chân khí phế mạch, thi triển Nghịch Chuyển Chân Khí Pháp. Luồng Huyết Mạch Nghịch Lưu cuồn cuộn như lửa đốt điên cuồng cắn xé các đường kinh mạch nhỏ ở cánh tay trái, máu tươi đỏ thẫm tức thì rỉ ra từ kẽ móng tay trái của ông, nhuộm đỏ cả bện tre của chổi quét.


Nhưng luồng tàn kình mỏng manh ấy đã truyền qua lõi huyền thiết vào sợi xích roi da của Triệu Vũ.


Diệp Vô Phong thi triển Ám Kình Chổi Tre kết hợp với triết lý Mượn Lực Đả Lực tối thượng. Ông không hề dùng sức chống lại lực kéo của Triệu Vũ, ngược lại chủ động nới lỏng lực tay trái, để mặc cho Triệu Vũ kéo mạnh cán chổi về phía gã. Đúng khoảnh khắc lực kéo của Triệu Vũ đạt đến cực đại, Diệp Vô Phong bất ngờ xoay nhẹ cán chổi tre rách nát một góc chéo bốn mươi lăm độ.


Một lực phản chấn cực mạnh, dẻo dai và nặng nề như núi tảng dội ngược lại theo sợi xích roi da, mượn chính quán tính kéo của Triệu Vũ để đánh thẳng vào khớp xương của gã.


"RẮC!"


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên ghê rợn giữa tiếng sấm rền của đêm bão. Khớp cổ tay phải của Triệu Vũ bị lực phản chấn bẻ gãy gập hoàn toàn, xương trắng đâm xuyên qua da thịt rỉ máu tươi đỏ thẫm.


"ÁÁÁ!"


Triệu Vũ gào thét thảm thiết, nửa sợi roi da gai sắt tuột khỏi tay rơi xuống bùn nhão. Gã ngã nhào khỏi lưng ngựa chiến, ôm lấy cổ tay phải gãy nát lăn lộn điên cuồng dưới vũng bùn đất hôi thối, gương mặt rỗ co rúm lại trong sự đớn đau tột độ.


Diệp Vô Phong khẽ loạng choạng, một ngụm máu hoại tử đen kịt rỉ ra nơi khóe miệng câm lặng, nhưng ông đã nhanh chóng đưa vạt áo xám bẩn lên lau sạch. Cánh tay trái của ông run rẩy bần bật, các mạch máu nổi rõ màu tím đen dưới thớ da xám nhạt, mất hoàn toàn cảm giác vật lý. Đòn bọc phát tàn lực cực hạn này đã đẩy nhanh tốc độ hoại tử kinh mạch của ông lên gấp đôi, đau đớn thấu xương tủy.


Lâm Uyển Dung tận dụng cơ hội, dồn toàn lực nâng nhẹ bánh xe gỗ mục, giúp Thạch Đầu rút chân ra khỏi bẫy kẹt an toàn. Thiếu niên khờ khạo lồm cồm bò dậy, vội vã ôm lấy dưỡng phụ đang đứng run rẩy dưới mưa dông.


Thế nhưng, khi họ chưa kịp thở phào thoát hiểm, không khí xung quanh bỗng đột ngột đông cứng lại. Tiếng gào thét của Triệu Vũ và tiếng hỗn chiến ngoài phố dường như bị một luồng kiếm áp lạnh ngắt triệt tiêu hoàn toàn.


Từ phía cuối con đường dịch lộ ngập sương mù và mưa bụi, một bóng đen mảnh mai lướt đi vô thanh vô ảnh đang chậm rãi tiến lại gần. Trên tay hắn, thanh trường kiếm mỏng không chuôi rèn từ huyền thiết đen tỏa ra luồng sát khí lạnh buốt thấu xương.


Tần Sát - đệ nhất sát thủ của U Minh Các đã xuất hiện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!