Nhạc nềnSakuya2

Huyết Chiến Tiêu Xa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông gầm rú như muốn xé toạc màn đêm Thanh Vân Trấn, trút từng luồng nước buốt giá xuống những mái nhà tranh xập xệ và những con đường đất đỏ nhão nhoét dính đầy bùn lầy. Tại cổng sau của Chấn Thiên Tiêu Cục chi điếm, không khí dường như đông cứng lại, nghẹt thở đến mức tiếng mưa rơi sầm sập cũng không thể che lấp nổi tiếng những vòng xích đồng va chạm kêu lách cách đầy uy hiếp. Lôi Bá Thiên sừng sững đứng đó như một pho tượng sắt khổng lồ chặn đứng lối thoát duy nhất của ba người. Dưới ánh chớp lóe sáng rạch ngang trời, thanh đại đao bản rộng gỉ sét nạm xích đồng của gã tỏa ra một luồng sát khí đỏ ngầu, tanh nồng mùi máu.


Diệp Vô Phong đứng tĩnh lặng dưới làn mưa buốt giá, ống tay áo phải cụt ngủn bay phần phật theo từng cơn gió rít. Cánh tay trái của ông hoàn toàn xám xịt, buông thõng vô lực sát sườn áo vải thô rách nát. Cơn bỏng rát từ đan điền hoại tử cuộn lên từng đợt thấu xương tủy do Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp đang tàn phá sâu thêm gân cốt, nhưng đôi mắt ông vẫn thâm trầm như nước giếng cổ, không một chút dao động. Ông khẽ dịch bước, che chắn trước người Thạch Đầu và Lâm Uyển Dung, tay trái giữ hờ Chiếc Chổi Tre Quét Lá giấu lõi huyền thiết bên trong.


Thạch Đầu đứng sát sau lưng dưỡng phụ, bả vai trái bị rách rộng từ trận quyết đấu sinh tử đài vẫn đang rỉ máu tươi đỏ thẫm, thấm đẫm lớp muội than đen kịt bám trên da thịt cậu từ lò rèn. Đôi mắt thiếu niên khờ khạo đỏ ngầu phẫn nộ, bàn tay chai sần bấu chặt vào chuôi Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia quấn bọc vải thô mục nát sau lưng. Lâm Uyển Dung ôm lấy bả vai gầy rỉ máu, gân tay trái tê liệt hoàn toàn khiến nàng chỉ có thể đứng tựa vào thành gỗ cửa sau, răng cắn chặt vào môi để ngăn chặn tiếng rên rỉ đau đớn.


Tề Thiên Lâm bước ra từ trong bóng tối của cổng tiêu cục, đôi đoản đao bản rộng bằng thép rèn nguội giắt chéo sau hông rung nhẹ phát ra tiếng ngân nhỏ. Gã nhìn thẳng vào Lôi Bá Thiên, giọng nói vang lên như sấm át cả tiếng mưa dông:


"Lôi Bá Thiên! Chấn Thiên Tiêu Cục từ trước đến nay chưa từng nợ Thiết Quyền Môn một đồng xu cắc bạc, hai bên cũng nước sông không phạm nước giếng. Đêm nay ngươi dẫn đệ tử bao vây cổng sau tiêu cục của ta, rốt cuộc là có ý gì?"


Lôi Bá Thiên cười lên một tiếng trầm đục khàn đặc, tiếng cười mang theo kình lực Lôi Đình Chân Khí làm rung động cả những hạt mưa đang rơi xung quanh gã. Gã nhấc thanh đại đao bản rộng xuống khỏi vai, xích đồng trên sống đao rít lên một tiếng chói tai:


"Hắc hắc, Tề tiêu đầu, Lôi mỗ tôn trọng Chấn Thiên Tiêu Cục các ngươi đều là những hảo hán giang hồ. Nhưng đêm nay, Lôi mỗ không đòi tiền bảo kê, cũng không muốn gây hận thù với tiêu cục. Ta chỉ muốn cái đầu của dã chủng Thạch gia kia để đổi lấy vạn lượng vàng tiền thưởng của Ngũ Nhạc Liên Minh! Triệu Hoài An trưởng lão đã phát huyết lệnh, kẻ nào bao che cho tàn dư Thạch gia sẽ bị khép vào tội phản nghịch tông môn, diệt môn không tha! Ngươi khôn hồn thì tránh ra, đừng để Chấn Thiên Tiêu Cục phải nhuộm máu trong đêm nay!"


Tề Thiên Lâm cười lạnh, đôi đoản đao bản rộng đột ngột tuột khỏi bao, ánh thép sáng rực phản chiếu dưới ánh chớp xé trời:


"Nghĩa khí giang hồ của Chấn Thiên Tiêu Cục ta không bán đứng bằng vàng ròng! Diệp lão tiền bối năm xưa có ơn cứu mạng cả gia đình Tề mỗ, đêm nay dù có phải dốc cạn giọt máu cuối cùng, ta cũng sẽ hộ tống họ rời khỏi Thanh Vân Trấn!"


"RƯỢU MỜI KHÔNG UỐNG MUỐN UỐNG RƯỢU PHẠT! CHẾT ĐI!"


Lôi Bá Thiên gầm lên một tiếng như sấm sét, cơ thể khổng lồ vọt về phía trước, đại đao bản rộng nạm xích đồng vung lên tạo thành một luồng đao phong màu đen hung bạo chém thẳng xuống đầu Tề Thiên Lâm. Đường đao mang theo sức nặng ngàn cân, xích đồng rít gió chói tai xé rách màn mưa dông mịt mù.


Tề Thiên Lâm không hề né tránh, vung đôi đoản đao đón đỡ trực diện. Gã thi triển Bát Đao Phá Trận pháp, đôi đoản đao di chuyển cực nhanh tạo thành một màn chắn thép rèn sáng rực.


"KENG! KENG! KENG!"


Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội liên tiếp, tàn lửa đỏ rực bắn ra tung tóe giữa màn đêm mưa bão. Lực chém của Lôi Bá Thiên quá khủng khiếp, kình lực dũng mãnh dội ngược lại làm Tề Thiên Lâm tê dại cả hai cánh tay, đôi đoản đao bị mẻ gãy vài vết sâu hoắm. Gã loạng choạng thối lui ba bước, gót ủng lún sâu vào bùn đất nhão.


Nhìn thấy Tề Thiên Lâm bị áp chế, Diệp Vô Phong khẽ nhấc chổi tre, mắt ông quét nhanh qua bộ pháp của Lôi Bá Thiên. Ông nhận ra Lôi Bá Thiên tuy có sức mạnh phi thường nhưng do thân hình quá khổng lồ nên khi vung đao mạnh luôn để lộ sơ hở lớn ở nách phải và khớp gối trái trơn trượt dưới mưa dông. Ông không thể nói, chỉ lặng lẽ dùng đầu cán chổi tre gõ nhẹ hai tiếng trầm đục xuống thềm đá sát chân Thạch Đầu.


Thạch Đầu lập tức hiểu ý dưỡng phụ. Cậu nhắm chặt mắt, vận dụng Thuật Nghe Gió Định Vị lắng nghe nhịp gõ và tiếng xích đồng rít gió của Lôi Bá Thiên. Thiếu niên khờ khạo dồn Thiết Ngưu Chân Khí mỏng manh của Nội Kình Sơ Sinh xuống hai lòng bàn chân trần, bấu chặt vào đất bùn trơn trượt theo Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy. Cậu vọt ra khỏi cổng tiêu cục, vung Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia đâm thẳng một chiêu Ngưu Giác Húc Đổ vào mạn sườn phải của Lôi Bá Thiên để giải vây cho Tề Thiên Lâm.


Mũi kiếm gãy huyền thiết quấn vải thô mục nát rít lên một tiếng trầm đục xé gió. Lôi Bá Thiên đang đà vung đao chém tiếp Tề Thiên Lâm, bất ngờ cảm nhận được một luồng kình lực nặng nề như núi tảng đang lao thẳng vào sườn phải của mình. Gã chấn kinh, vội vã thu đao về gạt đỡ.


"KENG!"


Một tiếng va chạm trầm nặng vang lên như tiếng chuông chùa đổ giữa đêm bão. Lực phản chấn cực mạnh từ Thiết Ngưu Kiếm Ý Tầng 1-3 của Thạch Đầu dội ngược lại khiến Lôi Bá Thiên phải lùi lại hai bước lớn, đôi bàn tay hộ pháp cầm đao của gã rung lên bần bật. Gã trừng mắt nhìn gã khờ Thạch Đầu, không thể tin nổi gã khờ này lại có kình lực thô dã khủng khiếp đến thế.


"LÊN XE! MAU!" Tề Thiên Lâm hét lớn, tận dụng khoảnh khắc Lôi Bá Thiên bị đánh lui để nhảy lên càng xe ngựa tiêu cục đang túc trực sát hiên gỗ cửa sau.


Lâm Uyển Dung nhanh chóng đỡ Diệp Vô Phong lao lên thùng xe tiêu cục chứa đầy than đen cặn dột nát. Thạch Đầu vọt lên sau cùng, đứng sừng sững ở thành sau xe để canh gác. Tề Thiên Lâm vung mạnh roi da quật vào mông đôi ngựa chiến khỏe mạnh của tiêu cục:


"HÝÝÝ!"


Đôi ngựa chiến hí vang, điên cuồng kéo cỗ xe tiêu cục nặng nề lao vọt đi trên con đường đất đỏ rực lửa bạo loạn của Thanh Vân Trấn.


"ĐUỔI THEO! KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ CHÚNG THOÁT!" Lôi Bá Thiên gầm rú điên cuồng, dẫn đầu hàng chục đệ tử Thiết Quyền Môn cầm đại đao vác cung tên đuổi theo sát sườn xe.


Cỗ xe ngựa tiêu cục lao điên cuồng giữa phố thị sầm uất đang ngập tràn khói lửa bạo loạn giữa nội môn và ngoại môn Thanh Vân phái. Tiếng la hét của đệ tử chém giết nhau vang vọng khắp các ngõ ngách. Khi xe ngựa chuẩn bị rẽ ra dịch lộ biên cảnh để thoát khỏi thị trấn, niềm hy vọng của họ lại bị dập tắt hoàn toàn bởi ba hàng rào chắn gỗ nạm sắt khổng lồ do Thiết Quyền Môn dựng lên chặn đứng con đường hẹp độc đạo.


Hàng rào chắn bằng gỗ thông cổ thụ dày nửa thước, bên ngoài nạm những tấm xích sắt chịu lực nặng nề, cắm chặt xuống nền đất cát rạn nứt. Ngựa chiến của tiêu cục hoảng sợ hí vang, chạy chậm lại trước rào chắn hiểm nghèo.


"Thạch Đầu! Chém đứt xích sắt rào chắn!" Lâm Uyển Dung hét lên từ trong thùng xe dột nát, tay nàng chỉ vào các khớp nối dây xích mềm chịu lực yếu nhất của rào chắn.


Thạch Đầu đứng trên thành xe đang rung lắc dữ dội, đôi bàn chân trần bấu chặt vào mép gỗ thùng xe để giữ thăng bằng tuyệt đối theo bộ pháp Ngưu Tẩu. Cậu dồn toàn bộ kình lực Thiết Ngưu Chân Khí ấm nóng từ đan điền chạy dọc sống lưng dồn lên hai cánh tay gân guốc chai sần. Cậu giơ cao Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia, rũ bỏ hoàn toàn lớp vải thô mục nát bên ngoài thân kiếm.


Cậu vận Thiết Ngưu Kiếm Ý Tầng 1-3, vung một nhát chém nặng nề mộc mạc chém thẳng xuống khớp nối xích sắt của rào chắn thứ nhất.


"KENG! XOẢNG!"


Một tiếng nổ lớn vang dội cả con phố mưa bão, xích sắt nạm rào chắn bị sức nặng phi thường của kiếm gãy huyền thiết chém đứt đôi văng ra tung tóe. Hàng rào chắn gỗ thông cổ thụ bị chém dọc làm đôi vỡ nát dưới kình lực dũng mãnh của Thạch Đầu. Cỗ xe tiêu cục chấn động mạnh, bánh xe gỗ đè nát các mảnh gỗ vụn lao thẳng qua rào chắn thứ nhất.


Thế nhưng, ngay phía sau họ, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên rầm rập giữa tiếng mưa rơi. Chấp pháp đệ tử Triệu Vũ dẫn theo hàng chục chấp pháp đệ tử ngoại môn cưỡi ngựa chiến cầm roi da gai sắt đuổi sát phía sau. Gương mặt rỗ của Triệu Vũ co rúm lại vì phẫn nộ tột độ, hắn gầm lên đầy hách dịch:


"Lâm Uyển Dung! Ngươi dám phản phái cấu kết với tàn dư Thạch gia! Đêm nay ta sẽ dùng roi da gai sắt quật chết toàn bộ các ngươi!"


Triệu Vũ thúc ngựa đuổi sát sườn xe tiêu cục, vung sợi roi da gai sắt đen bóng tẩm độc rít lên một tiếng chói tai trong không khí. Sợi roi da dài ngoằn ngoèo như một con rắn độc quấn chặt lấy trục bánh sau của xe tiêu cục, những gai sắt nhỏ đâm sâu vào thớ gỗ mục nát hòng siết chặt khóa cứng bánh xe lại.


Cỗ xe ngựa tiêu cục lập tức bị giật lùi lại dữ dội, bánh sau bị khóa cứng bắt đầu trượt dài trên bùn nhão trơn trượt phát ra tiếng rít gỗ ghê rợn.


"Thạch Đầu! Chặt đứt roi da của hắn!" Tề Thiên Lâm điên cuồng quất ngựa chiến nhưng xe không thể tiến thêm.


Thạch Đầu đứng trên thành sau xe, nhắm chặt đôi mắt để loại bỏ màn mưa bão che khuất tầm nhìn. Cậu vận dụng Thuật Nghe Gió Định Vị lắng nghe tiếng gió rít của sợi roi da đang căng cứng chịu lực kéo của ngựa chiến Triệu Vũ. Cậu dồn Thiết Ngưu Kiếm Ý vào mũi kiếm gãy, vung một nhát chém mộc mạc chém thẳng xuống sợi roi da gai sắt đang quấn chặt trục xe.


"PHỰT!"


Sợi roi da gai sắt chịu lực căng quá lớn bị thanh kiếm gãy huyền thiết chém đứt đôi dễ dàng. Triệu Vũ bị mất đà do lực kéo giật đột ngột bị đứt, cả cơ thể gã suýt ngã nhào khỏi lưng ngựa chiến, mặt gã đỏ gay vì tức giận dã man.


"LŨ RÁC RƯỞI! CHẾT ĐI!"


Triệu Vũ điên cuồng gầm rú, gã vung nửa sợi roi da gai sắt tẩm độc còn lại trong tay, không quất vào xe nữa mà dồn toàn bộ tà lực quất mạnh thẳng vào mắt con ngựa đầu đàn đang ra sức kéo cỗ xe tiêu cục của Tề Thiên Lâm.


"HÝÝÝÝÝ!"


Con ngựa đầu đàn kéo xe tiêu cục bị quất trúng roi độc vào mắt, hí lên một tiếng thảm thiết vang dội cả con phố mưa bão. Kịch độc gây ngứa rát hoại tử cực độ lập tức ngấm vào mạch máu đầu ngựa khiến nó đau đớn điên cuồng co giật rồi ngã quỵ xuống nền đất cát nhão nhoét.


Sự ngã quỵ đột ngột của con ngựa đầu đàn kéo theo quán tính cực lớn của cỗ xe tiêu cục nặng nề đang lao nhanh. Cỗ xe ngựa chở Diệp Vô Phong, Thạch Đầu và Lâm Uyển Dung bị mất thăng bằng hoàn toàn, nghiêng ngả dữ dội rồi lật nghiêng cực mạnh giữa con phố Thanh Vân Trấn rực lửa bạo loạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!