Nhạc nềnSakuya2

Ngoại Môn Biến Loạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí đỏ rực từ thanh Huyết Kiếm của Phùng Thiết Huyết đã bùng phát, cuộc biến loạn nội bộ đẫm máu nhất lịch sử Thanh Vân phái chính thức bắt đầu.


Trên đỉnh núi Thanh Vân, bão tuyết gầm rú qua những mái ngói cong vút của Thanh Vân Điện, nhưng không thể dập tắt nổi ngọn lửa cuồng nộ đang thiêu rụi lý trí của Phó chưởng môn Phùng Thiết Huyết. Bức mật thư dính máu mang con dấu sáp đỏ của Đông Xưởng như một gáo dầu cực nóng dội thẳng vào lòng tham và sự nghi kỵ tích tụ suốt mười lăm năm qua của hắn. Đối với một kẻ ngụy quân tử luôn sống dưới bóng của chưởng môn bế quan và sự lấn át của ngoại môn, việc Trưởng lão Triệu Hoài An lén lút dâng hiến Thiết Ngưu Kiếm Phổ để đổi lấy sắc phong của triều đình chính là ranh giới cuối cùng không thể dung thứ.


"Đi! Đêm nay ta phải chính tay lột da tên phản đồ đó!" Phùng Thiết Huyết gầm lên, thanh Huyết Kiếm trong tay rung lên bần bật, sắc đỏ mờ ảo của kiếm khí hút máu nhẹ rạch đôi màn đêm lạnh giá. Phía sau hắn, năm mươi đệ tử nội môn tinh anh mặc áo bào trắng thêu chỉ vàng lập tức rút kiếm, sát khí ngập tràn tràn xuống khu vực ngoại môn.


Cùng lúc đó, tại phủ ngoại môn của Triệu Hoài An, tiếng la hét thất thanh và tiếng kim loại va chạm chát chúa đột ngột phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm đông. Phùng Thiết Huyết dẫn đầu đại quân nội môn, không một lời hỏi han, trực tiếp vung Huyết Kiếm chém bay cổng gỗ phủ ngoại môn. Kiếm quang đỏ rực như máu lướt qua, ba đệ tử gác cổng chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị tàn kình chấn văng, máu tươi phun ra nhuộm đỏ tuyết trắng.


"Phùng Thiết Huyết! Ngươi điên rồi sao?" Triệu Hoài An từ trong mật thất vội vã vọt ra, gương mặt dài như mặt ngựa co rúm lại vì kinh ngạc và giận dữ. Hắn vừa mới gượng dậy sau cơn bế quan ba ngày để điều trị độc tính Nhuyễn Cốt Tán, cơ thể vẫn còn rệu rã, nay lại chứng kiến cảnh phủ đệ bị tàn sát, lòng căm hận dâng lên tột độ.


"Triệu Hoài An! Tên chó phản môn cấu kết Đông Xưởng! Hôm nay ta sẽ dùng Huyết Kiếm để làm sạch tông môn!" Phùng Thiết Huyết không thèm giải thích, vung kiếm chém ra một đường Thanh Vân Huyết Kiếm dũng mãnh, kiếm khí đỏ sẫm xé rách không khí, hướng thẳng vào trung lộ của Triệu Hoài An.


"Ngươi ngậm máu phun người!" Triệu Hoài An gầm lên, vội vã rút thanh kiếm vỏ đồng nạm ngọc bích ra gạt đỡ. Hai luồng chân khí Khí Hải cảnh giới đệ bát trọng và đệ cửu trọng va chạm dữ dội giữa sảnh chính, tạo ra một luồng dư chấn cực mạnh thổi bay toàn bộ bàn ghế gỗ trắc thành những mảnh vụn bay tứ tán. Cuộc xô xát đẫm máu giữa nội môn và ngoại môn chính thức bùng phát, kéo theo hàng trăm đệ tử lao vào chém giết lẫn nhau trong cơn hỗn loạn tột cùng.


Tin tức bạo loạn lập tức truyền xuống chân núi. Tại tiệm rèn của Từ Thiết Tượng, chấp pháp đệ tử Triệu Vũ đang dẫn đầu toán tuần tra ngoại môn vây hãm bên ngoài, bỗng nhiên một tên đệ tử ngoại môn mặt cắt không còn giọt máu phi ngựa điên cuồng tới, ngã nhào xuống đất cát lạnh giá, gào thét:


"Triệu sư huynh! Khẩn cấp! Phó chưởng môn dẫn quân nội môn đột kích phủ trưởng lão! Trưởng lão đang bị vây hãm nguy kịch, máu chảy thành sông rồi!"


"Cái gì?" Triệu Vũ trợn trừng mắt, sợi roi da gai sắt trong tay gã suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã nhìn vào tiệm rèn đang ngập tràn màn sương hơi nước nóng rực của Từ Thiết Tượng, rồi lại nhìn về hướng Thanh Vân Điện đang rực lửa bạo loạn. Sự trung thành với chú ruột Triệu Hoài An và nỗi sợ hãi bị mất đi chỗ dựa quyền lực lập tức đè bẹp mọi sự nghi ngờ đối với Lâm Uyển Dung.


"Toàn quân nghe lệnh! Rút toàn bộ lực lượng về ứng cứu phủ trưởng lão ngoại môn!" Triệu Vũ gầm lên, vung roi da thúc ngựa điên cuồng lao ngược lên núi. Chu Bưu dù trong lòng đầy hoài nghi về vệt máu dưới hầm than, nhưng trước mệnh lệnh khẩn cấp của Triệu Vũ, gã cũng đành cắn răng thúc ngựa đuổi theo. Chỉ trong vòng nửa nén hương, toàn bộ toán tuần tra ngoại môn dày đặc đã rút sạch hoàn toàn khỏi tiệm rèn, trả lại sự im lặng tĩnh mịch cho góc phố Thanh Vân Trấn.


Trong hầm chứa than nóng rực dưới nền tiệm rèn, Thạch Đầu khẽ thở phào một tiếng, nhưng vết thương vai trái bị đâm xuyên của cậu lại nhói lên đau đớn, máu tươi vẫn rỉ ra ấm nóng qua lớp băng vải thô dính đầy muội than đen kịt. Cậu ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn Diệp Vô Phong đang ngồi tĩnh lặng trên bệ đá cạnh lò rèn.


Diệp Vô Phong không nói, cũng không thể nói. Cánh tay trái của ông buông thõng xám xịt, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý do thảm họa hoại tử kinh mạch. Khóe miệng ông vẫn còn vương vệt máu tươi bi tráng từ ngụm máu phun lên bức thư mật giả. Đôi mắt thâm trầm như giếng cổ của ông khẽ nheo lại, thính giác nhạy bén của một cựu đại tông sư lập tức nhận diện ra một sự bất thường đáng sợ trong tiếng gió rít đêm mưa bão.


Tiếng lính tuần tra đã xa dần, nhưng trên mái nhà tranh của tiệm rèn, lại xuất hiện một tiếng động cực kỳ mỏng manh, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng trượt trên ngói mục. Đó không phải là tiếng bước chân của đệ tử Thanh Vân phái, mà là khinh công vô thanh vô ảnh của một sát thủ chuyên nghiệp.


U Minh Các không hề bị đánh lừa bởi bức thư mật giả Đông Xưởng. Sát thủ Bóng Ma 01 đã âm thầm bám theo dấu vết khứu giác mỏng manh của dòng máu kiếm cốt Thạch gia từ thềm đá Tàng Thư Các xuống tận đây.


"Sột soạt..."


Một bóng đen mảnh mai, mặc dạ hành y đen bó sát che kín mặt lướt qua khe sổ gỗ rách của tiệm rèn, lướt đi vô thanh vô ảnh trong bóng tối. Ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của Bóng Ma 01 khóa chặt vào vị trí Thạch Đầu đang ngồi ôm vai rỉ máu. Gã không một lời báo trước, vung thanh đoản đao mỏng không chuôi rèn từ huyền thiết đen cực kỳ sắc bén, đâm thẳng một chiêu chí mạng vào tử huyệt giữa ngực Thạch Đầu.


"Sư đệ! Cẩn thận!" Lâm Uyển Dung là người đầu tiên phát hiện ra luồng sát khí lạnh ngắt xâm nhập. Nhờ Thuật Nghe Gió Định Vị, nàng nhận biết được tiếng gió rít mỏng manh của mũi đao đang lao tới trong bóng tối lò rèn đã tắt lửa. Nàng không một chút do dự, rút thanh kiếm gỗ đào tự đẽo gọt từ cành cây cổ thụ sau núi, vận chuyển Thanh Vân Kiếm Pháp Ngoại Môn lướt chéo góc lao ra cản phá.


"KENG!"


Một tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa không trung tối tăm. Thanh kiếm gỗ đào của Lâm Uyển Dung chặn đứng đường đâm của đoản đao huyền thiết chỉ cách ngực Thạch Đầu nửa thước. Sức mạnh va chạm vật lý khiến cả hai lùi lại nửa bước. Bóng Ma 01 khẽ biến sắc dưới lớp mặt nạ đen, gã không ngờ một nữ đệ tử ngoại môn lại có phản xạ thính giác nhạy bén đến thế.


Không để Lâm Uyển Dung kịp thu kiếm, Bóng Ma 01 thi triển khinh công Dạ Hành Vô Ảnh, thân hình trườn bò như một con rắn độc lướt sát mặt đất cát, né tránh đường kiếm phản công tiếp theo của nàng. Đoản đao trong tay gã xoay ngược lại, tạo thành ba đường đao ảo ảnh sắc lẹm, chém liên hoàn vào ba tử huyệt quanh cổ và bả vai gầy rỉ máu của thiếu nữ.


Lâm Uyển Dung cắn chặt môi đến rỉ máu, nén cơn đau buốt từ bả vai rách da chưa lành. Nàng cố gắng di chuyển chân theo Thân pháp Mai Hoa, vung kiếm gỗ đào đâm liên tiếp ba đường kiếm hoa mỹ của Thanh Vân Kiếm Pháp hòng chuyển hướng mũi đao của đối thủ. Kiếm quang mỏng manh của nàng uốn lượn đẹp mắt dưới ánh lửa tàn hắt hiu của lò rèn, nhưng kiếm chiêu ngoại môn vốn dĩ thiếu lực sát thương thực tế, hoàn toàn bị khinh công vô ảnh của sát thủ chuyên nghiệp hóa giải dễ dàng.


Bóng Ma 01 áp sát cự ly cực gần, gã vung chân đá mạnh một cú Thiết Cước vào cổ tay phải của Lâm Uyển Dung. Cú đá mang theo kình lực Khí Hải đệ tứ trọng khiến cổ tay nàng tê dại, thanh kiếm gỗ đào bị chệch hướng hoàn toàn, để lộ một sơ hở chí mạng ở vùng ngực.


Lâm Uyển Dung hoảng hốt, cố gắng lách người ra sau để né tránh, nhưng Bóng Ma 01 đã nhận biết được tiếng gió di chuyển của nàng. Gã quật ngược cùi chỏ trái cực mạnh vào giữa ngực thiếu nữ, đồng thời vung đoản đao huyền thiết chém ngang.


"BÙM!"


Lâm Uyển Dung bị cú quật cùi chỏ đánh văng lùi lại phía sau, ngực đau nhói nghẹt thở, máu tươi tràn ra khóe miệng. Cùng lúc đó, một tiếng "RẮC" khô khốc vang lên dữ dội. Thanh kiếm gỗ đào tự đẽo gọt — kỷ vật duy nhất giúp nàng tự vệ bấy lâu nay — đã bị đoản đao sắc bén của Bóng Ma 01 chém gãy làm đôi, những mảnh gỗ đào vỡ vụn bay lả tả trong bóng tối lò rèn.


Mũi đoản đao huyền thiết đen bóng mang theo luồng độc tính mỏng lạnh ngắt, không hề giảm đà lao tới, hướng thẳng vào cổ họng Lâm Uyển Dung. Nàng hoàn toàn ngã quỵ trên nền đất cát đầy muội than, lưng áp sát vào vách lò rèn lạnh lẽo, không còn khả năng tự vệ. Mũi đao lạnh ngắt của Bóng Ma 01 chỉ còn cách làn da cổ trắng ngần của nàng đúng nửa thốn, sát khí ngập tràn bao trùm lấy không gian tiệm rèn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!