Đêm Mưa Đoạt Lộ
Mũi đoản đao huyền thiết lạnh ngắt đang dí sát vào làn da cổ trắng ngần của Lâm Uyển Dung. Trong bóng tối âm u của tiệm rèn Từ Thiết Tượng, ánh thép mờ ảo từ lưỡi đao của Bóng Ma 01 hắt lên gương mặt nhợt nhạt, vấy máu của thiếu nữ mười bảy tuổi. Nàng cảm nhận rõ rệt một luồng khí lạnh buốt buốt xương tủy đang len lỏi qua từng thớ thịt. Đó không chỉ là cái lạnh của kim khí, mà còn là kịch độc mạn tính tẩm trên mũi đao – thứ độc dược mỏng manh nhưng tàn ác, sẵn sàng làm hoại tử gân mạch của bất kỳ kiếm khách nào chỉ bằng một vết xước nhẹ. Lâm Uyển Dung cắn chặt môi, đôi mắt phượng tràn ngập vẻ bất lực nhưng không hề có sự van xin. Thanh kiếm gỗ đào tự đẽo – kỷ vật duy nhất che chở nàng qua những ngày tháng bị ức hiếp ở ngoại môn – giờ chỉ còn là hai nửa gãy nát nằm chơ vơ trên nền cát ẩm.
Ngay khi lưỡi đao của Bóng Ma 01 chuẩn bị ấn xuống để kết liễu sinh mệnh của thiếu nữ, một tiếng gầm rú đục ngầu, dũng mãnh như tiếng sấm rền từ lòng đất đột ngột bùng phát. Từ đống than đen kịt phía sau bệ lò rèn, một bóng người cao lớn dũng mãnh vọt ra. Thạch Đầu, với bả vai trái rách rộng đang rỉ máu tươi đỏ thẫm nhuộm đen cả lớp muội than bám trên da thịt, đã không còn giữ nổi vẻ khờ khạo thường ngày. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay gân guốc chai sần. Nhìn thấy sư tỷ – người duy nhất ngoài dưỡng phụ từng chia sẻ cho cậu củ khoai nướng sưởi ấm mùa đông – đang nằm dưới lưỡi đao sát thủ, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng thiếu niên khờ khạo đã thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi.
Cậu vận chuyển luồng khí ấm nóng của Nội Kình Sơ Sinh vừa ngưng tụ được trong đan điền, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào đôi bàn chân trần bấu chặt xuống nền đất cát trơn trượt. Không một chút hoa mỹ, không một chiêu thức biến hóa, Thạch Đầu thi triển Ngưu Giác Húc Đổ – chiêu thức đâm thẳng mộc mạc nhưng mang theo sức nặng của một vạn cân đá tảng. Cậu lao thẳng về phía trước như một con trâu điên húc đổ rào chắn, hai tay ôm chặt chuôi Thanh Kiếm Gãy Thạch Gia vẫn còn quấn bọc vải thô mục nát, đâm thẳng mũi kiếm gãy vào trung lộ của Bóng Ma 01.
Bóng Ma 01 là sát thủ chuyên nghiệp của U Minh Các, nhãn quan nhạy bén tột độ, nhưng gã hoàn toàn bị bất ngờ bởi tốc độ bộc phát đột ngột và kình lực thô dã của gã khờ này. Gã định xoay đao gạt đỡ, nhưng sức nặng từ cú húc của Thạch Đầu quá khủng khiếp. Mũi kiếm gãy bọc vải thô đập thẳng vào bả vai phải của gã sát thủ. Một tiếng "RẮC" khô khốc, ghê rợn vang lên giữa tiếng mưa dông. Lực đâm thô bạo bẻ gãy hoàn toàn xương sườn và bả vai của Bóng Ma 01, khiến cả cơ thể mảnh mai của gã bị húc bay ngược ra phía sau, đập mạnh vào cánh cửa gỗ tiệm rèn rồi văng ra ngoài khoảng sân đầy bùn nhão. Gã sát thủ phun ra một ngụm máu tươi đen kịt dính độc, nằm co quắp dưới làn mưa buốt giá, mất hoàn toàn sức chiến đấu.
Nhưng U Minh Các chưa bao giờ hành động đơn độc. Ngay khi Bóng Ma 01 vừa ngã xuống, một luồng sát khí lạnh ngắt khác từ trên xà nhà gỗ mục nát đột ngột ập xuống. Bóng Ma 02 – kẻ chuyên sử dụng dây xích sắt đoạt mệnh – xuất hiện như một bóng ma trong đêm mưa bão. Gã vung tay, sợi xích sắt đen bóng bằng huyền thiết mỏng rít lên một tiếng chói tai trong không khí, uốn lượn như một con rắn độc, nhắm thẳng vào cổ họng Thạch Đầu từ phía sau vách gỗ.
Thạch Đầu nghe thấy tiếng gió rít bên tai, vội vã xoay người, vung thanh kiếm gãy hòng chém đứt sợi xích sắt đang lao tới. Thế nhưng, do thân kiếm gãy quá ngắn, nhát chém của cậu chỉ sượt qua khoảng không, hoàn toàn chém hụt khoảng cách. Sợi xích sắt lạnh ngắt quấn chặt lấy bả vai trái đang bị thương của cậu, những gai sắt nhỏ ở mắt xích đâm sâu vào da thịt rách rưới, máu tươi lập tức tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả bả vai áo xám tro rách nát. Thạch Đầu đau đớn gầm lên, cơ thể khổng lồ bị lực kéo của sợi xích làm loạng choạng suýt ngã quỵ.
"Nhắm mắt lại!" Một mệnh lệnh không lời, chỉ bằng tiếng gõ nhịp trầm đục từ chuôi chổi tre của Diệp Vô Phong vang lên từ góc tối.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thạch Đầu nhớ lại những lời chỉ dạy thầm lặng của dưỡng phụ trong Động Sương Mù. Cậu lập tức nhắm chặt đôi mắt lại, loại bỏ hoàn toàn sự nhiễu loạn của ánh sáng chớp giật và màn mưa dông mịt mù. Cậu vận dụng Thuật Nghe Gió Định Vị, tập trung toàn bộ thính giác vào tiếng xích sắt đang căng ra và tiếng thở rít nhẹ của Bóng Ma 02 phía sau vách gỗ. Dưới bóng tối tuyệt đối của tâm trí, tiếng mưa rơi dồn dập trên mái ngói dường như chậm lại, nhường chỗ cho tiếng rít gió của sợi xích sắt khi Bóng Ma 02 chuẩn bị giật mạnh để siết cổ cậu.
Cậu hạ thấp trọng tâm cơ thể, dồn toàn bộ kình lực xuống hai lòng bàn chân bấu chặt vào nền đất cát theo Bộ Pháp Ngưu Tẩu Bùn Lầy. Đúng lúc sợi xích sắt duỗi thẳng hết cỡ và rút chặt lại, Thạch Đầu xoay nhẹ người chéo góc ba mươi độ, né tránh hoàn toàn lực siết chí mạng của sợi xích trong gang tấc. Lực giật hụt khiến Bóng Ma 02 bị mất đà, loạng choạng bước hụt chân về phía trước.
Không bỏ lỡ cơ hội, Bóng Ma 02 điên cuồng rút ra một thanh đoản đao tẩm độc khác bằng tay trái, lao thẳng tới định đâm xuyên mạn sườn Thạch Đầu. Thế nhưng, ngay khi mũi đao của gã chuẩn bị chạm vào da thịt thiếu niên, một bóng người gầy gò, khòm lưng đã thầm lặng xuất hiện từ trong bóng tối từ lúc nào. Diệp Vô Phong – cựu đệ nhất kiếm thủ với ống tay áo phải cụt ngủn bay phần phật trong gió bão – đang đứng đó. Cánh tay trái của ông hoàn toàn xám xịt, vô lực dưới sức tàn phá của Kinh Mạch Hoại Tử Sơ Cấp, nhưng ánh mắt ông vẫn tĩnh lặng, thâm trầm như giếng cổ.
Ông dùng tay trái cầm Chiếc Chổi Tre Quét Lá vừa được Từ Thiết Tượng gia cố lõi huyền thiết mỏng bên trong. Không hề vận dụng một chút nội lực công khai nào để tránh bị phát hiện chân khí, Diệp Vô Phong chỉ sử dụng cơ học cơ thể và triết lý Mượn Lực Đả Lực tối thượng. Ông đưa cán chổi tre đón đỡ chính xác vào sống đao của Bóng Ma 02. Cán chổi uốn cong nhẹ dưới sức nặng của đường đao, rồi bất ngờ bật ngược lại cực mạnh nhờ lõi huyền thiết đàn hồi. Lực phản chấn dội ngược từ chính đòn đánh của gã sát thủ đánh văng thanh đoản đao ra khỏi tay gã, bẻ gãy khớp ngón tay trái của Bóng Ma 02 phát ra tiếng rạn nứt nhỏ.
Bóng Ma 02 chấn kinh thối lui ba bước dài, ánh mắt nhìn lão tạp dịch cụt tay đầy vẻ sợ hãi và nghi ngờ. Diệp Vô Phong không để gã kịp định thần, dùng đầu cán chổi tre gõ mạnh xuống đất hai tiếng khàn đặc – mật hiệu ra lệnh rút lui khẩn cấp.
"Đi!" Lâm Uyển Dung nén đau nhói ở ngực, dũng cảm lao tới đỡ lấy Thạch Đầu đang bị kiệt sức. Ba người nhanh chóng lách qua cửa sau của tiệm rèn, lao thẳng vào màn mưa bão mù mịt của đêm đông, bỏ lại hai gã sát thủ đang đau đớn trong lò rèn đổ nát.
Tiếng mưa rơi dồn dập dội xuống những mái nhà tranh nghèo khổ của Thanh Vân Trấn. Ba người điên cuồng chạy trốn trên những ngõ ngách đầy bùn đất nhão nhoét. Vết thương vai của Thạch Đầu bị rách rộng thêm dưới sức kéo của xích sắt, máu tươi tuôn ra không ngừng, hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt chảy dài xuống gấu áo xám tro rách rưới. Lâm Uyển Dung vừa chạy vừa lo lắng nhìn về phía sau, sợ hãi bóng dáng của sát thủ U Minh Các có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ trong màn sương đêm.
Khi họ chạy đến cổng sau của Chấn Thiên Tiêu Cục chi điếm – nơi Tề Thiên Lâm đã chuẩn bị sẵn xe ngựa tiêu cục để đào thoát – niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm bỗng chốc bị đập tan hoàn toàn.
Dưới làn mưa buốt giá lồng lộng, một bóng người khổng lồ cao lớn lực lưỡng như một ngọn núi tảng đang đứng chặn ngay trước cổng gỗ. Gã mặc bộ giáp sắt thô rách nát vấy đầy bùn đất, mái tóc rậm rạp sũng nước mưa rũ rượi xõa ngang vai. Trên bả vai rộng như vách đá của gã, một thanh đại đao bản rộng nạm xích đồng đang gác hờ, những vòng xích đồng va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu "lách cách" uy hiếp, lạnh ngắt giữa tiếng sấm rền.
Lôi Bá Thiên – đà chủ Thiết Quyền Môn, kẻ chặn đường tàn khốc nhất chân núi – đã đứng chờ sẵn từ lúc nào, đôi mắt ti hí đỏ ngầu đầy sát khí nhìn chằm chằm vào ba người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!